Được Thịnh Thiếu Du cưng chiều đến tận trời xanh, Hoa Vịnh thực chất chẳng mấy khi phải bận tâm suy nghĩ nhiều. Dù sao thì chuyện gì cũng đã có Thịnh tiên sinh lo liệu, cậu chỉ việc hưởng thụ thôi.
Thế nhưng, lần này chẳng biết sao mà Thịnh tiên sinh lại ghen tuông dữ dội đến thế. Cậu còn chưa kịp phân bua được hai câu đã bị anh ôm lấy thân mật, thậm chí ngay cả chiêu "dỗ ngon dỗ ngọt" hiệu nghiệm nhất mọi khi cũng chẳng ăn thua. Hoa Vịnh bắt đầu thấy rầu rĩ.
Nhờ vào sự thông minh và nhạy bén thiên bẩm, cậu nhanh chóng tìm ra nguyên nhân: chính là do cái gã tên Tiểu Lục kia. Nhắc tới cũng lạ, không phải gã Tiểu Lục này từng thích Thịnh tiên sinh sao? Tại sao bây giờ cứ thích sán lại gần cậu, còn nhất định đòi kết bạn cơ chứ? Đương nhiên là Hoa Vịnh không có đồng ý rồi.
Bây giờ vấn đề nan giải là làm sao để dỗ dành "bình giấm chua" ở nhà đây. Nghĩ đến gã Tiểu Lục kia, đáy mắt Hoa Vịnh thoáng qua một tia ngoan lệ. Kẻ nào dám phá hoại hạnh phúc của cậu và Thịnh tiên sinh đều là người xấu, cứ chờ đó, cậu sẽ sớm "sắp xếp" gã thật thỏa đáng.
Nhưng nhiệm vụ cấp thiết nhất lúc này là dỗ dành Thịnh tiên sinh. Dù sắc mặt anh đang rất khó coi, nhưng Hoa Vịnh là ai chứ? Cậu chưa bao giờ biết lùi bước trước khó khăn. Cậu ngồi xuống cạnh Thịnh Thiếu Du, nhìn anh gõ bàn phím mà lòng ngứa ngáy.
"Thịnh tiên sinh mệt không? Em đi rửa hoa quả cho anh nhé."
Nói thật lòng, kể từ khi ở bên anh, việc rửa hoa quả này từ chỗ cậu dùng để lấy lòng anh đã biến thành việc anh dùng để dỗ dành cậu. Chỉ là lúc này, Hoa Vịnh rất hy vọng anh nhanh chóng ăn mấy quả nho xanh cậu vừa rửa, sau đó thuận tiện... hôn cậu một cái.
Chẳng ngờ Thịnh tiên sinh lại ngó lơ cậu. Anh thế mà lại ngó lơ cậu thật kìa!!!
Chuyện này không đúng chút nào. Trước đây dù có cãi nhau, Thịnh tiên sinh cũng chưa bao giờ lạnh nhạt với cậu lâu đến vậy. Hoa Vịnh được anh nuôi chiều đến mức "mười ngón tay không chạm nước xuân", nên khi thấy anh không ăn hoa quả mình rửa, cậu thấy tủi thân vô cùng, bưng đĩa hoa quả hậm hực chạy thẳng về phòng ngủ.
Đợi bóng dáng cậu khuất hẳn, Thịnh Thiếu Du mới rời mắt khỏi màn hình máy tính. Anh nhìn theo bóng lưng cậu lên cầu thang, khẽ xoa xoa cổ tay mỏi nhừ. Thấy một quả nho cậu đánh rơi dưới đất, anh chậm rãi nhặt lên, cẩn thận dùng khăn giấy lau sạch rồi bỏ vào miệng.
Ngọt thật, y hệt như A Vịnh vậy.
Thực ra anh không phải muốn phớt lờ cậu, chỉ là muốn xem A Vịnh sẽ dỗ dành mình thế nào thôi. Mấy năm nay cậu bị anh chiều đến hư rồi, chẳng bao giờ chịu xuống nước nhận lỗi, lúc nào cũng thích làm theo ý mình, thấy gì không thích là chẳng thèm để ý.
Nói anh ghen nhiều đến thế sao? Thực ra cũng không hẳn. Chủ yếu là anh nghĩ đến việc gã kia đã từng nhìn thấy một mặt của A Vịnh ở nước ngoài mà anh chưa từng được thấy. Điều đó khiến anh không sao ngăn được sự đố kỵ trong lòng.
Nghĩ đến dáng vẻ dỗ dành vụng về của A Vịnh, Thịnh Thiếu Du khẽ mỉm cười ngọt ngào. A Vịnh của bây giờ đã chẳng còn dùng những "chiêu trò" cũ kỹ ngày xưa nữa, vì cậu biết mình không cần phải thăm dò tình cảm thật giả của anh bằng cách đó.
Trong khi đó, ở phòng ngủ, Hoa Vịnh thấy tủi thân thật sự. Cậu quyết định gọi điện "thỉnh giáo" Thẩm Văn Lang. Dù con đường truy thê của gã Thẩm này có chút nực cười và gian nan, nhưng trong số những người cậu quen, gã là người duy nhất đã kết hôn.
"Gì thế?" Thẩm Văn Lang bắt máy với giọng đầy bực dọc. Cậu có biết bây giờ là mấy giờ không hả? Hắn đang "ân ái" với thư ký Cao mà một cú điện thoại tới làm hắn suýt thì...
"Đêm hôm khuya khoắt gọi tới chỉ vì chuyện Thịnh Thiếu Du ghen tuông vớ vẩn thôi à?"
Hoa Vịnh nghiêm túc đáp: "Đây không phải việc nhỏ. Thịnh tiên sinh chưa bao giờ ghen như thế cả."
Thẩm Văn Lang chỉ muốn chửi thề. Thịnh Thiếu Du mà không bao giờ ghen á? Vậy lần trước kẻ nào ghen đến mức nói năng bóng gió, khiến chúng tôi phải trông "Đậu Phộng" hộ, cậu không nhớ sao?
"Này, tôi muốn anh nghĩ kế giùm tôi."
Thư ký Cao vỗ vỗ vai Thẩm Văn Lang, hắn mới lấy lại bình tĩnh, thở dài rồi buông một câu: "Muốn anh ta để ý đến cậu chứ gì? Dễ thôi. Cậu cứ xách đồ đi ra ngoài, nói là đi gặp gã Tiểu Lục kia, rồi tùy tiện tìm một khách sạn mà ở. Đảm bảo chưa đầy 30 phút sau, Thịnh Thiếu Du sẽ có mặt đúng giờ."
Nói xong, gã lập tức cúp máy rồi quay sang ôm thư ký Cao: "Em xem Hoa Vịnh có phải có vấn đề không? Thịnh Thiếu Du ghen mà cậu ta lại cuống quýt muốn anh ta để ý mình."
Thư ký Cao dùng ánh mắt thấu hiểu nhìn hắn: "Thực ra, có khi đó là thú vui của đôi trẻ, còn anh chỉ là cái bia đỡ đạn xui xẻo được Hoa Vịnh chọn trúng thôi."
Thẩm Văn Lang đứng hình: "Không thể nào..."
Cao Đường im lặng. Đương nhiên là có khả năng rồi. Mấy lần trước lần nào chẳng phải do anh bày mưu tính kế, để rồi xem, bây giờ "Đậu Phộng" vẫn đang ở nhà chúng ta đây này. Lần hợp tác sắp tới chắc lại bị Thịnh Thiếu Du gây khó dễ cho xem. Ôi, có người yêu thiếu nhạy bén thế này thật là đau đầu.
Hoa Vịnh nói là làm. Cậu chẳng thèm thu dọn hành lý chi cho mệt, xách mỗi cái điện thoại rồi đi xuống lầu.
Thịnh Thiếu Du vốn đã chẳng còn tâm trí làm việc, thấy Hoa Vịnh xuống liền vờ như đang bận rộn lắm. Kết quả là Hoa Vịnh đi thẳng qua mặt anh, tiến ra cửa.
Anh liếc nhìn đồng hồ, đã 8 giờ tối rồi, cậu còn muốn đi đâu?
"Alo, đúng rồi, em qua ngay đây. Tiểu Lục, anh hào phóng quá..." Hoa Vịnh giả vờ nói vào điện thoại.
Vừa dứt lời, cậu đã cảm nhận được một ánh mắt rực lửa quét qua lưng mình. Đợi Hoa Vịnh vừa bước ra khỏi cửa, Thịnh Thiếu Du không nhịn được nữa, đấm mạnh một phát xuống ghế sofa.
Chỉ một giây sau khi Hoa Vịnh ra khỏi nhà, Thịnh Thiếu Du đã bám đuôi ngay lập tức. Khi thấy địa điểm là một khách sạn, sắc mặt anh thay đổi xoành xoạch từ xanh sang trắng.
Hoa Vịnh vừa vào phòng, Thịnh Thiếu Du đã đạp cửa xông vào. Đập vào mắt anh là căn phòng rộng lớn bốn bề đầy gương — một căn phòng "đặc thù".
Hoa Vịnh ngồi trên mép giường, cười khúc khích nhìn anh: "Thịnh tiên sinh, tha lỗi cho em đi mà."
Bị kích thích liên tục, Thịnh Thiếu Du hiếm khi giữ được lý trí: "Em lừa anh?"
Hoa Vịnh không nói gì, chỉ gật gật đầu, một tay nắm lấy cổ tay anh. Một luồng tin tức tố Enigma mạnh mẽ xâm chiếm cơ thể, khiến Thịnh Thiếu Du dần mất đi sức kháng cự mà ngã xuống.
"Mặc kệ, em muốn được đền bù."
Trong cơn mê màng, Thịnh Thiếu Du chỉ biết tìm kiếm sự mát mẻ trên người cậu. Chuyện gì xảy ra sau đó, tự nhiên là nước chảy thành sông.
Đương nhiên, ngày hôm sau, Thịnh tiên sinh lại "đình công" không đến công ty.
ns216.73.217.14da2

