Có tiếng ồn ào nổi lên ngoài sân đúng lúc Jessica vừa đặt thìa xuống.
Bánh xe nghiến trên nền đá lạnh, tiếng vó ngựa nện từng nhịp khô và nặng, rồi tiếng người khiêng vác, đặt xuống, nhấc lên, liên tiếp dội vào hành lang như một đợt sóng không hợp với sự yên tĩnh của buổi trưa trong dinh thự Linatt.
Một cô hầu gái nhìn ra cửa trước tiên.
“Có xe ngựa vào sân.”
Jessica ngẩng lên.
Tiếng động ấy không giống đồ tiếp tế thường ngày. Nó nặng hơn, nhiều hơn, và có gì đó quá mức nghiêm ngặt trong nhịp di chuyển ngoài kia, như thể từng chiếc hòm đều đã được đếm, được ghi, được đưa đến đây không phải để cất vào kho, mà để bàn giao cho một cái tên cụ thể.
Jessica đứng dậy, đi ra khỏi bếp.
Khoảng sân phía đông đã chật kín người hầu và ba cỗ xe ngựa đen phủ bạt xám. Hòm rương được chuyển xuống liên tục, cái lớn bọc da sẫm viền đồng, cái nhỏ nẹp sắt đen, cái dài và hẹp như dùng để cất những vật tinh xảo hoặc có giá trị đặc biệt. Trên vài chiếc còn in dấu niêm cũ đã mòn, trên vài chiếc khác là những dải dây bạc xỉn màu của kho lưu trữ lâu năm.
Giữa đám người ấy, Hainie Vouis đang đứng thẳng ở chính giữa sân.
Lão quản gia chính của Linatt đã sống qua một trăm năm mươi mùa đông, nhưng lưng chưa từng còng. Thân hình lão vẫn cao lớn, chắc, vai rộng như một chiến binh già hơn là một người chuyên giữ sổ sách và chìa khóa. Nửa dòng máu ma cà rồng khiến gương mặt lão giữ được đường nét sắc lạnh bất thường của tuổi trẻ, nhưng đôi mắt lại là đôi mắt của một người đã nhìn quá nhiều năm tháng, quá nhiều bí mật, quá nhiều đổi thay trong Linatt để còn dễ dao động vì bất cứ điều gì.
Người ta luôn nói Hainie Vouis là một ngoại lệ được phép tồn tại trong gia tộc này.
Một kẻ ngoại lai khác.
Con lai giữa ma cà rồng và con người, sinh ra vốn không thuộc trọn vẹn về bên nào, rồi được Linatt cưu mang, giữ lại, dùng đến, và cuối cùng trở thành quản gia chính của toàn bộ gia trạch. Ở một nơi khắc nghiệt như Linatt, chuyện ấy vừa là đặc ân, vừa là gông xiềng, nhưng Hainie đã mang nó lâu đến mức không còn ai dám nhìn lão như kẻ đứng ngoài nữa.
Lão cầm một cuốn sổ da đen trên tay, giọng trầm và đều, đọc từng mã niêm, từng danh mục, từng con số, rồi ra hiệu cho người hầu chuyển rương vào đúng vị trí. Không thừa một động tác, không thiếu một câu. Cái lạnh ngoài sân, lớp băng mỏng phủ trên bậc đá và cả cơn gió mùa đông trái mùa đang quất qua khoảng không rộng lớn ấy dường như không ảnh hưởng gì đến lão.
Jessica đứng trên bậc cửa nhìn xuống.
Hainie ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt cô, rồi khép cuốn sổ lại.
“Tiểu thư Jessica.”
Lão cúi đầu vừa đủ, không thấp quá mức kiểu kẻ dưới quyền sợ sệt, cũng không sơ sài. Đó là cách chào của một người hiểu rất rõ vị trí của mình và vị trí của người đối diện.
“Tất cả đều hoàn chỉnh,” lão nói. “Không thiếu món nào theo danh mục để lại.”
Jessica nhìn qua những hòm rương vẫn đang được khiêng vào. “Của dì Povie?”
“Vâng.” Giọng Hainie vẫn bình thản. “Toàn bộ tài sản đứng tên Luna Povie Linatt được chuyển về theo đúng ý chỉ. Vật dụng cá nhân, trang sức, tài liệu, một số vật phẩm ma pháp được niêm riêng, cùng những món đã được chỉ định trao lại trực tiếp cho người.”
Jessica im lặng.
Gió thổi tung gấu áo choàng cô, quét qua mặt sân tiếng tuyết khô lạo xạo.
Hainie tiếp tục, như thể đã chuẩn bị sẵn để nói phần này ngay khi thấy cô xuất hiện.
“Trong số đó có cả phần phục trang cho năm học mới.” Lão nghiêng đầu rất nhẹ về phía chiếc hòm dài đang được hai người hầu khiêng cẩn thận hơn những chiếc khác. “Đồng phục nhập học của người sẽ được hoàn tất sớm. Phía thợ may chỉ còn chờ chỉnh nốt vài chi tiết.”
Jessica hơi cau mày. “Đồng phục?”
“Vâng.”
Hainie ra hiệu cho người hầu mở lớp vải phủ đang đặt trên tay. Bộ y phục hiện ra trong ánh sáng nhợt của buổi trưa mùa đông, đen và trắng, cổ cao, tay áo dài bằng vải trắng in hoa chìm, thân trên kín đáo mà thanh sạch, eo bó chặt bằng lớp corset đen đan dây, còn phần váy dưới thì đổ rộng thành nhiều tầng, nền đen sâu với những họa tiết vàng đồng uốn thành dây lá và hoa văn cổ, vừa mang vẻ quý tộc cũ, vừa có gì đó lạnh và ma mị như một bộ lễ phục bước ra từ chân dung của những nữ chủ nhân đã chết từ lâu trong Linatt.
Jessica nhìn nó một lúc.
Không quá lâu, nhưng đủ để nhận ra nó đẹp theo kiểu Linatt vẫn luôn như vậy, trang nhã, kín, sang, và lạnh.
“Đẹp đấy,” cô nói, giọng không có cảm xúc gì rõ ràng.
“Đủ để người không làm mất thể diện gia tộc trong ngày đầu nhập học,” Hainie đáp.
Jessica chậm rãi quay sang nhìn lão.
Lão quản gia không đổi sắc mặt. Gió làm vài sợi tóc bạc ở thái dương lão lay động, nhưng đôi mắt đỏ sẫm pha nâu kia vẫn bình ổn như mặt hồ đóng băng.
“Lời của bà cố?” Jessica hỏi.
“Vâng.” Hainie đáp ngay, không quanh co. “Bà cố dặn tôi chuyển lại rằng người có thể mang theo bất cứ tính khí nào của riêng mình, nhưng khi đã bước vào học viện với cái tên Linatt, người không được phép làm mất mặt gia tộc.”
Không gian quanh họ yên xuống.
Vài người hầu đang khiêng đồ cũng vô thức chậm tay lại, rồi lại nhanh chóng cúi đầu tiếp tục như thể chưa nghe thấy gì.
Jessica nhìn Hainie lâu hơn một chút.
Nếu là người khác, có lẽ cô đã thấy cay nghiệt. Nhưng nói câu ấy là Hainie Vouis, một kẻ cũng từng không được xem là thuần chính, một kẻ ngoại lai được giữ lại bởi gia tộc này, rồi sống đủ lâu để biến mình thành một phần không thể thiếu của nó. Thành ra trong câu nói kia không chỉ có mệnh lệnh của bề trên, mà còn có thứ gì đó khô lạnh hơn, thực tế hơn, như lời nhắc của một người biết Linatt vận hành bằng gì.
“Bà cố vẫn luôn có cách nói rất đẹp,” Jessica nhàn nhạt.
Khóe môi Hainie gần như không động. “Bà cố chỉ muốn người hiểu mình sắp bước vào đâu.”
“Ta hiểu.” Jessica đáp. “Và ta cũng hiểu Linatt sợ nhất là gì.”
Lần này, ánh mắt Hainie thoáng dừng trên cô thêm nửa nhịp.
Jessica bước xuống một bậc, nhìn qua những hòm rương đang được xếp thành hàng. “Mang hết lên tầng của ta. Những món có niêm phong riêng thì để riêng một chỗ, chưa được mở khi chưa có mặt ta.”
“Đã rõ.”
“Còn bộ đồng phục...” cô liếc qua lớp váy đen trắng vẫn còn nằm trên tay người hầu, “đưa lên sau.”
Hainie cúi đầu. “Vâng, tiểu thư.”
Jessica định quay đi, nhưng rồi dừng lại.
“Hainie.”
Lão ngẩng lên.
“Ông đã sống ở Linatt lâu hơn rất nhiều người mang dòng máu thuần ở đây,” cô nói, giọng thấp nhưng thẳng. “Ông hẳn hiểu rõ cảm giác bị giữ lại mà không bao giờ được xem là thuộc về.”
Một cơn gió mạnh quét ngang sân.
Vài mảnh tuyết vụn lăn trên nền đá giữa họ.
Hainie không trả lời ngay. Khuôn mặt lão không đổi, nhưng trong đôi mắt đã quá già để dễ lộ điều gì, thoáng qua một nét trầm rất mỏng.
“Hiểu,” lão nói cuối cùng. “Nhưng hiểu không làm cho nó nhẹ đi. Chỉ làm người ta biết phải đứng thế nào để không bị nghiền nát.”
Jessica nhìn lão, rồi khẽ nhếch môi, nửa như cười, nửa như không.
“Nghe giống lời khuyên hơn là lời của quản gia.”
“Người muốn nghe lời của quản gia,” Hainie đáp bình thản, “hay lời của một kẻ đã sống đủ lâu để biết Linatt không phải nơi dành cho ai yếu lòng?”
Jessica không nói nữa.
Cô quay người, áo choàng lướt qua lớp gió lạnh, rồi bước trở vào hành lang tối hơn phía trong. Sau lưng cô, tiếng kiểm kê lại tiếp tục vang lên đều đặn, tiếng bút lông sột soạt trên sổ, tiếng hòm rương đặt xuống, tiếng Hainie Vouis gọi tên từng món đồ bằng chất giọng trầm thấp không hề vội vã, như thể dù hôm nay có thêm bao nhiêu di vật của người chết, bao nhiêu ký ức được chuyển về, bao nhiêu mùa đông trái mùa đang phủ lên Notics, thì Linatt vẫn sẽ tiếp tục vận hành theo nhịp của chính nó.
Và Jessica hiểu rất rõ rằng, từ bây giờ, cô cũng sẽ bị buộc phải tiếp tục như thế.
26Please respect copyright.PENANA7X7HI3oPPl


