Trong con phố cổ ngàn năm của Walter, nơi những bức tường đá xám phủ đầy rêu và những mái vòm Gothic vươn cao như đang cố chạm tới một bầu trời đã chết, đêm buông xuống không phải bằng bóng tối, mà bằng một thứ tĩnh lặng đặc quánh, nặng nề đến mức tưởng như có thể bóp nghẹt hơi thở của bất kỳ ai lạc bước nơi đây.104Please respect copyright.PENANANLuJyTjDhh
Tiếng khóc âm ỉ vang lên từ khắp nơi, không rõ bắt đầu từ đâu, không rõ thuộc về ai, chỉ là những âm thanh thút thít rời rạc, len qua từng khe cửa, trườn dọc theo các bức tường ẩm lạnh rồi tan vào lớp sương dày như thể cả thành phố này đang cùng lúc nhớ về một điều gì đó đã mất đi từ rất lâu, quá lâu để có thể gọi tên. Dưới ánh đèn phép leo lét treo lơ lửng trên những cột sắt uốn cong, đám đông di chuyển chậm chạp, những chiếc áo choàng sẫm màu quệt qua nhau tạo thành những vệt bóng lặng lẽ, còn tiếng giày chạm lên mặt đá ướt lạnh vang lên khô khốc, đều đặn như nhịp đập của một trái tim đã không còn thuộc về người sống.104Please respect copyright.PENANADrZy3lfYi5
Giữa dòng người ấy, có một cô bé bước đi, nhỏ bé, lặng lẽ, nhưng lại khiến không gian xung quanh khẽ biến dạng theo một cách rất khó nhận ra, như thể chính bóng tối cũng đang nép mình lại để nhường đường cho cô. Cô gái ấy mang nước da trắng nhợt, thứ sắc trắng lạnh như ánh trăng bị nhốt trong một chiếc gương nứt, không có chút sức sống nhưng lại không hề yếu ớt, và đôi mắt xanh của cô sâu thẳm đến mức không phản chiếu ánh đèn xung quanh, mà chỉ giữ lại một màu tối tăm, tĩnh lặng như vùng biển trước cơn bão. Mái tóc cô đỏ rực, buông xuống vai và lưng thành từng lọn dài, ánh lên dưới ánh đèn như những sợi tơ được dệt từ máu còn ấm, vừa đẹp đến mức mê hoặc, vừa mang theo một thứ gì đó không thuộc về thế giới của những đứa trẻ. Đó là Jessica Linatt. 104Please respect copyright.PENANA0iPo3cMSbO
Cô bước ngang qua những thân hình co ro của đám người lang thang nép mình dưới mái vòm đá cũ, những kẻ gầy guộc với ánh mắt trũng sâu, tay run rẩy ôm lấy cơ thể như sợ chính mình tan ra trong đêm, có người cúi đầu lẩm bẩm những câu cầu nguyện đã mất linh từ rất lâu, có người chỉ ngồi im, nhìn vào khoảng không với đôi mắt trống rỗng, nhưng khi Jessica đi qua, không một ai dám nhìn thẳng vào cô quá lâu, như thể bản năng nào đó trong họ đang thì thầm rằng cô không phải thứ nên bị quan sát. Ánh mắt của cô lướt qua tất cả, không dừng lại, không đánh giá, cũng không hề mang theo một chút thương cảm nào, chỉ là một cái nhìn lạnh, sâu và tuyệt đối tĩnh, giống như một mặt nước đóng băng không thể bị phá vỡ. Trên tay cô là một cuốn sổ cũ đã ngả màu, bìa da sờn rách, mép giấy quăn lại và ám mùi thời gian, như thể đã bị giữ kín trong một nơi không có ánh sáng suốt nhiều năm. Trên bìa cuốn sổ ấy, giữa những vết mực phai nhạt, vẫn còn hiện rõ một cái tên duy nhất, như một dấu ấn không thể bị xóa bỏ: Linatt. 104Please respect copyright.PENANAnyMskYkDKS
Những ngón tay mảnh khảnh của cô siết nhẹ lấy nó, không phải như đang giữ một vật vô tri, mà giống như đang nắm lấy một thứ gì đó có thể phản kháng nếu buông lỏng. Gió đêm thổi qua con phố, mang theo mùi ẩm mốc của đá cổ, mùi sắt gỉ từ những khung cửa bị bỏ hoang, mùi nến cháy dở trong các điện thờ cũ kỹ, và cả một thứ hương ngai ngái, thoang thoảng như mùi của những bông hoa đã được đặt quá lâu bên cạnh người chết. Ánh đèn phép trên cao rung lên khe khẽ, chiếu xuống những vệt sáng yếu ớt, khiến cái bóng của cô kéo dài dưới chân rồi biến dạng một cách khó hiểu, lúc mảnh, lúc dày, lúc như đang chậm hơn một nhịp so với chính bước chân của cô. Walter về đêm chưa bao giờ là nơi dành cho những kẻ yếu đuối, bởi đây không chỉ là một thành phố cổ của con người, mà còn là nơi giao thoa của phép thuật, của những lời nguyền, của những thực thể chưa từng rời đi dù thân xác đã mục nát từ hàng thế kỷ trước. Thế nhưng Jessica lại bước đi trong lòng thành phố ấy với vẻ bình thản đến kỳ lạ, như thể cô không phải đang lạc vào nơi nguy hiểm, mà là đang trở về đúng vị trí của mình sau một khoảng thời gian vắng mặt.104Please respect copyright.PENANAI321DEm5w0
Cô không ngoảnh đầu lại dù phía sau, rất khẽ, có một nhịp bước khác đang bám theo, không đều, không rõ ràng, như thể không chạm hoàn toàn vào mặt đất. Cô cũng không nhìn lên những ô cửa tối om nơi những tấm rèm cũ kỹ khẽ lay động dù không có gió, nơi đôi khi có thứ gì đó đứng sau lớp kính mờ, quan sát trong im lặng. Cô chỉ tiếp tục đi, từng bước, từng bước, sâu hơn vào con phố, sâu hơn vào màn sương, và sâu hơn vào một thứ định mệnh đã được viết ra từ rất lâu, trước cả khi cô được sinh ra. Và ở đâu đó trong lòng thành phố Walter, một cánh cửa vô hình đang khẽ mở, không phát ra âm thanh, không báo trước, chỉ lặng lẽ đợi cô bước tới, như thể nó đã chờ đợi chính cô… từ rất lâu rồi.
Cuối cùng, Jessica Linatt dừng lại trước một tiệm sách cổ nằm khuất sâu trong một con ngõ hẹp đến mức ánh đèn ngoài phố không thể len vào. Lối vào tối đen như một khe nứt mở ra giữa hai bức tường đá ẩm lạnh, sâu hoắm và im lặng đến mức mọi âm thanh dường như đều bị nuốt chửng ngay khi chạm vào ranh giới của nó. Cô đứng đó một lúc lâu, không bước tiếp, cũng không quay đi, chỉ nhìn vào khoảng tối trước mặt như thể đang lắng nghe một điều gì đó mà người thường không thể nghe thấy. Hơi thở của cô chậm lại, đều đặn, rồi cô khẽ hít một hơi sâu, đủ lâu để lồng ngực căng lên rồi hạ xuống rất chậm. Ngay lúc đó, gió lại nổi lên.
Ban đầu chỉ là một làn gió nhẹ lướt qua mặt phố, nhưng rồi nó mạnh dần, xoáy sâu vào con ngõ hẹp như bị dẫn dụ bởi chính bóng tối bên trong. Những lọn tóc đỏ của cô bị cuốn lên, đung đưa trong không khí, từng sợi ánh lên sắc đỏ thẫm như than hồng dưới ánh đèn phép yếu ớt phía xa. Gió rít qua khe tường, qua mái hiên, qua những biển hiệu gỗ cũ kỹ, phát ra những âm thanh chói tai, đứt quãng, như tiếng ai đó đang cố nói điều gì nhưng cổ họng đã bị bóp nghẹt từ lâu. Không khí trở nên lạnh hơn, nặng hơn, và con ngõ trước mặt cô lúc này trông không còn giống một lối đi bình thường nữa, mà giống như một cánh cửa dẫn vào một nơi mà người sống không nên đặt chân tới.
Tiệm sách nằm sâu bên trong, nhỏ bé, cũ kỹ, biển hiệu gỗ treo lệch một bên, chữ gần như đã mờ hết, chỉ còn lại vài nét nguệch ngoạc không thể đọc rõ. Cánh cửa gỗ khép kín, tối sẫm như đã thấm đủ bóng đêm của hàng trăm năm. Jessica bước thêm một bước, rồi dừng lại ngay trước cửa. Một thoáng chần chừ lướt qua ánh mắt cô, rất nhanh, nhưng đủ để nhận ra rằng đây không phải là nơi cô nên đến… hoặc ít nhất, không phải là nơi người ta có thể bước vào mà không phải trả giá.
Cô giơ tay lên, gõ cửa.
Ba tiếng khẽ vang lên, khô khốc, vang vào bên trong rồi biến mất, như thể bị nuốt trọn ngay lập tức. Không có tiếng trả lời. Không có tiếng động. Chỉ có gió vẫn rít lên phía sau lưng cô, mạnh hơn, dồn dập hơn, như đang thúc ép, hoặc cảnh báo.
Jessica cúi đầu xuống một chút, môi khẽ mấp máy, thì thầm một âm thanh rất khẽ, gần như không thể nghe thấy nếu đứng cách cô quá một bước chân.
“Linatt…”
Khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như dừng lại.
Rồi cánh cửa tự động mở ra.
Không có tiếng bản lề, không có lực đẩy, không có ai chạm vào, cánh cửa chỉ đơn giản là… mở ra, chậm rãi, im lặng, để lộ ra phía bên trong một khoảng tối dày đặc, đặc đến mức ánh nhìn không thể xuyên qua nổi. Không gian bên trong tiệm sách không có ánh đèn, không có màu sắc, chỉ là một khối đen sâu hun hút, như thể không phải là một căn phòng, mà là một nơi không có đáy.
Jessica bước vào.
Ngay khi cô vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, gió bên ngoài lập tức im bặt, như thể bị cắt đứt. Cánh cửa phía sau lưng cô khép lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, nhốt cô lại cùng với bóng tối bên trong.
Một mùi hương lạ xộc vào khứu giác cô, mùi của giấy cũ, của mực khô, của những thứ đã nằm yên quá lâu mà không còn thuộc về hiện tại, và xen lẫn trong đó là một thứ mùi kim loại rất nhạt, giống như máu đã nguội.
Từ sâu trong bóng tối, có thứ gì đó động đậy.
Rồi một giọng nói cất lên, khàn đặc, kéo dài, như thể từng âm tiết phải bò qua một cổ họng đã mục rữa từ lâu.
“Muốn… mua sách gì?”
Một hình bóng dần hiện ra từ trong bóng đen, chậm rãi, không vội vàng. Đó là một người phụ nữ, nếu còn có thể gọi là như vậy. Khuôn mặt bà ta dài và hẹp, chiếc mũi khoằm xuống một cách dị dạng, làn da nhăn nheo chảy xệ như sáp nến đã tan rồi đông lại. Đôi mắt bà ta sâu hoắm, ánh lên một thứ ánh sáng mờ đục và dữ tợn, như mắt của một sinh vật đã quen nhìn trong bóng tối hơn là dưới ánh sáng. Những ngón tay bà ta dài ngoằng, gầy guộc, đầu móng tay nhọn hoắt và vàng ố, cong lại như móng vuốt của một con thú đang chờ đợi con mồi.
Jessica không lùi lại.
Cô bước thêm một bước, tiến gần chiếc bàn gỗ thấp nằm giữa căn phòng, rồi đặt cuốn sổ cũ trong tay mình xuống. Âm thanh khi cuốn sổ chạm vào mặt bàn vang lên rất khẽ, nhưng lại rõ ràng đến mức như vừa gõ vào thứ gì đó không phải gỗ.
Cô không trả lời câu hỏi.
Không hỏi lại.
Chỉ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt.
Ánh mắt xanh của cô sâu hơn, lạnh hơn, như thể đang xuyên qua lớp da nhăn nheo kia để nhìn vào một thứ gì đó ẩn phía sau.
Rồi cô lên tiếng, giọng bình thản, nhưng mỗi chữ đều rơi xuống không khí như những giọt nước lạnh.
“Tôi muốn tìm hiểu… cái chết của mẹ mình.”
Mụ già im lặng trong vài nhịp thở, đôi mắt hẹp lại như đang dò xét thứ gì đó vượt ra ngoài lớp da thịt của Jessica, rồi bất chợt bật cười. Tiếng cười khe khẽ, khô và rỗng, không vang mà lan ra, len vào từng kệ sách, từng góc tối, như thể chính căn phòng cũng đang cười theo. Môi mụ kéo lệch sang một bên, để lộ hàm răng xỉn màu và nhọn hoắt, giọng nói sau đó trượt ra chậm rãi, đầy chế nhạo nhưng lại lẫn trong đó một thứ gì đó sắc lạnh, như một lời thách thức được giấu dưới lớp bụi thời gian. “Cái chết của mẹ mày…” mụ nhắc lại, kéo dài từng âm tiết như đang nếm thử vị của nó, “đứa trẻ như mày nghĩ mình có quyền hỏi về những thứ như vậy sao?” Những ngón tay dài gớm ghiếc của mụ gõ nhẹ lên mặt bàn, từng nhịp một, chậm, đều, như đang đếm ngược một điều gì đó chưa được nói ra, “Walter có nhiều cái chết lắm, nhiều đến mức người ta không còn phân biệt nổi cái nào là tai nạn, cái nào là lời nguyền… và cái nào là điều đáng lẽ không nên tồn tại ngay từ đầu.”
Jessica không hề chớp mắt.
Cô đứng đó, thẳng lưng, đôi vai nhỏ nhưng không hề run rẩy, như thể toàn bộ sức nặng của căn phòng tối tăm này không thể chạm tới cô. Ánh mắt xanh của cô vẫn giữ nguyên, sâu, lạnh và không dao động, nhưng nếu nhìn kỹ, bên dưới lớp tĩnh lặng đó có thứ gì đó đang dịch chuyển rất khẽ, không phải cảm xúc, mà là một dạng ý chí, cứng rắn và sắc bén như một lưỡi dao giấu dưới nước. Mái tóc đỏ của cô đã thôi lay động khi cánh cửa khép lại, những lọn tóc rơi dọc theo gò má trắng nhợt, làm nổi bật đường nét khuôn mặt quá mức hoàn hảo nhưng lại thiếu đi hơi ấm của con người. Đôi môi đỏ của cô khẽ mím lại, không phải vì sợ hãi, mà như đang kìm lại một điều gì đó không nên lộ ra quá sớm.
Cô bước thêm một bước về phía trước.
Khoảng cách giữa cô và mụ già rút ngắn lại, đủ để ánh sáng mờ từ đâu đó trong căn phòng chạm vào đôi mắt cô, khiến màu xanh ấy ánh lên một tia sắc lạnh đến mức khó chịu. Cô không nâng giọng, không tỏ ra tức giận, nhưng từng chữ cô nói ra lại rõ ràng, chắc chắn và không cho phép bị xem nhẹ.
“Tôi không hỏi về cái chết của Walter.”
Một nhịp dừng rất ngắn.
“Tôi hỏi về mẹ tôi.”
Giọng cô thấp, bình thản, nhưng không mềm. Không có sự cầu xin, cũng không có sự do dự, chỉ là một sự khẳng định, như thể câu trả lời vốn dĩ phải tồn tại, và mụ già trước mặt chỉ đơn giản là một trong những cánh cửa buộc phải mở ra.
Ánh mắt của Jessica lúc này không còn chỉ là sự lạnh lẽo đơn thuần nữa, mà mang theo một áp lực vô hình, nặng và sâu, giống như khi đứng trước mặt nước tĩnh lặng nhưng biết rằng bên dưới đó là thứ có thể kéo mình xuống bất cứ lúc nào. Cô không né tránh ánh nhìn của mụ, ngược lại còn giữ nó lâu hơn một nhịp cần thiết, như thể đang ép mụ phải đối diện với chính thứ mà mụ đã nhận ra từ khoảnh khắc cô bước vào đây.
“Bà biết tôi đang hỏi gì.”
Câu nói cuối cùng rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng trong không gian im lặng của tiệm sách, nó lại vang lên rõ ràng đến mức không thể giả vờ không nghe thấy.
ns216.73.216.179da2


