Sau tang lễ, Jessica không quay về khu chính của lâu đài mà đi thẳng qua hành lang đá dài còn vương lại dư âm nghi lễ, nơi ánh sáng pháp trận đã tắt nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn bám vào từng viên đá như chưa kịp chấp nhận sự kết thúc, rồi cô rẽ xuống khu nhà kho phía sau tháp phụ, một không gian gần như bị bỏ quên trong cấu trúc của Linatt, nơi bụi phủ lên mọi bề mặt như thời gian đã ngừng lại từ rất lâu và không ai còn quan tâm đến việc khơi lại.
Cánh cửa gỗ mở ra bằng một tiếng kẽo kẹt kéo dài, không khí bên trong đặc quánh mùi gỗ cũ, kim loại rỉ và những vật phẩm luyện pháp bị bỏ lại không còn người sử dụng, ánh sáng chỉ lọt qua một ô cửa nhỏ phía trên cao đủ để cắt ra những dải mờ nhạt trên nền đá lạnh, còn Jessica bước vào mà không nhìn quanh, như thể mục đích duy nhất của cô lúc này không phải là nơi chốn mà là thứ đang dần trồi lên bên trong cơ thể mình.
Cô giơ tay lên theo bản năng, đầu ngón tay lạnh tái lập tức ngưng tụ một lớp băng mỏng, rất yếu, rất mờ, gần như không có hình dạng, Jessica siết tay lại, lớp băng tan ra ngay lập tức, cô thử lại lần nữa, ép ma lực đi sâu hơn, nhưng thay vì phản ứng ổn định thì nó sụp xuống như thể cơ thể cô không có nền tảng để giữ lấy thứ sức mạnh đó, chỉ có cảm giác lạnh bắt đầu lan dọc từ lòng bàn tay lên cổ tay rồi dần dần ăn sâu vào xương như một dòng chảy không thuộc về cô.
Jessica đứng yên trong vài nhịp thở, rồi lại thử thêm lần nữa, lần này mạnh hơn, ý chí dồn xuống như cách cô từng thấy Luna Povie đứng giữa đại điện Noctis không cần kỹ thuật phức tạp, chỉ cần áp chế toàn bộ không gian bằng ý chí thuần túy, nhưng ngay khi ma lực vừa chạm đến ngưỡng bùng phát, không gian quanh cô khẽ lệch đi một nhịp rất nhỏ như có thứ gì đó bị kéo căng đến giới hạn, và rồi nó vỡ.
Không phải vỡ theo nghĩa thông thường mà là tràn ra.
Một luồng băng lạnh bùng nổ từ bàn tay Jessica, không có hình thái kiểm soát, không có cấu trúc, chỉ là sự phóng thích thô bạo của một nguồn năng lượng bị dồn nén quá lâu, khiến cả không gian trong nhà kho lập tức đổi nhiệt, không khí rút đi như bị hút ngược, mặt đá dưới chân phủ trắng trong vài nhịp thở, các giá gỗ bắt đầu kết tinh băng mỏng leo lên từng cạnh như một sinh vật sống đang lan ra trong im lặng, còn Jessica khựng lại khi nhận ra mình không hề điều khiển được nó.
Cô thở gấp hơn, bàn tay run nhẹ nhưng không phải vì lạnh đơn thuần mà vì dòng ma lực trong người đang phản ứng vượt khỏi giới hạn kiểm soát, và chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cơn lạnh không dừng lại ở nhà kho mà lan ra bên ngoài như một vết nứt vô hình, chạm vào không khí của toàn khu vực quanh lâu đài Linatt, nơi gió bắt đầu đổi hướng, mây dày hơn, ánh sáng nhạt đi một cách bất thường và tuyết bắt đầu xuất hiện sớm hơn dự kiến như thể mùa đông đã bị kéo đến bằng một lực cưỡng ép từ bên trong.
Jessica lùi lại một bước, ánh mắt xanh mở rộng khi lần đầu tiên cô không còn nhìn sức mạnh như một thứ để thử nghiệm mà như một hiện tượng đang tự vận hành qua cơ thể mình, không cần xin phép, không cần kiểm soát, chỉ cần một sai lệch nhỏ cũng đủ làm lệch cả quy luật tự nhiên xung quanh, và trong khoảnh khắc đó cô hiểu rằng thứ đang thức tỉnh không chỉ là ma lực, mà là một hệ thống cổ xưa đang bắt đầu tự định hình lại thế giới theo cách của nó.
Ngoài khu nhà kho, thế giới vốn vẫn còn đang ở ranh giới cuối cùng của mùa thu bỗng chốc đổi nhịp.
Không ai kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, không khí đã trở nên đặc quánh một thứ lạnh bất thường, không phải cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh như bị rút mất toàn bộ hơi ấm vốn thuộc về mặt đất, như thể có một bàn tay vô hình vừa kéo cả vùng trời xuống gần hơn với cực bắc của thế giới.
Trên những cánh đồng chăn thả phía xa lâu đài Linatt, đàn cừu đang gặm cỏ bỗng dừng lại cùng một lúc, cơ thể chúng co rút trong một phản xạ không kịp hiểu, hơi thở trắng xóa phả ra rồi lập tức tan biến trong không khí đang lạnh đi quá nhanh, và chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo, từng con một gục xuống, cứng đờ, như bị đóng băng từ bên trong trước khi kịp nhận ra cái chết đã đến.
Không có tiếng kêu kéo dài.
Chỉ có sự sụp xuống đồng loạt, nặng nề, lặng lẽ, như một cánh đồng vừa bị tắt âm thanh.
Xa hơn, những hàng cây vốn còn giữ lại chút sắc nâu cuối mùa bắt đầu thay đổi màu sắc theo cách không tự nhiên, lá khô không rơi xuống mà vỡ ra thành những mảnh băng mỏng rồi rụng xuống mặt đất, cành cây co lại trong lớp băng đang hình thành, thân cây phủ một lớp trắng lạnh lan nhanh như mực đổ ngược lên trời.
Và rồi tuyết rơi.
Không phải những hạt tuyết mùa đông bình thường.
Mà là một cơn tuyết đến sớm như thể bị ép xuất hiện từ một nơi chưa bao giờ được phép mở cửa.
Từng mảng trắng phủ xuống mái nhà, đường đi, hàng rào đá của Linatt, lan rộng với tốc độ không thuộc về tự nhiên, biến toàn bộ cảnh quan thành một vùng trắng xóa đang dần bị khóa lại trong im lặng.
Jessica đứng bên trong nhà kho, bàn tay vẫn còn dang ra giữa không trung.
Cô không nhìn thấy tất cả ngay lập tức, nhưng cô cảm nhận được.
Rõ ràng đến mức đau nhói.
Như thể mỗi chuyển động của cơn lạnh bên ngoài đều có một phần bắt nguồn từ chính cơ thể cô.
Hơi thở Jessica khựng lại.
Lồng ngực cô nặng trĩu.
Cô bước lùi một bước, rồi thêm một bước nữa, nhưng lớp băng dưới chân vẫn tiếp tục lan ra theo phản ứng ngược lại với sự hoảng loạn trong chính cô, không chậm lại, không ngừng lại, chỉ đơn giản là tiếp tục mở rộng như một thứ không cần sự cho phép của người tạo ra nó.
Ánh mắt xanh của Jessica run lên.
Lần đầu tiên kể từ khi ma lực thức tỉnh, cô không còn cảm giác mình đang “sử dụng” sức mạnh.
Mà là đang bị nó phản chiếu.
Tuyết bên ngoài vẫn rơi.
Mùa đông không còn là hiện tượng tự nhiên nữa.
Nó giống như một phản ứng đang lan rộng từ một điểm trung tâm mà không ai có thể kiểm soát.
Jessica siết chặt tay, nhưng bàn tay cô lạnh đến mức gần như không còn cảm giác.
Trong khoảnh khắc đó, nỗi sợ không đến từ cái chết của đàn cừu.
Không đến từ cảnh cây cối bị đóng băng.
Mà đến từ một sự thật đơn giản và tàn nhẫn hơn nhiều—
rằng chỉ cần cô mất kiểm soát thêm một lần nữa, thế giới này sẽ không còn kịp để gọi tên điều đang xảy ra.
ns216.73.216.179da2


