Jessica vẫn bị giữ chặt trên chiếc ghế dát vàng giữa khu vườn đang bùng sáng bởi những ngọn lửa không thuộc về bất kỳ mùa nào của thế giới, hai cổ tay bị khóa nhưng ánh mắt như tìm kiếm sự phản kháng, ngược lại càng lúc càng lạnh đi như một mặt hồ đang tự đóng băng từ đáy sâu, tách khỏi toàn bộ không gian méo mó đang vận hành xung quanh cô bằng một trật tự không ai hiểu được.
Người đàn ông đứng trước mặt cô không vội, cũng không áp sát thêm, như thể sự hiện diện của hắn vốn đã đủ để chiếm trọn khu vực này mà không cần thêm bất kỳ hành động thừa nào.
Hắn đẹp theo một cách khó gọi tên, không phải kiểu sắc lạnh áp bức, mà là vẻ lãng tử bị thời gian mài mỏng đến mức trở nên gần như phi thực, mái tóc bạch kim trắng rơi nhẹ qua trán trong ánh lửa đỏ cam khiến toàn bộ đường nét gương mặt hắn vừa rõ ràng vừa xa cách, như một kẻ sinh ra từ ký ức hơn là từ hiện tại.
Ánh mắt hắn dừng trên Jessica rất lâu.
Không dò xét.
Không vội đánh giá.
Mà giống như đang xác nhận một mảnh ghép cuối cùng trong một kế hoạch đã kéo dài qua nhiều thế hệ.
“Anh không có họ,” hắn nói, giọng trầm, đều, mang một thứ bình thản gần như lịch sự, “và cũng không cần.”
Một nụ cười rất mỏng xuất hiện, không đủ để gọi là vui, chỉ là một sự cong nhẹ của ý niệm.
“Vì những thứ từng có họ… đã không còn tồn tại theo cách mà thế giới này nhớ nữa.”
Jessica khẽ động ánh mắt.
Không phải sợ.
Mà là một phản xạ rất nhỏ của nhận thức, khi cô bắt đầu nhận ra quy mô của thứ đang đứng trước mặt mình không thuộc phạm vi những gì gia tộc Linatt từng đề cập.
Hắn bước một nửa nhịp quanh cô, không chạm, nhưng khiến không gian xung quanh như bị kéo theo chuyển động của hắn.
“Em đang nghĩ gì?” hắn hỏi, giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh kỳ lạ.
Jessica đáp ngay, không chậm, không né tránh.
“Ta đang nghĩ,” cô nói, ánh mắt không rời hắn, “ngươi nói quá nhiều cho một kẻ đang cố tỏ ra vô danh.”
Nụ cười của hắn đậm hơn một chút.
Lần này có phản ứng.
“Rất tốt,” hắn đáp, “ít nhất em không ngu ngơ như phần còn lại của những kẻ từng đứng trên đỉnh Linatt.”
Cái tên “Linatt” rơi xuống không nặng, nhưng đủ để ánh mắt Jessica khẽ đổi sắc trong một nhịp rất nhỏ.
Không phải tự ái.
Mà là một vết chạm vào đúng vùng ký ức mà cô chưa từng muốn ai nhắc tới trong hoàn cảnh này.
Hắn nhận ra.44Please respect copyright.PENANAeXPhtHwoRP
“Anh không đến từ những câu chuyện của Linatt,” giọng hắn chậm lại, nhưng sâu hơn, “anh đến từ một thứ còn cũ hơn cả những gì họ gọi là huyết thống, một thứ mà có lẽ chỉ những người tồn tại đủ lâu mới có thể hiểu được.”
Không gian xung quanh như tự động im xuống thêm một tầng.
Những sinh vật đang nhảy múa trong lửa phía sau cũng chậm lại, như thể chính chúng cũng đang lắng nghe.
Hắn dừng bước, đứng đối diện trực tiếp với Jessica.
“Có một gia tộc,” hắn nói, “từng lẫy lừng hơn bất kỳ dòng nào trong giới phù thủy mà em biết.”
Ánh mắt hắn không đổi.
“Không phải đứng trên đỉnh.”
“Mà là từng định nghĩa lại đỉnh.”
Jessica siết nhẹ tay.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì cơ thể cô vừa phản ứng với một tầng ma lực rất cũ đang bị gợi lên trong không gian này, thứ khiến luồng băng trong cô dao động nhẹ như bị đánh thức từ bên trong.
Hắn tiếp tục.
“Rồi họ bị chôn vùi.”44Please respect copyright.PENANA5XLtqu7y91
“ bởi sự phản bội.”
“và bởi một ma pháp cổ.”
Giọng hắn hạ xuống, nhưng không hề yếu đi, mà sắc hơn.44Please respect copyright.PENANAolR2ny5PbD
Jessica nhìn thẳng vào hắn.
Ánh mắt xanh của cô lần đầu tiên có một vết nứt rất mỏng của nghi hoặc, không phải vì câu chuyện, mà vì cảm giác cơ thể đang phản ứng theo cách không thuộc về hiện tại.
Hắn nhìn thấy điều đó.
Và nụ cười của hắn gần như không giấu được sự xác nhận.
“Ta là kẻ sống sót duy nhất.”
Hắn nói rất gọn.
Không bi kịch.
Không tự hào.
Chỉ là một sự thật đã bị đóng băng qua thời gian.
Không khí quanh Jessica lạnh đi thêm một nhịp, không phải do cô chủ động, mà như chính cơ thể đang tự phản ứng trước một thứ cùng tần số nhưng lớn hơn rất nhiều.
Hắn cúi nhẹ đầu, như một nghi thức lịch sự.
“Và để phá thứ đã chôn vùi gia tộc ta,” hắn nói, “cần một xúc tác đủ mạnh.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên cô.
Không né tránh.
Không che giấu.
“Ta từng định dùng Luna Povie.”
Jessica khẽ cứng lại.
Tên đó rơi xuống khiến không gian như bị kéo căng thêm một lớp mỏng không thể nhìn thấy.
Hắn tiếp tục, giọng vẫn đều.
“Nhưng ý chí của cô ta mạnh hơn ta tưởng.”
“Và cô ta đã chọn em.”
Khoảnh khắc đó, ánh mắt Jessica thay đổi.
Không còn chỉ là lạnh.
Mà là một sự hiểu ra chậm rãi nhưng rõ ràng, như những mảnh ghép cuối cùng bắt đầu khớp lại trong đầu cô.
Không phải ngẫu nhiên.
Không phải cứu rỗi.
Mà là lựa chọn.
Hắn nhìn thấy phản ứng đó, và lần này nụ cười của hắn không còn mỏng nữa.
“Trước khi ta kịp ra tay,” hắn nói, “Luna Povie đã dùng chính mình để mở khóa một thứ.”
Ánh mắt hắn dừng lại sâu hơn.
“Và trao nó cho em.”
Jessica không nói.
Nhưng hơi thở cô khẽ lệch một nhịp.
Không phải sợ.
Mà là nhận ra rằng thứ đang nằm trong cơ thể mình không còn là biến dị của Linatt nữa, mà là một phần của một kế hoạch cổ xưa hơn rất nhiều, thứ mà ngay cả gia tộc cô cũng chỉ là một biến số phụ.
Hắn nghiêng đầu nhẹ.
“Em không chỉ là người thừa kế của Linatt,” hắn nói chậm, “em là điểm mở.”
Một khoảng im lặng dài rơi xuống.
Rồi hắn bước lùi nửa bước, giữ nguyên khoảng cách nhưng mở rộng toàn bộ thế cục.
“Và anh,” hắn nói, giọng trầm xuống, “là người duy nhất còn lại đủ điều kiện để phá nó.”
Ánh lửa phía sau hắn bùng lên, nhưng lần này không phải hỗn loạn, mà giống như một hệ thống đang chuẩn bị hoàn tất chu kỳ.
Hắn nhìn Jessica lần cuối.
“Đứng dậy đi.”
“Không phải để chống lại anh.”
“Mà để xem,” ánh mắt hắn sâu hơn, “em có thật sự là thứ đã thay đổi số phận của cả hai gia tộc… hay chỉ là một sai lệch may mắn.”
Người đàn ông đứng trước mặt cô không còn di chuyển nhiều, hắn chỉ đứng đó, mái tóc bạch kim trắng rơi nhẹ qua trán trong ánh lửa đỏ sẫm khiến gương mặt hắn vừa đẹp vừa xa, một vẻ đẹp không thuộc về thời đại này, như được chạm khắc từ ký ức của một vương triều đã bị xóa khỏi bản đồ thế giới, ánh mắt hắn nhìn Jessica không phải kiểu quan sát mà là kiểu đã nhìn thấu từ trước và chỉ chờ cô tự bước vào phần còn lại của câu chuyện.
“Em nghĩ gia tộc Linatt đã cho em thứ gì,” hắn nói, giọng trầm và đều, không cao không thấp, nhưng từng chữ rơi xuống đều có trọng lượng riêng, “một cái tên, một huyết thống, một vị trí đứng trên bản đồ quyền lực, hay chỉ là một chiếc lồng đẹp hơn để họ dễ dàng gọi đó là bảo hộ.”
Jessica không đáp, nhưng ánh mắt cô khẽ động, một vết lạnh rất nhỏ lướt qua như phản xạ khi có ai đó chạm vào đúng vùng mà cô chưa từng để lộ.
Hắn không dừng lại, bước một nửa nhịp quanh cô, không chạm, nhưng khiến không gian như bị kéo theo ý niệm của hắn, “em lớn lên trong một hệ thống mà họ gọi là gia tộc, nhưng thứ họ thực sự vận hành chỉ là thứ bậc, quyền lực, và sự im lặng dành cho những người không đủ quan trọng để được lắng nghe.”
Ánh lửa phía sau lưng hắn bập bùng, nhưng giọng hắn vẫn bình thản, “em có từng tự hỏi chưa, vì sao người ta luôn nói về Linatt bằng sự kính nể, nhưng lại không ai nhắc đến em bằng cùng một cách.”
Jessica siết nhẹ ngón tay, lớp băng trong cơ thể cô khẽ dao động như phản ứng với một lực vô hình đang chạm vào ký ức.
Hắn dừng lại ngay trước mặt cô lần nữa, ánh mắt hạ xuống rất chậm, như đang mở một trang sách đã bị khóa quá lâu, “em không phải trung tâm của họ,” hắn nói, “em là phần họ giữ lại vì chưa biết phải xử lý thế nào.”
Khoảnh khắc đó, không gian như lạnh đi thêm một tầng. Hắn ta, đang thấu hiểu và đồng cảm cho cô ?
Hắn cúi nhẹ người, giọng trầm xuống, nhưng lại mang theo một sự thân mật kỳ lạ, “em có bao giờ tự hỏi về cái chết của cha mẹ mình chưa,” hắn hỏi, không vội, không ép, chỉ giống như đang đặt một viên đá xuống mặt nước đã yên, “hay họ chỉ nói với em những gì cần nói, đủ để em không hỏi thêm.”
Jessica nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt xanh giờ đã không còn đơn thuần là lạnh, mà bắt đầu có một vết tối rất mỏng, như một thứ gì đó bị kéo ra khỏi nơi bị khóa lâu ngày.
Hắn thấy điều đó, và nụ cười của hắn khẽ sâu hơn, không phải chiến thắng, mà là xác nhận.
“Anh không cần em tin,” hắn nói chậm rãi, “anh chỉ cần em bắt đầu đặt câu hỏi.”
Hắn lùi nửa bước, giữ khoảng cách vừa đủ để lời nói không còn là áp sát, nhưng lại đủ để toàn bộ khu vườn trở thành một không gian chỉ còn lại âm thanh của hắn, “một gia tộc từng đứng trên đỉnh phương Bắc, nhưng lại để một đứa trẻ lớn lên trong những khoảng trống không ai giải thích.”
Ánh mắt hắn trầm xuống, không còn là khiêu khích mà giống như một đường chỉ dẫn, “và rồi họ gọi đó là bảo vệ.”
Hắn hơi nghiêng đầu, mái tóc bạch kim phản chiếu ánh lửa như một đường sáng lạnh cắt qua bóng tối, “em không thấy mâu thuẫn sao, Jessica.”
Không gian im lặng kéo dài.
Hắn tiếp tục, giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh gần như tuyệt đối, “một người thừa kế mà không ai thật sự dạy cách sử dụng thứ mình sở hữu.”
“Một gia tộc nói rằng họ tồn tại vì em,” hắn nói, “nhưng lại để em tồn tại như một điều chưa hoàn chỉnh.”
Ánh mắt hắn dừng lại rất lâu trên cô.
“Và anh chỉ đang nói phần em chưa từng được phép nghe.”
Lửa phía sau hắn khẽ bùng lên, nhưng lần này không phải hỗn loạn, mà như một nhịp đồng bộ với lời nói.
“Đừng nhìn anh như kẻ phá hoại,” hắn nói, giọng thấp hơn, “anh không đến để phá Linatt.Còn chưa biết ai sẽ phá hủy Linatt”44Please respect copyright.PENANA9Nh5Mcir1x
Cô nhìn anh, khẽ môi chuyển động, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi
“Anh đến để kết thúc thứ họ đã bắt đầu với em từ lâu rồi mà họ chưa từng đủ can đảm gọi tên.”44Please respect copyright.PENANAfnhboRZPXC
Trong ánh mắt cô, thứ lạnh ban đầu bắt đầu có thêm một tầng khác, không còn chỉ là băng, mà là một vùng sâu đang bị chạm vào lần đầu tiên sau rất nhiều năm bị đóng kín.
Hắn đứng thẳng lại, không tiến thêm, không lùi thêm, chỉ để toàn bộ không gian giữa họ tự quyết định độ căng của nó.
“Em không cần tin anh ngay bây giờ,” hắn nói cuối cùng, giọng trở lại bình thản như lúc đầu, “chỉ cần nhớ rằng mọi gia tộc đều có một phần mà họ giấu kỹ hơn cả quyền lực.”
“và thường thì phần đó,” ánh mắt hắn dừng lại trên cô, “là lý do khiến cả một hệ thống sụp đổ.”
------
Cho tác giả chút góp ý và cảm nhận của bạn về truyện để truyện được cải thiện hơn nhaaaaaaaaaa
ns216.73.216.179da2


