"Này, Thịnh tiên sinh, anh đang ở đâu đấy?"
Thịnh Thiếu Du vội vàng ngồi thẳng người, né tránh đám đông để tìm một góc yên tĩnh bắt máy. Anh vừa mới chậm trễ vài giây không để Hoa Vịnh nghe thấy giọng mình, đầu dây bên kia đã lập tức cúp máy rồi thẳng tay... cho anh vào danh sách đen.
Lại một lần nữa bị "vợ" chặn liên lạc, Thịnh Thiếu Du bất lực lắc đầu cười khổ. Cái tính khí này của Hoa Vịnh thật sự là càng ngày càng được anh nuông chiều đến mức sinh hư rồi.
Lúc về đến nhà với một bó hoa hồng lớn trên tay, anh thấy Hoa Vịnh vẫn đang rầu rĩ, khoanh tay ngồi nhìn mình với ánh mắt hờn dỗi. Dáng vẻ đó của cậu khiến Thịnh Thiếu Du không nhịn được mà bật cười.
"Đừng giận mà, Tiểu Hoa. Nhìn xem, anh chuẩn bị cho em bó hoa lớn thế này cơ mà."
Bị một bó hoa hồng rực rỡ lấp đầy vòng tay, Hoa Vịnh đã sớm hết giận, nhưng cái miệng nhỏ vẫn không chịu thua: "Lần nào Thịnh tiên sinh cũng làm việc muộn thế này, lại còn phải tham gia yến hội nữa. Hay là từ sau để em đi thay anh nhé?"
Trong đầu Thịnh Thiếu Du lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo, anh nháy mắt dỗ dành: "Là ai đã nói gì với em sao? Lần sau mấy cái yến hội đó anh đều đẩy hết, em đừng không vui mà."
Hoa Vịnh lúc này mới miễn cưỡng hài lòng. Thực ra cậu cũng chẳng thiết tha gì mấy buổi tiệc vô vị đó, có thời gian ấy thà ở nhà ôm hôn Thịnh tiên sinh còn hơn. Lần này cậu phải "phạt" anh hôn thêm mấy cái mới được.
Ngược lại, Thịnh Thiếu Du tuyệt đối không muốn Hoa Vịnh lộ diện ở yến hội. Không vì gì khác, chỉ vì Hoa Vịnh quá mức thu hút. Lần nào cậu tham gia xong trở về, trong túi áo cũng đầy những danh thiếp không biết của ai nhét vào. Thậm chí kể cả khi anh đứng ngay bên cạnh, vẫn có kẻ "chán sống" dám lén nhét thẻ phòng cho Hoa Vịnh.
"Thịnh tiên sinh, em nấu cháo cho anh này, anh muốn nếm thử không?"
Thấy Thịnh tiên sinh gật đầu, Hoa Vịnh mặt dày bưng lên một bát cháo hoa. Mặc dù bát cháo này là do dì giúp việc nấu, nhưng cậu có đứng... đứng nhìn lúc nấu mà, sao lại không tính là cậu nấu cơ chứ?
"Ừm, ngon lắm. A Vịnh của anh quả nhiên rất lợi hại."
"Đương nhiên rồi! Còn nữa, tối nay em muốn thấy Thịnh tiên sinh mặc bộ kia... có được không anh?"
Thịnh Thiếu Du trước nay luôn nuông chiều Hoa Vịnh vô điều kiện, anh chưa bao giờ từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cậu. Anh cầm lấy chiếc áo sơ mi mỏng đến mức gần như có thể nhìn thấu bên trong mà Hoa Vịnh đưa tới, ngón tay từ từ tháo khuy măng sét.
Anh chẳng cảm thấy mặc như vậy có vấn đề gì, lúc cởi đến chiếc cúc đầu tiên, anh còn mang theo ý cười liếc mắt đưa tình với cậu.
"Thịnh tiên sinh... em nghĩ là không cần mặc nữa đâu. Em nhịn không nổi rồi." Hoa Vịnh nói với giọng gấp gáp rồi lập tức nhào tới, đè anh xuống giường.
Bị ấn xuống, Thịnh Thiếu Du thản nhiên tựa vào thành giường như đã dự liệu từ trước. Lúc bị "xâm nhập", anh vẫn còn đủ hứng thú để dịu dàng dỗ dành A Vịnh đang cuồng nhiệt ở bên trên...
Ngày hôm sau, Hoa Vịnh sau khi đã được "ăn no" liền vui vẻ nấu cho Thịnh Thiếu Du một tô mì, nhưng rồi lại mở miệng đầy oán trách: "Một lát nữa anh lại phải đến công ty à? Lại bỏ em một mình."
Thịnh Thiếu Du còn chưa kịp ăn miếng mì nào đã vội đứng dậy ôm chầm lấy cậu: "Vậy một lát nữa A Vịnh đi cùng anh có được không?"
Hoa Vịnh đổi giọng ngay lập tức, ra vẻ hiểu chuyện: "Như thế có làm phiền anh quá không?"
Thịnh Thiếu Du hôn cậu một cái: "Chẳng phải dạo trước em còn nói muốn đến văn phòng chơi một chút sao?"
Quả nhiên, vừa nhắc đến chuyện này, Hoa Vịnh lập tức phấn chấn hẳn lên, không còn bộ dạng ai oán nữa. Cậu nắm chặt lấy cổ tay anh, nhếch môi: "Đây là chính anh mời em đi đấy nhé."
Cảm nhận được động tác cường ngạnh của cậu, Thịnh Thiếu Du vẫn giữ nguyên vẻ mặt dung túng: "Ừ, là anh thỉnh cầu em đi mà."
Tại văn phòng, Hoa Vịnh lại trưng ra bộ mặt lạnh lùng điềm tĩnh thường ngày, duy chỉ khi nhìn Thịnh Thiếu Du ngồi đối diện, ánh mắt cậu mới tràn ngập tình cảm nồng cháy.
"Được rồi A Vịnh, chờ anh phê duyệt xong chỗ này, 10 phút nữa ở đây nhé?"
Nếu là trước đây, Hoa Vịnh sẽ ngoan ngoãn đồng ý. Nhưng Hoa Vịnh của bây giờ đã "tiến hóa" rồi, được Thịnh Thiếu Du yêu chiều đến mức tùy hứng và kiêu ngạo, cậu làm sao có thể chờ đợi? Cậu lập tức nhào tới.
"Một lát nữa còn họp đấy, đừng cắn cổ anh..."
Nói thì nói thế, nhưng Thịnh Thiếu Du biết mình chẳng thể cản nổi. May mà anh đã sớm bảo thư ký Trần Phẩm Minh chuẩn bị sẵn kem che khuyết điểm. Chỉ là lần này cậu có vẻ hưng phấn hơn mọi ngày, đến khi Thịnh Thiếu Du tỉnh táo lại thì bộ âu phục may riêng của anh đã rách nát không nhìn nổi nữa rồi.
"Thịnh tổng, tôi vào được không?"
Thịnh Thiếu Du nghe thấy tiếng thư ký bên ngoài, vội vàng thay bộ dự phòng, cẩn thận đóng cửa phòng nghỉ lại, điều chỉnh tư thế đi đứng cho tự nhiên nhất có thể.
"Có chuyện gì?"
Trần Phẩm Minh vừa thấy Thịnh Thiếu Du liền lập tức cúi đầu, thành thật báo cáo không dám ngẩng lên. Sau khi xong việc, anh ta cứ do dự mãi không chịu đi.
"Sao thế?" Thịnh Thiếu Du ôn hòa hỏi.
"Thịnh tổng... tôi cảm thấy ngài không nên nuông chiều Hoa tiên sinh như vậy nữa."
"Tại sao?"
Trần Phẩm Minh lấy ra một tập hồ sơ khác, cẩn thận đưa lên: "Đây đã là lần thứ ba trong tháng này Hoa tiên sinh gây chuyện cần báo cáo rồi. Ngài không tham gia yến hội thì thôi, hễ ngài tham gia là phía Hoa tiên sinh lại xảy ra chuyện. Lần trước cậu ấy lấy cớ mèo nhà mình bị lạc, rồi đập nát cả nhà ban tổ chức để... tìm mèo."
Thịnh Thiếu Du nghe xong lại nở nụ cười ngọt ngào: "Ừm, Hoa Vịnh còn nhỏ mà. Với lại, mới có ba lần thôi sao?"
Trần Phẩm Minh bất lực: Ba lần đúng rồi, nhưng vấn đề là tháng này mới trôi qua có... hai ngày rưỡi thôi sếp ạ!
"Còn nữa, Thịnh tổng ngài cũng nên kiềm chế một chút. Tôi biết ngài ở bên Hoa tiên sinh rất hạnh phúc, nhưng đây là giờ làm việc... Với lại Hoa tiên sinh trông gầy yếu như vậy, vạn nhất ngài làm cậu ấy bị thương thì không tốt đâu."
Thịnh Thiếu Du: Chấm hỏi? Cậu ta đang nói cái quái gì thế? Chẳng lẽ thư ký Trần không biết Hoa Vịnh là một Enigma sao?
Nhìn vẻ mặt thành thật của Trần Phẩm Minh, Thịnh Thiếu Du nhận ra thư ký của mình vẫn tưởng Hoa Vịnh là "đóa hoa nhỏ" yếu ớt bị anh bắt nạt. Anh chỉ biết đuổi thư ký ra ngoài rồi soi gương.
Trên cổ anh là một mảng dấu hôn đỏ chót, và trên má vẫn còn hằn rõ một... dấu răng.
Thảo nào thư ký Trần lại nói vậy. Thịnh Thiếu Du bật cười, buông hồ sơ xuống đi vào phòng nghỉ. Anh vuốt ve trán Hoa Vịnh đang ngủ say, thở dài: "Thật là nợ em mà, A Vịnh."
"Nhưng mà không sao, ai bảo anh yêu em đến thế chứ. Bị người ta nhìn thấy cũng chẳng sao cả."
Chỉ có điều, lần sau không được để lại dấu răng trên mặt anh nữa. Anh không hề tức giận, anh chỉ tiếc là mình chưa kịp để lại dấu vết nào trên người A Vịnh để "đánh dấu chủ quyền" cho cả thế giới biết mà thôi.
ns216.73.217.14da2

