Jessica không kịp phản ứng.
Khoảnh khắc cơn lạnh còn đang lan ra khỏi cơ thể, không gian phía sau cô bỗng bị xé lệch như một tấm gương nứt vỡ, một lực kéo vô hình quét qua ý thức khiến toàn bộ thế giới quanh nhà kho bị bóp méo thành những mảng sáng đen đứt đoạn, rồi chìm hẳn vào một khoảng trống không trọng lực.
Khi mở mắt ra lần nữa, cô không còn đứng trong nhà kho của Linatt.
Mà đang ở một khu vườn hoàn toàn xa lạ.
Trời tối.
Không phải bóng tối của đêm.
Mà là thứ ánh sáng bị nuốt chậm rãi bởi những ngọn lửa bập bùng trải dọc khắp không gian, đỏ, vàng, và tím xen lẫn như một nghi thức không thuộc về bất kỳ hệ thống pháp thuật nào mà Jessica từng biết.
Cô bị trói.
Cơ thể bị giữ chặt vào một chiếc ghế dát vàng đặt giữa khu vườn, những đường kim loại lạnh áp sát cổ tay và mắt cá chân như đang khóa lại toàn bộ khả năng phản ứng của cô, nhưng điều khiến Jessica khựng lại không phải là sự giam giữ, mà là quy mô của nơi này.
Lâu đài phía sau cao vút.
Rộng đến mức không thể nhìn thấy ranh giới.
Kiến trúc cổ nhưng không thuộc về Linatt, mang cảm giác vừa xa xăm vừa áp bức, như một vương quốc đã tồn tại lâu hơn cả những ghi chép của phương Bắc, nơi các hành lang kéo dài như mê cung, và ánh sáng không bao giờ chạm đến được tận cùng.
Nó lớn hơn dinh thự Linatt.
Gấp đôi.
Không.
Có thể hơn.
Xung quanh khu vườn, những sinh vật kỳ dị chuyển động trong ánh lửa, không phải người, không phải thú, mà là những hình thái méo mó của ma lực bị nhân cách hóa, cười nói, nhảy múa, tiếng cười vang lên không theo quy luật âm thanh tự nhiên, như thể không gian ở đây cũng đang bị bẻ cong theo cảm xúc của kẻ điều khiển nó.
Jessica nheo mắt.
Cô không sợ ngay lập tức.
Nhưng cơ thể cô căng lên theo bản năng.
Không khí ở đây không ổn.
Không có quy tắc của Linatt.
Không có nền pháp trận ổn định.
Chỉ có một thứ quyền năng mang tính sở hữu tuyệt đối.
Rồi bước chân vang lên.
Chậm.
Đều.
Không vội.
Một chàng trai bước ra từ phía hành lang đá phía sau khu vườn, cao, thẳng, và mang theo khí chất của một người sinh ra không phải để thuộc về bất kỳ ai khác ngoài chính mình.
Khoảng m9.
Bộ trang phục công tước đen viền bạc ôm lấy dáng người hắn một cách hoàn hảo, từng chi tiết đều được chế tác như thể dành riêng cho một vị trí quyền lực tuyệt đối trong hệ thống không tồn tại tên gọi chính thức.
Ánh mắt hắn dừng lại trên Jessica.
Không vội vàng.
Không dò xét.
Chỉ là một sự nhận diện rất bình thản, như thể hắn đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu.
Rồi hắn lên tiếng.
Giọng trầm.
Ổn định.
Có chút ấm, nhưng không mang cảm xúc.
“Cuối cùng cũng gặp lại.”
Hắn bước thêm một bước, lửa hai bên tự động tách ra như nhường đường.
“Ta là bạn của cô.”
Không khí khựng lại.
Jessica nhìn thẳng vào hắn.
Không trả lời ngay.
Ánh mắt xanh của cô chậm rãi lạnh đi, như mặt hồ vừa bắt đầu đóng băng trở lại sau cơn chấn động.
“Bạn?”
Giọng cô thấp xuống.
Không tin.
Không nhận.
Không chấp nhận bất kỳ khái niệm nào vừa được đưa ra.
Trong khoảnh khắc đó, cả khu vườn như im lặng thêm một tầng nữa.
Bởi ngay cả những sinh vật đang nhảy múa xung quanh cũng chậm lại, như thể đang chờ xem phản ứng tiếp theo của cô gái bị trói trên chiếc ghế dát vàng giữa một lâu đài không thuộc về thế giới cô từng biết.
Jessica không rút ánh mắt dù chỉ một nhịp, ngay cả khi không gian xung quanh đang bị bóp méo bởi thứ ánh lửa không thuộc về tự nhiên, ngay cả khi những sinh vật méo mó vẫn tiếp tục xoay vòng trong tiếng cười lệch pha như một nghi lễ không có người chứng kiến, ánh nhìn của cô vẫn giữ nguyên một đường thẳng lạnh và sắc như mũi dao đã được mài đến tận cùng giới hạn.
Người đàn ông tiến tới rất chậm, từng bước đều như được đo lường sẵn, không vội, không áp lực, nhưng lại khiến mọi thứ xung quanh tự động lùi lại như thể không gian này vốn mặc định phải nhường đường cho hắn.
Hắn dừng ngay trước mặt Jessica.
Rồi đưa tay lên, những ngón tay thuôn dài, sạch và đẹp một cách gần như phi thực chạm vào cằm cô, không thô bạo, không ép buộc dữ dội, chỉ là một lực rất nhẹ nhưng đủ để buộc cô phải ngẩng lên đúng góc nhìn mà hắn muốn.
Jessica không né.
Ánh mắt cô chỉ lạnh thêm một tầng.
Người đàn ông khẽ mỉm cười, nụ cười đẹp đến mức gần như sai lệch, giống một thứ được tạo ra để hoàn hảo nhưng thiếu đi phần con người ở bên trong.
Hắn nói, giọng trầm ấm, rõ ràng, từng chữ được đặt xuống rất lịch sự nhưng lại mang theo một thứ cảm giác cố ý.
“Thật là thất lễ.”
“Bạn bè gặp lại nhau mà không chào hỏi.”
Hắn hơi nghiêng đầu, như đang đánh giá phản ứng của cô.
“Điều đó không lịch sự.”
Một nhịp dừng ngắn.
Rồi giọng hắn nhẹ hơn, nhưng sắc ý sâu hơn.
“Và sự bất lịch sự luôn phải trả giá.”
Jessica cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô không cao, không dao động, chỉ lạnh và gọn như một đường cắt thẳng vào không khí đang bị kiểm soát.
“Ta không nhớ mình có loại bạn như ngươi.”
Người đàn ông không đổi sắc mặt, chỉ khẽ bật cười, rất nhẹ, như thể câu trả lời đó chỉ càng làm đúng hơn kịch bản hắn đã biết từ trước.
“Không nhớ không có nghĩa là không tồn tại,” hắn đáp, giọng vẫn giữ nguyên sự lịch thiệp gần như hoàn hảo, “trí nhớ của con người luôn là thứ dễ bị điều chỉnh nhất.”
Ngón tay hắn rời khỏi cằm Jessica, rất chậm, như thể đó là một hành động có chủ đích chứ không phải phản xạ, rồi hắn lùi lại nửa bước, để lại khoảng cách vừa đủ để không còn là chạm, nhưng cũng chưa đủ để gọi là an toàn.
Ánh lửa phía sau phản chiếu lên bộ lễ phục công tước, khiến hắn đứng giữa khu vườn như một điểm ổn định duy nhất của toàn bộ không gian đang bị bẻ cong.
Hắn nhìn thẳng vào cô.
Ánh mắt không còn vui đùa.
Mà sâu hơn.
Ổn định hơn.
Như đang xác nhận một thứ đã được theo dõi rất lâu.
“Ta không đến để trò chuyện.”
Giọng hắn chậm lại.
“Ta đến để nhìn cô.”
Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai người, dài và nặng, đủ để tiếng lửa xung quanh trở nên rõ ràng hơn, đủ để Jessica cảm nhận được sự sai lệch trong toàn bộ cấu trúc của nơi này.
Rồi hắn nói tiếp, rất gọn.
“Và xác nhận một điều.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên cô.
“Thứ đang thức tỉnh trong cô… có đúng là thứ ta đang tìm không.”
ns216.73.216.179da2


