Sáng hôm sau, dinh thự Linatt thức dậy không phải bằng ánh nắng, mà bằng ánh sáng lạnh từ những khung kính màu cao vút, nơi những mảng thủy tinh Gothic phản chiếu thứ ánh sáng xám nhạt như sương đọng trên đá. Chuông đồng ngân dài từ tháp phía đông, báo hiệu ngày tưởng niệm—mười tám năm kể từ khi gia chủ qua đời. Nhưng bên trong đại sảnh, không khí lại không hề mang dáng dấp của một ngày mất.
Những tấm thảm nhung đỏ được trải thẳng tắp, đèn chùm pha lê treo cao cháy bằng lửa xanh nhạt, tường phủ kín phù văn mạ vàng đang khẽ phát sáng theo nhịp thở của phép thuật. Gia nhân di chuyển nhanh và gọn, chỉnh lại từng dải ruy băng đen được thắt thành nơ trên cột đá, đặt thêm nến, thay hoa—những đóa hồng đen nở đúng độ, không quá tươi, không quá tàn, hoàn hảo đến mức vô hồn.
Rồi họ đến.
Từng người trong gia tộc Linatt bước vào đại sảnh trong những bộ xiêm y lộng lẫy, cổ cao, tay áo dài, thêu chỉ bạc và chỉ vàng thành những đường xoắn phức tạp như mê cung. Áo choàng đen viền đỏ, găng tay da, trang sức khắc phù ấn. Mỗi người đều mang theo một thứ ánh sáng riêng—những tia ma lực mỏng như sương quấn quanh cổ tay, lẩn trong đường viền áo, thỉnh thoảng lóe lên dưới ánh đèn. Họ chào nhau bằng những cái gật đầu kín đáo, những nụ cười vừa đủ, lời nói thấp và tròn, như thể đang đứng trong một buổi dạ tiệc chứ không phải ngày tưởng niệm.
Không ai khóc.
Không ai nhắc đến cái chết.
Chỉ có rượu đỏ được rót đều, ly chạm khẽ, tiếng cười nhỏ và những câu chuyện về thành tựu, về những nghi thức mới, về những trận đấu pháp thuật gần đây. Tất cả đều mang một vẻ tự hào lạnh lẽo—tự hào về huyết thống, về danh xưng, về việc họ là Linatt.
Trong đám đông đó, Jessica đứng ở rìa.
Cô không mặc lộng lẫy như họ. Chiếc váy đen của cô đơn giản, không phù văn, không ánh sáng, không có bất kỳ dấu hiệu nào của phép thuật. Mái tóc đỏ buông tự nhiên trên vai, nổi bật một cách khó chịu giữa biển màu trầm và ánh kim. Nước da cô vẫn trắng nhợt, như không thuộc về cùng một nhịp sống với những người xung quanh.
Không ai gọi tên cô.
Không ai tiến lại gần.
Ánh mắt lướt qua cô, rồi dừng lại lâu hơn một nhịp cần thiết—đủ để đánh giá, đủ để nhận diện, rồi trượt đi như thể chạm phải thứ gì đó không nên dính vào. Một vài tiếng thì thầm len qua đám đông, không rõ ràng, nhưng đủ để nghe thấy những mảnh vỡ của nó.
“Con bé đó…”
“Đã mười tám…”
“Vẫn không có gì…”
“Đúng là…”
Cô không phản ứng.
Chỉ đứng đó, im lặng.
Mười tám tuổi.
Đủ tuổi để một pháp sư của dòng Linatt thể hiện dấu ấn đầu tiên—một tia lửa, một rung động, một dấu hiệu dù là nhỏ nhất của ma lực. Nhưng ở Jessica, không có gì cả. Không phù ấn, không ánh sáng, không một phản ứng nào với những dòng năng lượng đang trôi trong đại sảnh.
Một khoảng trống.
Rõ ràng.
Không thể chối bỏ.
Và chính khoảng trống đó khiến cô trở thành thứ họ không thể chấp nhận.
“Con cừu đen.”
Từ đó không cần nói ra, nhưng hiện diện ở mọi nơi—trong cách họ tránh ánh nhìn của cô, trong khoảng cách họ vô thức giữ lại, trong sự im lặng có chủ đích khi cô đi ngang qua. Với một dòng tộc tự hào về phép thuật, về sức mạnh, về sự thuần khiết của huyết thống—một đứa trẻ không có ma lực không chỉ là yếu kém.
Mà là điềm xấu.
Jessica nhìn quanh đại sảnh.
Ánh mắt cô dừng lại ở từng khuôn mặt—những người mang cùng họ với cô, cùng huyết thống, cùng cái tên Linatt mà cô đang cầm trong cuốn sổ đêm qua. Họ cười, họ nâng ly, họ nói về quyền lực như thể nó là thứ tự nhiên phải có.
Cô không cảm thấy thuộc về.
Không từ trước.
Và càng không phải bây giờ.
Ánh đèn chùm khẽ rung.
Một luồng ma lực lướt qua đại sảnh, nhẹ như gió, nhưng đủ để làm những đường viền phù văn trên tường sáng lên trong một khoảnh khắc. Tất cả mọi người gần như vô thức phản ứng—ánh mắt họ dõi theo, bàn tay họ khẽ siết lại, cơ thể họ điều chỉnh theo dòng chảy vô hình đó.
Tất cả.
Ngoại trừ cô.
Jessica đứng yên.
Không có gì chạm đến cô.
Không có gì phản hồi.
Như thể cô không tồn tại trong cùng một thế giới với họ.
Tiếng ồn trong đại sảnh không biến mất ngay lập tức, mà như bị một thứ gì đó vô hình bóp nghẹt dần, từng chút một, khi cánh cửa lớn phía trên bậc thềm cao mở ra. Không ai lên tiếng thông báo, không cần nghi thức, nhưng tất cả đều tự động lùi lại, tự động hạ giọng, tự động nhường chỗ, như thể chính không gian đã nhận ra sự hiện diện đó trước cả con người. Tà áo đen của bà trượt dài trên những bậc đá, quét qua nền sảnh như một vệt bóng sống, nuốt trọn ánh sáng mỗi nơi nó chạm tới, và khi bà bước xuống, không khí dường như bị kéo xuống thấp hơn một tầng, nặng hơn, lạnh hơn, khó thở hơn.
Bà cố của Jessica—chủ nhân thực sự của dòng tộc Linatt.
Năm trăm năm tuổi, nhưng không mang dáng vẻ mục rữa của thời gian, mà giống như một thứ đã vượt qua nó. Làn da bà nhợt như sứ, căng và lạnh, không có dấu hiệu của sự sống, nhưng cũng không hề yếu đi. Mái tóc bạc dài được buộc gọn phía sau, từng sợi đều hoàn hảo đến mức không giống tự nhiên, còn đôi mắt… đôi mắt ấy không già, không trẻ, không cảm xúc, chỉ sâu, tối, và tĩnh đến mức người ta có cảm giác nếu nhìn quá lâu, mình sẽ bị kéo thẳng vào đó mà không thể quay lại.
Bà không cần dùng phép thuật.
Sự tồn tại của bà đã là một dạng áp chế.
Khi bà dừng lại giữa đại sảnh, toàn bộ không gian rơi vào im lặng tuyệt đối, không phải vì bị ra lệnh, mà vì không ai còn dám phá vỡ nó. Những chiếc ly thủy tinh vẫn còn được nâng trên tay, nhưng không ai uống, những nụ cười vẫn còn treo trên môi, nhưng không ai duy trì, tất cả như bị đóng băng lại, chỉ chờ bà lên tiếng.
“Hôm nay…”
Giọng bà cất lên, không cao, không vang, nhưng lan ra khắp đại sảnh như một lớp sương lạnh, chạm vào da thịt từng người.
“…chúng ta tụ họp, để tưởng niệm James Linatt.”
Cái tên vừa được nhắc đến khiến không khí khẽ rung lên một nhịp rất nhỏ, như thể chính những bức tường đá cũng nhận ra nó.
“Con trai ta…đã từng là một trong những pháp sư xuất chúng nhất mà thế giới này từng chứng kiến.”
Không ai phản đối. Không ai dám.
“Ngay từ khi còn rất trẻ, nó đã chạm đến những tầng ma lực mà người khác phải mất cả đời mới dám nghĩ tới. Những nghi thức bị cấm, những thuật thức bị khóa kín, những dạng ma pháp mà ngay cả hội đồng tối cao cũng chỉ dám nhắc đến trong thì thầm… nó không chỉ học được… mà còn bẻ cong chúng theo ý mình.”
Một vài ánh mắt trong đám đông khẽ thay đổi, không phải nghi ngờ, mà là kính sợ—một loại kính sợ đã được nuôi dưỡng qua nhiều năm.
“James Linatt,” giọng bà hạ thấp hơn một chút, nhưng lại nặng hơn, “là niềm tự hào của dòng tộc này… và là thứ mà những kẻ khác chỉ có thể đứng từ xa mà ngước nhìn.”
Một khoảng lặng rất ngắn trôi qua, rồi sắc thái trong giọng bà thay đổi, không còn là tự hào, mà là thứ gì đó lạnh và sắc như lưỡi dao được rút ra khỏi vỏ.
“Cho đến khi…”
Bà dừng lại.
Ánh mắt chậm rãi hạ xuống, như thể đang nhìn vào một ký ức mà chính bà cũng không muốn chạm tới.
“…nó gặp cô ta. Người phụ nữ đó xuất hiện như một thứ ánh sáng,” bà nói, nhưng từ “ánh sáng” rơi ra từ môi bà lại mang theo một sự khinh miệt lạnh lẽo, “một thứ ánh sáng đủ để khiến nó tin rằng mình đã tìm thấy điều gì đó vượt lên trên sức mạnh, vượt lên trên huyết thống, vượt lên trên chính dòng tộc của mình.”
Một vài tiếng cười rất khẽ vang lên trong đám đông, nhanh chóng bị nuốt lại.
“Nhưng ánh sáng…” bà tiếp tục, giọng thấp xuống, kéo dài, “…không phải lúc nào cũng là thứ cứu rỗi.”
Không khí bắt đầu nặng lại.88Please respect copyright.PENANA12bBexyQOn
“Cô ta không thuộc về chúng ta,” bà nói, chậm, rõ, từng chữ như đóng đinh vào không gian, “không thuộc về thế giới này, không thuộc về luật lệ này, và chắc chắn… không thuộc về huyết thống này.”
Ánh mắt bà lướt qua đại sảnh.88Please respect copyright.PENANAUCQGsKBL4h
“…cô ta đã cướp đi tất cả.”88Please respect copyright.PENANAgHS9jtX1L0
“Cướp đi James.”
“Cướp đi tương lai của dòng tộc Linatt.”
“Cướp đi một trong những pháp sư vĩ đại nhất mà thế giới phù thủy từng có.”
Mỗi câu rơi xuống như một nhát cắt.
Rồi bà ngẩng lên.
Ánh mắt không còn nhìn quá khứ nữa.
Mà nhìn thẳng vào hiện tại.
“Đó là cái giá…” giọng bà trở nên sắc lạnh, “…khi một dòng máu thuần khiết tự hạ thấp mình… để chạm vào thứ không xứng đáng.”
Không khí trong đại sảnh như bị bóp chặt.
“Thế giới này tồn tại nhờ trật tự,” bà nói tiếp, chậm rãi, nhưng không có chỗ cho phản bác, “và trật tự đó… không bao giờ dung thứ cho những thứ lệch lạc.”
Một khoảng dừng.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ dài.
“Những kẻ mang dòng máu lai…”
Giọng bà gần như thì thầm.88Please respect copyright.PENANA7xcScYNhU6
“…không bao giờ có thể đứng ngang hàng với chúng ta.”
Không ai cần quay đầu.
Không ai cần xác nhận.
Nhưng tất cả… đều biết bà đang nói về ai.
Ở rìa đại sảnh, Jessica Linatt đứng đó, im lặng, không phản ứng, không cúi đầu, không né tránh—chỉ đứng, như một vết lệch duy nhất trong một thế giới được xây dựng để hoàn hảo, và lần này, ánh mắt cô không còn vô định nữa, mà tối lại, sâu lại… như thể có thứ gì đó bên trong cô vừa nghe thấy tất cả, và không còn muốn im lặng thêm nữa.
Bà không nhắc lại cái tên của người phụ nữ kia thêm một lần nào nữa, như thể chỉ riêng việc tồn tại của cái tên đó cũng đủ làm vấy bẩn không khí trong đại sảnh, và chính sự im lặng có chủ đích ấy lại càng khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn bất kỳ lời kết tội nào. Giọng bà tiếp tục trôi đi chậm rãi, đều đặn, nhưng mỗi chữ lại mang theo một sức nặng vô hình, như những lớp băng lạnh phủ dần lên toàn bộ không gian.88Please respect copyright.PENANAaxsH2UjixM
Jessica đứng ở rìa, không động đậy.
Bà tiếp tục, như thể đang giảng giải một điều hiển nhiên mà tất cả đều phải hiểu. “Một dòng tộc tồn tại hàng thế kỷ… không phải để rồi bị phá hủy bởi những sai lầm.” Ánh mắt bà lướt qua đám đông, chậm rãi, “chúng ta duy trì nó… bằng sự chọn lọc.”88Please respect copyright.PENANAI2CEma4MZc
“Bằng việc biết thứ gì cần được giữ lại…”
Ánh mắt bà khẽ dừng lại.88Please respect copyright.PENANAhScMpBXzTz
“…và thứ gì cần bị loại bỏ.”
“Có những thứ…” giọng bà thấp xuống, gần như thì thầm, “…không bao giờ nên được sinh ra.”
Một khoảng lặng rơi xuống.
Như thể chính không gian cũng đang chờ đợi câu nói tiếp theo.88Please respect copyright.PENANAuws5tyjM4n
Rồi bà quay đi.
Giọng bà trở lại bình thường, lạnh và ổn định như lúc đầu.
“Dòng tộc Linatt… sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó.”
Một lời tuyên bố.
Một lời cảnh báo.
Và cũng là một bản án.
Một tiếng cười nhẹ vang lên, nhanh chóng bị kìm lại, “Nhưng cũng là một bài học tốt. Không phải ai cũng đủ tư cách để chạm vào dòng máu của chúng ta.” Một người đàn ông trẻ hơn, áo choàng viền bạc, đưa mắt về phía Jessica rất nhanh rồi quay đi, “Dù sao thì… nhìn cũng rõ rồi. Mười tám năm, không một dấu hiệu ma lực. Thậm chí đến những đứa trẻ ngoài nhánh phụ cũng đã thể hiện ít nhất một phản ứng cơ bản.” Người bên cạnh gật đầu, giọng thản nhiên, “Không phản ứng… cũng là một dạng phản ứng.” Một tiếng hừ khẽ, “Phản ứng của sự trống rỗng.”
“Phế phẩm,” một giọng nói khác nói rất nhẹ, như thể chỉ là nhận xét, không phải xúc phạm, “đáng lẽ không nên giữ lại lâu như vậy.” Người đối diện nhíu mày, không phản bác, chỉ chỉnh lại găng tay, “Giữ lại… đôi khi cũng có ích. Ít nhất… nó nhắc chúng ta nhớ rằng sai lầm trông như thế nào.” Một người khác bật cười, nhỏ nhưng rõ, “Và cũng nhắc người ngoài biết rằng… không phải cứ mang họ Linatt là có thể đứng ngang hàng.”
Những câu nói không nhắm thẳng vào cô, nhưng tất cả đều hướng về cô. Không ai cần gọi tên Jessica, bởi sự hiện diện của cô trong đại sảnh này đã là đủ để trở thành trung tâm của mọi lời thì thầm. Và điều đáng sợ không nằm ở việc họ nói, mà ở cách họ nói—bình thản, tự nhiên, như thể đang bàn về một vật thể, một sai số, một thứ nằm ngoài phạm vi của con người.
Một người phụ nữ lớn tuổi hơn khẽ nghiêng ly rượu, ánh mắt dừng lại trên mái tóc đỏ của Jessica lâu hơn bình thường, “Ít nhất thì… vẫn có cái gì đó của hắn để lại.” Người bên cạnh đáp lại ngay, “Hình thức không quyết định giá trị.” Một nhịp dừng, rồi giọng đó hạ xuống, lạnh hơn, “Nhất là khi phần còn lại… không tồn tại.”
Một người đàn ông đứng gần cửa sổ khẽ cười, “Ta nghe nói… ngay cả những cảm ứng cơ bản nhất cũng không có. Không phù văn, không phản hồi, không dao động.” Người kia gật đầu, “Giống như… không thuộc về hệ thống này.” Một câu nói chen vào, rất nhẹ, nhưng đủ để lan ra, “Hoặc… thuộc về một thứ khác.”
Không ai cười lần này.
Chỉ có im lặng.88Please respect copyright.PENANAcS6dayNk6x
Jessica vẫn đứng ở đó, không quay đầu, không phản ứng, không cắt ngang bất kỳ lời nào. Ánh mắt cô không còn lướt qua đại sảnh nữa, mà dừng lại ở một điểm vô hình phía trước, như thể tất cả những lời đó đã không còn đi vào tai cô theo cách bình thường nữa, mà đang lắng xuống, tích tụ lại ở một nơi nào đó sâu hơn. Những gì họ nói—phế phẩm, lệch chuẩn, sai lầm—không còn là những từ rời rạc, mà bắt đầu ghép lại thành một hình dạng rõ ràng hơn, sắc nét hơn, như một thứ đã luôn tồn tại, chỉ là bây giờ mới được gọi đúng tên.
Và trong khoảnh khắc đó, không phải họ đang nhìn cô như một con cừu đen nữa.
Mà giống như họ đang đứng trước một thứ mà họ tin rằng… đã được định nghĩa xong.
Chỉ có Jessica—
Jessica siết chặt nắm tay, các khớp xương hằn trắng dưới ánh đèn chùm, rồi bước thẳng vào giữa đại sảnh. Âm thanh từ đám đông lắng xuống khi cô xuất hiện ở vị trí không còn chỗ lùi, mái tóc đỏ nổi bật giữa những gam màu trầm của xiêm y lộng lẫy.
“Đủ rồi.”
Giọng cô rơi gọn, không cao nhưng đủ để những câu thì thầm xung quanh khựng lại.
Một người phụ nữ khẽ bật cười, lắc nhẹ ly rượu trong tay. “Con bé này…”
“Đến giờ mới nhận ra mình có thể nói chuyện sao,” người đứng cạnh đáp lại, giọng chậm rãi.
Jessica đưa mắt nhìn sang, ánh nhìn dừng lại lâu hơn bình thường.
“Các người muốn nói gì về tôi cũng được,” cô nói, giọng đều, “nhưng đừng kéo mẹ tôi vào.”
Một vài người trao đổi ánh nhìn, khóe môi nhếch lên.
“Nghe như thể nó có quyền lựa chọn,” ai đó cười khẽ.
“Quyền?” một người khác nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Jessica, “nó còn không có thứ cơ bản nhất.”
“Cũng dễ hiểu thôi,” giọng nói phía sau vang lên, “những thứ trống rỗng… luôn cần bám vào thứ khác.”
Jessica quay hẳn về phía người vừa nói, ánh mắt giữ nguyên, không vội rời đi.
“Ít nhất,” cô lên tiếng, “bà ấy không cần đứng ở đây… để chứng minh mình là ai.”
Người đàn ông lớn tuổi đặt ly xuống, động tác chậm lại. “Ngươi đang đi quá xa.”
Jessica bước thêm nửa bước, khoảng cách giữa cô và họ thu hẹp lại.
“Xa hay gần,” cô đáp, “còn tùy các người định nghĩa.”
Một người phụ nữ khẽ chỉnh lại găng tay, giọng lạnh, “Định nghĩa rất đơn giản—biết mình là gì.”
Jessica hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên từng khuôn mặt.
“Vậy các người nghĩ tôi là gì?”
“Không có ma lực.”88Please respect copyright.PENANAZSYViF5uCP
“Thứ không nên tồn tại.”
“Phế phẩm.”
Jessica đứng yên, ánh đèn chạm vào gương mặt cô, làm nổi rõ sự khác biệt duy nhất giữa cô và họ. Cô hít vào, chậm, rồi buông ra.
“Tôi không cần các người công nhận.”
Cô nói xong, ánh mắt không rời khỏi họ, như thể câu nói đó không phải để tranh cãi—mà là để đặt xuống giữa đại sảnh, cho tất cả cùng nhìn thấy.
ns216.73.216.179da2


