Jessica vừa dứt lời, bầu không khí trong đại sảnh co lại như bị bóp nghẹt, những ánh mắt dồn về phía cô không còn che giấu, và đúng lúc đó—
“Thế là đủ rồi.”
Giọng nói vang lên từ phía bên trái, không lớn nhưng đủ để kéo toàn bộ sự chú ý lệch khỏi Jessica.
Cô ấy bước ra.
Luna Povie Linatt.
Em gái của James Linatt.
Dì của Jessica.
Không ai gọi tên cô ấy, nhưng sự xuất hiện của cô ấy khiến không gian tự động nhường đường, như thể một trật tự khác vừa chen vào giữa đại sảnh. Tà váy đen ánh kim lướt nhẹ trên nền đá, không tạo tiếng động, nhưng mỗi bước đi đều để lại một cảm giác rất rõ—như một làn sóng ngầm vừa lan qua.
Nếu không ai nói tuổi, không ai nghĩ cô ấy đã sống năm mươi năm trong thế giới này. Với người thường, cô ấy chỉ như một cô gái ở độ hai mươi ba, hai mươi tư—nhưng ánh mắt thì không trẻ. Mái tóc vàng dài chạm gót chân buông xõa phía sau, chuyển động chậm như một dòng nước, ánh lên dưới đèn chùm như thứ ánh sáng không thuộc về đại sảnh này. Làn da cô ấy không tái nhợt như phần lớn phù thủy Linatt, mà giữ một sắc trắng có hơi ấm, đủ để tạo ra sự khác biệt rõ ràng khi đứng cạnh họ… và cả khi đứng cạnh Jessica.
Cô ấy dừng lại.
Ánh mắt lướt qua đám đông trước.
Rồi mới nhìn Jessica.65Please respect copyright.PENANALtPA0lg2NT
“Các người nói xong chưa?”
Giọng cô ấy không lạnh như bà cố, cũng không mang sự khinh miệt như những người vừa lên tiếng, nhưng lại có một thứ khác—ổn định, thẳng, và không cho phép bị xem nhẹ.
Một người phụ nữ trong nhánh chính nhíu mày, “Luna, chuyện này không—”
“—không liên quan?” cô ấy cắt ngang, hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên người vừa nói, “một đứa mang họ Linatt đứng giữa đại sảnh này, bị gọi là phế phẩm… mà cô nói không liên quan?”
Không khí khựng lại một nhịp.
Một người đàn ông lên tiếng, giọng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, “Cô hiểu mà, Luna. Vấn đề không nằm ở lời nói. Vấn đề là nó—”
“—không có ma lực?”
Cô ấy nói tiếp, không vội, không cần nâng giọng.
Rồi bước thêm một bước, đứng ngang với Jessica. Không che chắn hoàn toàn, nhưng đủ để thay đổi cách ánh nhìn trong phòng dừng lại ở cô bé.
“Hay là vấn đề nằm ở chỗ…” cô ấy chậm lại, “…các người không hiểu thứ mình đang nhìn?”
Một vài ánh mắt khẽ thay đổi.
Nhưng không ai trả lời.
“James Linatt là anh trai tôi,” cô ấy tiếp tục, giọng trầm xuống một chút, “tôi biết anh ấy là gì.”
Một khoảng lặng.
“Và tôi cũng biết…”
Ánh mắt cô ấy lướt qua từng người, chậm, không né tránh.
“…anh ấy sẽ không để lại một ‘sai lầm’.”65Please respect copyright.PENANALPeFPcrtd5
Jessica đứng bên cạnh.
Không nhìn cô ấy.
Nhưng lần đầu tiên kể từ khi bước vào đại sảnh—
cô không còn là người duy nhất phải đối diện với tất cả những ánh mắt đó.
Lời của Luna Povie Linatt vừa dứt, đại sảnh không bùng nổ mà lún xuống một tầng sâu hơn, như thể toàn bộ phép thuật treo trên những bức tường Gothic kia vừa đồng loạt nín thở. Những phù văn mạ vàng chạy dọc cột đá khẽ sáng lên rồi tắt phụt, ánh đèn chùm rung nhẹ, và từ những hàng ghế dài, vài người đã đứng dậy—không ồn ào, không vội vã, chỉ là một chuyển động đủ để tạo thành một vòng siết kín quanh trung tâm.
Một người đàn ông nhánh chính khép tay áo, giọng hạ thấp, “Luna, cô đang đặt mình ở phía nào?”65Please respect copyright.PENANAXEubNP5CBU
“Phía của lý trí,” cô đáp, ánh nhìn không rời, “hoặc nếu các người thích, cứ gọi là phía của sự thật.”
Một làn gợn nhỏ lan qua đám đông. Có người cười khẩy, có người lắc đầu. Một cô gái trẻ đưa tay vẽ nhanh một phù ấn mỏng trên không trung, tia sáng xanh lóe lên rồi tắt, như một phép thử vô thức. Không ai tấn công, nhưng tất cả đều sẵn sàng.
“Đừng biến chuyện này thành trò tiêu khiển,” một giọng khác lạnh hơn vang lên, “con bé không có ma lực. Sự thật đơn giản như vậy.”65Please respect copyright.PENANACRAdcG5ato
“Đơn giản?” Luna khẽ nhếch môi, “đơn giản đến mức các người phải nhắc đi nhắc lại để tin vào nó?”
Cô bước lên nửa bước, vai chạm đúng ranh giới của vòng người đang siết lại. Không có ánh sáng bùng lên quanh cô, nhưng không khí xung quanh lại đổi khác—nặng hơn, ổn định hơn, như một mặt nước vừa đóng băng.
“Các người tự hào vì hiểu được mọi thứ,” cô nói, chậm, “nhưng thứ các người đang đối diện… các người chưa từng hiểu.”
Một tiếng động khẽ vang lên từ bậc thềm cao.
Bà cố vẫn đứng đó.
Không di chuyển.65Please respect copyright.PENANAZJzwk1DXFG
Ánh mắt bà hạ xuống, chạm thẳng vào Luna, và lần này, đại sảnh thật sự im hẳn—không phải vì tôn trọng, mà vì bản năng.
“Con đang làm gì vậy, Luna.”
Giọng bà không cao.
Nhưng khi nó vang lên, những phù văn trên tường đồng loạt sáng lên một nhịp rồi lắng xuống, như thể chính dinh thự cũng đang nghe theo.
Luna không quay lại ngay. Cô giữ nguyên vị trí, chỉ hơi nghiêng đầu, như thể đã đoán trước khoảnh khắc này từ đầu.
“Con đang làm điều đáng lẽ phải có người làm từ lâu rồi.”
Một vài người hít khẽ.
Không phải vì lời nói.
Mà vì đối tượng mà lời đó hướng tới.
Bà cố bước xuống một bậc.
Chỉ một bậc thôi.
Nhưng đủ để khoảng cách giữa quyền lực và phần còn lại của đại sảnh thay đổi.
“Con đang đứng về phía một sai lệch,” bà nói, ánh mắt không rời Luna, “một thứ không có chỗ trong dòng tộc này.”
“Hay là…” Luna quay lại, lần này nhìn thẳng lên bậc thềm, “…một thứ mà dòng tộc này không dám thừa nhận?”
Không khí khựng lại.
Một tia ma lực rất mỏng trượt qua sàn đá, không rõ từ ai, rồi tắt ngay khi chạm vào ranh giới giữa hai người.
Bà cố dừng lại.
Ánh mắt bà không đổi.
Nhưng đại sảnh… lạnh đi.
“Con đang thách thức ta?”
Câu hỏi không cần trả lời.
Nhưng Luna vẫn trả lời.
“Không,” cô nói, rất nhẹ, “con chỉ đang từ chối việc phải im lặng.”
Một vài người phía sau đồng loạt dựng lên những lớp chắn mỏng—không phải để tấn công, mà như một phản xạ. Những dải ánh sáng mờ hiện lên quanh cổ tay họ, lặng lẽ, kiềm chế, nhưng rõ ràng.
Jessica đứng cạnh Luna.
Vẫn không nói.
Nhưng lần này, cô không còn đứng tách ra khỏi mọi thứ nữa. Ánh sáng ma lực từ khắp đại sảnh lướt qua cô, chạm vào rồi trượt đi, như nước không thể bám vào một bề mặt trơn nhẵn. Một vài ánh mắt nhận ra điều đó—và dừng lại lâu hơn.
“Các người muốn gọi nó là phế phẩm,” Luna nói tiếp, giọng không cao hơn, nhưng rõ hơn, “nhưng các người có chắc… các người hiểu phế phẩm là gì không?”
Không ai trả lời.
Cô không chờ.
“Phế phẩm là thứ thất bại khi cố trở thành cái đã được định sẵn,” cô nói, “còn thứ đứng đây…”
Ánh mắt cô lướt qua Jessica.
“…chưa từng cố trở thành bất kỳ ai trong các người.”
Một khoảng lặng kéo dài.65Please respect copyright.PENANA5pGyU7TZsw
Bà cố nhìn xuống, rất lâu, như thể đang cân nhắc một điều gì đó không cần nói ra.
“Dòng tộc Linatt không tồn tại nhờ cảm xúc,” bà nói cuối cùng, giọng trở lại trơn và lạnh, “nó tồn tại nhờ quy tắc.”
“Vậy thì thay quy tắc đi,” Luna đáp, không chậm hơn, “hoặc ít nhất… đừng dùng nó để che giấu nỗi sợ của mình.”
Không khí trong đại sảnh siết chặt.
Một vài người lùi nửa bước.
Không phải vì yếu thế.
Mà vì họ không chắc điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Luna đứng đó, một mình, giữa cả gia tộc, giữa ánh mắt của chủ nhân dòng họ, giữa những dải ma lực đang âm thầm dâng lên, và không hề có dấu hiệu sẽ lùi
Patt Linatt lúc ấy mới bước ra.
Không khí trong đại sảnh lập tức trầm xuống, như thể chỉ riêng sự hiện diện của anh cũng đủ khiến những lời bàn tán vừa rồi bị ép ngược vào cổ họng. Ánh mắt Patt lướt qua Jessica rất nhanh, lạnh, xa lạ, không có lấy một chút cảm xúc dư thừa, rồi dừng lại trên Luna.
“Ta không chấp nhận con bé đó.”
Giọng anh không lớn, nhưng đủ khiến cả đại sảnh im bặt.
“Gia tộc Linatt càng không có lý do gì để chấp nhận một đứa trẻ không có ma lực, không chứng minh được huyết thống, cũng không mang lại bất kỳ giá trị nào cho dòng tộc.”
Một vài người trong gia tộc khẽ cúi đầu, như thể lời Patt vừa nói chính là điều họ muốn nghe nhưng không đủ tư cách để nói ra trước Luna.
Patt nhìn thẳng vào Luna, ánh mắt tối và sâu.
“Nhưng nếu cô đã muốn thay đổi luật vì nó…”
Anh hơi nghiêng đầu, giọng lạnh đi.
“Vậy thì thắng ta đi.”
Không khí lập tức đông cứng.
Luna không chớp mắt.
Patt tiếp tục, từng chữ rơi xuống rõ ràng giữa đại sảnh.
“Nếu cô đánh bại được ta, ta sẽ cùng gia tộc suy nghĩ lại việc để Jessica Linatt ở lại với tư cách người nhà của Linatt.”
Một khoảng lặng rất ngắn.
Rồi khóe môi anh nhếch lên, nhạt và sắc.
“Còn nếu không…”
Ánh mắt Patt lướt qua Jessica lần nữa.
“Thì từ hôm nay trở đi, đừng ai nhắc đến chuyện thay đổi luật vì một sai lầm chưa từng được dòng tộc thừa nhận.”
Sau đó, anh không nói nhiều, chỉ nhìn thẳng vào Luna, ánh mắt tối và sâu, rồi nâng tay lên, không gian quanh bàn tay anh lập tức méo đi như một mặt gương bị bẻ cong, từ khe nứt đó, con dơi hai màu chui ra, không phải được triệu hồi mà giống như nó vốn đã tồn tại ở một tầng khác, chỉ chờ được kéo vào hiện thực. Cơ thể nó chia đôi rõ rệt—một nửa trắng lạnh như xác chết dưới ánh trăng, một nửa đen đặc như bóng tối chưa từng chạm sáng—mỗi lần cánh nó mở ra là một lớp không khí bị xé toạc, để lộ những đường rạn mờ trong không gian rồi tự liền lại một cách chậm chạp, như vết thương chưa kịp lành.
Luna Povie không lùi, chính cô cũng ngầm thừa nhận cuộc chiến, cô không vội, chỉ nâng tay, và viên pha lê hình bướm xuất hiện như thể nó chưa từng rời khỏi cô, đôi cánh mở ra trong suốt nhưng bên trong lại chuyển động như một bầu trời bị nén lại, từng vệt sáng mỏng trôi trong đó không phải ánh sáng thông thường, mà giống như những mảnh ma lực được mài sắc đến cực hạn, đẹp một cách nguy hiểm. Khi cánh bướm rung lên, không gian quanh cô không sáng hơn mà ngược lại, trở nên rõ nét hơn, từng đường viền, từng chuyển động đều bị kéo chậm lại một nhịp, như thể cô đang đứng ở trung tâm của một vùng mà thời gian không còn trôi đúng cách nữa.
Patt ra tay trước, không cần báo hiệu, con dơi trong tay anh biến mất rồi xuất hiện ngay phía trước Luna, không di chuyển mà là nhảy giữa các điểm không gian, để lại phía sau những vệt đen trắng chồng lên nhau như hai thực tại bị ép chung một chỗ. Một luồng ma lực phóng ra từ nó, không có hình dạng cố định, vừa là sóng, vừa là vật thể, vừa là thứ gì đó có ý thức, lao thẳng vào Luna với tốc độ không thể đo đếm, khiến không khí trong đại sảnh bị kéo giãn rồi co lại như một lồng ngực khổng lồ vừa bị bóp nghẹt.
Luna không chắn theo cách thông thường, cô chỉ xoay nhẹ cổ tay, cánh bướm tách ra thành hàng chục mảnh ánh sáng mỏng như lưỡi dao, xoáy quanh cô rồi lao thẳng vào luồng ma lực kia, không va chạm, không nổ tung, mà cắt, xé, phân tách nó thành từng lớp, như thể đang mổ xẻ một sinh vật sống ngay giữa không trung. Luồng ma lực của Patt không tan, mà biến dạng, xoắn lại, rồi phản công theo nhiều hướng cùng lúc, ép các mảnh ánh sáng của Luna phải thay đổi quỹ đạo liên tục, khiến toàn bộ khu vực giữa hai người trở thành một vùng méo mó, nơi ánh sáng và bóng tối không còn tuân theo quy luật nào nữa.
Một tiếng rít vang lên, không rõ từ đâu, có thể từ con dơi, cũng có thể từ chính không gian bị ép quá mức, và ngay sau đó, sàn đá dưới chân họ nứt toác, không phải vỡ ra mà là bị ép lún xuống, như thể có một lực khổng lồ đang đè từ trên xuống và kéo từ dưới lên cùng lúc. Những cột đá xung quanh run lên, phù văn sáng bùng rồi tắt, ánh đèn chùm trên cao rung lắc dữ dội, từng mảnh ánh sáng rơi xuống không phải như ánh sáng, mà như những mảnh thủy tinh vô hình cắt vào không khí.
Patt tiến lên, không nhanh nhưng mỗi bước đi đều khiến mặt sàn trũng xuống một chút, con dơi bay vòng quanh anh, lúc ẩn lúc hiện, để lại những vết xé trong không gian như những cánh cửa mở ra rồi đóng lại liên tục. Luna vẫn giữ vị trí, nhưng xung quanh cô, cánh bướm không còn giữ hình dạng ban đầu, mà lan rộng ra, phủ kín một khoảng không gian như một hệ thống phòng thủ sống, mỗi mảnh ánh sáng rung lên là một lần ma lực xung quanh bị ép lại, nén xuống rồi bật ngược ra ngoài.
Hai luồng sức mạnh không đối đầu theo cách trực diện, mà cắn xé lẫn nhau, trượt qua, phá vỡ, tái cấu trúc, khiến toàn bộ đại sảnh biến dạng theo từng nhịp va chạm. Những người đứng ngoài buộc phải lùi lại, không phải vì sợ, mà vì họ hiểu rất rõ—đây không còn là một cuộc so tài bình thường, mà là sự va chạm giữa hai thực thể đủ mạnh để làm lung lay chính nền tảng của không gian họ đang đứng.
Ở trung tâm, giữa ánh sáng bị xé vụn và bóng tối bị kéo giãn, Luna và Patt vẫn đứng đối diện nhau, không ai lùi, không ai hạ tay, và càng đánh, ma lực của họ không hề yếu đi mà càng dày lên, nặng hơn, sâu hơn, như thể mỗi đòn không phải là tiêu hao… mà là mở khóa thêm thứ gì đó vẫn còn bị giữ lại bên trong.
Ngay sau cú va chạm làm nứt toác đại sảnh, Patt không cho Luna bất kỳ khoảng nghỉ nào, anh đạp mạnh xuống nền đá, ma lực dội ngược lên như một cột áp lực vô hình, và con dơi hai màu trên không trung lập tức xoáy tròn, kéo theo một luồng năng lượng đen trắng bị nén đến cực hạn rồi phóng thẳng xuống như một mũi lao xé toạc không khí. Không còn là những đòn dò xét nữa—từng chiêu của Patt lúc này đều mang ý đồ kết liễu, ép Luna phải lùi, phải gãy, phải thừa nhận khoảng cách giữa họ.
Luna xoay người, cánh bướm pha lê bung ra đỡ đòn, nhưng lần này lực ép không còn giống trước, luồng ma lực của Patt không chỉ đánh vào một điểm mà lan ra, bao trùm toàn bộ không gian quanh cô, khiến mặt sàn dưới chân vỡ vụn từng lớp, ép cơ thể cô trượt lùi nửa bước, rồi thêm một bước nữa.
Một vệt đỏ khẽ hiện lên nơi khóe môi cô.
Không ai kịp nhận ra nó xuất hiện từ lúc nào.
Nhưng nó có thật.
Patt không dừng.
Ánh mắt anh lạnh hẳn, bàn tay siết lại, và ngay lập tức, lửa bùng lên. Không phải ngọn lửa thông thường, mà là thứ lửa đen đỏ, cháy mà không tỏa sáng, lan ra như một lớp bóng sống, quét ngang đại sảnh, nuốt lấy không khí và bóp méo mọi thứ trong quỹ đạo của nó. Nhiệt độ tăng vọt, nhưng lại không ấm—chỉ có cảm giác bị thiêu đốt từ bên trong, như linh hồn bị đốt cháy chứ không phải cơ thể.
Ngọn lửa đó lao thẳng về phía Luna.
Không chậm.
Không có đường tránh.
Luna giơ tay.
Cánh bướm khép lại một nhịp.
Rồi—băng trào ra.
Không phải hình thành dần, mà bùng nổ ngay lập tức từ không gian quanh cô, kết tinh thành những khối băng trong suốt, sắc như kính, lạnh đến mức làm chính không khí xung quanh đông cứng lại. Nhiệt và lạnh va vào nhau không tạo ra hơi nước—mà tạo ra một khoảng không méo mó, nơi lửa không cháy đúng cách, và băng không giữ được hình dạng ổn định.
Hai nguyên tố cắn vào nhau.
Xé.
Ép.
Nghiền.
Ngọn lửa của Patt tràn lên, nuốt từng lớp băng, làm chúng nứt ra rồi vỡ vụn, nhưng mỗi mảnh vỡ lại hóa thành hàng trăm mũi nhọn lao ngược trở lại, xuyên qua lớp lửa như những lưỡi dao lạnh. Một mũi chạm vào vai Patt—không sâu, nhưng đủ để rạch một đường, máu trào ra rồi lập tức bốc hơi trong nhiệt độ dị thường.
Anh cười.
Một nụ cười rất khẽ.
Rồi ma lực bùng lên mạnh hơn.
Ngọn lửa không còn lan nữa—nó dồn lại.
Co lại.
Nén xuống.
Rồi bùng nổ lần thứ hai, dữ dội hơn, dày đặc hơn, ép toàn bộ vùng băng của Luna vỡ ra thành từng lớp, từng tầng, đẩy lùi cô thêm một bước rõ ràng.
Luna trượt chân trên nền đá nứt, cơ thể hơi nghiêng đi, nhưng không ngã.
Chỉ là…lần này, cô đã lùi.
Máu từ khóe môi cô rơi xuống.
Không chạm đất ngay.
Mà lơ lửng một nhịp trong không khí lạnh.
Rồi rơi.
Cánh bướm phía sau cô rung mạnh, không còn mượt mà như trước, mà sắc hơn, gấp gáp hơn, như đang tự điều chỉnh để chống lại áp lực đang tăng lên từng giây.
Patt tiến lên.
Chậm.
Nhưng không thể cản.
Lửa sau lưng anh dâng cao như một bức tường sống, bóng đen của con dơi phủ lên tất cả, ép ánh sáng của Luna co lại thành một vùng nhỏ hơn, chặt hơn.
Không còn là trao đổi đòn nữa.
Mà là…
áp đảo.
Nhưng Luna vẫn đứng đó.
Bị ép lùi.
Bị thương.
Nhưng không gãy.
ns216.73.216.179da2


