Jessica không biết mình đã rời khu vườn ấy bằng cách nào, chỉ nhớ mặt đất dưới chân khi cứng như đá, khi mềm nhũn như bùn sau tan băng, nhớ mùi tro nóng vẫn bám trong tóc và trên tay áo, nhớ mỗi lần hít vào thì lồng ngực đau như có một mảnh thủy tinh bị kẹt đâu đó giữa hai lá phổi, còn tuyết thì bắt đầu rơi dày hơn từ lúc nào không rõ, từng hạt trắng nhỏ, lạnh và mịn, chạm lên má cô rồi tan đi như những bàn tay vô hình của đêm tối.
Cô lê thân xác mình qua những hành lang đá dài hun hút của Linatt, qua những bức tường cổ lạnh lẽo đã chứng kiến quá nhiều đời người đến mức không còn buồn giữ lại âm thanh bước chân của bất kỳ ai nữa, và chưa bao giờ Jessica cảm thấy tòa thành này xa lạ đến vậy, không phải vì cô chưa từng sống trong nó, mà bởi lần đầu tiên cô nhìn nó không như nơi mình thuộc về, mà như một công trình đã tồn tại từ trước và sẽ tiếp tục tồn tại kể cả khi cô biến mất, đồ sộ, kiêu hãnh, và hoàn toàn không cần đến cô.
Tuyết phủ dần lên vai áo cô, lên tóc cô, lên những vệt máu mờ đã se lại trên bàn tay, còn cái lạnh len sâu vào da thịt lại không khiến cô thấy đau bằng sự thật đang chậm rãi mở ra trong đầu, từng lớp một, tàn nhẫn và sáng rõ như mặt băng dưới trăng, bởi điều hắn nói không hoàn toàn là dối trá, đó mới là thứ khiến nó nguy hiểm.
Jessica đã lớn lên trong cái tên Linatt như lớn lên trong một lời hứa không bao giờ được phát âm trọn vẹn, người ta dạy cô cách cúi đầu trước gia huy, cách lắng nghe những quy tắc cổ xưa, cách đi qua những đại sảnh với dáng vẻ thẳng lưng của một hậu duệ, nhưng trong đáy mắt của rất nhiều người, thứ cô luôn thấy chưa bao giờ là sự công nhận nguyên vẹn, họ nhìn cô như nhìn một nhánh cây mọc lệch khỏi thân chính, một dấu chấm khó giải thích trong huyết thống của họ, một kẻ có họ Linatt nhưng không mang cái sự hiển nhiên lạnh lùng mà dòng họ ấy quen dùng để nhận ra đồng loại.
Có những ánh nhìn không cần ác ý vẫn đủ để làm người ta hiểu mình không được đặt ở vị trí trung tâm.
Có những sự im lặng còn sắc hơn lời sỉ nhục.
Và Jessica đã sống đủ lâu giữa những điều ấy để học cách không gọi tên chúng.
Nhưng tối nay, sau trận chiến kia, sau khi bị đánh gục, sau khi cảm nhận sức mạnh trong mình bị phong kín như một đốm lửa bị dìm xuống nước đen, cô không còn sức để tự dối mình nữa, bởi ngay cả chính cô cũng đã có lúc tin rằng nếu mình mạnh lên, nếu mình thật sự gọi được băng thức dậy, nếu mình chứng minh được bản thân không phải một cái bóng rỗng mang tên Linatt, thì tất cả những ánh mắt dè bỉu, những khoảng lặng mang vẻ thương hại, những cái nhìn nửa kín nửa hở kia rồi sẽ biến mất.
Vậy mà cuối cùng cô vẫn bị đánh bại.
Không chỉ bị đánh bại, mà còn bị bóc trần một cách nhục nhã đến tận xương tủy.
Cô đã đứng trước hắn với sức mạnh của Luna Povie trong máu, với thứ mà dì cô đã dùng cả sinh mạng để đổi lại cho cô, với di sản được trả bằng cái chết, bằng đau đớn, bằng một cuộc chia lìa mà đến bây giờ mỗi lần nhớ lại Jessica vẫn cảm thấy như có gì đó bị xé khỏi lồng ngực, và cô đã để cho thứ sức mạnh ấy bị khóa lại bởi một kẻ xa lạ chỉ trong một đêm.
Nỗi xấu hổ ấy không giống vết thương, không nóng, không sắc, mà âm ỉ, nặng và lạnh, như một hòn đá bị nhét vào giữa tim.
Povie đã chết vì cô.
Không, không chỉ vì cô, mà cho cô.
Cái khác biệt nhỏ bé ấy bỗng trở nên không chịu đựng nổi.
Jessica nhớ gương mặt dì mình trong ánh sáng hỗn loạn của ngày hôm đó, nhớ giọng nói đã yếu đi mà vẫn giữ được vẻ dịu dàng gần như không thể tin nổi, nhớ bàn tay đặt lên cô như thể ngay cả trong khoảnh khắc cuối cùng Povie vẫn muốn truyền cho cô không chỉ sức mạnh, mà còn là một thứ gì đó sâu hơn, một lời dặn không thành tiếng rằng phải sống tiếp, phải giữ lấy thứ đã được trao, phải đi đến nơi mà người đã khuất không còn thể đi cùng.
Và Jessica đã làm gì với nó.
Một chút băng giá bùng lên vì giận dữ.
Một trận chiến điên cuồng.
Một thất bại.
Một lời chế nhạo.
Một phong ấn kéo dài năm ngày, như một dấu sắt nung đóng thẳng lên niềm kiêu hãnh yếu ớt vừa kịp ngẩng đầu trong cô.
Cô cắn chặt môi đến mức đầu lưỡi nếm thấy vị máu, nhưng không dừng bước.
Gió hành lang lùa qua những khung cửa hẹp, thổi tung những dải rèm tối màu và quất vào người cô cái lạnh của đêm phương Bắc, nhưng Jessica biết rất rõ đêm nay không chỉ lạnh vì mùa, không chỉ lạnh vì tuyết, mà còn lạnh vì chính cô, vì lúc băng trong cô bộc phát, cả một vùng khí hậu quanh thành đã đổi khác, như thể thiên nhiên cũng bị kéo lệch theo cơn thịnh nộ của cô rồi bây giờ vẫn chưa biết cách quay về, và ý nghĩ ấy khiến cô thấy vừa ghê sợ vừa mệt mỏi, bởi ngay cả thứ hỗn loạn này, ngay cả cái giá rét đang siết lấy từng phiến đá của Linatt, cũng là dấu vết của một sức mạnh mà cô không thể kiểm soát hoàn toàn.
Cô lên những bậc thang xoắn dẫn đến tòa tháp cao nhất phía tây, từng bước một, chậm và nặng, tay vịn đá lạnh buốt dưới lòng bàn tay như xương của một sinh vật khổng lồ đã chết từ nhiều thế kỷ trước, còn gió thì càng lên cao càng dữ, thổi qua các ô cửa hẹp thành những tiếng hú dài, như tiếng gọi từ những dãy tuyết bất tận ngoài kia.
Đây là nơi cô vẫn thường tìm đến mỗi khi cần trốn khỏi tiếng người, khỏi ánh mắt người, khỏi chính sự hiện diện của mình trong những gian phòng quá rộng và quá nhiều lịch sử, nhưng đêm nay tòa tháp không còn là nơi trú ẩn, nó giống như một điểm tận cùng, nơi cô có thể đứng đủ cao để nhìn thấy tất cả những gì mình không chạm tới được.
Khi Jessica bước ra khoảng sân đá trống trên đỉnh tháp, gió lập tức quật mạnh vào người cô đến mức suýt làm cô mất thăng bằng, tuyết cuốn ngang trời thành những dải trắng mờ, vỡ ra trên mặt thành, trên tóc cô, trên hàng mi cô, phía xa là những mảng rừng đen và sông băng nhạt màu dưới bầu trời chì nặng trĩu, còn cả tòa thành Linatt trải dài phía dưới như một con thú khổng lồ đang ngủ trong tuyết.
Cô đứng đó rất lâu mà không cử động.
Rồi chậm rãi, như thể động tác ấy tiêu tốn nhiều sức hơn nó vốn phải có, Jessica đặt tay lên lan can đá phủ băng mỏng và ngẩng đầu nhìn khoảng trời đêm bị tuyết che gần hết.
Những ngày vừa qua hiện lên trong cô không theo trật tự, mà như vô số mảnh kính vỡ bị ném cùng lúc vào nước sâu.
Khế ước.
Cuộc chiến giữa Povie và Patt.
Khoảnh khắc Povie hy sinh.
Dòng sức mạnh lạnh buốt chảy vào cơ thể cô như một lời nguyền lẫn một phước lành.
Sự choáng ngợp, sợ hãi, hy vọng.
Rồi đêm nay, thất bại.
Jessica khép mắt lại, nhưng điều đó chỉ khiến tất cả rõ hơn.
Cô biết rất nhiều người trong Linatt đã nhìn mình như một biến số sai lệch từ lâu, một đứa trẻ có tên trong gia phả nhưng không có chỗ đứng thực sự trong lòng họ, một kẻ mang cái bóng của huyết thống mà không mang được phần cốt lõi họ tôn thờ nhất, là sức mạnh, là sự kế thừa hiển nhiên, là dấu ấn không cần chứng minh, và khi suốt bao năm cô không bộc lộ điều gì vượt quá những phép thuật nhỏ bé, những biểu hiện mơ hồ, những rung động băng giá không trọn vẹn, họ càng có lý do để tin rằng Luna Povie đã hy sinh cho một sai lầm vô ích.
Một biến số.
Một ngoại lệ.
Một món nợ không mang lại kết quả.
Jessica vẫn nhớ những buổi họp mà tên Povie được nhắc đến với vẻ trang trọng lẫn tiếc thương, nhưng khi ánh nhìn vô tình lướt sang cô, trong đó luôn có một vệt gì rất khó gọi tên, không hẳn khinh thường công khai, cũng không hoàn toàn là cảm thông, mà như thể họ đang tự hỏi liệu cái giá ấy có đáng không, liệu một người như cô có xứng để đổi lấy nó không, và có lẽ điều đau nhất là Jessica chưa từng có bằng chứng để phản bác họ, bởi ngay cả chính cô cũng chỉ nghĩ rằng thứ mình nhận được từ Povie là một mảnh sức mạnh nhỏ, một tàn dư mong manh, một chút băng lạnh để nhắc rằng dì đã ở đó.
Không ai biết toàn bộ sự thật.
Có lẽ đến cả bà cố cũng không biết hết.
Có lẽ chính Povie đã đem bí mật ấy xuống mồ.
Và Jessica, kẻ đang mang nó trong người, lại chỉ chạm được vào nó như chạm vào một giấc mơ nứt vỡ.
Một cơn gió mạnh hơn quất ngang, kéo cô trở lại với đêm lạnh và độ cao chóng mặt của tòa tháp.
Cô mở mắt.
Phía dưới, những ngọn đèn của thành Linatt xa và nhỏ đến mức trông như những đốm lửa của một nơi nào khác, một nơi không thực sự chứa chỗ dành cho cô.
Bỗng nhiên Jessica hiểu, theo cách chậm rãi mà tàn nhẫn, rằng thứ làm cô đau không chỉ là trận thua, mà là việc trận thua ấy đã đẩy cô trở lại đúng nơi cô từng cố thoát khỏi, nơi mọi nghi ngờ về bản thân đều mang giọng nói của người khác nhưng cuối cùng vẫn bén rễ trong chính cô, nơi cô phải đối diện với câu hỏi đáng sợ nhất rằng nếu họ quả thật chưa bao giờ xem cô là người của Linatt, thì cô là ai, và nếu ngay cả sức mạnh được đổi bằng cái chết của Povie mà cô cũng không giữ nổi, thì cô còn tư cách gì để mang nó trong mình.
Tuyết bám đầy trên vai cô giờ đã dày thành một lớp mỏng.
Jessica đưa tay lên, nhìn những ngón tay mình run rất khẽ.
Cô thử gọi băng.
Chỉ có một làn sương nhợt nhạt hiện lên rồi tắt.
Cảm giác bất lực ấy làm dạ dày cô thắt lại.
Năm ngày.
Chỉ năm ngày thôi, nếu nhìn bằng lý trí.
Nhưng đối với nỗi nhục, năm ngày đủ dài để ăn sâu.
Và điều khiến cô ghê tởm nhất là lời hắn nói vẫn còn mắc lại đâu đó trong đầu, như một chiếc gai cắm đúng chỗ không thể rút ra ngay được, rằng cô có sức mạnh nhưng không có cấu trúc, có dòng máu nhưng không có bàn tay nhào nặn, rằng cô yếu, rằng cô không xứng, và Jessica căm ghét việc một phần nào đó trong mình hiểu hắn không hoàn toàn sai.
Cô cúi đầu.
Một giọt nước rơi xuống lan can đá.
Không rõ là tuyết tan, hay thứ gì khác.
Rất lâu sau, Jessica mới nhận ra mình đang thở không đều.
Không phải vì đau thể xác, mà vì lần đầu tiên sau tất cả những biến cố dồn dập kia, cô không còn gắng đứng thẳng trong nội tâm mình nữa, không còn gắng giữ lấy cái vẻ lạnh lùng mà người khác vẫn thấy ở cô, không còn cố tự thuyết phục rằng mình chỉ cần im lặng thêm một chút, chịu đựng thêm một chút, chờ đợi thêm một chút thì mọi thứ sẽ tự tìm được hình dạng, bởi sự thật là cô đã gục ngã rồi, không phải ngã xuống nền đất trong trận chiến, mà gục từ sâu bên trong, ở nơi những lời nguyền, những mất mát, những ánh mắt dè bỉu, những câu hỏi chưa có lời đáp, và sức mạnh không thể kiểm soát đã chồng lên nhau đến mức cuối cùng cô không còn biết phải giữ phần nào trước.
Khế ước đã xé cuộc đời cô làm đôi.
Cuộc chiến của Povie và Patt đã lấy đi phần cuối cùng của những ngày còn ngây thơ.
Cái chết của Povie đã biến sự tồn tại của cô thành một món nợ.
Sức mạnh vừa xuất hiện đã lập tức kéo theo thất bại.
Và ngay cả lúc này, đứng trên đỉnh cao nhất của phía tây, giữa tuyết và gió do chính mình gây ra, Jessica cũng không cảm thấy mình mạnh hơn trước, mà chỉ cảm thấy trơ trọi hơn, như thể tất cả những gì vừa được trao cho cô thực ra không phải một đôi cánh, mà là một vực sâu mở ra ngay dưới chân.
Thế nhưng cô vẫn không rời khỏi lan can.
Cô đứng đó, đón gió, đón tuyết, đón cái lạnh đang cắt dần vào da thịt như một hình phạt mà cô không có ý né tránh, bởi có lẽ đây là thứ duy nhất lúc này còn đủ thật để bám vào, cái lạnh này là của cô, do cô gây ra, phản chiếu chính xác sự hỗn loạn trong người cô hơn bất kỳ lời an ủi nào mà ai đó có thể nói.
Một lúc rất lâu sau, Jessica ngẩng đầu lên lần nữa.
Gió vẫn gào qua các khe đá.
Tuyết vẫn đổ xuống dày hơn.
Bầu trời vẫn tối, không hề hé ra chút ánh sáng nào.
Nhưng ở đâu đó bên dưới tất cả những mảnh vỡ, những xấu hổ, những nghi ngờ, vẫn có một thứ rất nhỏ chưa chịu chết hẳn, mỏng và sâu như lưỡi băng đầu tiên hình thành dưới mặt nước chưa đóng, đó không phải hy vọng, chưa đủ để gọi là thế, cũng không phải can đảm, càng không phải tha thứ cho chính mình, mà chỉ là một ý nghĩ cứng rắn đến lạnh người rằng nếu hôm nay cô đã bị đẩy đến tận đáy của sự sỉ nhục, thì ít nhất từ nơi này, cô sẽ không cho phép mình rơi xuống thêm một lần nữa.
Jessica khép bàn tay lại.
Làn sương yếu ớt quanh đầu ngón tay tắt hẳn.
Nhưng cô không cúi đầu nữa.
Cô đứng giữa đỉnh tháp phía tây, giữa cơn tuyết do chính mình gọi đến, giữa Linatt đang ngủ dưới lớp lạnh trắng bạc, mang trong người món quà bị phong kín của Luna Povie, mang trên vai cái nhìn của cả một dòng tộc chưa từng thật sự gọi cô là một phần máu thịt của họ, và lần đầu tiên trong rất lâu, nỗi đau trong cô không chỉ còn là thứ để chịu đựng, nó bắt đầu chậm rãi đổi hình, trở thành một điểm nhọn lặng lẽ, sâu và tối, như thể chính đêm đông này đang bí mật mài sắc cô trong im lặng.
ns216.73.216.179da2


