“…dòng máu mà Luna Povie mang trong người… vẫn còn là huyết thống Linatt thuần khiết sao?”
Tiếng nói ấy dường như vẫn còn vang vọng giữa màn sương lạnh phủ kín khu vườn, nhưng ngay khi Jessica vừa định bước tới, một cơn gió mạnh đột ngột quét ngang qua những hàng hồng trắng, kéo theo vô số cánh hoa xoáy tung trong không trung như một cơn bão tuyết nhợt nhạt, tiếng lá cây va vào nhau xào xạc đầy ghê rợn, còn màn sương thì dày lên chỉ trong chớp mắt đến mức mọi thứ trước mắt cô đều trở nên mờ đục.
Jessica lập tức đưa tay che mặt.
Đến khi mở mắt ra—
Người đàn bà đã biến mất.
Không còn dấu chân.
Không còn hơi thở.
Chỉ còn khoảng không lạnh ngắt giữa khu vườn cùng mùi hương tanh ngọt vẫn còn vương lại trong gió như dấu tích cuối cùng của một thứ tà thuật cổ xưa.
Jessica đứng im vài giây.
Rồi xoay người thật nhanh.
Chiếc váy lớn màu ngà quét mạnh qua nền đá phủ rêu khi cô bước vội qua khu vườn, xuyên qua những hành lang dài tối tăm của lâu đài Linatt, nơi ánh đèn tường vàng nhạt lay động yếu ớt trên những bức chân dung cổ treo kín hai bên tường, từng đôi mắt đen sâu hoắm trong tranh dường như đang dõi theo cô trong im lặng.
Cuối cùng Jessica dừng lại trước cầu thang xoắn dẫn lên tầng cao nhất.
Đó là căn phòng nằm trên đỉnh tháp phía Tây của lâu đài Linatt.
Nhỏ.
Nhưng đủ an toàn và ấm áp giữa vùng đất phương Bắc đang dần bước vào mùa đông.
Gió lạnh rít qua lớp kính Gothic cao hẹp, mang theo hơi sương mờ đục len vào căn phòng tối, làm rèm cửa nhung đen khẽ lay động trong ánh lửa lò sưởi đang cháy yếu.
Jessica đóng mạnh cánh cửa phía sau lưng.
Rồi bước đến chiếc bàn gỗ cũ đặt cạnh cửa sổ.
Cuốn sách da đen nằm yên trong tay cô suốt quãng đường dài ấy, nhưng lúc này, khi đặt nó xuống mặt bàn, Jessica mới nhận ra lòng bàn tay mình đã lạnh buốt đến mức run nhẹ.
Cô mở sách ra.
Những trang giấy cũ kỹ nhanh chóng hiện ra dưới ánh nến vàng.
Toàn bộ đều được viết bằng ngôn ngữ cổ.
Những ký tự đen ngoằn ngoèo trải dài trên giấy da màu xám bạc, trông giống các nghi thức hiến tế hơn là chữ viết thông thường, chỉ nhìn thôi cũng khiến mắt người đau nhức kỳ lạ.
Jessica cau mày.
“Luna Povie…”
Cô khẽ nhẩm lại cái tên ấy.54Please respect copyright.PENANAbUnng7Lrdm
Ngón tay chậm rãi dừng lại trên mép giấy.
Ký ức về trận chiến hôm đó lại hiện lên rõ ràng trong đầu cô.
Giữa đại sảnh Noctis ngập tràn ma lực hỗn loạn và những pháp trận vỡ nát, Luna Povie đã đứng giữa biển ánh sáng bạc lạnh lẽo với mái tóc dài tung bay trong gió năng lượng, còn phía sau cô ấy…
Là một con bướm pha lê khổng lồ.
Đẹp đến mức không giống thứ có thể tồn tại trên nhân gian.
Đôi cánh trong suốt phản chiếu hàng ngàn tia sáng xanh bạc giữa bóng tối, mỗi lần nó rung cánh, toàn bộ không gian xung quanh đều xuất hiện những vết nứt năng lượng như mặt kính sắp vỡ.
Jessica vẫn còn nhớ rõ khoảnh khắc đó.
Bởi ở thế giới này…
Linh vật là thứ cực kỳ hiếm.
Đa số phù thủy, dù mạnh đến đâu, cũng chỉ có thể sử dụng phép thuật dưới dạng dòng năng lượng hoặc pháp trận thông thường. Ngay cả những đại pháp sư đã sống hàng trăm năm cũng chưa chắc có khả năng tạo ra linh vật mang hình thái hoàn chỉnh.
Nhưng Luna Povie lại có.
Patt Linatt cũng có.
Một đàn dơi đen khổng lồ sinh ra từ bóng tối phía sau lưng hắn, thứ từng nuốt chửng cả một tháp pháp thuật chỉ trong vài phút.
Và cha của cô…
Jessica chậm rãi hạ mắt xuống.
Cô chưa từng nhìn thấy linh vật của ông bằng chính mắt mình.
Nhưng rất nhiều người từng kể lại rằng, trong trận chiến cuối cùng phía Đông vực sâu Ethel, phía sau cha cô đã xuất hiện một con chim lớn màu bạc xé toạc cả bầu trời đêm.
Jessica siết chặt trang sách.
Vậy mà Luna Povie…
Cô ấy còn quá trẻ.
Trẻ đến mức đáng lẽ không thể tạo ra linh vật của riêng mình.
Điều đó hoàn toàn đi ngược lại quy luật ma thuật của phương Bắc.
Ngọn lửa trong lò sưởi bất chợt rung lên.
Jessica cúi xuống lật nhanh những trang cuối.
Rồi đột nhiên—
Cô khựng lại.
Ở gần cuối cuốn sách, trên một trang giấy đã ngả màu xám đen theo thời gian, có một hình vẽ.
Một con bướm pha lê.
Jessica cảm thấy tim mình đập mạnh.
Đôi cánh ấy.
Hình dạng ấy.
Không sai được.
Chính là linh vật của Luna Povie.
Bên dưới hình vẽ là những hàng ký tự cổ kéo dài kín cả trang giấy.
Jessica nhìn chằm chằm chúng vài giây.
Rồi thấp giọng.
“…chết tiệt.”
Cô không đọc được.
Ngọn lửa trong lò sưởi khẽ rung lên lần nữa.
Rồi bất chợt tối đi.
Căn phòng trên đỉnh tháp phía Tây lập tức chìm vào thứ ánh sáng nhập nhoạng mờ đục, chỉ còn vài tia lửa đỏ le lói hắt lên những bức tường đá xám lạnh cùng hàng giá sách cao chạm tận trần nhà, nơi vô số cuốn cổ thư phủ bụi nằm chen chúc như những bí mật đã bị chôn vùi hàng thế kỷ.
Jessica vẫn ngồi yên trước bàn.
Mái tóc đỏ rực đổ dài xuống lớp nhung đen của chiếc ghế cao lưng, đôi mắt xanh không rời khỏi trang sách đang mở trước mặt mình, ánh nhìn sắc lạnh và tập trung đến mức gần như đáng sợ đối với một cô gái còn quá trẻ.54Please respect copyright.PENANAdYtQbSPqzc
Điều duy nhất hiện rõ trên gương mặt tái nhợt ấy… là sự ngờ vực đang ngày càng lớn dần.
Bởi càng tiến sâu vào những chuyện liên quan đến Luna Povie Linatt, Jessica càng có cảm giác như toàn bộ thế giới mình từng biết chỉ là một lớp màn giả tạo được dựng lên cực kỳ hoàn hảo.
Gia tộc Linatt.
Kết giới huyết thống.
Linh vật.
Trận chiến với Patt.
Người đàn bà ở phố Walter.
Tất cả mọi thứ đều đang nối lại thành một đường thẳng méo mó mà cô không nhìn ra điểm cuối.
Jessica đưa tay chạm nhẹ lên hình vẽ con bướm pha lê trên trang giấy cũ.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cô chạm vào—
Một luồng lạnh buốt lập tức chạy dọc sống lưng.
Ngọn nến bên cạnh phụt tắt.
Cả căn phòng tối sầm.
Jessica khựng lại trong thoáng chốc.
Rồi cô lập tức rút tay về, đôi mắt lạnh đi.
“…có phản ứng ma lực.”
Cô thấp giọng.
Không khí trong phòng bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Gió ngoài cửa sổ mạnh dần, va vào lớp kính Gothic những tiếng rền trầm thấp như tiếng ai đó đang cào móng tay từ bên ngoài vào.
Jessica đứng dậy.
Chiếc váy dài màu ngà kéo lê trên nền đá lạnh khi cô bước đến sát cửa sổ cao hẹp.
Bên ngoài, bầu trời phương Bắc đã tối đi rất nhiều dù mới chỉ xế chiều, những tầng mây đen cuộn chậm phía trên các ngọn tháp của lâu đài Linatt, còn khu rừng phía xa thì chìm hoàn toàn trong sương mù xám bạc.
Cô nhìn xuống khu vườn.
Không có ai.
Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó.
Jessica cau mày.
Từ nhỏ cô đã ghét cảm giác này.
Cảm giác mọi người luôn giấu cô điều gì đó chỉ vì cô còn nhỏ tuổi.
Các trưởng lão luôn ngừng nói khi cô bước vào phòng.
Những người hầu tránh nhắc đến cha cô.
Còn Luna Povie…
Jessica khẽ siết tay.
Dì ấy luôn bảo vệ cô quá mức.
Quá mức đến đáng ngờ.
“Dì đang giấu mình chuyện gì…”
Giọng cô nhỏ dần trong không khí lạnh ngắt.
Ánh mắt Jessica lại hạ xuống cuốn sách trên bàn.
Con bướm pha lê vẫn nằm yên trên trang giấy cũ kỹ ấy, đôi cánh được vẽ bằng thứ mực bạc kỳ lạ phản chiếu ánh lửa đỏ mờ nhạt trong phòng như thể nó còn sống.
Và rồi—
Jessica chợt nhận ra điều gì đó.
Cô lập tức bước trở lại bàn, kéo mạnh cuốn sách gần hơn.
Không phải hình vẽ.
Mà là ký tự phía dưới.
Một vài nét chữ đã bị ai đó cố tình cào xước đi.
Không nhiều.
Nhưng đủ để che mất một phần nội dung quan trọng nhất.
Jessica nheo mắt.
“…có người không muốn ai đọc được đoạn này.”
Cô lập tức lật mặt sau trang giấy.
Rỗng.
Nhưng khi ánh lửa lò sưởi chợt bùng mạnh lên, một lớp ký hiệu mờ màu bạc bất ngờ hiện ra dưới mặt giấy như vết mực ẩn.
Jessica đứng khựng lại.
Tim cô đập mạnh một nhịp.
Đó không phải ngôn ngữ cổ thông thường.
Mà là mật ngữ hoàng tộc phương Bắc — loại ngôn ngữ chỉ những gia tộc đứng đầu ma pháp giới mới được học.
Cha cô từng biết nó.
Luna Povie chắc chắn cũng vậy.
Jessica hạ thấp ánh mắt.
Rồi rất chậm…
Cô đọc ra một ký tự duy nhất mà mình nhận được.
“Vật… chứa…”
Căn phòng lập tức im phăng phắc.
Gió ngoài cửa sổ ngừng hẳn.
Ngay cả ngọn lửa trong lò sưởi cũng đứng yên kỳ dị như bị đông cứng.
Jessica cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh buốt.
Vật chứa?
Ai?
Con bướm pha lê?
Hay Luna Povie?
Rồi một suy nghĩ đáng sợ bất chợt lướt qua đầu cô nhanh đến mức chính Jessica cũng không muốn tin.
Nếu linh vật của Luna không phải được tạo ra…
Mà là thứ đã tồn tại từ trước thì sao?
Đôi mắt xanh của Jessica tối hẳn xuống.
Lần đầu tiên sau rất lâu, cô cảm thấy gia tộc Linatt này… có lẽ còn đáng sợ hơn cả những truyền thuyết ma thuật cổ bị cấm nhắc tới ở phương Bắc.
ns216.73.216.179da2


