Căn phòng trên đỉnh tháp phía Tây chìm trong thứ tĩnh lặng lạnh ngắt đến bất thường.
Jessica vẫn đứng bên bàn, ánh lửa đỏ mờ nhạt từ lò sưởi hắt lên gương mặt tái nhợt của cô thành những mảng sáng tối chập chờn, còn bên ngoài lớp kính Gothic cao hẹp, bầu trời phương Bắc đã tối sầm hẳn, những tầng mây đen nặng nề cuộn chậm phía trên các đỉnh tháp của lâu đài Linatt như thể cả vùng đất này sắp bị nhấn chìm vào một cơn bão tuyết khổng lồ.
“Vật chứa…”
Jessica khẽ lặp lại hai chữ ấy.
Rồi ánh mắt cô chậm rãi hạ xuống hình vẽ con bướm pha lê giữa trang sách cũ.
Đôi cánh bạc trong suốt ấy dưới ánh lửa lay động trông gần như đang sống, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo kỳ dị khiến người khác có cảm giác chỉ cần nhìn quá lâu cũng sẽ bị kéo sâu vào thứ gì đó không nên tồn tại.
Jessica trầm ngâm vài giây.
Cuối cùng—
Cô đưa tay chạm vào con bướm.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cô tiếp xúc với lớp mực bạc—
Rắc.
Âm thanh vang lên khô khốc giữa căn phòng im lặng.
Trang sách đột nhiên bị xé toạc từ chính giữa như bị thứ gì vô hình dùng móng vuốt cào mạnh qua, vô số ký tự cổ đen sì lập tức bò loằng ngoằng khỏi mặt giấy như sinh vật sống, còn luồng ma lực lạnh buốt bên trong thì bùng nổ dữ dội.
Jessica chưa kịp phản ứng.
Một luồng ánh sáng bạc lập tức lao thẳng vào giữa trán cô.
ẦM.
Cả căn phòng rung lên.
Ngọn lửa trong lò sưởi phụt tắt hoàn toàn.
Gió băng giá đột ngột quét tung mọi thứ trong phòng, sách vở rơi loảng xoảng khỏi giá, rèm cửa nhung đen bay phần phật trong bóng tối, còn Jessica thì bị ép lùi mạnh về phía sau, bàn tay vô thức chống lên mép bàn để giữ thăng bằng.
Cơn đau nhói xuyên thẳng vào đầu cô.
Lạnh.
Quá lạnh.
Jessica cảm giác như có ai đó vừa nhét cả mùa đông phương Bắc vào trong cơ thể mình.
Hơi thở cô trở nên gấp gáp.
Ma lực bên trong bắt đầu hỗn loạn.
Nhưng rồi—
Jessica siết chặt tay.
Đôi mắt xanh lập tức lạnh đi.
“Đừng hòng…”
Giọng cô khàn đặc.
Luồng sức mạnh kia vẫn đang cố ép sâu hơn vào tâm trí cô như muốn xé toạc ý thức của cô từ bên trong, nhưng Jessica không hề né tránh.
Cô giữ chặt nó.
Ép nó dừng lại.
Và rồi—
Không gian quanh cô bất chợt đóng băng.
Rắc.
Một lớp băng mỏng lan dọc từ đầu ngón tay Jessica ra mặt bàn gỗ đen, tiếp tục bò xuống nền đá lạnh rồi lan rộng khắp căn phòng như mạng nhện màu bạc.
Jessica khựng lại.
Hơi thở trắng xóa thoát ra từ môi cô.
Một luồng ma lực lạnh lẽo đang chảy trong cơ thể cô.
Rất yếu.
Rất nhỏ.
Nhưng hoàn toàn không thuộc về cô trước đây.
Jessica từ từ nhìn xuống tay mình.
Những tinh thể băng mờ đang xoay nhẹ quanh các ngón tay tái nhợt của cô dưới ánh sáng nhạt nhòa từ bên ngoài cửa sổ.
Đôi mắt xanh của Jessica chậm rãi co lại.
Loại ma lực này…
Cô biết nó.
Trong trận chiến tại Noctis, Luna Povie đã dùng chính thứ sức mạnh ấy để đóng băng toàn bộ pháp trận của Patt Linatt chỉ trong vài giây.
Ma lực băng.
Thuần khiết.
Lạnh đến mức gần như khiến không gian chết lặng.
Nhưng thứ Jessica vừa hấp thụ… yếu hơn rất nhiều.
Giống một mảnh vỡ hơn là sức mạnh hoàn chỉnh.
Căn phòng vẫn lạnh buốt.
Những lớp băng mỏng tiếp tục bò dọc chân tường đá xám.
Jessica nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình rất lâu.
Rồi chậm rãi siết lại.
Ánh mắt cô tối đi từng chút một.
“…rốt cuộc dì là thứ gì vậy, Luna Povie…”
Và rồi, giữa bầu không khí đặc quánh mùi băng lạnh cùng tro than tàn lụi ấy, một tiếng gõ cửa rất khẽ bất ngờ vang lên.
Âm thanh ấy nhỏ đến mức gần như tan biến ngay khi chạm vào những bức tường đá cổ xưa của căn phòng trên đỉnh tháp phía Tây, nhưng vẫn đủ khiến Jessica thoát khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn đang xoáy sâu trong đầu mình như cơn nước đen dưới vực băng.
Cô chậm rãi ngẩng đầu.
Lớp băng mỏng trên đầu ngón tay cô vẫn chưa tan hết.
Ngoài cửa, giọng một người hầu gái vang lên dè dặt, mang theo thứ cung kính quen thuộc của những người làm việc lâu năm trong gia tộc Linatt.
“Tiểu thư Jessica…”
Người hầu ngập ngừng vài giây, như thể chính cô ta cũng không chắc có nên tiếp tục nói hay không.
“Phu nhân Luna Povie Linatt muốn gặp cô.”
Căn phòng lập tức chìm vào im lặng.
Jessica đứng bất động cạnh chiếc bàn gỗ đen, ánh mắt dừng lại trên cuốn sách cổ đang mở trước mặt mình, nơi hình vẽ con bướm pha lê vẫn phản chiếu thứ ánh sáng bạc ma mị dưới ánh lửa leo lét còn sót lại trong lò sưởi.
Luna Povie muốn gặp cô.
Ngay lúc này.
Sau tất cả những gì vừa xảy ra.
Một cảm giác lạnh lẽo chậm rãi bò dọc sống lưng Jessica, không rõ là vì luồng ma lực băng giá vẫn còn lưu lại trong cơ thể hay bởi những lời nói của người đàn bà ở khu vườn ban nãy vẫn đang vang vọng trong đầu cô như lời nguyền chưa hoàn chỉnh.
“…thứ đang tồn tại bên trong Luna Povie Linatt.”
Jessica siết nhẹ bàn tay.
Tinh thể băng nhỏ lập tức tan vỡ giữa không trung.
Cô bước về phía cửa.
Nhưng ngay trước khi những ngón tay trắng nhợt của cô chạm vào tay nắm bằng bạc lạnh buốt—
Một tràng âm thanh hỗn loạn bất ngờ vọng lên từ những tầng dưới của tòa lâu đài.
Tiếng bước chân dồn dập.
Tiếng cửa lớn bị mở mạnh.
Và rồi là những giọng nói đầy hoảng hốt vang lên méo mó giữa các hành lang đá dài hun hút.
“Không được—”
“Không được để con bé vào phòng năng lượng!”
Jessica lập tức khựng lại.
Đôi mắt xanh lạnh đi.
Bên ngoài cánh cửa, người hầu gái cũng im bặt.
Tiếp đó là một giọng đàn ông khác vang lên gấp gáp hơn, khàn đặc như vừa chạy xuyên qua cả tòa lâu đài.
“Mau di chuyển phu nhân Povie về phòng riêng!”
“Nhanh lên!”
“Các pháp trận đang mất ổn định!”
Tiếng người bắt đầu hỗn loạn hơn.
Những bước chân chạy dọc hành lang vọng lên dồn dập như tiếng mưa lớn đập vào mái vòm nhà thờ cổ, xen lẫn tiếng người hầu xì xào đầy bất an cùng âm thanh kim loại va chạm khô lạnh giữa đêm tối.
Jessica cảm thấy tim mình siết lại.
Phòng năng lượng.
Đó là nơi duy nhất trong lâu đài Linatt có thể giữ mạng cho Luna Povie sau trận chiến với Patt.
Nếu họ phải di chuyển cô ấy ra ngoài…
Điều đó chỉ có hai khả năng.
Hoặc Luna đã tỉnh lại.
Hoặc tình trạng của cô ấy đang tệ đến mức ngay cả phòng năng lượng cũng không còn giữ nổi nữa.
Jessica vô thức siết chặt tay nắm cửa.
Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng nhớ đến đôi cánh bướm pha lê khổng lồ giữa đại điện Noctis hôm đó, nhớ ánh mắt bình thản đến lạnh người của Luna Povie khi đối diện Patt Linatt, và cả thứ áp lực khủng khiếp đã khiến toàn bộ pháp trận quanh đại điện đồng loạt nứt vỡ chỉ bởi một lần rung cánh.
Dì Luna chưa từng là kiểu người dễ dàng gục ngã.
Nhưng chính điều đó mới khiến Jessica lo sợ.
Bởi càng nghĩ, cô càng cảm thấy người phụ nữ mình gọi là dì ấy… có lẽ còn xa lạ hơn bất kỳ ai trong gia tộc Linatt này.
ns216.73.216.179da2


