“Và thường thì phần đó,” ánh mắt hắn dừng lại trên cô, “là lý do khiến cả một hệ thống sụp đổ.”
Lần này Jessica không còn im lặng thêm được nữa, không phải bởi cô đã tin hắn, mà bởi hắn đã chạm đến một ranh giới mà từ rất lâu chính cô cũng không cho phép mình nhìn vào, và trong cái im lặng kéo căng đến mức gần như có thể nghe thấy, hắn mỉm cười rất khẽ, một nụ cười không ấm, không lạnh, chỉ đơn giản là tàn nhẫn theo cách của một kẻ biết chính xác phải dùng lưỡi dao nào để rạch đúng vào chỗ đau nhất.
“Em có biết điều buồn cười nhất là gì không, Jessica,” hắn hỏi, giọng vẫn đều, vẫn đẹp, vẫn mang cái vẻ lịch thiệp khiến từng câu lăng nhục nghe còn đáng ghét hơn cả một tiếng gào thét, “người đời ca tụng cha mẹ em như thể họ là những biểu tượng bị thời đại phản bội, nhưng càng nhìn kỹ anh càng thấy họ chỉ là hai kẻ quá yếu để bảo vệ thứ họ sinh ra, rồi để lại cho em một đống tàn dư được bọc bằng những lời kể đẹp đẽ.”
Gió trong khu vườn đột ngột chùng xuống.
Jessica không chớp mắt.
Hắn bước thêm một bước, rất nhẹ, rất chậm, như thể hắn biết khoảng cách này đang trở thành một nghi thức.
“Hoặc có lẽ,” hắn nói tiếp, giọng thấp hơn, “họ không yếu, mà là vô dụng.”
Lớp băng dưới da cô run lên rõ rệt.
“Đừng nhìn anh như thế,” hắn khẽ nghiêng đầu, đôi mắt bạc gần như sáng lên trong nền lửa thẫm đỏ, “anh chỉ đang gọi đúng tên những gì cả gia tộc của em quá hèn để thừa nhận, một người cha để lại bí mật, một người mẹ để lại khoảng trống, và một đứa con lớn lên giữa đống đổ nát đó mà vẫn được dạy phải biết ơn.”
Một tiếng nứt rất nhỏ vang lên đâu đó dưới chân cô.
Có lẽ là mặt đất.
Có lẽ là thứ gì khác.
Jessica hít vào một hơi rất chậm, nhưng hơi thở đi qua lồng ngực cô không còn là hơi thở bình thường nữa, nó mang theo cái lạnh khô và sắc như thể cả mùa đông đang bị ép thành một đường mảnh rồi kéo thẳng qua cơ thể cô, đôi mắt xanh của cô từ từ nhạt đi ở phần rìa, trở nên sáng đến mức gần như trong suốt, và lớp sương đầu tiên bắt đầu tràn ra từ đầu ngón tay như một phản xạ mà ý chí không còn kiểm soát nổi.
Hắn nhìn thấy tất cả, và hắn không lùi.
“Đúng rồi,” hắn thì thầm, nụ cười chạm đến khóe môi như một vệt sáng xấu xa, “cuối cùng thì em cũng biết nổi giận.”
Jessica cất tiếng, giọng cô thấp đến lạ, không còn run, không còn lạnh theo nghĩa thông thường, mà phẳng và sắc như một mặt hồ đóng băng đến độ chỉ cần chạm vào là sẽ đứt tay.
“Ngươi không có quyền nhắc đến họ.”
“Anh vừa mới nhắc đấy thôi.”
Mặt đất dưới chân cô vỡ tung.
Không có cảnh báo, không có động tác lấy đà, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn đến mức mắt thường gần như không kịp bắt lấy, luồng băng trong cơ thể Jessica bộc phát như một cơn triều bị nén quá lâu cuối cùng cũng xé toạc mọi cánh cổng giữ nó lại, hơi lạnh nổ tung quanh cô thành một vòng sóng trắng bạc, trườn trên mặt đất, bám vào thân cây, cắn lên những bức tường đá phủ rêu và khiến cả khu vườn đổi màu chỉ trong vài nhịp tim, hoa cỏ co rút lại dưới lớp sương dày, những ngọn lửa đỏ thẫm phía sau hắn đồng loạt chao đi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Những mũi băng đầu tiên lao tới.
Chúng không phải những khối băng thô cứng, mà là những lưỡi giáo trong suốt, dài, mảnh, đẹp đến mức tàn nhẫn, phản chiếu ánh lửa còn sót lại thành vô số đường sáng lạnh, chúng phóng về phía hắn từ ba hướng khác nhau với tốc độ không cho người thường bất kỳ cơ hội nào để né tránh, nhưng hắn không phải người thường, và điều đáng ghét nhất là hắn thậm chí không cần tỏ ra cố gắng.
Hắn nghiêng đầu, xoay người nửa nhịp, rồi biến mất khỏi vị trí cũ như một ảo ảnh bị kéo lệch khỏi mặt gương, ba mũi băng cắm phập vào nhau phía sau lưng hắn, nổ ra thành vô số mảnh tinh thể sắc mỏng bay kín không trung.
Jessica không cho hắn thời gian.
Cô giơ tay lên, lòng bàn tay hướng thẳng về phía hắn, và toàn bộ không khí giữa họ lập tức đặc lại, những vòng ma pháp màu xanh băng xuất hiện chồng lên nhau dưới chân cô, xoay rất nhanh, rất lặng, rồi từ khoảng trống đó trồi lên một bức tường băng cao vút, không phải để chặn hắn mà để bẻ quỹ đạo di chuyển của hắn, ép hắn về phía khu vực đã bị đóng cứng bởi ma lực của cô, nơi mặt đất giờ đây trơn nhẵn như gương và đầy những gai băng đang nhú lên từng nhịp.
Hắn bật cười khẽ.
“Cuối cùng cũng có chút hình dạng.”
Một tia sáng mảnh cắt qua màn đêm.
Jessica chỉ kịp nghiêng người theo bản năng trước khi đường sáng ấy sượt qua vai cô, không để lại vết rách rõ rệt, chỉ để lại một cảm giác bỏng rát kỳ lạ như da thịt vừa bị kim nung đỏ chạm vào, và ngay sau đó là tia thứ hai, rồi tia thứ ba, không ồ ạt, không phô trương, mà chính xác đến mức đáng sợ, những đường sáng bạc nhạt bắn ra từ đầu ngón tay hắn như những mũi tên được tôi bằng ánh trăng, xuyên qua sương lạnh, xuyên qua các khối băng cô dựng lên với độ lệch gần như bằng không.
Jessica nghiến răng, vung tay quét một đường rộng, lớp băng dưới đất dựng ngược lên thành hàng chục cột nhọn khép lại như hàm răng của một con thú khổng lồ, nhưng hắn đã ở phía bên kia từ lúc nào, mái tóc bạch kim rực nhạt trong vùng sáng chớp lên liên tiếp, từng bước chân của hắn thanh thoát đến mức giống như đang khiêu vũ giữa một trận chiến mà chỉ một mình cô thật sự nghiêm túc.
Điều đó chọc giận cô hơn tất cả.
Cô không còn giữ nhịp thở của mình đều nữa.
Ma lực trong cơ thể cô dâng lên thành từng đợt dữ dội, luồng băng cổ xưa ấy, thứ từng bị ép ngủ im trong dòng máu Linatt, giờ đây bị xúc phạm, bị khiêu khích, bị kéo dậy bằng chính cơn thịnh nộ của cô, nó tràn qua mạch máu như dòng thủy ngân lạnh, ép tim cô đập mạnh hơn, ép mọi giác quan mở toang ra đến mức thế giới xung quanh trở nên sắc nét một cách đau đớn, cô nhìn thấy từng hạt sương trong không khí, từng nhịp dịch chuyển của cơ vai hắn, từng lần ánh mắt bạc kia đổi hướng trước khi thân thể hắn kịp nghiêng.
Và rồi cô đánh như thể muốn hủy cả khu vườn.
Một trận tuyết đột ngột giáng xuống giữa đêm hè, gió lạnh cuộn lên thành xoáy, mặt đất nứt ra thành những đường trắng bạc bò điên cuồng khắp nơi, những chuỗi băng khóa trồi lên từ lòng đất như những con rắn xương trong suốt, phóng về phía cổ tay, mắt cá chân và lồng ngực hắn, còn trên cao, vô số mảnh băng mỏng sắc như dao cạo xoay tròn thành vòng, khép lại dần, biến khoảng không quanh hắn thành một chiếc lồng chém nghiền không có khe hở.
Lần đầu tiên hắn phải thật sự dừng lại.
Một nhịp thôi.
Nhưng Jessica nhìn thấy.
Cô nắm lấy nhịp ấy như người chết đuối nắm được lưỡi thép.
Một ấn chú xanh lam mở ra sau lưng cô, rộng và sâu như một cánh cửa cổ được dựng thẳng giữa không trung, từ đó trào ra một khối băng khổng lồ không có hình dạng cố định, chỉ là sức mạnh thuần túy bị ép thành vật chất, rồi trong một tiếng nổ trầm đục, nó hóa thành một lưỡi đao bán nguyệt quét thẳng xuống vị trí của hắn.
Tiếng va chạm vang lên chói gắt.
Hắn đỡ được, nhưng lần này không hoàn toàn.
Ống tay áo bên trái của hắn bị xé rách một mảng dài, vài sợi tóc trắng bị cắt đứt và cuốn vào luồng gió lạnh trước khi tan đi, máu không chảy ra nhiều, chỉ là một vết mỏng nơi cổ tay, nhưng đối với Jessica, chừng đó đã đủ để kích hoạt thứ gì đó gần như điên cuồng trong đầu cô.
Cô lao tới.
Không còn khoảng cách, không còn thăm dò, không còn lý trí rõ ràng, chỉ còn một chuỗi tấn công dồn dập và tàn nhẫn đến mức ngay cả khu vườn cũng không còn giữ được hình hài ban đầu, cô dùng băng như người khác dùng hơi thở, từng cú vung tay của cô kéo theo những dải sáng trắng lạnh xé ngang đêm tối, từng bước chân chạm đất là một cụm tinh thể vỡ tung rồi tái tạo thành lưỡi nhọn, cô ép hắn lùi, thật sự ép hắn lùi, qua những cột đá, qua hồ nước đã bị đóng cứng một nửa, qua vòm cây giờ đây phủ đầy băng mịn như xương của mùa đông.
Thế nhưng càng đánh, Jessica càng nhận ra điều đáng ghê tởm nhất ở hắn không phải sức mạnh, mà là kinh nghiệm.
Hắn không chống đỡ theo cách một kẻ bị dồn vào thế yếu chống đỡ.
Hắn đọc cô.
Đọc từng góc cổ tay, từng nhịp chuyển trọng tâm, từng thay đổi rất nhỏ trong ánh mắt mỗi khi cô chuẩn bị đổi dạng ma pháp, rồi né trước cả khi đòn đánh hoàn chỉnh, phản kích bằng những tia sáng mảnh, gọn, độc địa, luôn nhắm đúng những điểm khiến cô phải phân tâm, bả vai, sườn, đùi, cạnh xương đòn, không đủ sâu để kết liễu, nhưng đủ để cắt đứt nhịp điều động ma lực, đủ để khiến cơn giận của cô nóng lên thêm, đủ để lùa cô vào một kiểu chiến đấu tiêu hao mà chính hắn mới là kẻ quen thuộc.
Jessica hiểu điều đó, nhưng cô không lùi.
Cô không thể lùi.
Trong đầu cô vẫn còn vang lên giọng hắn khi nói về cha mẹ cô bằng vẻ bình thản ghê tởm ấy, và mỗi lần ký ức đó quét qua, ma lực trong cô lại bùng thêm một tầng, lạnh hơn, sắc hơn, sâu hơn, đến mức xung quanh cô không còn là sương nữa mà là một vùng bão băng thật sự, nơi bất kỳ vật sống nào yếu hơn đều sẽ chết cóng chỉ sau vài nhịp thở.
“Khá hơn rồi,” hắn nói khi lách qua một lưỡi băng vừa sượt qua gáy, “nhưng vẫn quá cảm tính.”
Jessica đáp lại bằng một cơn mưa tinh thể dày đặc đến mức cả thân hình hắn gần như bị nuốt chửng.
Lần này một phần vai hắn bị trúng đòn thật.
Hắn trượt nửa bước trên nền băng, khóe môi khẽ cong lên, không phải vì đau, mà như thể cuối cùng cũng đã nhìn thấy điều hắn muốn nhìn.
Rồi hắn thở ra một hơi rất chậm.
Không khí đổi khác ngay lập tức.
Jessica nhận ra trước cả khi lý trí gọi tên được điều đó, cảm giác đầu tiên là một sự méo đi của nhiệt độ, không phải ấm lên theo cách thông thường, mà là một loại áp lực nóng trườn sát mặt đất như một sinh vật vô hình vừa thức dậy dưới lớp băng cô đã phủ khắp khu vườn, những tinh thể trắng quanh hắn bắt đầu phát ra những tiếng nứt rất khẽ, mặt hồ đóng cứng phía sau lưng hắn rạn ra thành mạng lưới chỉ đỏ mỏng như mạch máu, và trong đôi mắt bạc kia, thứ ánh sáng lạnh lẽo lúc trước bị thay thế bởi một sắc cháy âm thầm, sâu, cổ xưa, như thể mặt trời của một thời đại khác vừa mở mắt trong đáy nhìn của hắn.
“Đủ rồi,” hắn nói.
Lần đầu tiên ngọn lửa xuất hiện.
Nó không bùng lên từ mặt đất như lửa bình thường, mà nở ra ngay trong không khí, ngay nơi bàn tay hắn mở ra, như một đóa hoa màu vàng sẫm được dệt bằng nhiệt và ý chí, cánh hoa vừa chạm vào sương băng đã khiến cả khoảng trời rung lên bởi tiếng xèo xèo mảnh nhưng khủng khiếp, Jessica vung tay dựng một tấm khiên băng dày trước mặt theo phản xạ, nhưng ngọn lửa kia chạm vào đâu thì băng tan rữa đến đó, không phải bị phá vỡ, mà bị vô hiệu, bị phủ nhận tận gốc, như thể hai nguyên tố vốn đã được sinh ra để đối nghịch nhau từ trước khi con người biết gọi tên chúng.
Jessica lùi một bước đầu tiên kể từ khi trận chiến bắt đầu.
Hắn nắm lấy khoảnh khắc ấy không chút do dự.
Một dải lửa mảnh như roi quét ngang, Jessica kịp dựng ba tầng băng liên tiếp, nhưng cả ba tan ra trong chớp mắt, luồng nhiệt đập thẳng vào người cô, ném cô văng qua nền đá phủ sương, lưng va mạnh vào chân bệ tượng đã nứt từ trước, cơn đau bật lên nóng rát đến mức mọi mạch băng trong cơ thể cô cùng lúc co siết lại.
Cô chống tay đứng dậy, cố gọi băng ra một lần nữa.
Không có gì đáp lại.
Không, không phải hoàn toàn không có, cô vẫn cảm thấy nó ở đó, sâu trong cơ thể, nhưng như thể có một chiếc khóa nóng đỏ vừa cắm vào giữa dòng chảy lạnh của nó, ép ma lực của cô chậm lại, vỡ ra, trượt khỏi quỹ đạo.
Hắn bước tới, lần này không cần né tránh, không cần cười, bởi thế chủ động giờ đây đã hoàn toàn đổi chỗ.
“Đây mới là vấn đề của em,” hắn nói, giọng trầm xuống, nhẹ đến đáng sợ, “có sức mạnh, nhưng không có cấu trúc, có dòng máu, nhưng không có bàn tay biết nhào nặn nó, chút quyền năng em vừa moi ra được từ Luna Povie Linatt còn chưa đủ để gọi là tỉnh thức, vậy mà em đã tưởng mình có thể giết được anh.”
Jessica siết chặt tay đến bật máu nơi lòng bàn tay.
Cô cố dựng băng lần nữa, và chỉ một lớp sương yếu ớt hiện ra quanh đầu ngón tay trước khi bị hơi nóng từ hắn làm tan biến như chưa từng tồn tại.
Nụ cười của hắn lúc này mới thực sự mang dáng vẻ chiến thắng.
“Lửa của anh sẽ khắc chế hoàn toàn dòng băng của em trong năm ngày,” hắn nói, mỗi chữ rõ ràng đến tàn nhẫn, “năm ngày tới, em có thể thử gọi nó bao nhiêu lần tùy thích, nhưng nó sẽ chỉ ngoan ngoãn chết trong người em như một con thú bị xích.”
Hắn cúi xuống vừa đủ để ánh mắt ngang tầm với cô.
“Nếu muốn dùng lại sớm hơn,” giọng hắn thấp đến mức gần như thân mật, “hãy quỳ xuống và cầu xin anh.”
Jessica nhìn hắn bằng ánh mắt nếu có thể giết người chỉ bằng ý chí thì hẳn giờ hắn đã phải chết hàng trăm lần, nhưng sự thật cay nghiệt là đầu ngón tay cô vẫn lạnh mà không gọi ra được băng, lồng ngực cô đau rát vì cú đánh vừa rồi, và ma lực trong người cô đang rối thành một mớ tơ bị đốt cháy phân nửa.
Hắn đứng thẳng dậy.
Ánh lửa quanh hắn thu lại thành những đường mảnh quấn quanh cổ tay và vai áo, ngoan ngoãn như thể vừa rồi chưa từng phô ra bộ mặt thật của nó.
“Em yếu hơn anh nghĩ,” hắn nói, và lần này không còn khiêu khích nữa, chỉ còn sự đánh giá lạnh lùng của một kẻ đã cân đo xong thứ mình cần, “quá yếu để đứng cạnh anh, càng không đủ tư cách để nói đến chuyện đối đầu.”
Hắn dừng một nhịp, đôi mắt bạc quét qua cô lần cuối cùng.
“Nhưng nếu em còn sống đủ lâu, và nếu sự nhục nhã hôm nay không giết chết thứ ít ỏi đang bắt đầu thức dậy trong em, thì có lẽ một ngày nào đó em sẽ mạnh lên đủ để cuộc gặp tiếp theo không còn nhàm chán đến thế.”
Hắn quay lưng.
Ngọn lửa sau lưng hắn nở ra một lần cuối, rồi tách đôi màn đêm thành một lối đi hẹp phủ đầy ánh đỏ sẫm.
Jessica muốn đứng lên, muốn gọi hắn lại, muốn ném vào lưng hắn bất kỳ thứ gì còn sót lại trong cơ thể mình, nhưng đầu gối cô chỉ khẽ nhúc nhích rồi dừng lại, như thể chính nỗi nhục đang đè nặng hơn cả thương tích.
Hắn đi được vài bước rồi khẽ nghiêng đầu, giọng nói cuối cùng để lại giữa khu vườn tan nát nhẹ như một lời hứa, cũng có thể là một lời nguyền.
“Hãy mạnh mẽ hơn đi, Jessica.”
Bước chân hắn không phát ra tiếng động.
“Rồi anh sẽ tự tìm đến em.”
Và cứ thế hắn biến mất vào vùng tối nơi lửa vừa mở đường cho hắn, để lại sau lưng một khu vườn bị đông cứng một nửa và thiêu cháy nửa còn lại, để lại Jessica giữa đống đổ vỡ của băng, đá và sự im lặng, để lại trong không khí mùi tro nóng quyện với hương lạnh sắc ngọt của ma pháp vừa bị bẻ gãy, còn chính hắn, ở đâu đó phía sau màn đêm đang khép lại, có lẽ đang mỉm cười, không phải vì trận thắng vừa rồi, mà vì mục đích thật sự của đêm nay cuối cùng đã đạt được, một mục đích không ai ngoài hắn biết rõ, một hạt giống đã được gieo vào đúng nơi cần gieo, một vết nứt đã được mở ra trong thứ vốn tưởng như bất khả xâm phạm, và từ khoảnh khắc ấy trở đi, dù Jessica có muốn hay không, bánh xe mà hắn âm thầm đẩy vào quỹ đạo cũng đã bắt đầu chuyển động.
ns216.73.216.179da2


