"Hoa Vịnh, thân thế của em là giả, công việc là giả, em gái là giả, thậm chí ngay cả giới tính cũng là giả. Rốt cuộc trên người em còn cái gì là thật nữa đây?"
Viền mắt Thịnh Thiếu Du đỏ ngầu, anh trừng mắt nhìn người trước mặt bằng tất cả sự phẫn nộ. Rõ ràng vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, nhưng anh lại cảm thấy vô cùng khó chịu. Đến tận giây phút này anh mới thực sự tỉnh ngộ, hóa ra mình chưa bao giờ thực sự thấu hiểu con người đang đứng trước mắt.
"Em thích anh, em yêu anh là thật mà!" Hoa Vịnh đáp lại rất nhanh, tông giọng cao lên đầy vẻ khẩn thiết. Đôi mắt đẹp đẽ kia lấp lánh thứ ánh sáng đầy rẫy sự si mê và khao khát dành cho người trong lòng.
"Thích? Yêu sao?" Thịnh Thiếu Du cười lạnh một tiếng đầy mỉa mai. "Cho nên ngay từ đầu em đã lừa tôi? Một gia chủ nắm quyền kiểm soát tập đoàn X, một 'tiểu hoàng đế' một tay che trời tại quốc gia P, lại chẳng ngại vạn dặm xa xôi chạy đến cái đất Giang Hỗ này để bày ra một vở kịch hoàn hảo dành riêng cho tôi. Còn tôi, hết lần này đến lần khác ngu ngốc như một con rối, bị em xoay như chong chóng..."
Mỗi lời anh thốt ra, sắc mặt cậu lại tái đi một phần. Hoa Vịnh mấy lần định mở miệng giải thích, nhưng nhìn vào ánh mắt sắc lẹm vì phẫn nộ của Thịnh Thiếu Du, cậu cảm thấy cổ họng như bị nghẹn ứ bởi một khối bông, chua chát dâng đầy, chẳng thể phát ra lấy một âm thanh nào.
"Hoa Vịnh, à không, phải gọi là Hoa tiên sinh. Em dàn dựng một vở kịch lớn như vậy, nhìn tôi lo lắng cho em, sốt sắng vì em, vì em mà như gã điên đi gây gổ đánh nhau đến mức rơi nước mắt... cảm giác của em lúc đó thế nào? Em chỉ cần đỏ mắt một chút, rơi vài giọt lệ là tôi đã coi như đối mặt với đại địch. Nhìn tôi diễn vai một kẻ tùy tùng trong cái kịch bản em viết sẵn, em có thấy thỏa mãn không?"
"Anh Thịnh, em..." Sắc mặt Hoa Vịnh hoàn toàn héo úa, đôi mắt vốn đang sáng rực bỗng chốc tắt lịm. Cậu run rẩy nhích tới một bước định nắm lấy tay anh, nhưng Thịnh Thiếu Du đã lạnh lùng tránh đi. Đôi bàn tay cậu cứ thế khựng lại giữa không trung, run lên bần bật vì hụt hẫng.
"Đây chính là cái gọi là tình yêu của em sao, Hoa Vịnh?" Cuối cùng, anh nhìn cậu bằng đôi mắt vằn đỏ, thanh âm khàn đặc hỏi ra câu đó. Anh không thể hiểu nổi, cũng không cách nào chấp nhận một âm mưu được tính toán chi li đến thế lại bắt nguồn từ thứ gọi là "yêu". Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy từ này lại đáng sợ và đáng ghê tởm đến vậy.
Lời chất vấn quá nặng nề khiến Hoa Vịnh cảm thấy trái tim như bị một chiếc búa tạ nện mạnh vào. Cơn đau âm ỉ khiến đầu óc cậu choáng váng, bên tai vang lên những tiếng ù nhức nhối. Chút huyết sắc cuối cùng trên mặt tan biến, đôi bàn tay đang run rẩy giữa không trung cuối cùng cũng rơi rụng xuống bên thân mình như thể đã kiệt sức hoàn toàn.
Cậu cố gắng chớp mắt, nỗ lực nhìn rõ gương mặt Thịnh Thiếu Du qua tầm nhìn đang mờ dần.
"Anh Thịnh..." Giọng Hoa Vịnh rất nhẹ, như thể đang phải chịu đựng một cơn đau xé tâm can, cổ họng nghẹn lại chỉ phát ra được những âm tiết vỡ vụn. "Anh thật sự không thể tin em, không thể tha thứ cho em sao?"
"Đúng vậy, tôi bị lừa như thế là quá đủ rồi. Mong Hoa tiên sinh giơ cao đánh khẽ, buông tha cho tôi." Nói đoạn, Thịnh Thiếu Du lướt qua vai Hoa Vịnh, rảo bước rời khỏi văn phòng. Bước chân anh nhanh và dứt khoát, như thể chỉ sợ nếu nhìn thêm một giây nữa, bản thân sẽ lại mủi lòng mà rơi vào bẫy.
Hoa Vịnh bị cú va chạm lúc lướt qua làm cho mất thăng bằng, lảo đảo vịn vào cạnh bàn. Cậu quay đầu lại, nhưng tất cả những gì còn sót lại chỉ là bóng lưng tuyệt tình của Thịnh Thiếu Du và tiếng cánh cửa đóng sầm lạnh lẽo.
Cậu vốn là kẻ không sợ đau, cũng là kẻ chịu đau giỏi nhất. Nhưng ngay giây phút này, một cơn đau buốt nhói từ tim lan tỏa khắp cơ thể, khiến cậu không thể kiểm soát được sự run rẩy, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Khi Thịnh Thiếu Du kết thúc cuộc họp trở về văn phòng, Hoa Vịnh đã không còn ở đó. Ngay cả một chút mùi hương tin tức tố vương lại cũng không còn, cứ như thể cậu chưa từng xuất hiện trong căn phòng này vậy. Tất cả những lời bày tỏ, cầu khẩn hay những lời buộc tội gắt gao ban nãy đều giống như một giấc mơ hoang đường.
Thịnh Thiếu Du không nén nổi sự phiền muộn. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, mệt mỏi ngả người xuống ghế làm việc, nhìn chằm chằm lên trần nhà một cách vô định.
Hoa Vịnh... Hoa Vịnh...
Cái tên đó cứ xoay vần trong đầu anh, xua không đi, quên không được. Anh vô thức nhớ lại dáng vẻ bị thương của cậu trong trận động đất—những dòng máu đỏ tươi, gương mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt và đôi bàn tay lạnh ngắt. Anh giật mình nhận ra, từ ngày đó đến nay mới chỉ trôi qua một tuần. Với vết thương nặng và mất máu nhiều như thế, dù Hoa Vịnh có là một Alpha cấp S đi chăng nữa, cũng không thể nào hồi phục nhanh tới mức có thể xuất viện chạy đôn chạy đáo thế này được.
Thịnh Thiếu Du thầm khinh bỉ chính mình, tại sao đến lúc này vẫn còn có thể mềm lòng. Nhưng anh không kiểm soát được, chẳng biết từ lúc nào, việc để tâm đến Hoa Vịnh đã trở thành một phản xạ bản năng. Mặc dù anh vẫn căm phẫn vì sự lừa dối từ đầu chí cuối của cậu, trái tim vẫn còn lạnh giá, nhưng anh không thể phủ nhận những rung động trong quãng thời gian qua là thật. Hơn tất thảy, những vết thương trên người cậu là vì cứu anh mà có. Anh thực sự không tìm được lý do nào để thuyết phục trái tim mình ngừng bận tâm về cậu.
Nghĩ đến việc cách đây không lâu, người kia đứng trước mặt mình với gương mặt trắng bệch nghiêm nghị, hơi thở dồn dập khó khăn mà vẫn cố cẩn thận từng li từng tí tìm kiếm sự tha thứ, Thịnh Thiếu Du bực bội nhéo mi tâm một cái. Dù rất muốn túm chặt lấy Hoa Vịnh để hỏi cho ra lẽ, nhưng anh nghĩ ít nhất là lúc này, bản thân chưa muốn gặp lại cậu. Anh không thích cảm giác trái tim mình bị mất kiểm soát, anh cần thời gian để bình tĩnh và thu xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn này.
Thịnh Thiếu Du cắt đứt dòng suy nghĩ mông lung, anh dự định đi chuyến nữa đến chỗ Từ Từ. Một là để xem tình hình của Thịnh Phóng sau khi dùng thuốc nhắm mục tiêu, hai là... hai là anh muốn biết cái kẻ lừa đảo với kỹ năng diễn xuất tinh xảo kia rốt cuộc bị thương đến mức nào, hay lại đang định diễn khổ nhục kế để lừa anh mềm lòng thêm lần nữa.
Anh vừa đứng dậy thì thấy từ khe cửa phòng làm việc tràn vào một làn sương mù dày đặc. Cùng lúc đó, cánh mũi ngửi thấy một mùi khí kích thích nồng nặc dị thường. Thịnh Thiếu Du ý thức được nguy hiểm, lập tức nín thở, nhưng lượng khí hít vào vừa rồi đã đủ khiến tay chân anh bủn rủn, đầu óc quay cuồng. Anh không trụ được lâu, cuối cùng hoàn toàn mất đi ý thức.
Hoa Vịnh không biết mình đã gượng chống để lên xe bằng cách nào. Sau khi Thịnh Thiếu Du rời khỏi văn phòng mà không thèm ngoảnh đầu lại, cậu đứng chết trân tại chỗ như một bức tượng trầm mặc. Những cơn đau mà cậu đã tận lực phớt lờ và đè nén bỗng bùng phát dữ dội từ sâu trong cơ thể. Trong phút chốc, cậu thậm chí không phân biệt nổi những cảm giác nặng nề, sắc nhọn hay đau đớn kịch liệt ấy phát ra từ đâu.
Mãi đến khi cảm thấy cổ họng dâng lên một vị tanh nồng, Hoa Vịnh mới ý thức được mình không thể ở lại đây thêm nữa. Cậu cố gắng di chuyển để rời đi, nhưng lúc xoay người lại không nhịn được mà lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào xuống thảm.
Hoa Vịnh khó khăn đi tới hầm gửi xe. Thường Tự đã đứng đợi sẵn bên cạnh xe từ sớm, nhìn thấy chủ nhân một tay vịn tường, dáng vẻ đứng không vững thì giật mình kêu lên, vội vàng tiến lên đỡ lấy.
"Ông chủ!" Khi chạm vào cánh tay Hoa Vịnh, hắn mới phát giác người này đang run rẩy không ngừng, trán và cổ lấm tấm mồ hôi lạnh. "Ngài sao thế này?"
"Tôi..." Hoa Vịnh nuốt ngược ngụm máu tanh vào trong, khàn giọng trả lời: "Tôi không sao... đỡ tôi lên xe..."
Dưới sự nâng đỡ của Thường Tự, Hoa Vịnh khó khăn ngồi vào ghế sau, thoát lực tựa ra sau thở dốc. Tiếng thở gấp gáp mà yếu ớt, dường như cơn đau đã hành hạ cậu đến mức không còn sức để hô hấp.
Thường Tự ngồi ở ghế lái quay đầu lại, thần sắc đầy vẻ lo lắng: "Ông chủ, tôi đưa ngài về chỗ Từ Từ ngay bây giờ!"
Hoa Vịnh ngay cả sức để nói chuyện cũng không còn. Cậu nhắm nghiền mắt, nuốt xuống ngụm nước bọt mang vị máu, khẽ "ừ" một tiếng gần như không nghe thấy. Ngay lúc xe khởi động, cậu mở mắt ra, lại trông thấy ngoài cửa sổ có hai gã đàn ông mặc đồ đen bịt mặt đang khiêng một bao tải kỳ lạ chạy về phía chiếc xe bên cạnh.
"Đợi đã." Xe thắng gấp, Hoa Vịnh nheo mắt nhìn về phía cái bao tải đang lắc lư trên vai gã đàn ông kia. Phía dưới bao tải lộ ra một đôi giày da đắt tiền. Cậu nhận ra đôi giày đó, cả đôi cổ chân gầy gầy kia nữa —— là anh Thịnh.
"Đuổi theo chiếc xe đó!" Hoa Vịnh ngồi thẳng dậy, ánh mắt lộ ra vẻ sắc lẹm lạnh lùng: "Kẻ bọn chúng mang đi là Alpha của tôi."
Thịnh Thiếu Du tỉnh lại trong một kho hàng cũ nát và u ám. Khi đó, hai tay anh bị trói quặt sau lưng vào ghế, tác dụng của thuốc mê cực mạnh vẫn chưa tan hết khiến đầu óc anh quay cuồng, tứ chi vô lực.
Tầm nhìn vẫn còn mơ hồ, anh híp mắt khẽ cử động đầu để quan sát xung quanh, nhưng hành động đó đã bị gã áo đen đứng bên cạnh phát hiện.
"Mẹ kiếp! Tỉnh nhanh vậy sao? Chẳng phải bảo loại thuốc mê đó có thể làm gục một con voi à? Đúng là không hổ danh Alpha cấp S!"
Hai chân Thịnh Thiếu Du không bị trói chặt như tay, anh muốn đứng dậy nhưng chân vừa cử động đã lại ngã quỵ xuống ghế —— hèn chi hai tên này lại để anh ngồi thoải mái thế này, vì dù chân không bị trói thì trong thời gian ngắn anh cũng chẳng có sức mà phản kháng.
"Đừng phí sức nữa," gã áo đen thấp người hơn nói, "Dù sao đó cũng là thuốc mê liều cao, tuy tác dụng lên người anh có kém đi một chút, nhưng chắc hẳn lúc này Thịnh tổng cũng chẳng dễ chịu gì..."
"Hai vị..." Ánh mắt Thịnh Thiếu Du đảo qua lại giữa hai tên đó, cân nhắc mở lời: "Bằng hữu, có chuyện gì chúng ta cứ thương lượng, cần gì phải làm đến mức này?"
"Bằng hữu? Thương lượng?" Gã cao hơn cười nhạo hai tiếng: "Thịnh tổng, chúng tôi với anh chẳng phải 'bằng hữu' gì cả, càng không có gì để thương lượng. Có người ra giá cao muốn mua bộ tuyến thể trân quý này của anh, chúng tôi chỉ là lấy tiền làm việc thôi."
"Các người muốn bao nhiêu tiền? Tôi cho các người là được, hà tất phải mạo hiểm thế này?" Thịnh Thiếu Du âm thầm cử động cổ tay sau lưng, híp mắt nhìn chằm chằm hai gã đó, lạnh lùng cười: "Hủy hoại tuyến thể cũng chẳng khác gì giết người, mà giết người là trọng tội đấy."
"Thịnh tổng, xem ra anh vẫn chưa nhận rõ tình cảnh của mình rồi..." Gã lùn vung vẩy con dao găm trong tay, nhếch miệng cười độc địa, vết sẹo trên mặt trông càng thêm dữ tợn: "Anh không cần phải uy hiếp chúng tôi. Có tiền hay không không quan trọng, quan trọng là chúng tôi cũng rất tò mò, một Alpha cấp S bị mất đi tuyến thể liệu có còn cao ngạo đáng ghét như thế này nữa không!"
Nói đoạn, gã cầm dao tiến lại gần Thịnh Thiếu Du. Ngay khi gã giơ tay chuẩn bị đâm vào tuyến thể sau gáy anh, một luồng tin tức tố mang tính áp chế nồng nặc bùng phát. Mùi rượu Rum cam đắng thuần hậu nhưng đầy tính công kích quét qua, gã lùn đứng gần nhất bị cú sốc đó hất văng xuống đất, con dao găm tuột khỏi tay rơi leng keng trên mặt sàn.
Thịnh Thiếu Du dùng sức mạnh cơ bắp thoát khỏi sợi dây thừng ở cổ tay, chậm rãi đứng dậy từ ghế. Bước chân anh vẫn còn hơi lảo đảo, việc cưỡng ép phóng ra tin tức tố khiến tuyến thể sau gáy anh đau âm ỉ. Anh từ từ tiến lại gần kẻ đang ngã dưới đất, vừa dùng tin tức tố áp chế đối phương, vừa nghiêm nghị chất vấn:
"Nói, là ai phái các người tới?"
Gã lùn bị tin tức tố cấp cao đè nén đến mức nghẹt thở, sắc mặt lúc xanh lúc trắng như muốn nôn mửa, khó khăn lùi lại phía sau để né tránh sự áp chế đặc quánh đang bao vây tứ phía.
"Thịnh... Thịnh tổng thông minh như vậy... chẳng lẽ lại... đến kẻ muốn mạng mình mà cũng... cũng không đoán ra sao?"
Thịnh Thiếu Du từ trên cao nhìn xuống gã đàn ông đang giãy giụa, vô thức suy nghĩ về lời đối phương nói, trong lòng thầm điểm lại những kẻ có khả năng nhắm vào mình. Chính vì sự phân tâm đó, luồng tin tức tố áp chế của anh hơi lơi lỏng. Gã đàn ông nắm lấy cơ hội, đột nhiên lùi về sau, vớ lấy con dao găm trên mặt đất rồi đâm thẳng về phía Thịnh Thiếu Du.
Thịnh Thiếu Du giật mình bừng tỉnh, dùng lực eo nghiêng người né tránh cú đâm trong gang tấc. Thuốc mê trong cơ thể chưa tan hết khiến chân anh lảo đảo suýt ngã, và anh đã không chú ý tới gã cao lớn đứng trong góc đang giơ súng nhắm thẳng về phía mình...
"Anh Thịnh!"
Không ai kịp nhìn rõ Hoa Vịnh đã từ đâu lao ra. Cậu chộp lấy cánh tay Thịnh Thiếu Du, xoay người một cái, ôm chặt lấy anh bảo vệ vào lòng, để mặc toàn bộ tấm lưng sơ hở trước họng súng của bọn côn đồ.
"Phập ——"
Chỉ trong chớp mắt, mũi kim tiêm bắn ra từ nòng súng cắm phập vào lưng Hoa Vịnh không chệch một li. Thịnh Thiếu Du bị Hoa Vịnh ôm chặt cứng, mặt áp vào hõm cổ cậu, anh không nhìn thấy biểu cảm của Hoa Vịnh nhưng cảm nhận rõ mồn một cơ thể đang ôm mình bỗng chốc cứng đờ, cùng với một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên bên tai.
"Hoa Vịnh!" Anh sờ thấy ống tiêm trên lưng cậu, nhanh chóng rút xuống, nhưng dịch thuốc bên trong hiển nhiên đã được tiêm hết vào cơ thể người trước mặt. "Hoa Vịnh! Em có sao không?"
"Các người đã tiêm cái gì cho em ấy!" Thịnh Thiếu Du ngẩng đầu khỏi vai Hoa Vịnh, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ trừng nhìn hai kẻ vừa bị đánh bại dưới đất.
"Khụ khụ... Anh Thịnh, em không sao." Hoa Vịnh nhẹ nhàng vỗ vỗ vào hông Thịnh Thiếu Du, bàn tay hơi dùng lực đẩy anh ra phía sau, không để anh có cơ hội nhìn rõ gương mặt mình. Cậu xoay người lại, trực diện đối mặt với hai gã áo đen.
Tại góc độ mà Thịnh Thiếu Du không thể nhìn thấy, khóe miệng Hoa Vịnh đã rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Gương mặt đẹp đến mức quá quắt của cậu lúc này xám xịt như tro tàn, nhưng nụ cười lại vặn vẹo như quỷ mị, đôi mắt gắt gao khóa chặt hai kẻ đang nằm dưới đất. Giọng nói của cậu vẫn duy trì tông điệu nhu hòa mà Thịnh Thiếu Du vốn quen thuộc, nhưng ngữ khí lại lạnh lẽo như băng sương, cậu ung dung mở miệng:
"Nói đi, là ai cho các người lòng can đảm để mưu hại Alpha của tôi?"
"Không, không thể nào!" Gã lùn ôm lấy ngực, gào lên đầy vẻ không tin nổi: "Đó là thuốc mê hỗn hợp Xyanua! Làm sao mày có thể còn sống được!"
Xyanua?
Thịnh Thiếu Du nhìn tấm lưng thẳng tắp, thậm chí không hề run rẩy của Hoa Vịnh, trái tim chợt thắt lại.
"Trả lời câu hỏi." Hoa Vịnh không còn duy trì cái vỏ bọc nhu hòa giả tạo nữa, giọng cậu trầm xuống lạnh thấu xương: "Sự kiên nhẫn của tôi rất kém, tôi đếm đến ba..."
"Một..."
Gã lùn căng cứng cơ thể, tay dường như đang mò mẫm ra sau lưng, ánh mắt hung tàn nhìn chằm chằm Hoa Vịnh.
"... Ba."
Bên môi Hoa Vịnh câu lên một nụ cười khinh miệt. Cậu bỗng nhiên thúc đẩy tuyến thể, điên cuồng phóng thích tin tức tố mang tính áp chế cực độ về phía hai kẻ dưới đất. Mùi hương hoa lan lạnh lẽo phảng phất như có thực thể, lăng lệ và bá đạo vô cùng. Cùng lúc đó, một con dao găm mang theo hàn quang bay thẳng về phía mặt cậu. Hoa Vịnh hơi nghiêng mình né tránh, nhưng lưỡi đao sắc bén vẫn lướt qua gò má, để lại một vệt máu đỏ nhạt.
"Ách!" Hai tên kia bị tin tức tố của Hoa Vịnh ép đến mức không thể hít thở, cảm giác như lục phủ ngũ tạng sắp bị nghiền nát. Chẳng mấy chốc, từ miệng, mũi và tai của bọn chúng đều chậm rãi chảy ra máu tươi.
Thịnh Thiếu Du đứng sau lưng Hoa Vịnh chứng kiến tất cả. Nhìn hai kẻ nằm dưới đất không thể cử động, thất khiếu chảy máu, dáng vẻ như có thể tắt thở bất cứ lúc nào, anh không khỏi chấn động —— Đây là loại sức mạnh tuyệt đối đáng sợ đến mức nào? Đó là trình độ mà ngay cả một Alpha cấp S cũng chưa chắc đã đạt tới! Anh lại không nhịn được cảm thấy kinh hãi, kẻ không từ thủ đoạn để tiếp cận mình này rốt cuộc là nhân vật phương nào, và có mục đích gì...
Anh lắc đầu, không để bản thân tiếp tục suy nghĩ lung tung. Bất kể Hoa Vịnh là ai, mục đích là gì, lúc này không phải là lúc để xoắn xuýt chuyện đó ——
"Hoa Vịnh," Thịnh Thiếu Du đưa tay kéo vạt áo Hoa Vịnh, gọi cậu: "Dừng tay đi, tiếp tục như vậy sẽ xảy ra án mạng đấy!"
Nghe thấy giọng nói của Thịnh Thiếu Du, thần trí đang bay xa của Hoa Vịnh mới được kéo trở về. Cậu hơi nghiêng mặt, Thịnh Thiếu Du chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt đỏ vằn và khóe miệng đang gồng lên căng thẳng của cậu. Ngay sau đó, anh nghe thấy người trước mặt dùng một chất giọng vỡ vụn, khàn đặc nhưng dường như đang dốc hết sức bình sinh để kiềm chế điều gì đó, chậm rãi thốt ra một câu:
"Thế nhưng... bọn chúng vừa rồi... muốn lấy... mạng của anh!"
Thịnh Thiếu Du sững sờ trong chớp mắt, một luồng ấm áp lạ kỳ bỗng chốc len lỏi và dâng trào nơi đáy tim.
"Hoa Vịnh," Thịnh Thiếu Du hạ thấp tông giọng, bàn tay phải đặt nhẹ lên hông cậu, vỗ về đầy trấn an, "Anh không sao, anh vẫn ổn."
Cơ thể vốn đang căng cứng vì thương tích và sự phẫn nộ của Hoa Vịnh dần dần thả lỏng. Luồng tin tức tố hung bạo kia cũng bình ổn trở lại, chỉ còn sót lại dư hương quỷ lan thanh khiết nhưng lạnh lẽo vương vấn trong không khí. Lúc này, hai kẻ nằm dưới đất đã hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng, nằm lịm đi không biết gì.
"Anh không sao... thì tốt rồi..."
Hoa Vịnh khẽ thốt ra những lời ấy, nhưng ngay giây tiếp theo, cơ thể cậu đột ngột run rẩy kịch liệt. Cậu gập người lại như đang phải cam chịu một cơn đau xé tâm can, vị tanh nồng nơi cổ họng không thể kìm nén thêm được nữa, một dòng máu đỏ sẫm trào ra khỏi cánh môi. Thịnh Thiếu Du kinh hãi, vội tiến lên một bước đỡ lấy cơ thể đang đổ sụp của cậu, sức nặng ấy kéo theo cả anh cùng khuỵu xuống mặt đất.
"Hoa Vịnh? Hoa Vịnh! Em sao thế này?" Thịnh Thiếu Du run rẩy nâng gương mặt Hoa Vịnh lên, và đó cũng là lúc anh thực sự nhìn rõ dáng vẻ của cậu lúc này ——
Sắc mặt Hoa Vịnh trắng bệch ngả xám, môi và cằm đều vương những vệt máu loang lổ, có vết đã khô bám chặt trên da, có vết mới trào ra còn nóng hổi. Thậm chí, từ khóe miệng cậu vẫn không ngừng rỉ ra từng dòng máu nhỏ sẫm màu. Mí mắt cậu nặng trĩu, hơi thở mong manh đến mức gần như không thể cảm nhận. Nếu không phải vì cơ thể vẫn đang run lên từng hồi nhè nhẹ, có lẽ người ta đã lầm tưởng rằng cậu đã không còn sự sống...
Viền mắt Thịnh Thiếu Du đỏ ngầu, anh áp lòng bàn tay vào gương mặt cậu, ngón cái xót xa vuốt ve gò má, vừa muốn lau đi những vệt máu chướng mắt kia, vừa cố dùng chút nhiệt độ này để níu giữ chút sắc hồng nhuận yếu ớt cho người trong lòng. Giọng anh run rẩy gọi tên cậu:
"Hoa Vịnh, Hoa Vịnh... đừng ngủ, nhìn anh này..."
Trải qua vài giây dài tựa thế kỷ, hàng mi của Hoa Vịnh khẽ rung động rồi chậm rãi mở ra. Ánh mắt cậu đã bắt đầu mông lung, phải cố gắng chớp mắt, hơi híp lại mới có thể định vị được hình bóng của Thịnh Thiếu Du. Bàn tay phải đang buông thõng khẽ nhúc nhích, định chạm vào gương mặt anh nhưng vừa nhấc lên được một chút đã vô lực trượt xuống.
"Anh Thịnh..." Thịnh Thiếu Du nhận ra ý định của cậu, liền chủ động nắm lấy bàn tay lạnh ngắt ấy áp lên mặt mình, nghiêng đầu lưu luyến cọ xát vào lòng bàn tay cậu, nghẹn ngào lên tiếng. Ngay sau đó, anh nghe thấy giọng nói đứt quãng kèm theo tiếng thở dốc nặng nề của cậu: "Thật xin lỗi... anh... còn... giận em không?"
Bây giờ là lúc để bận tâm chuyện đó sao?
Thịnh Thiếu Du vốn đã bị cậu dọa cho hồn xiêu phách lạc, chẳng còn tâm trí đâu mà tính toán thiệt hơn. Nhưng khi nghe câu hỏi ấy, lòng anh bỗng dâng lên một nỗi xót xa lẫn giận dữ. Anh giận cậu không biết quý trọng bản thân; giận cậu vì cứu mình mà bất chấp tính mạng, dù anh vừa thốt ra những lời tuyệt tình đến thế; anh giận chính mình, dù biết rõ cậu là kẻ lừa đảo đầy tâm cơ, nhưng trái tim vẫn không thể ngừng vì cậu mà thắt lại...
"... Đừng nói chuyện đó nữa," Thịnh Thiếu Du tránh né câu hỏi, lúc này anh chỉ lo cho thương thế của cậu hơn tất thảy, "Bây giờ em thấy thế nào? Thường Tự đâu? Tại sao hắn không ở bên cạnh em?"
Ánh mắt Hoa Vịnh tối sầm lại, cậu mệt mỏi khép mi mắt. Với tình cảnh này, nếu anh vẫn chưa thể tha thứ, cậu thực sự không biết mình còn có thể làm gì hơn. Cảm giác lạnh lẽo bủa vây, cậu vô thức co rùm người lại.
"Em không sao... chỉ là, hơi buồn ngủ..."
"Cái gì mà không sao! Xyanua là kịch độc đấy!" Nhìn người trong lòng như có thể ngừng thở bất cứ lúc nào, Thịnh Thiếu Du sợ đến mức chết lặng. Anh thực sự thấy mình quá đỗi bất lực, trong hơn hai mươi năm cuộc đời, chưa bao giờ anh thấy mình vô dụng như lúc này. "Hoa Vịnh! Đừng ngủ! Tuyệt đối không được ngủ!"
"Em đã bảo... Thường Tự gọi người rồi, chắc là sắp... đến nơi thôi..." Hoa Vịnh rã rời, mỗi lời nói ra đều cực kỳ tốn sức, "Em... thể chất vốn khác người, chút độc dược này... không lấy được mạng em đâu..."
"Em..."
Thịnh Thiếu Du định nói thêm thì tiếng bước chân hối hả vang lên. Anh ngẩng đầu, thấy Thường Tự và Trần Phẩm Minh đang dẫn theo đội y tế chạy về phía họ.
"Thịnh tổng!" Trần Phẩm Minh sợ đến mức đỏ cả mắt, vội chạy đến bên cạnh Thịnh Thiếu Du, cùng Thường Tự đỡ cả hai người dậy.
"Ông chủ!" Thường Tự đỡ lấy Hoa Vịnh đang lảo đảo, hoảng hốt nhìn về phía Thịnh Thiếu Du, "Thịnh tổng, chuyện này là sao..."
"Em ấy bị trúng một mũi tiêm," Thịnh Thiếu Du cùng mọi người đặt Hoa Vịnh lên cáng, anh nói cực nhanh để giải thích tình hình với bác sĩ, "Bọn chúng nói bên trong là thuốc mê hỗn hợp Xyanua... Các người, bằng mọi giá phải cứu được em ấy..."
Mấy vị bác sĩ nghe đến tên loại kịch độc ấy thì nhìn nhau đầy ái ngại. Trước lời khẩn cầu thiết tha của Thịnh Thiếu Du, họ cũng chỉ có thể đáp một câu "Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức". Thực tế, lòng Thịnh Thiếu Du đã sớm nguội lạnh, trúng phải loại độc đó, dù là Alpha cấp S thì cơ hội sống sót cũng quá mong manh...
"Anh Thịnh..."
Hoa Vịnh nằm trên cáng đã được đeo mặt nạ oxy. Dường như cảm nhận được hơi ấm của Thịnh Thiếu Du đang xa dần, cậu cố gắng tìm lại chút ý thức cuối cùng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay anh. Lực nắm tuy yếu nhưng đầy vẻ khẩn thiết, và Thịnh Thiếu Du cũng không hề có ý định đẩy ra.
"Anh Thịnh... anh cũng... bị thương rồi... phải... điều trị đi..."
Thịnh Thiếu Du nhíu chặt lông mày. Giờ này khắc này, dường như không có ai cần được cứu chữa khẩn cấp hơn người trước mắt, vậy mà hết lần này tới lần khác, kẻ này lại chẳng hề xem mạng sống của mình ra gì!
Hoa Vịnh nhìn thấy nét mặt của anh, cứ ngỡ anh vẫn còn đang tức giận. Cậu lo sợ anh sẽ nghĩ rằng tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay đều là cái bẫy do cậu sắp đặt để lừa gạt anh một lần nữa. Lần đầu tiên Hoa Vịnh nếm trải cảm giác tự lấy đá đập vào chân mình, cậu đau đớn mấp máy môi, nới lỏng bàn tay đang nắm chặt cổ tay Thịnh Thiếu Du, khàn giọng nói:
"Anh đừng giận... Em sẽ bảo Thường Tự đi điều tra chuyện ngày hôm nay... Anh có thể để thư ký Trần đi cùng để giám sát..." Hoa Vịnh ho khan vài tiếng, cố nói tiếp: "Nhưng mà, anh Thịnh... anh bị thương rồi, phải đi trị liệu đi..."
Thịnh Thiếu Du nhìn dáng vẻ rõ ràng là suy yếu đến cực điểm nhưng vẫn quật cường, thậm chí là hèn mọn đến tội nghiệp của cậu, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực sâu sắc kèm theo cơn đau âm ỉ. Anh không muốn kéo dài thêm thời gian cấp cứu của Hoa Vịnh, khẽ thở dài một tiếng rồi nắm lấy bàn tay cậu vừa thu hồi, cùng bước lên xe cứu thương.
"Anh đi bệnh viện với em." Anh quay đầu dặn dò Thường Tự và Trần Phẩm Minh một câu: "Chuyện ở đây trông cậy vào hai người."
Sau khi cả hai lên xe, chiếc xe nhanh chóng khởi hành lao về phía bệnh viện. Hoa Vịnh nhìn chằm chằm vào Thịnh Thiếu Du đang ngồi bên cạnh để y tá xử lý vết thương đơn giản, cuối cùng mới yên lòng, dần dần chìm sâu vào hôn mê.
Cậu không hề biết rằng, suốt quãng đường đó, Thịnh Thiếu Du chưa từng buông tay cậu ra.
Khi Hoa Vịnh tỉnh lại, cậu không thấy Thịnh Thiếu Du đâu cả.
Thực ra cậu cũng không rõ mình đã hôn mê bao lâu, chỉ thấy toàn thân không còn chút sức lực, kèm theo đó là những cơn đau âm ỉ không biết bắt nguồn từ đâu cứ thỉnh thoảng lại nhói lên.
Cậy vào thể chất Enigma đỉnh cấp, Hoa Vịnh làm việc xưa nay luôn quyết liệt và mạo hiểm. Nguy hiểm, bị thương hay đau đớn chưa bao giờ nằm trong phạm vi lo lắng của cậu. Dù những người xung quanh như Thẩm Văn Lang hay Thường Tự thường xuyên bị cách làm việc liều mạng của cậu dọa cho khiếp vía, nhưng cậu chẳng thấy có gì không ổn, chẳng phải mọi chuyện đều được giải quyết nhanh gọn, và cậu cũng đâu có chết thật sao...
Nhưng lần này... phải chăng cậu đã quá tự tin vào bản thân?
Cậu có thể cảm nhận được sự suy kiệt trầm trọng của cơ thể, điều mà trước đây dù bị thương nặng đến đâu cũng chưa từng xảy ra. Đó là một sự rã rời và mệt mỏi thấm từ sâu trong xương tủy, đến mức chỉ việc mở mắt ra nhìn quanh phòng bệnh cũng khiến cậu thấy kiệt sức.
Tỉnh lại mà không thấy Thịnh Thiếu Du là một đả kích không nhỏ đối với Hoa Vịnh. Cậu thậm chí không thể xác định liệu anh còn giận mình hay không. Một nỗi tuyệt vọng và bất lực chưa từng có bao trùm lấy cậu. Lần đầu tiên cậu ý thức được rằng, mình không phải lúc nào cũng là kẻ nắm chắc phần thắng. Mọi toan tính, mọi thủ đoạn của cậu rồi cũng có ngày trở nên vô dụng.
Hoa Vịnh mệt mỏi nhắm nghiền mắt, cổ họng nghẹn đắng, hốc mắt nóng rực cay xè. Đó là dấu hiệu của việc muốn khóc, nhưng lần này, chẳng có giọt nước mắt nào rơi ra cả. Sau bao nhiêu năm dày công học cách rơi lệ để diễn kịch, dường như tuyến lệ của cậu lại một lần nữa mất linh vào đúng lúc cậu thực sự đau lòng nhất.
Lừa dối anh là hạ sách, nhưng nếu không có được anh, cậu sẽ phát điên mất...
"Đây chính là tình yêu của em sao, Hoa Vịnh?"
Câu chất vấn cùng viền mắt đỏ hoe và giọng nói run rẩy của Thịnh Thiếu Du ngày hôm đó lại không tự chủ được mà vang vọng bên tai. Lần đầu tiên trong đời, Hoa Vịnh nếm trải cảm giác hối hận. Cậu có thể không từ thủ đoạn, có thể ti tiện không từ một giá nào để đạt được mục đích, cuộc đời cậu tràn ngập sự tính toán, nhưng chẳng lẽ sự cố chấp điên cuồng cậu dành cho Thịnh Thiếu Du không phải là yêu sao?
Cậu biết tâm lý mình khiếm khuyết, không bình thường. Từ nhỏ cậu đã bị coi là quái vật, nhưng cậu chẳng quan tâm, càng không để ý đến ánh mắt kẻ khác. Cậu không thấy bản thân mình như vậy có gì không tốt, ít nhất khi xử lý gia sự hay công việc, không điều gì có thể dễ dàng làm lay động cậu.
Nhưng cậu luôn vững tin rằng tình cảm mình dành cho Thịnh Thiếu Du là thật. Ngay từ cái nhìn đầu tiên vào mười lăm năm trước, cậu đã xác định được điều đó, và cho đến tận bây giờ, cậu chưa từng nghi ngờ tính chân thực của nó. Cậu không biết cách yêu một người, nên vì anh, cậu đã đi học. Cậu giấu đi một Hoa Vịnh u ám, bẩn thỉu, không thấy được ánh mặt trời, cố gắng nhào nặn bản thân thành dáng vẻ mà anh sẽ thích. Cậu thận trọng từng bước, tâm cơ tính toán, cuối cùng cũng có được sự chú ý, sự quan tâm và tình yêu mà cậu hằng mơ ước. Cậu đã từng cuồng hỉ, nhưng rồi lại không khống chế được sự bất an.
Cho đến khi lớp vỏ bọc bị xé toạc, lời nói dối bị phơi bày, những vết sẹo mục rỗng dưới chiếc mặt nạ tinh xảo không còn cách nào che giấu. Cậu vẫn dựa vào sự cố chấp điên rồ ấy, móc trái tim mà cậu cho là sạch sẽ nhất ra dâng đến trước mặt anh, để rồi chỉ đổi lại một câu chất vấn đầy phẫn uất.
"Đây chính là tình yêu của em sao?"
Đây chính là yêu sao?
Hoa Vịnh không biết yêu rốt cuộc phải như thế nào, nhưng cách cậu yêu chính là như vậy.
Được thôi, cậu nghĩ, cậu đã dệt nên quá nhiều lời nói dối, đã lừa lọc anh quá nhiều, anh có giận cũng là lẽ đương nhiên.
Thế nhưng, anh lại không tin tình yêu của cậu là thật.
Gieo nhân nào gặt quả nấy, sau bao nhiêu lời nói dối, cuối cùng cậu cũng trở thành đứa trẻ trong câu chuyện "Sói đến rồi". Bao bì có tinh mỹ đến đâu thì có ích gì chứ? Khi phát hiện bên trong không phải là kẹo ngọt mà là thứ mục rữa hôi hám, ai mà chẳng muốn chạy trốn kia chứ.
Khoảng thời gian đứng trong bóng tối dõi theo anh, chẳng khác nào uống rượu độc giải khát, nó đã quá dài. Đến khi đạt được tâm nguyện, cậu liền mất kiểm soát, tham lam muốn nhiều hơn, muốn chiếm hữu tất cả. Cậu dùng mọi thủ đoạn để xác nhận tình yêu của anh, đồng thời ti tiện muốn nắm giữ trọn vẹn tình cảm đó, để rồi sự cố chấp của cậu cuối cùng lại làm tổn thương người cậu yêu nhất.
Cậu thực sự hối hận rồi. Khoảnh khắc đứng chôn chân trong văn phòng của anh, cậu đã hối hận.
Cậu nghĩ, giá như mình cứ như mười lăm năm qua, trốn ở nơi anh không nhìn thấy, làm một kẻ rình mò đáng ghét trong bóng tối, nhìn anh hăng hái với sự nghiệp, sống một đời hạnh phúc mỹ mãn. Như vậy, cậu sẽ vĩnh viễn không bao giờ thực sự "mất đi" anh.
Nhưng cậu lại hết lần này đến lần khác dùng những thủ đoạn không quang minh chính đại để có được tình yêu của anh. Tình yêu đó quá tuyệt vời, là thứ kẹo ngọt nhất mà Hoa Vịnh từng được nếm trải, thứ mà cậu chưa từng dám mơ tới. Mà bây giờ, cậu sắp mất đi tất cả. Mất đi viên kẹo ngọt ngào nhất thế gian, mất đi tình yêu của Thịnh Thiếu Du. Một cơn đau như lột da xẻ thịt càn quét khắp cơ thể cậu.
Cửa phòng bệnh bật mở, Hoa Vịnh mở mắt. Cậu không biết mình đang mong chờ điều gì, nhưng khi thấy người bước vào là Thường Tự, cậu khẽ thở dài một hơi.
"Ông chủ!" Thường Tự thấy Hoa Vịnh cuối cùng cũng tỉnh lại, không nén nổi kích động bước nhanh đến bên giường: "Ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi!"
Cuối cùng?
"Tôi hôn mê bao lâu rồi?" Giọng Hoa Vịnh nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc gì, nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi và suy yếu.
"Ngài đã hôn mê gần 5 ngày rồi." Thấy nét mặt nghi hoặc của Hoa Vịnh, Thường Tự giải thích: "Lượng nhỏ Xyanua đó thực chất không đe dọa đến tính mạng của ngài, nhưng thuốc mê trong ống tiêm đã gây ra phản ứng dị ứng cực kỳ nghiêm trọng. Ngài đã bị sốc mấy lần... có lẽ là tác dụng phụ do ngài sử dụng thuốc điều chỉnh tin tức tố trong thời gian dài."
Hoa Vịnh trầm ngâm gật đầu, cậu do dự một hồi mới rốt cuộc hỏi ra lời:
"Anh Thịnh đâu? Anh ấy thế nào rồi?"
"Thịnh tổng chỉ bị thương nhẹ thôi ạ. Kết quả xét nghiệm máu cho thấy thuốc tê đã được đào thải hết, không có gì đáng ngại."
"Vậy anh ấy..." Anh ấy có đến thăm tôi không? Có hỏi gì về tôi không? Còn giận tôi không, hay là... anh ấy không muốn nhìn thấy tôi nữa?
Hoa Vịnh mấp máy môi, nhưng sau cùng vẫn không thể hỏi ra miệng.
ns216.73.216.253da2

