Jessica đứng rất lâu, lâu đến mức tiếng gió ngoài lâu đài Linatt dường như cũng lùi xa khỏi ý thức của cô, chỉ còn lại căn phòng rộng lớn chìm trong ánh sáng bạc lạnh lẽo của hàng chục tinh pháp đang lơ lửng quanh chiếc giường trung tâm, nơi Luna Povie Linatt nằm đó, mỏng manh như một vệt sáng cuối cùng còn sót lại giữa một thế giới đang dần sụp xuống.
Jessica không còn cảm thấy cuốn sách trong phòng phía sau mình nữa.
Không còn cảm thấy luồng ma lực băng đang chảy trong cơ thể.
Cũng không còn cảm thấy khoảng cách giữa mình và người phụ nữ trước mặt.
Tất cả dồn lại thành một điểm nghẹt thở trong lồng ngực.
“Patt…”
Cô khẽ lên tiếng, giọng khàn đi như bị phủ một lớp băng mỏng.
“Vì sao anh ta lại nhận thua?”
Ánh mắt Luna khẽ động.
Nhưng cô chưa kịp trả lời.
Jessica đã tiếp tục, như thể câu hỏi ấy từ lâu đã không còn là câu hỏi nữa, mà là một mảnh ghép cuối cùng đang tự tìm đường lắp vào bức tranh mà cô không dám nhìn thẳng.
Và trong khoảnh khắc ấy, nhận thức của cô tự động ghép nối mọi thứ lại với nhau, không cần lời giải thích, không cần xác nhận, chỉ cần những dấu vết đã bị bỏ lại trong những lần giao chiến, những ánh nhìn, những khoảng lặng giữa các trưởng lão, và cả sự im lặng kéo dài đến bất thường của Luna suốt nhiều năm.
Jessica hiểu.
Hiểu theo cách tàn nhẫn nhất mà một con người có thể hiểu.
Không phải Patt thắng.
Cũng không phải Luna thắng.
Mà là cả hai đều đã đi đến một giới hạn mà ở đó chiến thắng không còn mang ý nghĩa gì nữa.
Một giới hạn nơi danh dự, lời thề, và quyền lực của gia tộc Linatt đều bị đặt lên bàn cân với một thứ còn lớn hơn tất cả.
Jessica chậm rãi siết tay lại.
Trong đầu cô, mọi hình ảnh bắt đầu xếp chồng lên nhau.
Luna Povie đứng giữa đại điện Noctis, ánh mắt lạnh như băng nhưng vẫn che giấu một quyết định đã được định hình từ rất lâu.
Patt Linatt tung linh vật bóng tối, phá vỡ toàn bộ cân bằng mà lẽ ra không bao giờ được phép bị phá vỡ.
Và chính khoảnh khắc đó, mọi thứ rẽ sang một hướng không ai còn kiểm soát được.
Jessica cảm thấy hơi thở mình nặng dần.
Cô không cần Luna nói nữa.
Bởi câu trả lời đã tự hiện ra, rõ ràng đến mức đau đớn.
Không phải vì một trận chiến.
Không phải vì một lời thề bị phá bỏ.
Mà vì cô.
Vì chính sự tồn tại của cô.
Jessica Linatt.
Đứa trẻ bị xem là lỗi lệch của huyết thống.
Một biến số chưa từng thức tỉnh.
Một kho sức mạnh bị khóa lại nhưng chưa ai dám mở.
Và rồi nhận thức ấy trượt xuống như một lưỡi dao lạnh.
Ở điểm tận cùng của mọi lựa chọn, Patt không thật sự thua vì yếu thế, mà vì nhận ra cuộc chiến không còn là về bản thân anh ta nữa mà là về việc bảo vệ danh dự cuối cùng của gia tộc Linatt dành cho Jessica, trong khi Povie lại chọn cách đi xa hơn tất cả những giới hạn đó, chấp nhận đánh đổi chính sức mạnh của mình để làm xúc tác mở khóa nguồn năng lượng ngủ yên trong Jessica, một nguồn lực không thuần nhất, không ổn định, tồn tại trong trạng thái lưỡng tính giữa hắc và bạch, không ai trong gia tộc có thể đoán được nó sẽ trở thành cứu rỗi hay hủy diệt, và Patt, trong khoảnh khắc tưởng như là nhượng bộ để giữ lại trật tự, đã vô tình tạo ra một khoảng trống mà Luna Povie buộc phải lấp bằng chính sinh mệnh của mình, để rồi khi Patt nhận ra sự “thua cuộc” đó không phải là chiến thắng mà là một cú đẩy cuối cùng khiến toàn bộ kế hoạch khai mở Jessica bị đẩy đến điểm không thể quay lại, thì đã quá muộn—vì sự phản bội của anh ta, dù vô tình hay cố ý, đã trở thành ngòi nổ khiến quyết tâm của Luna không còn đường lùi, và toàn bộ thế cục Linatt từ khoảnh khắc đó đã không còn là một cuộc chiến giữa hai người, mà là nghi thức mở khóa một tồn tại mà chính gia tộc này cũng chưa từng có quyền gọi tên.
Jessica đứng lặng.
Không gian trong phòng như co lại quanh cô.
Những tinh pháp lơ lửng phát ra tiếng rung rất khẽ, như thể chính chúng cũng đang sợ hãi điều vừa được gọi tên trong im lặng.
Cô quay chậm lại nhìn Luna.
Đôi mắt xanh không còn sắc lạnh như trước.
Mà sâu đến mức gần như trống rỗng.
“Dì…”
Giọng cô rất nhỏ.
“Đó là thật sao?”
Luna không trả lời ngay.
Chỉ khẽ nhắm mắt lại, như thể toàn bộ sức lực còn lại của cô chỉ đủ để giữ cho sự thật này không sụp đổ sớm hơn nữa.
Và trong khoảng lặng ấy, Jessica lần đầu tiên hiểu rõ một điều.
Không ai trong gia tộc Linatt từng thật sự nhìn cô như một con người.
Họ chỉ đang chờ xem…
Cô sẽ trở thành thứ gì.
Jessica đứng rất lâu trong im lặng, lâu đến mức thời gian trong căn phòng dường như không còn trôi theo cách bình thường nữa, mà chỉ còn là những nhịp thở mỏng manh bị kéo căng giữa ánh sáng bạc đang dần suy yếu của các tinh pháp và bóng tối đang chậm rãi lấn tới từ mọi góc của lâu đài Linatt.
Không gian ấy không còn giống một căn phòng.
Nó giống một nghi thức đã đi đến hồi kết, nơi mọi thứ từng được giữ lại bằng ý chí và ma lực giờ bắt đầu buông lỏng từng lớp một, như một tấm màn dày đang bị kéo xuống khỏi sân khấu của một vở kịch cổ xưa.
Jessica khẽ bật cười.
Tiếng cười rất nhỏ.
Không có sự vui vẻ.
Không có điên loạn.
Chỉ là một đường cắt lạnh lẽo lướt qua toàn bộ cảm xúc vừa mới hình thành trong cô, như thể bản thân cô đang tự tách mình ra khỏi chính khoảnh khắc đó để không bị nghiền nát.
Nhưng rồi, khi tiếng cười ấy tắt đi, mọi thứ lại trở về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.
Cô đứng thẳng.
Đôi mắt xanh sâu lại, lạnh đi, trở về sự điềm tĩnh sắc bén vốn thuộc về cô — thứ điềm tĩnh không phải của một đứa trẻ vừa tìm thấy sự thật, mà của một người đã bị buộc phải trưởng thành quá sớm trong một thế giới không có chỗ cho sự yếu đuối.
Jessica nhìn xuống Luna.
Giọng cô không lớn.
Nhưng rơi xuống rất rõ.
“Vậy ra… đây là cái giá.”
Không phải câu hỏi.
Cũng không còn là chất vấn.
Mà giống như một sự xác nhận cuối cùng mà cô buộc phải tự mình nói ra để giữ cho mọi thứ không sụp đổ hoàn toàn bên trong.
“Ma lực của con… được đổi bằng sinh mệnh của dì.”
Luna không đáp.
Chỉ có hàng mi vàng nhạt khẽ động, rất nhẹ, như một phản xạ cuối cùng của cơ thể đang dần rời khỏi ý thức.
Jessica tiến thêm một bước.
Khoảng cách giữa cô và chiếc giường giờ gần đến mức cô có thể cảm nhận rõ từng dao động yếu ớt của pháp trận duy trì sự sống đang bao quanh Luna — những dao động ấy không còn ổn định nữa, mà bắt đầu lệch nhịp, như một bản nhạc đang mất dần người chơi chính.
Jessica khẽ siết tay.
“Con đã sống mười tám năm không có nó.”
“Con vẫn sống.”
“Vẫn đứng ở đây.”
Giọng cô hạ thấp, chậm hơn, sâu hơn, như thể mỗi chữ đều đang bị ép ra từ một vùng rất xa trong ý thức.
“Con chưa từng cần thứ gì đến mức phải đánh đổi bằng người duy nhất từng đối xử với con như một con người.”
Không khí trong phòng khựng lại.
Ngay cả ánh sáng của các tinh pháp cũng như ngừng dao động trong một nhịp ngắn ngủi, giống như chính chúng cũng đang nghe thấy điều không nên nghe.
Jessica khẽ cúi mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, sự giận dữ không còn bộc lộ ra ngoài nữa.
Nó lặng xuống.
Nhưng lại sâu hơn.
Nặng hơn.
Như một khối băng chìm xuống đáy biển, không tan, không biến mất, chỉ tồn tại ở nơi không ai còn chạm tới được.
“Con muốn trả lại.”
Câu nói rơi ra rất khẽ.
Nhưng ngay khi vừa dứt, Jessica đã biết nó không có nghĩa.
Cô đưa tay lên theo bản năng.
Luồng ma lực băng lạnh lập tức phản ứng, trườn qua các mạch máu như một sinh thể vừa thức giấc sau giấc ngủ dài, lạnh đến mức gần như thiêu đốt cảm giác của chính cô.
Nhưng khi chạm vào tầng ánh sáng bạc đang bao phủ Luna, nó không đi qua.
Không bị hút lại.
Cũng không bị phá vỡ.
Chỉ dừng lại.
Như thể thứ sức mạnh ấy đã vượt khỏi khái niệm trao đổi từ lâu, và trở thành một dấu ấn không thể xóa trên thế giới này.
Luna chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt vàng nhạt ấy đã yếu hơn trước rất nhiều, nhưng vẫn giữ lại được sự tĩnh lặng cuối cùng của một người đã nhìn thấy kết thúc từ rất lâu rồi.
“Không được đâu.”
Giọng cô rất thấp.
Không còn mệnh lệnh.
Chỉ còn sự thật.
“Bướm pha lê cổ xưa đã chọn con.”
Jessica siết chặt tay.
“Con không chọn nó.”
Luna khẽ lắc đầu.
Một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên gương mặt trắng nhợt ấy — không phải niềm vui, mà là sự buông bỏ nhẹ đến mức đau lòng.
“Có những thứ… một khi đã đáp lại, thì không còn thuộc về ai nữa.”
Không gian im lặng kéo dài.
Jessica đứng bất động.
Còn Luna, ánh mắt dần trở nên xa hơn, như thể đang nhìn xuyên qua cả căn phòng này, xuyên qua lâu đài Linatt, xuyên qua cả dòng thời gian đã trôi qua giữa họ.
“Jessica…”
Giọng cô khẽ đến mức gần như tan vào không khí.
“Con không cần phải trở thành thứ mà họ muốn.”
“Chỉ cần sống.”
Câu nói ấy rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng lại nặng như một lời chúc phúc cuối cùng không thể thu hồi.
Jessica không trả lời.
Chỉ có sự im lặng kéo dài giữa hai người, dày đặc đến mức tưởng như có thể chạm vào được.
Rồi—rất chậm—Luna nhắm mắt lại.
Không gượng.
Không chống lại.
Chỉ là buông xuống, như một cánh cửa khép lại sau rất nhiều năm mở ra để giữ một điều gì đó không bị rơi vào bóng tối.
Ngay khoảnh khắc đó, tinh pháp đầu tiên vỡ tan.
Một tiếng nứt sắc lạnh xé qua không gian.
Rồi cái thứ hai.
Thứ ba.
Ánh sáng bạc đồng loạt rạn vỡ.
Căn phòng rung lên như bị bóc tách khỏi nền thực tại.
Jessica giật nhẹ người.
Nhưng không tiến lùi.
Chỉ đứng đó.
Giữa cơn sụp đổ của những pháp trận cuối cùng, giữa ánh sáng tan rã như tuyết vỡ, và giữa một sự im lặng đang dần nuốt lấy tất cả những gì còn lại của Luna Povie Linatt.
58Please respect copyright.PENANA7i7Dvsvkgq
------
Sốp đang hơi mất động lực vì view thấp, nếu có thể các bạn độc giả cho sốp xin 1 like hoặc để lại cmt cho sốp biết các bạn cảm nhận như nào về truyện nha. Iuuuuuuuuuuuu !!
ns216.73.216.179da2


