Net – Con người này lần đầu tiên khi vừa gặp mặt đã mang lại cho tôi một ấn tượng sâu sắc là một công tử đào hoa. Nhưng hóa ra, trên vai anh lại mang một nỗi đau khổ không thể nói thành lời.
Tôi ngẩng nhìn bầu trời, những ngôi sao trước mắt tôi trở nên hỗn độn.
Din hỏi tôi: “Cậu ấy luôn luôn là người đàn ông biết kiềm chế, rốt cuộc là em đã dùng phương pháp gì để cái được gọi là lý trí và kiềm chế trong cậu ấy đều bay lên chín tầng mây vậy?”
Tôi cười gượng lắc đầu, chứng tỏ đối với điều này bản thân tôi không biết gì cả.
Dù sao, tôi cũng không thể nói với Din rằng anh ta đừng cho rằng Net là một người có sự tự chủ tốt trong suy nghĩ, đừng nhìn những biểu hiện bình tĩnh hằng ngày của anh như vậy mà tưởng lầm. Thực chất khi không còn quần áo trên người, Net – Đến cầm thú cũng không sánh bằng!
Din thở dài, nói tất cả là do:
“Nghiệt duyên mà!”
Ai nói là không phải chứ, ở Thái có đến hơn bao nhiêu nghìn dân, mà tôi và anh lại ở sát vách phòng nhau, nếu nói theo lời của anh chị chủ là: Hôm nay thiên thời địa lợi nhân hòa, không phát triển gian tình một chút, thật sự là đạo trời khó dung!
Cũng may, tôi và anh đều có đủ lòng kiên định nên mới có thể giữ vững gian tình đến cuối cùng.
***
Càng về đêm những tiết mục càng lúc càng đặc sắc.
Lại một tiết mục sôi động vừa được diễn xong, toàn bộ những ánh đèn ngũ sắc được dùng để biểu diễn trong phòng khách đều vụt tắt, âm nhạc chợt biến mất, bất chợt không gian trở nên yên tĩnh đến lạ lùng.
Tôi giật mình, muốn hỏi Din có phải mấy tiết mục biểu diễn đã kết thúc rồi không. Nhưng ngay lập tức tôi bỗng nhiên thấy trần nhà tách ra, tấm màn trên sân khấu cũng từ từ được hạ xuống. Ánh sáng xuyên qua ô thủy tinh trên trần nhà chiếu xuống tôi thấp thoáng thấy một cô gái đứng trên sân khấu.
Trên người cô gái đó mặc một bộ váy dài bằng voan mỏng màu đỏ tươi, làm nổi bật làn da trắng như tuyết. Âm nhạc vang lên, cô gái uốn lượn mượt mà theo điệu nhạc, một thân hình gợi cảm quấn quanh ống thép bạc, dịu dàng như nước..
Bốn phía kích động mãnh liệt, người thì đùa giỡn, người thì huýt sáo, người thì vỗ tay, không khí vô cùng sôi động.
Sau một giây kinh ngạc ngắn ngủi, ánh mắt tôi lập tức tập trung nhìn về phía Net, tôi muốn biết xem cái kẻ được gọi là quân nhân như anh có thể cưỡng lại sự hấp dẫn này không..? Nhưng điều khiến tôi cảm thấy bất ngờ là, Net không xem biểu diễn mà anh chỉ nhìn vị trí bên cạnh, sau đó lại nhìn chiếc ghế trống không của Din , ánh mắt bắt đầu dao động nhìn khắp phòng khách, giống như đang tìm kiếm gì đó.
Nhìn được một lúc thì anh lấy điện thoại ra gọi. Rất nhanh, điện thoại của tôi liền vang lên, tôi không cần xem cũng biết là ai gọi tới.
Nhận điện thoại, giọng nói say rượu của Net truyền đến lộ rõ vẻ lo lắng:
“Nhóc, em đang ở đâu vậy?”
Tôi trả lời:
“Em đang ở ban công, trò chuyện với Din.”
“Trò chuyện?” Anh lại nhìn quanh bốn phía một lần nữa: “Trò chuyện gì?”
“Chuyện gì cũng nói.”
Cuối cùng anh cũng thấy tôi, anh ngắt điện thoại, đứng dậy bước đến gần chỗ tôi và Din.
Chỉ một lát sau, chiếc rèm cửa ở ban công đã bị vén ra, Net lườm Din một cái, một tay kéo tôi về phía anh, đồng thời nói với tôi bằng một chất giọng đủ để Din hoàn toàn có thể hoàn toàn nghe được:
“Anh quên nói với em, nghe nói trò chuyện cùng anh ấy cũng có thể mang thai.”
Din phản bác:
“Là một tiến sĩ y học, cậu phải chịu trách nhiệm với lời nói của mình đó nha.”
Net nghiêm túc trả lời Din: “Chính vì em chịu trách nhiệm nên mới đề nghị với anh: Anh đi làm kiểm tra đi, anh tuyệt đối có năng lực ở phương diện này.”
“Cám ơn đề nghị của cậu!”
“Đừng khách sáo! Em cũng không ngại cho anh thêm một đề nghị, bên trong còn có trò hay để xem, đừng bỏ lỡ…”
“Trò hay gì?”
“Anh nói đi?”
Din giống như tỉnh ngộ, vỗ nhẹ vào trán mình: “Anh hiểu rồi!”
Tôi trộm cười, ngay cả tôi cũng hiểu, nếu Din không hiểu thì không thể nào nói nổi!
Din vừa mới rời khỏi, Net thu lại bàn tay đang đặt trên thắt lưng của tôi bỗng chốc tôi rơi gọn vào lòng anh: “Anh!”
“Tại sao em lại chạy đến đây?” Anh cầm lấy bàn tay của tôi, khẽ hôn lên mấy đầu ngón tay: “Em không thích nơi này à?”
“Cũng… Được.”
Trong phòng khách vang lên một âm thanh vô cùng kích động tình cảm, tôi nhìn thoáng qua sân khấu, cô gái thản nhiên cởi dây áo, chậm rãi kéo ra, vạt áo dần dần lỏng, chiếc áo bằng voan mỏng nhanh chóng tuột ra, cô gái thuận tay hất cao trên không trung, để mặc chiếc áo rơi xuống mặt đất.
Tôi nuốt nước bọt: “Chẳng qua là, có chút kích thích…”
“Thật không?” Một tay anh ôm lấy thắt lưng tôi, tay kia chậm rãi di chuyển xuống phía dưới, anh vuốt ve nhẹ nhàng cặp đùi của tôi, toàn thân tôi bỗng chốc mềm nhũn đến mức không còn chút sức lực nào mà dựa vào người anh.
Cái này… Càng kích thích.
“Anh, đừng… gây rối mà.” Cổ họng của tôi trở nên thô ráp, giọng nói của tôi bắt đầu run rẩy.
Sự bối rối của tôi càng làm anh thích thú, đôi môi mỏng của anh giương lên một độ cong đẹp đẽ mê người, đồng thời tay anh chậm rãi lần vào quần của tôi..
Toàn thân tôi run lên, tôi muốn lui về phía sau, nhưng lại bị hàng rào chắn của ban công chặn lại.
Tôi quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, nhưng sau lưng tôi là những tòa nhà cao tầng san sát nhau, tôi không dám trốn tránh nữa. So với việc ngã từ tầng thứ ba mươi xuống đất thì tôi tình nguyện để sắc lang nào đó đùa giỡn.
Lúc này, trên sân khấu lại có một người đàn ông cao to bước lên, hắn bắt được tay của cô gái, đặt cô gái lên ống thép.
Khi tôi trông thấy người đàn ông đang dùng sợi dây trói hai tay cô gái vào ống thép, tôi bị cảnh tượng đó làm cho sợ đến quên cả hít thở, thân thể tôi như đang nằm trên vỉ nướng, bên dưới là lửa đang thiêu đốt, Net lại như thêm dầu vào lửa, anh cúi thấp mặt, nhỏ giọng hỏi tôi: “Thú vị không?”
Độ nóng trên cơ thể anh có thể so sánh ngang với chiếc đốm lửa nhỏ đang dán chặt trên người tôi, mà hơi thở nồng vị cồn của anh lại càng nóng bỏng hơn nữa khi lướt qua tai tôi, vừa khiến tôi cảm thấy tê liệt.
Tôi nuốt nước bọt, hoàn toàn đánh mất khả năng tư duy của mình. Đầu óc nhất thời mơ hồ, tôi nói:
“Rất thú vị, chúng ta, vào trong xem biểu diễn đi.”
“Anh cho rằng, so với loại biểu diễn này, em còn thú vị hơn.”
Tôi lúc này không dám gật đầu bừa bãi.
Cuối cùng ánh sáng trên sân khấu cũng biến mất.
Dưới ánh trăng mông lung, bên cạnh sàn nhảy, có rất nhiều người không để ý gì đến xung quanh mà thản nhiên ôm hôn say đắm. Trên sofa các đôi đang ôm nhau, không hề kiêng nể, e dè mà trao cho nhau những nụ hôn cuồng nhiệt, rồi âu yếm…
Tôi thừa nhận, tôi bị tình cảnh hiện nay mê hoặc, thân thể tôi hưng phấn mà phát run. Hơn nữa, đầu ngón tay anh linh hoạt thăm dò phần dưới cơ thể tôi, khiến cả người tôi bốc lên một loại khát vọng mãnh liệt.
Trong bóng tối, tôi như rơi vào trong giấc mơ, tôi không tự chủ được mà kiễng chân, hai tay víu chặt vào lưng anh, hôn cổ anh, đầu lưỡi mịn màng di chuyển từ cổ đến vành tai anh.
Anh ôm tôi càng chặt, như hận không thể hòa thân thể tôi vào người anh.
Như thể đang được cỗ vũ, nhiệt huyết trong người tôi càng trở nên tràn trề, tay tôi ở phía sau lưng anh không ngừng sờ soạn, thăm dò trên những đường cong hoàn mỹ mà tôi yêu nhất, chậm rãi lần xuống phía dưới…
Không nhớ rõ là tôi hôn anh trước, hay là anh hôn tôi trước, dù sao đi nữa tôi và anh cũng hôn nhau đến trời đất mù mịt.
Thời điểm anh chuẩn bị cởi cúc áo tôi, thì có người đi đến, hắng giọng một tiếng.
Tôi và anh như vừa tỉnh lại từ giấc mộng, cả hai đồng thời dừng động tác, quay đầu nhìn vẻ mặt thâm sâu của Din, chỉ thấy anh ta lấy ra một chiếc thẻ, đưa đến phía trước.
Net nhận lấy, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn thoáng qua chiếc thẻ.
“Đây là thẻ phòng dưới lầu, mặt trên có ghi số phòng. Yên tâm, tiêu chuẩn đạt tới năm sao.”
Net vừa muốn mở miệng, Din liền nói: “Không cần cảm ơn tôi, tôi chỉ muốn chuyên tâm uống rượu, tán gái…”
Rất nhiều năm sau, tôi vẫn nhớ như in cái giây phút kích tình vào đêm tối ở ban công yên tĩnh ấy, còn anh thì say, say đến mức quên sạch tất cả!
Sau này tôi có hỏi anh, nếu Din không đến đưa thẻ phòng cho tôi và anh, anh sẽ thật sự muốn yêu tôi ở ban công sao?
Anh nói: “Ngay cả chính mình uống bao nhiêu rượu anh cũng không nhớ rõ, làm sao có thể nhớ được mình đã làm những gì.”
Nhìn xem, gần đây, kết giao một người bạn tốt quan trọng đến mức nào!
Net nắm tay tôi bước ra khỏi ban công, thì đúng lúc màn biểu diễn thoát y cũng chấm dứt, ngọn đèn vụt sáng cùng với dòng nhạc nhẹ vang lên. Mọi người đều trở về chỗ ngồi của mình, không gian như được yên tĩnh trong giây lát..
Khi vừa thấy Net trở lại, một người trong nhóm liền giơ cao ly rượu đứng lên.
“Cậu chạy đi đâu thế? Đến đây uống một ly đi.” Ly rượu trong tay lắc lư, làm rượu đổ ra ngoài hơn một nửa.
“Anh say rồi, không thể uống nữa đâu.”
“Anh không say, tại sao em lại nói anh say?”
Net giật lấy ly rượu trong tay người đó, đặt xuống bàn:
" Anh không say, nhưng em say.”
“Cậu? Say à?” Giọng điệu của người đó giống như vừa nghe được lời nói nhảm.
“Em không thể uống nữa, mọi người chơi vui vẻ, em đi trước đây.”
“Đi?! Không phải nói không say không về sao. Cậu đi thử xem, anh sẽ tuyệt giao với cậu!”
Net chưa kịp giải vây, Din đã ghé vào tai người đó nói vài câu, nói cho đến khi mặt người đó tươi như hoa: “Thật sao?”
Din nghiêm túc gật đầu.
Người đó lập tức thay đổi thành một gương mặt tươi cười mờ ám, cầm ly rượu của tôi lên, đổ vào đầy ly một loại rượu màu vàng mà tôi không biết tên, đưa đến tay tôi: “Lại đây, anh mời em một ly.”
Net vừa muốn thay tôi tiếp ly rượu, thì người đó dùng tay đẩy anh ra:
“Cậu nha, chẳng phải chính cậu nói mình không thể uống được nữa sao?”
“Em ấy không thể uống rượu”
Người đó với ánh mắt say lờ đờ đẩy đẩy Net:
“Rượu nho, không say được đâu.”
“Không sao đâu, em có thể uống.” Tôi ngửa đầu, uống cạn ly rượu, mùi vị rượu khá ngon, vừa vào miệng thì có vị đắng nhưng khi nuốt vào lại có vị hơi ngọt.
“Em không sao chứ?” Net chăm chú nhìn tôi.
“Không có gì.” Chỉ là khi rượu vào đến dạ dày, cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp tay chân, khiến tôi có một chút cảm giác khô nóng.
“Chúng ta đi thôi.” Net kéo tay tôi rời đi, khi lướt qua người Din, vỗ vỗ anh ta:
“Anh theo em ra đây một chút.”
Đi đến trước thang máy, Net nói: “Nơi này rất phức tạp, không tiện cho lắm, đêm nay em đến biệt thự ngủ.”
“Biệt thự?” Din nói : “Biệt thự của nội cậu?”
“Vâng .”
“Có cần tôi đưa đi không!”
“Không cần, em không quen đường cho lắm, để em gọi xe taxi. Đúng rồi, anh chơi xong thì qua đó tìm em, biệt thự Aaa, Số .., đường ....”
“Được rồi!’
Thang máy vẫn chưa đến, Net hỏi: “Anh nói gì với anh F vậy?”
“Tôi nói với cậu ấy…” Din hạ giọng, nhưng tôi vẫn nghe rất rõ từng từ một:
“Hai đứa quen nhau bốn năm rồi nhưng cậu vẫn chưa tìm được cơ hội xuống tay, đêm nay chính là cơ hội ngàn năm có một cho nên cậu mới thật sự gấp…”
“Cái gì?!”
“Không cần cảm ơn anh, ai bảo chúng ta quen thân với nhau từ nhỏ.”
“Em, tại sao lại quen biết anh nhỉ?!”
“Kiếp trước có tích công đức.”
Net vừa muốn nói chuyện, thang máy đã đến, anh không quay đầu mà kéo tôi vào thang máy, dường như lại nghĩ đến gì đó, anh xoay người giơ tay chặn cửa thang máy:
“Anh xuống dưới cùng em đi, em để đồ trong xe của anh.”
Haizzz!
Quả nhiên, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, lúc này mà anh còn không quên mấy bộ quần áo đó.
***35Please respect copyright.PENANA2gQ45w1H7b


