Áp lực dồn lên Luna không còn theo từng đợt nữa mà liền mạch, đặc quánh như một khối nặng đè xuống từ mọi phía, và lần này không gian quanh cô không còn giữ được độ ổn định ban đầu; cánh bướm pha lê sau lưng vẫn mở, vẫn rung, nhưng từng nhịp đã không còn mượt mà mà gấp gáp, gằn lại, như chính ma lực của cô đang bị ép phải vận hành vượt quá giới hạn. Patt tiến lên thêm một bước, ngọn lửa phía sau anh dâng cao rồi ép lại thành một khối nóng rực, đậm đặc đến mức không còn nhìn thấy rõ hình dạng bên trong, chỉ cảm nhận được sức ép đang bóp nghẹt không khí, còn phía đối diện, băng của Luna không còn bùng nổ như trước mà phải kết tinh từng lớp, từng mảng nhỏ, dựng lên rồi vỡ ra ngay lập tức dưới sức nhiệt, cứ thế lặp lại, tiêu hao từng phần ma lực của cô một cách tàn nhẫn.
Cô không lùi thêm nữa, không phải vì không thể, mà vì phía sau đã không còn chỗ để lùi, và cơ thể cô lúc này cũng không cho phép thêm bất kỳ chuyển động dư thừa nào; hơi thở nặng hơn, chậm lại, mỗi lần nâng tay đều có một độ trễ rất nhỏ, đủ để những kẻ đứng ngoài nhận ra—Luna Povie Linatt, người luôn được nhắc đến như một trong những phù thủy nữ xuất sắc nhất, đang bị ép đến giới hạn. Một đường máu mới kéo dài từ khóe môi xuống cằm, rơi xuống không còn lơ lửng nữa mà rơi thẳng, nhanh và nặng, như thể chính cơ thể cô cũng đã thôi chống lại áp lực xung quanh.
Patt không nói gì, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự lạnh lẽo tuyệt đối, nhưng ma lực quanh anh lại dâng lên thêm một tầng nữa, không ồn ào, không bùng nổ, mà nén lại sâu hơn, ép ngọn lửa co lại rồi bất ngờ tràn ra lần nữa, lần này không còn lan rộng mà tập trung, đâm thẳng vào vùng phòng thủ của Luna như một mũi khoan nóng rực. Lớp băng trước mặt cô nứt toác, không vỡ tung mà bị ép lõm vào, từng đường rạn chạy dọc rồi lan ra như mạng nhện, ánh sáng từ cánh bướm chớp tắt không đều, lúc sáng rực, lúc gần như tắt hẳn.
Một nhịp.
Cánh bướm rung mạnh.
Một mảnh vỡ.
Rơi xuống.
Không ai trong đại sảnh lên tiếng, nhưng tất cả đều hiểu—khoảnh khắc đó không phải chỉ là một mảnh ánh sáng vỡ, mà là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy Luna đang bị đẩy đến cạn kiệt. Cô vẫn đứng thẳng, vẫn giữ tay trước mặt, vẫn cố giữ kết cấu băng không sụp hoàn toàn, nhưng sự ổn định đã không còn; mỗi lớp phòng thủ dựng lên đều yếu hơn lớp trước, mỏng hơn, chậm hơn, và Patt không cần tăng tốc, chỉ cần giữ nhịp ép đều đặn cũng đủ khiến khoảng cách giữa hai người nghiêng hẳn về một phía.
Cô giỏi—không ai phủ nhận điều đó, thậm chí trong số những người đứng ngoài, có người còn siết chặt tay khi nhìn thấy cách cô giữ thế trước sức ép khủng khiếp này, nhưng tuổi đời của cô vẫn là một giới hạn, một thứ không thể bù đắp bằng kỹ năng hay ý chí; ma lực của Patt không chỉ mạnh hơn, mà còn sâu hơn, dày hơn, ổn định hơn, như một dòng chảy đã tích tụ qua nhiều năm, trong khi của cô dù sắc bén, tinh khiết, vẫn chưa đủ thời gian để đạt đến độ nặng cần thiết để đối đầu trực diện.
Lửa tiếp tục ép.
Băng tiếp tục vỡ.
Khoảng không giữa họ co lại.
Và lần đầu tiên kể từ khi trận đấu bắt đầu, Luna không còn kiểm soát được hoàn toàn nhịp chiến đấu nữa, mà bị kéo theo nhịp của Patt—chậm hơn một chút, yếu hơn một chút, lệch đi một chút… nhưng trong một cuộc đối đầu như thế này, chỉ một chút thôi cũng đủ để tạo ra khoảng cách không thể san lấp.
Lớp băng cuối cùng vỡ ra không thành tiếng, chỉ tan đi như một lớp thủy tinh mỏng bị ép quá mức, và ngay sau đó, toàn bộ áp lực từ phía Patt dồn thẳng vào cơ thể Luna, hất cô văng xuống nền đá lạnh của đại sảnh. Một âm thanh trầm, nặng, vang lên khi lưng cô chạm đất, không quá lớn nhưng đủ để tất cả những người đang theo dõi cùng khựng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn. Cánh bướm pha lê phía sau cô tắt đi, ánh sáng rút lại như một thứ gì đó vừa bị bóp nghẹt, chỉ còn vài mảnh yếu ớt lay động rồi biến mất.
Không ai tiến lên.
Không ai gọi tên cô.
Chỉ có những ánh mắt—lần này không còn khinh miệt đơn thuần nữa, mà pha lẫn một thứ cảm xúc khó gọi tên, giữa công nhận và lạnh lẽo. Một vài người trong nhánh chính đứng thẳng hơn, như thể vừa được xác nhận lại điều họ luôn tin—rằng trật tự không thể bị phá vỡ chỉ bằng ý chí. Có người khẽ thở ra, có người nhắm mắt một nhịp rồi mở ra, bình thản như đang chứng kiến một kết cục đã được định sẵn từ đầu.
Trên bậc cao, bà cố không di chuyển.
Ánh mắt bà dừng lại trên Luna rất lâu, sâu và tĩnh, không giận, không vội, chỉ là một cái nhìn lạnh đến mức không ai có thể đọc được. Nhưng ở khóe tay áo bà, lớp vải khẽ siết lại trong một nhịp rất nhỏ, nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra—một dấu hiệu hiếm hoi cho thấy trận đấu này… chưa từng nằm hoàn toàn trong sự cho phép của bà.
Jessica đứng cách đó không xa.
Cô không chạy đến.
Không gọi.
Không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Nhưng ánh mắt cô… không còn như trước. Không còn lạnh, không còn giữ khoảng cách, mà siết lại, sâu hơn, như thể mọi thứ cô vừa chứng kiến đã chạm đến một điểm nào đó bên trong mà cô chưa từng chạm tới trước đây. Nắm tay cô siết chặt hơn, móng tay hằn vào da, nhưng cô không cảm thấy đau—hoặc có lẽ, cảm giác đó đã bị một thứ khác lấn át.
Patt bước tới.
Chậm.
Ổn định.
Không vội vàng.
Con dơi phía trên đầu anh thu lại, lơ lửng, đôi cánh khép dần như một sinh vật vừa no nê sau cuộc săn. Anh dừng lại ngay trước Luna, cúi xuống, bàn tay nâng cằm cô lên một cách dứt khoát, không thô bạo, nhưng không cho phép từ chối.
“Đây là tất cả sao?” giọng anh thấp, bình thản, nhưng rõ ràng là khiêu khích, “Luna Povie Linatt… nữ phù thủy tài ba của dòng tộc?”
Cô không trả lời.
Chỉ có hơi thở.
Nặng.
Đứt quãng.
Ánh mắt cô không nhìn thẳng vào anh, nhưng cũng không né, chỉ dừng lại ở một điểm nào đó rất gần, như thể vẫn đang giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng giữa cơn kiệt sức.
Patt giữ ánh nhìn đó thêm một nhịp, rồi buông tay ra, đứng thẳng dậy, xoay người quay về phía đại sảnh.
“Xem ra,” anh nói, giọng vang lên rõ hơn, mang theo sự tự mãn không cần che giấu, “danh tiếng đôi khi… cũng chỉ là danh tiếng.”
Anh bước đi, từng bước đều, không nhìn lại.
“Luna Povie Linatt,” anh tiếp tục, vừa đi vừa nói, “người được ca ngợi là một trong những phù thủy xuất sắc nhất—”
Một vài tiếng cười khẽ vang lên.
“—cũng không thể—”
Anh chưa kịp nói hết.
Phía sau lưng anh—
một chuyển động rất khẽ.
Không mạnh.
Không nhanh.
Nhưng đủ.
Luna chống tay xuống nền đá.
Cơ thể cô run nhẹ, không phải vì sợ, mà vì cơ thể đang vượt quá giới hạn, rồi chậm rãi—rất chậm—cô kéo mình lên, đầu gối chạm đất, rồi đứng dậy.
Ánh sáng không bùng lên.
Nhưng không khí… thay đổi.
Patt dừng lại.
Không quay đầu ngay.
Chỉ nghiêng nhẹ, như thể đã cảm nhận được điều gì đó không đúng.
“Chưa xong đâu.”
Giọng Luna khàn, thấp, nhưng rõ.
Không lớn.
Nhưng đủ để kéo toàn bộ sự chú ý quay ngược lại phía cô.
Cô đứng thẳng hơn, dù cơ thể vẫn chưa hoàn toàn ổn định, khóe môi còn vương máu, nhưng ánh mắt đã trở lại—lạnh, sâu, và lần này… sắc hơn trước.
“Anh đánh rất mạnh,” cô nói, chậm, như thể từng chữ đều được cân nhắc, “nhưng… quá thẳng.”
Patt quay hẳn lại.
Ánh mắt anh thay đổi.
Không còn tự mãn hoàn toàn nữa.
Mà là cảnh giác.
Một nhịp.
Không ai nói gì.
Rồi—
Luna nâng tay.
Không tạo băng.
Không dựng phòng thủ.
Chỉ một chuyển động nhỏ.
Con dơi trên cao khựng lại.
Rất khẽ.
Như thể… vừa chạm phải thứ gì đó mà nó không nhận ra từ trước.
Ánh mắt Patt siết lại.
Quá muộn.
Những mảnh ánh sáng từ cánh bướm—những thứ tưởng như đã tan biến từ trước—đột ngột xuất hiện lại, không phải quanh Luna, mà… ở phía sau Patt, bám vào không gian, vào bóng của anh, vào chính đường di chuyển của anh từ nãy đến giờ.
Không phải biến mất.
Mà là… được đặt sẵn.
Một cái bẫy.
Không gian xung quanh Patt khép lại.
Không phải bằng lực.
Mà bằng cấu trúc.
Những mảnh băng cực mỏng—mỏng đến mức không thể nhìn thấy bằng mắt thường—đồng loạt kết tinh, khóa chặt từng hướng di chuyển, từng điểm neo ma lực của anh, khiến luồng sức mạnh của anh bị lệch đi chỉ trong một khoảnh khắc.
Một khoảnh khắc.
Nhưng đủ.
Luna bước lên.
Nhanh hơn lần đầu tiên.
Không còn bị ép.
Cánh bướm bùng sáng trở lại, lần này không phân tán, mà hội tụ thành một trục sắc bén, đâm thẳng vào vùng ma lực đang mất cân bằng của Patt.
Một đường.
Chính xác.
Toàn bộ luồng ma lực của Patt bị tách rời khỏi nhịp ổn định ban đầu, vỡ ra như một cấu trúc bị phá hủy từ bên trong.
Anh lùi lại.
Một bước.
Lần đầu tiên.
Đại sảnh im phăng phắc.
Không ai cười nữa.
Không ai nói gì.
Chỉ có Luna đứng đó—
vẫn thở nặng, vẫn mang vết thương—
nhưng không còn là người bị ép.
Mà là người vừa… lật ngược toàn bộ trận đấu.
Patt vừa lùi một bước, nhưng anh không sụp, không mất thế, ma lực vẫn cuộn lên quanh người như một cơn bão chưa tan, chỉ là nhịp của nó đã lệch đi—rất nhỏ, rất ngắn, nhưng với những kẻ ở đẳng cấp này, chỉ cần một sai lệch như vậy… cũng đủ để bị khai thác đến tận cùng.
Luna không để khoảnh khắc đó trôi qua.
Cô không lao vào ngay, không tung đòn dồn dập như cách Patt vừa làm, mà đứng yên một nhịp rất ngắn, như thể đang nghe—nghe nhịp ma lực của anh, nghe sự mất cân bằng vừa xuất hiện. Cánh bướm sau lưng cô không bùng nổ nữa, mà co lại, mỏng đi, sắc đi, từng mảnh ánh sáng khẽ rung, như đang khóa vào một tần số cụ thể.
Rồi cô bước.
Chỉ một bước.
Nhưng không gian quanh Patt lập tức thay đổi.
Những mảnh băng vô hình—thứ cô đã rải ra từ trước—không còn đứng yên nữa, mà bắt đầu dịch chuyển, không theo hướng rõ ràng, mà theo chính dòng ma lực của Patt. Mỗi khi anh vận lực, mỗi khi con dơi trên đầu anh vỗ cánh để điều chỉnh nhịp tấn công, những điểm neo đó lại siết chặt thêm một chút, lệch đi thêm một chút, khiến dòng ma lực vốn mạnh và dày của anh… trở nên không ổn định.
Patt nhận ra.
Anh xoay tay, con dơi lập tức gào lên, tách thành hai nửa trắng – đen rồi xoáy quanh anh, cố phá vỡ cấu trúc vô hình đang khóa mình lại. Lửa bùng lên lần nữa, dữ dội hơn, ép thẳng về phía Luna, lần này không còn dàn trải mà dồn thành từng khối đặc, như những cú nện liên tiếp.
Băng không dựng thành tường nữa, mà tách ra, để lửa đi xuyên qua—nhưng ngay khoảnh khắc đó, những mảnh băng mỏng như sợi chỉ lập tức khép lại phía sau, cắt đứt đường hồi của ma lực lửa, khiến từng đòn tấn công của Patt… bị mắc lại trong chính không gian mà anh vừa tạo ra.
Ma lực của Patt bắt đầu… chồng lên chính nó.
Anh đánh càng mạnh, càng dồn, thì những lớp băng vô hình càng siết chặt, khiến năng lượng không thoát ra được hoàn toàn, mà dội ngược, ép vào các điểm neo xung quanh cơ thể anh.
Ánh mắt Patt tối lại.
Anh hiểu rồi.
Nhưng muộn.
Cánh bướm pha lê phía sau lưng cô hợp lại—không còn tỏa ra thành nhiều mảnh nữa, mà gom về một điểm, nén lại thành một trục ánh sáng mỏng, sắc đến mức không còn nhìn rõ hình dạng.
“Anh đánh rất mạnh,” cô nói, giọng vẫn khàn vì kiệt sức, nhưng ổn định, “nhưng anh quen dùng sức để áp chế…”
Một nhịp.
“…nên anh không nhận ra mình đang bị dẫn đi.”
Ngay lúc đó—
toàn bộ những điểm băng vô hình quanh Patt kích hoạt cùng lúc.
Không phải nổ.
Mà khóa.
Không gian quanh anh bị cố định trong một trạng thái méo lệch, nơi mọi hướng di chuyển đều bị chặn bởi chính ma lực của anh đã bị Luna bẻ cong trước đó.
Patt vận lực phản kháng.
Con dơi trên đầu anh gào lên, đôi cánh mở rộng, cố xé rách lớp khóa—
Nhưng Luna đã tới.
Không nhanh theo nghĩa thông thường.
Mà là… đúng thời điểm.
Trục ánh sáng từ cánh bướm lao thẳng vào vùng ma lực đang bị chồng lớp của Patt, nơi năng lượng không còn ổn định nữa, và lần này—
không phải là va chạm.
Mà là… cắt rời cấu trúc.
Một đường.
Sạch.
Chính xác.
Toàn bộ lớp ma lực quanh Patt vỡ ra từ bên trong, không bùng nổ, mà sụp xuống, như một hệ thống vừa mất đi trục giữ.
Con dơi biến dạng, vặn lại, rồi tan ra thành hai vệt trắng – đen rơi xuống như tro.
Patt lùi.
Một bước.
Rồi thêm một bước nữa.
Lần này, anh không tiến lên được nữa.
Luna đứng trước anh.
Không hoàn hảo.
Không còn nguyên vẹn.
Máu vẫn ở khóe môi.
Hơi thở vẫn nặng.
Nhưng ánh mắt cô… đã trở lại hoàn toàn.
Không còn bị ép.
Không còn bị dẫn.
Mà là người kết thúc trận đấu.
“Anh mạnh hơn tôi,” cô nói, rất thẳng, không phủ nhận, “nhưng anh đánh để thắng…”
Một nhịp.
“…còn tôi đánh để anh không thể thắng.”
Đại sảnh im lặng.
Không ai cần tuyên bố.
Kết quả đã quá rõ.
Khoảnh khắc trục ánh sáng của Luna cắt xuyên qua cấu trúc ma lực của Patt, không có tiếng nổ lớn, chỉ có một âm thanh rất khẽ—như thứ gì đó bên trong bị bẻ gãy.
Rồi mọi thứ… sụp xuống.
Không gian quanh Patt co lại, rồi giãn ra đột ngột, lớp ma lực từng bao bọc anh tan rã từng tầng một, không biến mất mà rụng xuống, như những mảnh vỏ bị lột khỏi một cơ thể sống. Ngọn lửa phía sau anh tắt không dứt khoát, mà chập chờn, giật từng nhịp, rồi bóp méo thành những vệt đỏ đen méo mó trước khi biến mất hoàn toàn.
Cơ thể Patt khựng lại.
Một nhịp.
Rồi máu bật ra từ khóe miệng.
Không phải chảy—
mà phun ra thành một đường mỏng, nhuộm đỏ cả phần cổ áo trước ngực.
Anh lùi thêm một bước.
Chân không còn giữ vững như trước, gót giày trượt nhẹ trên nền đá nứt, để lại một vệt kéo dài. Bàn tay anh siết lại theo phản xạ, nhưng không còn lực ép nữa—những đường gân nổi lên, rồi run rất khẽ, như cơ thể không còn theo kịp ý chí.
Con dơi.
Pháp khí của anh.
Nó không biến mất ngay.
Mà rơi xuống.
Từ trên cao.
Cơ thể hai màu trắng – đen vặn xoắn, mất hình dạng, đôi cánh không còn mở rộng mà co rút lại từng nhịp như một sinh vật đang hấp hối. Khi chạm xuống nền đá, nó không phát ra âm thanh rõ ràng, chỉ có một tiếng “rụp” rất nhỏ, rồi vỡ ra thành hai vệt ma lực loang ra… rồi tan.
Ánh mắt Patt thay đổi.
Lần đầu tiên—
không phải lạnh.
Không phải tự mãn.
Mà là… không kiểm soát được.
Anh thử vận lực.
Không gian không phản hồi.
Luồng ma lực không còn dâng lên như trước, mà bị đứt đoạn, tản ra, như một dòng chảy bị chặn giữa chừng. Mỗi lần cố kéo lại, cơ thể anh phản ứng trước—một cơn co thắt nhỏ ở ngực, hơi thở khựng lại, máu lại trào lên thêm một chút nơi cổ họng.
Anh đứng đó.
Vẫn đứng.
Nhưng không còn là người áp đảo nữa.
Mà là một kẻ vừa bị bẻ gãy trục sức mạnh.
Áo choàng của anh rách một đường dài bên vai, cháy xém ở viền, để lộ lớp da bên dưới đã bị rạn nhẹ, không sâu nhưng rõ—những vết nứt nhỏ như bị ép từ bên trong. Một giọt máu rơi từ cằm xuống nền đá, lần này không lơ lửng nữa, mà rơi thẳng, nặng, tạo thành một vết loang rõ rệt.
Anh hít vào.
Không sâu được.
Hơi thở dừng giữa chừng.
Ngực anh nâng lên… rồi khựng lại.
Đại sảnh im phăng phắc.
Không còn ai cười.
Không còn ai thì thầm.
Chỉ còn Patt Linatt—
đứng giữa trung tâm—
tàn tạ, rạn vỡ, và lần đầu tiên…
không còn giữ được hình ảnh bất bại của mình.
ns216.73.216.179da2


