Mụ già không trả lời ngay. Đôi mắt nhăn nheo của mụ nheo lại, ánh nhìn trượt chậm rãi trên gương mặt Jessica như đang cân đo một thứ gì đó vô hình, rồi khóe miệng mụ cong lên, kéo theo một nụ cười lệch lạc đầy ẩn ý. Mụ khẽ nghiêng đầu, giọng nói kéo dài, khàn đặc và trơn tuột như lớp dầu đen phủ lên mặt nước. “Mẹ mày à?” mụ lặp lại, như thể đó chỉ là một câu chuyện tầm thường, “Walter này… mỗi đêm có bao nhiêu người chết, bao nhiêu linh hồn bị xé rách, mày nghĩ cái chết của một người… có gì đáng để ta phải nhớ?” Mụ bật cười khẽ, tiếng cười khô khốc, vỡ vụn trong không khí lạnh, “Hay là… mày nghĩ mẹ mày khác bọn chúng?”
Jessica không rời mắt.
Ánh nhìn của cô vẫn giữ nguyên, nhưng sâu hơn một chút, sắc hơn một chút, như thể lớp mặt nước tĩnh lặng kia vừa hé ra một lưỡi dao ẩn bên dưới. Cô không phản ứng ngay, chỉ nhìn mụ già thêm một nhịp, rồi chậm rãi lên tiếng. “Nếu bà không biết,” cô nói, giọng thấp nhưng rõ từng chữ, “thì bà đã không hỏi lại.”
Một thoáng im lặng.
Nụ cười trên môi mụ già khựng lại, rất khẽ, gần như không ai nhận ra nếu không nhìn thật kỹ. Nhưng rồi nó nhanh chóng trở lại, méo mó hơn, sắc hơn, như một vết nứt vừa bị kéo rộng ra. “Ồ…” mụ kéo dài âm thanh, “miệng lưỡi cũng không tệ.” Những ngón tay dài ngoằng của mụ gõ nhẹ lên bàn, móng tay cào xước mặt gỗ tạo ra những tiếng ken két khó chịu, “nhưng thông minh không đồng nghĩa với việc mày có quyền đòi hỏi.”
Jessica nhích nhẹ một bước, đứng thẳng hơn, vai không còn vẻ mong manh như ban đầu, mà toát ra một sự vững vàng khó lý giải ở một cô bé tuổi đó. Mái tóc đỏ của cô buông xuống, che một phần ánh sáng mờ nhạt, khiến gương mặt cô càng trở nên lạnh và sắc nét hơn. “Tôi không đòi hỏi,” cô nói, “tôi đến để trao đổi.”
Mụ già khựng lại lần nữa, lần này rõ ràng hơn. Ánh mắt mụ lóe lên một tia hứng thú, thứ hứng thú méo mó của một kẻ vừa tìm thấy món đồ chơi phù hợp. “Trao đổi?” mụ lặp lại, giọng trầm xuống, “mày nghĩ mình có gì để trao đổi với ta?”
Jessica không trả lời ngay.
Cô chỉ đưa tay đặt nhẹ lên cuốn sổ mang tên Linatt, đầu ngón tay khẽ miết qua lớp bìa sờn cũ, như thể đang chạm vào một thứ gì đó không chỉ nằm trên bề mặt. Rồi cô ngẩng lên, ánh mắt chạm thẳng vào mụ già, không né tránh, không hạ xuống. “Bà đã mở cửa khi nghe tên này.”
Một khoảng lặng ngắn.
“Vậy thì bà biết… nó đáng giá đến đâu.”
Không khí trong căn phòng như đặc lại.
Mụ già nhìn cô lâu hơn, ánh mắt lần này không còn hoàn toàn là chế nhạo nữa, mà pha lẫn một thứ gì đó sâu hơn, cũ hơn, và nguy hiểm hơn. Rồi mụ chậm rãi gật đầu, như thể vừa đưa ra một quyết định đã được cân nhắc từ rất lâu. “Được,” mụ nói, giọng nhẹ đi một cách bất thường, “ta sẽ cho mày thứ mày muốn.” Mụ cúi xuống, bàn tay gầy guộc mở ra một khoảng trống trên mặt bàn, nơi không khí bỗng méo đi rất khẽ, như thể một thứ gì đó đang được vẽ lên bằng những đường nét vô hình. “Nhưng không có thứ gì trong Walter là miễn phí.”
Những đường nét mờ ảo dần hiện ra, kết lại thành một vòng tròn ký hiệu kỳ dị, vừa giống chữ viết, vừa giống vết khắc của một thứ ngôn ngữ đã bị lãng quên. Ánh sáng yếu ớt từ nó không chiếu sáng căn phòng, mà dường như chỉ làm bóng tối trở nên sâu hơn.
“Khế ước,” mụ nói, giọng trầm xuống, “mày muốn biết sự thật, thì phải để lại thứ gì đó của mình.”
Jessica khẽ biến sắc.
Rất nhẹ. Chỉ là một thoáng co rút nơi khóe mắt, một nhịp chậm lại của hơi thở. Nhưng cô không lùi. Ánh mắt xanh của cô dừng lại trên những ký hiệu đang chuyển động chậm rãi kia, như thể đang cố đọc thứ ngôn ngữ không thuộc về con người. “Bà muốn gì?” cô hỏi.
Mụ già cười.
Một nụ cười không hề trả lời.
“Sau này mày sẽ biết.”
Không có thêm lời giải thích. Không có điều kiện rõ ràng. Chỉ là một khoảng trống mơ hồ, đủ để khiến bất kỳ ai tỉnh táo cũng phải quay lưng rời đi.
Jessica im lặng.
Rồi cô đưa tay ra.
Không chần chừ thêm.
Một vết cắt mảnh xuất hiện trên đầu ngón tay cô, không rõ từ đâu, không rõ bằng cách nào, chỉ thấy máu bắt đầu rỉ ra, đỏ tươi, nổi bật trên nền da trắng nhợt. Từng giọt máu rơi xuống vòng tròn ký hiệu, và ngay khi chạm vào, những đường nét kia bỗng bùng lên, ánh sáng vặn xoắn lại như một thứ gì đó đang thức dậy sau giấc ngủ dài.
Không khí trong phòng lạnh đi đột ngột.
Jessica khẽ run lên, không phải vì sợ, mà vì một cảm giác lạ lẫm lan dọc theo cánh tay, bò vào trong cơ thể cô như một thứ ký sinh vô hình. Máu tiếp tục chảy, nhiều hơn, nhanh hơn mức bình thường, như thể vòng tròn kia đang hút lấy nó.
Rồi tất cả dừng lại.
Ánh sáng tắt phụt.
Vòng tròn biến mất.
Mụ già đứng thẳng dậy, nụ cười trên môi sâu hơn, thỏa mãn hơn. “Xong rồi.”
Jessica hơi chao đảo.
Sắc mặt cô nhợt đi rõ rệt, hơi thở nặng hơn, nhưng ánh mắt vẫn cố giữ vững. “Nói đi,” cô lên tiếng, giọng khàn hơn một chút, “mẹ tôi… đã chết như thế nào?”
Mụ già nghiêng đầu, nhìn cô, rồi nói rất chậm, từng chữ một, như thể đang ban phát một thứ gì đó quý giá. “Mẹ mày… chết vì một lời nguyền.”
Một nhịp.
“Thứ mà… ai ở Walter cũng biết.”
Jessica đứng im.
Ánh mắt cô trống đi trong một khoảnh khắc, rồi lập tức siết lại. Cơ thể cô khẽ chao, đầu gối mất lực, và cô khuỵu xuống sàn, bàn tay chống xuống mặt đá lạnh buốt. Máu trên đầu ngón tay vẫn chưa ngừng rỉ, loang ra thành một vệt mỏng.
“Bà—” giọng cô nghẹn lại, không phải vì yếu, mà vì cơn tức giận bất chợt dâng lên, sắc và lạnh như lưỡi dao, “bà gọi đó là… thông tin?”
Mụ già không trả lời ngay.
Mụ bước tới, chậm rãi, cúi xuống trước mặt cô, những ngón tay dài ngoằng nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của mình. Nụ cười của mụ lúc này không còn chế nhạo nữa, mà mang theo một thứ gì đó gần giống… kiên nhẫn.
“Đừng vội,” mụ thì thầm, giọng thấp và trơn như sương đêm, “mày đã ký khế ước rồi.” Móng tay mụ khẽ siết vào da cô, không đau, nhưng đủ để cô không thể quay đi. “Những gì mày muốn biết… sẽ đến.”
Một khoảng lặng.
“Chỉ là… không phải bây giờ.”
Ánh mắt của Jessica rung lên rất khẽ.
Không phải vì sợ.
Mà vì lần đầu tiên, cô nhận ra mình đã bước vào một thứ mà ngay cả cô… cũng chưa hiểu hết.
--------
Ba giờ sáng.
Dinh thự nhà Linatt chưa bao giờ thật sự ngủ, chỉ là chìm vào một trạng thái tĩnh lặng quá sâu, quá dày, đến mức mọi thứ bên trong dường như ngừng thở. Những hành lang dài hun hút trải thảm đỏ sẫm màu kéo dài trong bóng tối, các bức tường đá đen được khắc những phù văn cổ mờ dần theo thời gian, thỉnh thoảng lại ánh lên một tia sáng yếu ớt như có thứ gì đó bên dưới lớp khắc ấy vẫn còn đang chuyển động. Những ngọn đèn phép treo dọc hành lang không cháy bằng lửa, mà bằng một thứ ánh sáng lạnh, xanh nhạt, nhấp nháy không đều, khiến bóng người kéo dài rồi co lại một cách bất thường, như thể không hoàn toàn đi theo chuyển động của cơ thể.
Jessica Linatt bước đi trong không gian đó.
Chậm. Không vội. Không mục đích rõ ràng.
Chân cô lướt nhẹ trên mặt thảm, không phát ra tiếng động, nhưng mỗi bước đi lại khiến không khí xung quanh khẽ chùng xuống, như thể nơi cô đi qua, bóng tối trở nên đậm đặc hơn một chút. Ánh mắt cô không nhìn vào một điểm cụ thể nào, chỉ lướt qua mọi thứ một cách vô định, nhưng càng nhìn lâu, càng có cảm giác cô không phải đang quan sát dinh thự… mà đang tìm kiếm một thứ gì đó đã tồn tại ở đây từ rất lâu.
Cô không ngủ.
Hoặc có lẽ, cô chưa bao giờ thật sự ngủ.
Những suy nghĩ trong đầu cô không đến theo dòng, mà vỡ vụn thành từng mảnh, lẫn lộn giữa hiện tại và những hình ảnh không rõ nguồn gốc, những âm thanh không ai nói, những ký ức không hoàn chỉnh. Giọng nói của mụ già vẫn còn văng vẳng đâu đó, không rõ từ bên ngoài hay từ sâu trong đầu cô.
“Khế ước đã được ký rồi…”
Một cảm giác rất lạ vẫn còn nằm lại trong cơ thể cô, len dọc theo mạch máu, chậm rãi, lạnh và kiên trì, như một thứ gì đó vừa được đánh thức nhưng chưa hoàn toàn tỉnh dậy. Mỗi nhịp tim của cô dường như nặng hơn một chút, sâu hơn một chút, như thể bên trong lồng ngực không chỉ còn là trái tim của riêng cô nữa.
Jessica dừng lại trước một cánh cửa gỗ lớn.
Cửa không khóa.
Cô đẩy nhẹ.
Cánh cửa mở ra không một tiếng động, để lộ căn phòng bên trong—một thư phòng cũ, nơi ánh sáng gần như không tồn tại, chỉ có vài ngọn đèn phép yếu ớt treo trên cao, đủ để làm lộ ra những giá sách cao chạm trần, những cuốn sách dày bọc da đen, da nâu, có cuốn còn được khóa bằng những sợi xích mảnh phủ đầy bụi. Không khí trong phòng nặng mùi giấy cũ, mực khô, và một thứ mùi rất nhẹ, rất quen… mùi của phép thuật đã từng được sử dụng ở đây quá nhiều.
Cô bước vào.
Đôi mắt xanh của cô quét qua căn phòng, chậm rãi, như thể mỗi đồ vật đều có thể nói chuyện nếu nhìn đủ lâu. Một chiếc đồng hồ cổ treo trên tường không chạy theo giờ bình thường, kim của nó thỉnh thoảng lại giật lùi một nhịp rồi mới tiếp tục tiến lên. Những tấm rèm dày màu đen che kín cửa sổ, nhưng thỉnh thoảng vẫn khẽ lay động dù không có gió, như thể phía sau lớp vải đó có thứ gì đó đang chạm vào từ bên ngoài.
Jessica không quan tâm.
Cô đi thẳng đến chiếc bàn gỗ lớn đặt ở góc phòng.
Ngăn kéo thứ hai từ bên phải.
Cô kéo ra.
Không do dự.
Bên trong, giữa những tờ giấy cũ và vài món đồ không rõ công dụng, có một thứ được bọc rất kỹ bằng một lớp vải mỏng màu xám đã ngả màu. Cô đưa tay vào, lấy nó ra, mở lớp vải ra một cách chậm rãi, như thể chính bản thân hành động đó cũng mang theo một thứ gì đó cần phải thận trọng.
Đó là một bức ảnh.
Cô giữ nó trong tay.
Một lúc lâu.
Ánh mắt vô định ban đầu dần dừng lại, tập trung vào bức ảnh, nhưng càng nhìn, biểu cảm của cô lại càng khó đọc, không phải buồn, không phải đau, mà là một thứ trống rỗng có chủ đích, như thể cô đang cố không để bất kỳ cảm xúc nào chạm vào mình.
Bức ảnh cũ, màu sắc đã phai theo thời gian, nhưng vẫn đủ rõ để nhận ra hai người đứng cạnh nhau—một người đàn ông cao lớn, gương mặt sắc lạnh, ánh mắt tối như chứa đựng những điều không ai có thể đọc được, và bên cạnh ông là một người phụ nữ với nét đẹp dịu dàng đến mức gần như không thuộc về thế giới này, mái tóc buông nhẹ, ánh nhìn xa xăm như đang nhìn về một nơi không ai khác có thể thấy. Nhưng bức ảnh không còn nguyên vẹn. Phần dưới đã bị xé rách một cách thô bạo, để lại những đường rách jagged, lởm chởm như vết cắn của thứ gì đó. Ở phần còn lại, tay của người phụ nữ dừng lại giữa không trung, như đang cầm một vật gì đó—một thứ nhỏ, mờ, không thể xác định, chỉ còn lại một phần rất nhỏ của nó trong khung hình, đủ để biết rằng nó từng tồn tại… nhưng không đủ để biết nó là gì.
Jessica nhìn vào phần bị xé.
Lâu hơn những chỗ khác.
Đầu ngón tay cô khẽ chạm vào mép giấy rách, vuốt nhẹ, như thể đang lần theo một dấu vết mà chính cô cũng không chắc mình đang tìm kiếm điều gì. Một cảm giác quen thuộc nhưng méo mó dâng lên trong lòng cô—không phải ký ức, mà là một khoảng trống của ký ức, nơi đáng lẽ phải có điều gì đó, nhưng lại không có gì.
Cô không nhớ.
Không nhớ vật đó là gì.
Không nhớ tại sao nó bị xé.
Không nhớ… tại sao bức ảnh này là thứ duy nhất còn lại.
Ánh đèn phép trên trần khẽ chập chờn.
Bóng của cô trên tường rung lên một nhịp, rồi chậm lại, như thể bị kéo trễ hơn cơ thể cô một chút.
Jessica vẫn đứng đó.
Cầm bức ảnh.
Nhìn vào phần đã mất.
Và ở đâu đó rất sâu trong ánh mắt xanh thẳm của cô, có thứ gì đó vừa khẽ chuyển động—một suy nghĩ, một nghi ngờ, hoặc có thể là… một thứ đã bắt đầu thức dậy.
Ba giờ sáng.
Dinh thự Linatt vẫn im lặng.
Nhưng sự im lặng đó không còn giống trước nữa.
Jessica vẫn đứng yên giữa căn phòng, bức ảnh cũ nằm gọn trong tay, nhưng ánh mắt cô không còn chỉ là đang nhìn nữa, mà giống như đang bị kéo vào bên trong nó, vào khoảng trống đã bị xé mất, vào thứ mà cô không nhớ nhưng lại biết rằng mình đáng lẽ phải biết. Một lúc lâu trôi qua, cô khẽ thở ra, rất nhẹ, rồi môi mấp máy, không rõ là nói cho ai nghe, hay chỉ là nói để lấp đi khoảng lặng đang dâng lên trong đầu mình.
“Rốt cuộc… đã xảy ra chuyện gì?”
Giọng cô nhỏ, gần như không thành tiếng, nhưng vẫn vang lên rất rõ trong căn phòng tĩnh mịch. Ánh mắt cô lướt qua gương mặt người đàn ông trong ảnh, rồi dừng lại lâu hơn ở người phụ nữ bên cạnh, như thể đang cố kéo một ký ức nào đó ra khỏi màn sương mù bị khóa chặt trong đầu.
“Hai người… chết như thế nào?”
Một nhịp dừng.
“Vì sao… không ai nói rõ cho con biết?”
Cô bật cười rất khẽ.
Không phải tiếng cười vui, cũng không phải giễu cợt, mà là một âm thanh khô và trống, như thể nó không nên tồn tại nhưng vẫn bị ép phải bật ra từ cổ họng đã quá lâu không được phép nói thật.
“Họ chỉ nói… là do hai người.”
Ngón tay cô siết chặt bức ảnh hơn, mép giấy cũ cong lại, run lên rất khẽ.
“Cả thành phố này… cả cái thế giới phép thuật chết tiệt này… đều nói như vậy.”
Ánh mắt cô dần tối lại.
Không còn là sự lạnh lẽo ban đầu nữa.
Mà là thứ gì đó sâu hơn.
Đậm hơn.
Như bóng tối đang từ từ dâng lên từ bên trong.
“Quái vật.”
Từ đó rơi ra khỏi môi cô rất nhẹ.
Nhưng nặng đến mức không khí như bị bóp nghẹt.
“Chúng gọi con như vậy.”
Giọng cô vẫn đều, nhưng không còn ổn định.
“Con chưa từng làm gì với chúng.”
Một bước tiến vô hình trong cảm xúc.
“Con chỉ… nói chuyện.”
“Chỉ đứng gần.”
“Chỉ nhìn…”
Cô khẽ nghiêng đầu, như thể đang nhớ lại.
“Nhưng chúng vẫn tránh xa.”
“Vẫn nhìn con… như thể con sẽ giết chúng nếu lại gần thêm một bước.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Không phải vì cô không còn gì để nói.
Mà vì có quá nhiều thứ bị dồn lại cùng một lúc.
“Và khi con hỏi tại sao…”
Hơi thở cô khẽ khựng.
“Chúng chỉ nói…”
“…là vì hai người.”
Ánh đèn phép phía trên đầu chập chờn, ánh sáng xanh nhạt trượt qua gương mặt cô, khiến đôi mắt ấy sâu hơn, tối hơn, như thể có thứ gì đó đang mở ra bên trong.
“Vậy thì nói cho con biết đi…”
Giọng cô hạ thấp.
Không run.
Nhưng nặng.
“Hai người là ai?”
Một nhịp.
“Con là ai?”
Không còn là câu hỏi bình thường nữa.
Mà là thứ gì đó gần như… lời buộc tội.
Không có câu trả lời.
Chỉ có căn phòng im lặng.
Những bức tường đá lạnh lẽo.
Những kệ sách cao chạm trần.
Tất cả đứng đó.
Nhìn.
Nhưng không nói.
Jessica hít vào một hơi sâu.
Nhưng lần này, hơi thở không còn đều nữa.
“Dinh thự Linatt…” cô khẽ cười, âm thanh rỗng và lạnh, “một nơi xa hoa đến mức ai cũng nghĩ nó có thể chứa đựng mọi thứ…”
Ánh mắt cô lướt qua căn phòng.
Rồi trở lại bức ảnh.
“Nhưng thứ duy nhất nó giữ lại…”
Một nhịp dừng rất khẽ.
“…là con.”
Cô cúi đầu xuống.
Mái tóc đỏ rơi xuống che một phần gương mặt.
“Những người gọi là người thân…”
Giọng cô chậm lại.
Như đang nhai lại từng ký ức một cách khó chịu.
“Họ không nói chuyện với con.”
Một nhịp.
“Họ nhìn.”
Một nhịp nữa.
“Họ tránh.”
Một nhịp nữa.
“Họ thì thầm sau lưng.”
Ánh mắt cô dừng lại.
Như vừa chạm phải một thứ gì đó.
“Và họ sợ.”
Cô ngẩng đầu lên.
Nhìn thẳng vào bức ảnh.
“Vậy thì tại sao lại để con ở lại đây?”
Giọng cô thấp xuống.
Rõ.
Sắc.
“Tại sao không mang con đi cùng?”
Một nhịp.
Ánh mắt cô siết lại.
“Hay là… hai người cũng biết?”
Không khí trong phòng như đông cứng lại.
“Biết rằng…”
Giọng cô hạ xuống, gần như thì thầm.
“…con sẽ trở thành thứ mà họ gọi là quái vật.”
Jessica đứng im.
Rất lâu.
Rồi cô khẽ lắc đầu.
Rất nhẹ.
“Không…”
Giọng cô nhỏ lại.
Nhưng chắc.
“Không ai thật sự biết.”
Ánh mắt cô dịu đi một chút.
Nhưng đó không phải là mềm yếu.
Mà là một nhận thức lạnh lẽo.
“Họ chỉ lặp lại những gì họ nghe.”
Một nhịp dừng.
“Không ai biết con là gì.”
Ngón tay cô siết chặt bức ảnh.
“Không ai…”
Ánh mắt cô khẽ thay đổi.
Rất nhẹ.
“…ngoại trừ bà ấy.”
Không cần gọi tên.
Nhưng đủ rõ.
Cố nội của cô.
Chủ nhân thật sự của dòng tộc Linatt.
Jessica im lặng.
Ánh mắt dừng lại ở phần bức ảnh bị xé.
Lâu hơn.
Sâu hơn.
“Bà biết…”
Giọng cô rất khẽ.
“…nhưng bà không nói.”
ns216.73.216.179da2


