Sau trận động đất kinh hoàng, giữa đống đổ nát ngổn ngang và bụi mù mịt, Hoa Vịnh được đưa ra ngoài trong tình trạng khiến người ta phải lặng đi vì xót xa. Toàn thân cậu đẫm máu, những vệt đỏ thẫm thấm đẫm tấm áo rách nát, hòa cùng bụi đất xám xịt thành một màu sắc thê lương đến tột cùng. Gương mặt vốn dĩ thanh tú giờ đây tái nhợt không còn lấy một giọt máu, chỉ có hơi thở thoi thóp như một ngọn nến lụi tàn trước gió.
Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm tĩnh mịch, nhưng dường như chẳng thể át đi tiếng tim đập dồn dập đầy sợ hãi của những người ở lại. Cánh cửa phòng mổ đóng sầm lại, ánh đèn đỏ rực bật sáng như một lời cảnh báo về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Suốt một đêm dài dằng dặc, bên trong là cuộc chiến giành giật từng hơi thở đầy nghẹt thở. Những đường dao mổ lạnh lùng, tiếng máy móc kêu tít tít vô cảm, và cả những xấp gạc trắng nhanh chóng bị nhuộm đỏ tươi. Hoa Vịnh nằm đó, nhỏ bé và mong manh, cơ thể chịu đựng những tổn thương quá sức tưởng tượng. Mỗi phút giây trôi qua đều nặng nề như chì đổ, không gian nồng nặc mùi thuốc sát trùng và hơi lạnh của những thiết bị y tế chỉ càng làm tăng thêm vẻ tang tóc.
Cơn đau không chỉ hiện hữu trên những vết thương rách toác, mà nó còn len lỏi vào từng tế bào khi sinh mệnh của cậu cứ thế vơi dần. Đêm hôm đó, thời gian như ngừng trôi, chỉ có nỗi đau đớn âm ỉ và sự tuyệt vọng đang gặm nhấm niềm tin của bất kỳ ai đứng chờ bên ngoài hành lang lạnh lẽo.
Bên ngoài phòng mổ, Thịnh Thiếu Du cuối cùng cũng không trụ vững được nữa. Chuỗi ngày dài căng thẳng tột độ, cộng thêm vết thương trên người, mất máu quá nhiều và cú sốc tâm lý nặng nề đổ ập xuống cùng lúc. Mắt anh tối sầm lại, cả cơ thể mềm nhũn trượt dần xuống dọc theo vách tường, hoàn toàn chìm vào hôn mê.
......
Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua, Thịnh Thiếu Du bị đánh thức bởi một tiếng rên rỉ nghẹn thắt, dường như vọng ra từ tận sâu trong linh hồn. Hoặc có lẽ, âm thanh ấy vẫn luôn ở đó, chỉ là đến tận bây giờ nó mới xuyên thủng được màn sương mù vây khốn tâm trí anh.
Anh mở mắt, nhận ra mình đang nằm trong phòng bệnh. Trên tay đang cắm kim truyền, vết thương sau lưng cũng đã được băng bó. Nhưng tất cả những thứ này cảm giác thật xa xăm, không chút thực tại.
Cửa phòng bệnh đang mở. Từ phía phòng mổ cuối hành lang vọng lại tiếng Thẩm Văn Lang và Thường Tự đang nói chuyện với nhau. Trong giọng nói ấy chất chứa một nỗi bi thương quá lớn, đau đớn đến mức không thể kìm nén.
Tim Thịnh Thiếu Du thắt lại, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bủa vây lấy anh trong nháy mắt, mãnh liệt hơn bất cứ khoảnh khắc nào trước khi anh ngất đi. Anh đột ngột rút phắt kim tiêm trên mu bàn tay, máu tươi trào ra nhưng anh chẳng mảy may để tâm, lảo đảo lao xuống giường, chạy cuồng điên về phía phòng mổ.
Hành lang dài dằng dặc, bước chân anh chông chênh, mỗi bước đi như giẫm trên bông nhưng lại nặng nề như đeo chì.
Cửa phòng mổ mở toang, chiếc đèn đỏ chói mắt bên trên đã tắt lịm.
Một sự im lặng đến đáng sợ, một bầu không khí chết chóc bao trùm nơi đó.
Bác sĩ chính đứng ngay cửa, khẩu trang đã tháo xuống, gương mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi và niềm nuối tiếc khôn nguôi. Mấy cô y tá lặng lẽ đứng bên cạnh, ánh mắt trĩu xuống.
Thịnh Thiếu Du khựng lại, đứng cách đó vài mét, không còn đủ can đảm để tiến thêm bước nào nữa. Anh nhìn vào cánh cửa mở rộng, nhìn vẻ mặt nặng nề của bác sĩ, nhìn hốc mắt đỏ hoe của Thường Tự và Thẩm Văn Lang…
Mọi âm thanh của thế giới dường như bị rút cạn trong tích tắc, anh chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập loạn lên rồi chợt lặng đi, chỉ còn lại những tiếng ù tai nhức nhối.
Bác sĩ nhìn thấy anh, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi và nặng nề lắc đầu.
Động tác ấy rất chậm, nhưng lại giống như một viên đạn, găm thẳng và chính xác vào trái tim Thịnh Thiếu Du.
"Rất xin lỗi, Thịnh tổng. Chúng tôi… đã cố gắng hết sức." Giọng bác sĩ khô khốc và mệt mỏi. Ông dừng lại một chút, dường như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp nhất để diễn đạt bi kịch không thể cứu vãn này.
"Thân thể Hoa tiên sinh bị tổn thương quá nặng, lượng máu mất đi đã sớm vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Nhưng quan trọng hơn là..." Bác sĩ hít sâu, "Lúc đưa đến bệnh viện, chúng tôi đã đo được mức tin tức tố của cậu ấy thấp đến bất thường, gần như… không còn dấu vết."
Thịnh Thiếu Du đứng chôn chân tại chỗ, con ngươi run rẩy, dường như đã lờ mờ đoán ra điều gì.
Bác sĩ khó khăn nói tiếp: "Dựa vào tình hình do Thường tiên sinh cung cấp và phân tích ban đầu của chúng tôi, rất có thể lúc động đất xảy ra, Hoa tiên sinh đã phóng ra quá lượng tin tức tố. Sự cạn kiệt từ gốc rễ này đã phá hủy cơ chế phục hồi và ý chí sống cuối cùng của cậu ấy."
"Tin tức tố… cạn kiệt…" Thịnh Thiếu Du vô thức lặp lại từ đó, mỗi một âm tiết thốt ra như một cây chông băng đâm thấu tim gan. Anh nhớ lại trong đống đổ nát của thư viện, luồng tin tức tố xoa dịu kéo dài ấy——
Hóa ra, từ khoảnh khắc cậu đẩy anh ra, sự sống của Hoa Vịnh đã bắt đầu đếm ngược. Vậy mà anh vẫn còn ngu ngốc trách cứ cậu lừa dối, vào lúc cậu hấp hối, anh lại tặng cho cậu vết thương sâu nhất.
Bác sĩ cúi đầu, động tác ấy chậm chạp như một bản án tử hình cuối cùng: "Xin chia buồn cùng anh."
Chia buồn.
Ba chữ này cuối cùng cũng xuyên thủng sự tê dại, giống như một mũi dao nung đỏ, đâm mạnh vào tim Thịnh Thiếu Du rồi tàn nhẫn xoáy sâu.
Chia buồn?
Vì ai?
Vì Hoa Vịnh?
Không… không thể nào…
Thịnh Thiếu Du bỗng nhiên đẩy mạnh bác sĩ ra, lảo đảo xông vào phòng mổ.
Bên trong vẫn còn nồng nặc mùi máu và mùi thuốc sát trùng. Đèn mổ đã tắt, chỉ còn vài chiếc đèn thường đang bật, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo chiếu xuống bàn mổ ở giữa phòng.
Trên bàn, một tấm vải trắng phủ kín, hiện lên hình dáng một người gầy gò, lặng lẽ.
Khoảnh khắc này, toàn bộ máu trong người Thịnh Thiếu Du như đông cứng lại.
Anh từng bước một, như giẫm trên mũi dao, nhích dần về phía bàn mổ. Ngón tay anh run rẩy dữ dội, dường như phải dùng hết sức bình sinh mới chạm được vào tấm vải trắng lạnh ngắt ấy.
Anh từ từ kéo nó xuống.
Gương mặt của Hoa Vịnh hiện ra.
Thanh thản vô cùng, trắng bệch vô cùng, như một bức tượng tạc từ ngọc trắng, chẳng còn chút sức sống nào. Hàng mi dài rủ xuống, đổ bóng nhẹ nhàng trên mí mắt. Bờ môi mang sắc xám nhạt, hơi hé mở như thể vẫn còn những lời chưa kịp nói hết. Mái tóc cậu bết lại vì mồ hôi, dính sát vào hai bên thái dường.
Cậu trông giống như đang ngủ, nhưng là một giấc ngủ cực kỳ sâu, yên bình đến lạ kỳ, như thể mọi đớn đau đã rời xa cậu mãi mãi.
Thịnh Thiếu Du đưa tay ra, đầu ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào gò má Hoa Vịnh.
Lạnh buốt.
Một cái lạnh thấu xương và tuyệt vọng, từ đầu ngón tay lan ra toàn thân trong chớp mắt, đóng băng cả dòng máu, nhịp thở và nhịp tim của anh.
Đây không phải là ngủ.
Người đang ngủ không bao giờ lạnh lẽo đến thế này.
"Vịnh à?" Thịnh Thiếu Du khẽ gọi, giọng khàn đặc đến mức gần như không nghe thấy, "Hoa Vịnh?"
Không có lời đáp lại.
Chỉ có một sự im lặng đến tột cùng.
"Đừng ngủ nữa… mở mắt ra đi…" Thịnh Thiếu Du vuốt ve khuôn mặt lạnh lẽo ấy, cố dùng hơi ấm từ lòng bàn tay để sưởi ấm cho cậu, nhưng tất cả đều vô vọng. "Nhìn anh một chút đi… anh đến rồi này… Anh không giận nữa, anh thật sự không giận nữa đâu…"
"Em gạt anh, đúng không?" Thịnh Thiếu Du thì thầm, như đang nói với Hoa Vịnh, lại như đang tự lừa dối chính mình, "Em giỏi lừa người khác như thế mà... Lần này chắc chắn cũng là giả thôi, phải không? Mau lên, em mau nói với anh tất cả chuyện này đều không phải thật đi..."
Anh lay mạnh đôi vai lạnh ngắt của Hoa Vịnh, hành động từ dịu dàng dần trở nên mất kiểm soát: "Em dậy đi chứ! Hoa Vịnh! Anh ra lệnh cho em phải tỉnh dậy! Chẳng phải em là Alpha cấp S sao? Chẳng phải em chuyện gì cũng làm được sao? Em dậy đi chứ!!"
Tiếng gọi của anh lớn dần, cuối cùng biến thành những tiếng gào tuyệt vọng vang vọng khắp căn phòng mổ lạnh lẽo, nhưng tuyệt nhiên không có một lời hồi đáp.
"Thịnh Thiếu Du!" Thẩm Văn Lang lao vào, gằn giọng quát lớn. Trong giọng nói ấy không còn vẻ mỉa mai hay đối đầu thường ngày, chỉ còn lại một sự nôn nóng đến thô bạo.
Hắn xông đến, túm chặt lấy cánh tay đang run rẩy điên cuồng của Thịnh Thiếu Du, dùng sức lôi mạnh anh ra khỏi bàn mổ lạnh lẽo.
"Mẹ kiếp, anh tỉnh lại đi!" Giọng Thẩm Văn Lang căng như dây đàn, hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đã hoàn toàn mất đi tiêu cự của Thịnh Thiếu Du: "Nhìn cho kỹ vào! Hoa Vịnh... em ấy chết rồi!"
Chữ "chết" đó như một lưỡi dao băng vừa được rút ra từ dòng nước lạnh, bị Thẩm Văn Lang ném thẳng về phía Thịnh Thiếu Du, đâm thủng thực tại nghẹt thở này. Không vòng vo, không uyển chuyển, dường như chỉ có sự tàn nhẫn và thẳng thắn đến sắc lẹm ấy mới có thể đập tan vẻ điên cuồng tự lừa mình dối người của anh.
"Buông tôi ra!" Thịnh Thiếu Du vùng vẫy điên cuồng, đôi mắt đỏ rực như một con thú dữ vừa mất đi người bạn đời, "Em ấy chưa chết! Sẽ không thể chết được! Sao em ấy có thể chết chứ? Sao em ấy dám bỏ đi như vậy? Em ấy còn chưa nghe tôi xin lỗi... Tôi còn chưa kịp nói với em ấy... tôi tha thứ cho em ấy rồi..."
Sức vùng vẫy bỗng dưng biến mất.
Thịnh Thiếu Du khựng lại, ngơ ngác nhìn khuôn mặt trắng bệch không còn chút hơi thở kia.
Nỗi đau quá lớn đổ ập đến muộn màng, như một trận sóng thần quét sạch mọi sự trốn tránh và vẻ bình tĩnh gượng gạo, nhấn chìm anh hoàn toàn trong tích tắc.
Anh đột ngột thoát khỏi vòng tay Thẩm Văn Lang, nhưng không lao về phía Hoa Vịnh nữa. Anh lảo đảo lùi lại một bước, rồi quỵ xuống ngay trên sàn phòng mổ lạnh lẽo, tiếng đầu gối va chạm với mặt đất nghe thật nặng nề và nhức nhối.
Tại sao... Tại sao lúc đó anh lại nói những lời cay độc ấy? Tại sao anh lại đẩy em ấy ra? Tại sao anh không sớm nhận ra mọi chuyện? Tại sao anh không thể bảo vệ được người mình yêu?
Nếu lúc đó không đẩy em ấy ra... Nếu lúc đó anh ôm chặt lấy em ấy... Liệu kết cục có khác đi không?
Sự tự trách và hối hận như loài rắn độc gặm nhấm trái tim Thịnh Thiếu Du, đau đớn đến mức anh không thể thở nổi.
Anh đã mất mẹ.
Và giờ đây, anh mất nốt cả Hoa Vịnh.
Hai tia sáng ấm áp duy nhất trong cuộc đời anh lần lượt tắt lịm, chỉ để lại cho anh một màn đêm lạnh lẽo, dài dằng dặc và vô tận.
Cuối cùng, anh vẫn chẳng giữ lại được gì.
Thịnh Thiếu Du quỳ ở đó, cơ thể run lên bần bật, nước mắt tuôn rơi lã chã hòa cùng những vệt máu khô trên mặt, trông thật thê thảm. Anh không còn gào thét nữa, chỉ phát ra những tiếng nghẹn ngào đứt quãng, vụn vỡ, như âm thanh của một trái tim đã bị nghiền nát hoàn toàn.
Anh đã mất đi "Nhành Lan Nhỏ" của mình rồi.
Đóa hoa ấy mang theo gai nhọn, che giấu bao bí mật, nhưng lại là báu vật độc nhất vô nhị mà anh trân trọng nhất đời. Đóa hoa ấy đã héo tàn ngay trên bàn mổ lạnh lẽo này.
Còn anh, thậm chí ngay cả một câu "Anh không trách em, anh yêu em" cũng không kịp nói ra.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, Thịnh Thiếu Du dường như đã cạn khô nước mắt. Anh chậm rãi, khó khăn gượng dậy, bước chân chông chênh đi về phía bàn mổ một lần nữa.
Anh đưa tay ra, vô cùng dịu dàng và cẩn thận vuốt lại những sợi tóc bết mồ hôi trên trán Hoa Vịnh, như sợ rằng mình sẽ làm phiền giấc ngủ của cậu.
Sau đó, anh cúi người, đặt một nụ hôn run rẩy và lạnh lẽo lên đôi mắt nhắm nghiền mãi mãi ấy.
Cuối cùng, môi anh chạm nhẹ vào làn môi không còn chút sắc máu của Hoa Vịnh, dừng lại rất lâu, như muốn thông qua nụ hôn này để truyền đi sự sống của chính mình, hoặc để ghi tạc hơi ấm cuối cùng của người yêu vào sâu trong ký ức.
"Anh xin lỗi..." Anh áp trán mình vào trán Hoa Vịnh, "Mình về nhà thôi, Vịnh à."
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cuối hành lang chiếu vào, sáng đến chói mắt, nhưng vĩnh viễn không thể rọi sáng thế giới của Thịnh Thiếu Du được nữa.
Thế giới của anh, kể từ giờ phút này, chỉ còn lại đêm trường vĩnh cửu.
[Nội dung lá thư cuối cùng của Hoa Vịnh]
Cuối cùng, cảm ơn anh.
Cảm ơn anh đã xuất hiện trong đời em, cho em những ngày tháng tốt đẹp nhất mà em trộm được từ định mệnh. Đó là báu vật chân thực duy nhất trong cuộc đời cằn cỗi của em.
Thịnh tiên sinh, vĩnh biệt.
Anh phải sống thật hạnh phúc nhé.
ns216.73.216.253da2

