Những tinh pháp cuối cùng vỡ ra trong không trung như thủy tinh bị bóp nát bởi một lực vô hình, ánh sáng bạc tắt dần từng lớp, từng lớp, rơi xuống căn phòng rộng lớn như tuyết tan giữa mùa đông muộn. Không còn tiếng ma lực duy trì. Không còn nhịp dao động của những ký tự cổ. Chỉ còn lại một sự im lặng đặc quánh, nặng đến mức tưởng như có thể ép cong cả không gian.
Jessica vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Nước mắt đã chảy xuống từ lúc nào, không ồn ào, không giằng xé, chỉ lặng lẽ trượt qua gò má lạnh buốt rồi rơi xuống nền đá xám, tan vào những vết nứt băng còn sót lại như thể chính cơ thể cô cũng không đủ sức phân biệt giữa đau đớn và thực tại.
Trên chiếc giường trung tâm, Luna Povie Linatt không còn mở mắt nữa.
Ánh sáng vàng nhạt của mái tóc cô ấy vẫn trải dài trên lớp ga tối màu, đẹp đến mức phi thực, nhưng sự sống đã rút đi khỏi từng đường nét, để lại một thứ tĩnh lặng hoàn hảo đến rợn người, như một bức tượng được đặt lại vào đúng vị trí của nó trong một nghi thức đã hoàn tất.
Cánh cửa phía sau mở ra.
Không khí lập tức thay đổi.
Một áp lực già nua, lạnh và nặng như tuyết cổ xưa tràn vào căn phòng, khiến ngay cả những mảnh tinh pháp còn sót lại cũng như ngừng dao động trong một nhịp.
Bà cố của Jessica bước vào.
Không vội.
Không chậm.
Chỉ là sự xuất hiện khiến mọi thứ khác phải lùi lại.
Bà dừng lại ngay trước giường, nơi Luna vừa rời khỏi thế giới này. Không cúi xuống. Không chạm vào. Chỉ đứng đó rất lâu, như đang nhìn một kết quả đã được viết sẵn từ trước.
Rồi bà lên tiếng.
Giọng nói khô, đều, không mang theo bất kỳ sự mềm mại nào.
“Cuối cùng cũng xong.”
Không ai đáp lại.
Jessica vẫn đứng yên, bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Bà cố quay sang nhìn cô.
Ánh mắt ấy không phải của người an ủi.
Cũng không phải của người trách phạt.
Mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấy quá nhiều cái giá được trả bằng máu, đến mức không còn chỗ cho cảm xúc xen vào nữa.
“Con có biết mình vừa nhận cái gì không, Jessica Linatt.”
Jessica không trả lời.
Chỉ có hơi thở cô khẽ run lên trong không khí lạnh.
Bà cố tiến một bước.
“Không phải sức mạnh.”
Một khoảng lặng.
“Là một sự ràng buộc.”
Ngoài kia, gió đập vào kính cửa sổ như tiếng gõ của thứ gì đó chưa từng được gọi tên.
Bà cố tiếp tục, giọng thấp xuống.
“Luna Povie không chết vì yếu.”
“Cô ta chết vì đã chọn mở nó ra bằng chính mình.”
Jessica khẽ nhắm mắt trong một nhịp rất ngắn.
Nhưng hình ảnh ấy vẫn không biến mất.
Luna nằm đó.
Tĩnh lặng.
Như thể mọi thứ từ đầu đến cuối chỉ là một cái giá đã được thanh toán đúng cách.
Bà cố nhìn thẳng vào Jessica.
“Trong một tuần nữa, con sẽ vào học viện phép thuật.”
Jessica mở mắt.
Chậm rãi.
“Học viện?”
“Ừ.”
Bà cố đáp, không đổi sắc mặt.
“Không phải nơi để con trở nên mạnh hơn.”
“Mà là nơi để con không vượt khỏi giới hạn mà thế giới này còn có thể chịu được.”
Im lặng rơi xuống giữa hai người.
Rất dài.
Rất nặng.
Rồi bà cố nói tiếp, từng chữ rơi xuống như đóng dấu lên một định mệnh không thể đảo ngược.
“Đừng để cái chết của Luna trở thành thứ vô nghĩa.”
Jessica siết chặt tay.
Nhưng lần này, không còn là phản kháng.
Mà là một sự hiểu rõ đang từ từ lan ra trong im lặng.
Bà cố quay lưng.
Không thêm một lời.
Không ngoái lại.
Căn phòng chỉ còn Jessica và khoảng trống nơi Luna từng tồn tại.
Và trong khoảng trống ấy, Jessica lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng rằng—
thứ vừa thức tỉnh trong cô không phải là một món quà.
mà là một thứ đang chờ xem cô sẽ trở thành điều gì.
Tang lễ được tổ chức vào ngày thứ bảy, khi bầu trời phương Bắc vẫn chưa kịp thoát khỏi lớp mây xám dày đặc như một vết thương chưa lành trên bầu trời Linatt, và toàn bộ lâu đài cổ đứng sừng sững giữa gió lạnh như một kiến trúc bị thời gian bỏ quên nhưng vẫn còn giữ nguyên hơi thở của những nghi lễ cổ xưa nhất.
Không có tiếng ồn.
Không có những lời than khóc ồn ào của người hầu.
Chỉ có một sự im lặng được sắp đặt đến mức gần như tuyệt đối, trải dài từ cổng đá ngoài cùng cho đến đại sảnh trung tâm nơi nghi thức tiễn biệt được cử hành, như thể cả gia tộc Linatt đều đồng thuận rằng cái chết của Luna Povie không thuộc về cảm xúc, mà thuộc về một trật tự cao hơn mà không ai được phép phá vỡ.
Quan tài đặt giữa vòng pháp trận cổ.
Không phải gỗ.
Cũng không phải đá.
Mà là một khối tinh thể trắng đục, trong suốt đến mức có thể nhìn thấy ánh sáng bên trong nó đang chuyển động chậm rãi như hơi thở cuối cùng của ma lực, phản chiếu gương mặt Luna Povie Linatt nằm yên bên trong với vẻ đẹp lạnh lẽo không đổi, mái tóc vàng trải dài như dòng ánh sáng bị đóng băng giữa thời gian, đôi mắt đã khép lại như một dấu chấm cuối cùng không thể đảo ngược.
Xung quanh là các trưởng lão của Linatt đứng thành vòng tròn.
Không ai nói nhiều.
Không ai cần nói nhiều.
Bởi ai cũng hiểu lý do.
Ai cũng hiểu cuộc chiến với Patt Linatt đã đi đến giới hạn nào.
Và ai cũng hiểu rằng Luna Povie không đơn thuần là thất bại, mà là người đã chủ động bước vào ranh giới đó, như thể đã nhìn thấy trước kết cục ngay từ khoảnh khắc đầu tiên.
Jessica đứng ở hàng phía trước.
Một mình.
Không ai đứng cạnh.
Không ai chạm vào.
Ánh mắt của tất cả những người có mặt đều vô thức dồn về phía cô, không phải như nhìn một đứa trẻ mất đi người thân, mà như đang nhìn một biến số vừa bị mở khóa trong một hệ thống mà không ai còn kiểm soát được.
Có người nhìn cô với sự cảnh giác.
Có người nhìn cô với sự dò xét.
Có người nhìn cô như đang nhìn một điều gì đó không nên tồn tại.
Nhưng không một ai dám nói ra thành lời.
Bởi tất cả đều biết.
Luna Povie đã đánh cược.
Không phải bằng lời nói.
Không phải bằng quyền lực.
Mà bằng chính sinh mệnh của mình.
Để mở một cánh cửa mà gia tộc Linatt đã giữ kín suốt nhiều thế hệ.
Jessica đứng thẳng, không cúi đầu, không run rẩy, không biểu lộ bất kỳ điều gì rõ ràng có thể bị đọc hiểu, chỉ có đôi mắt xanh lạnh đi theo từng nhịp pháp trận đang xoay quanh quan tài, nơi luồng ma lực cổ xưa vẫn còn sót lại như tàn dư của một nghi thức chưa hoàn toàn khép lại.
Không ai trong đại sảnh biết.
Không một ai.
Rằng trong cơ thể cô lúc này, thứ đang chảy không còn là thứ ma lực bình thường của huyết thống Linatt.
Mà là một dòng năng lượng cổ xưa chưa từng được ghi chép trong bất kỳ thư tịch nào của phương Bắc, không tên gọi chính thức, không hệ quy chiếu, không định nghĩa rõ ràng, chỉ tồn tại như một thứ bị phong ấn trong lịch sử mà ngay cả các trưởng lão cũng chỉ dám gọi bằng những từ mơ hồ nhất.
“biến số.”
“nguy cơ.”
“điểm lệch.”
Và chính điều đó khiến ánh nhìn họ dành cho Jessica trở nên nặng nề hơn tất cả.
Nghi lễ bắt đầu khi chuông đá cổ vang lên ba lần.
Âm thanh không phát ra từ kim loại, mà từ chính nền móng lâu đài, lan qua từng bức tường như một lời gọi từ quá khứ.
Các pháp trận đồng loạt sáng lên.
Quan tài từ từ được nâng lên khỏi mặt đất.
Luna Povie trôi đi giữa không trung, nhẹ như thể chưa từng thuộc về thế giới này.
Jessica không rời mắt.
Không chớp.
Không quay đi.
Trong khoảnh khắc quan tài đi ngang qua, một luồng gió lạnh bất thường quét qua đại sảnh, khiến các tinh pháp xung quanh rung lên trong một nhịp rất ngắn, và chính Jessica cảm nhận rõ ràng trong cơ thể mình có thứ gì đó phản ứng.
Không phải đau.
Không phải sợ.
Mà là một sự cộng hưởng rất sâu, như thể thứ bên trong cô vẫn còn nhận ra người vừa rời đi.
Nhưng không ai khác nhận ra điều đó.
Nghi lễ kết thúc bằng ánh sáng trắng nuốt trọn toàn bộ quan tài, rồi tan biến vào vòng pháp trận cổ dưới nền đá, để lại đại sảnh trở lại trạng thái im lặng ban đầu, chỉ khác là sự im lặng này đã không còn trọn vẹn nữa, mà bị cắt ra bởi một vết nứt vô hình mà không ai dám gọi tên.
Khi mọi người bắt đầu rời đi, ánh mắt cuối cùng vẫn dừng lại trên Jessica.
Không ai nói gì.
Nhưng tất cả đều đã bắt đầu hiểu một điều.
Cái chết của Luna Povie không chỉ là kết thúc của một cá nhân.
Mà là khởi đầu của một thứ mà gia tộc Linatt đã đánh đổi để mở ra.
Và Jessica chính là điểm bắt đầu của nó.
ns216.73.216.179da2


