“Cám ơn!” Tôi nhận lấy:
“Không phải, em cảm thấy hơi nóng, nên ra đây hóng gió một chút.”
Din xoay người dựa vào hàng rào chắn, nghiêng mặt nhìn tôi:
“Anh vẫn luôn muốn nói chuyện với em, hôm nay có thể không?”
“Em cũng rất muốn trò chuyện với anh, nhưng vẫn không tìm được cơ hội…”
“Ờ?!”
Tôi nói: “Em nghe mọi người nói, vụ án của Tee là do anh phụ trách…”
“Ừ.” Din nở nụ cười:
“Là anh bắt anh ta.”
“Tại sao anh lại bắt anh ấy? Anh ấy thật sự phạm tội à?”
Tôi không biết vì sao mình lại hỏi như vậy, giống như trong lòng tôi luôn có một hy vọng, hy vọng là những điều Tee nói không phải là sự thật, hy vọng là Net mà cô quen biết vẫn là một người mặc chiếc áo blouse trắng với tấm lòng thiêng liêng, ngay cả một con chuột bạch anh ấy cũng vô cùng thương tiếc.
Din dùng giọng nói chỉnh tề nói với tôi: “Anh ta không liên quan đến vụ án, hơn nữa anh ta lại vô cùng phối hợp với bọn anh trong công tác điều tra, cung cấp cho bọn anh rất nhiều chứng cứ chính xác có lợi.”
“Nhưng lúc đó tin tức mà em nghe được không phải là như thế, em nghe nói anh ấy đã nhận toàn bộ tội lỗi, sẽ bị kết án.”
“Nếu ngay cả em cũng có thể nghe được tin tức nội bộ chính xác, thì làm sao bọn anh có thể tra án?”
Tôi không biết trả lời như thế nào, cũng không muốn vòng vo cùng Din, nên tôi quyết định hỏi một cách dứt khoát:
“Tin tức này có phải là Net yêu cầu anh truyền ra không?”
Din sửng sốt với câu hỏi của tôi:
“Cậu ấy nói như vậy với em à?”
Tôi lắc đầu: “Không phải.”
Im lặng một lát, Din thở dài:
“Xem ra, em hoàn toàn không hiểu gì về con người cậu ấy.”
“Không phải anh ấy bảo anh làm sao?”
“Không phải.”
“Thật sự không phải anh ấy sao?” Bởi vì chờ mong câu trả lời, tay tôi bất giác nắm chặt trên hàng rào chắn, nắm thật chặt.
“Là anh bảo người khác bắt vị hôn phu của em… Thẻ phòng cao cấp ở khách sạn Quốc Tế cũng là anh bảo người khác đưa cho em.”
“Anh?!”
“Khi Net thiếu gia về nước, cậu ấy thấy em đang ở cửa hàng áo cưới… Em có biết cậu ấy có phản ứng như thế nào không?”
Trước mắt tôi bỗng nhiên lại thoáng hiện lên bóng dáng cao ráo trước cửa hàng áo cưới ngày ấy, cao ngạo nhưng cô đơn, còn có chiếc xe quân đội hiên ngang vượt đèn đỏ, lao vun vút về phía trước.
"Khi đó, anh ấy đã có tâm trạng như thế nào?"
Din nói: “Anh chỉ muốn giúp cậu ấy, tạo cho cậu ấy một cơ hội, muốn hai đứa có cơ hội ngồi xuống nói chuyện với nhau, muốn cậu ấy nói thật rõ ràng, nhưng mà…Anh không biết em đã dùng cách gì, mà luôn luôn biến người có đầu óc lý trí như cậu ấy trở nên mù mờ…” Din cúi mặt, khẽ cười: “..cậu ấy chờ đợi mãnh liệt em có thể cầu xin cậu ấy một lần nữa!”
Những ngọn đèn phía xa xa ngoài biển cũng dần trở nên mơ hồ.
Tôi cố gắng nhớ lại tình cảnh ngày hôm đó, dường như Net muốn nói với tôi điều gì đó, nhưng tôi lại không chịu nghe.
Sau đó, anh đàm phán điều kiện với tôi, tôi liền cởi quần áo, chẳng lẽ tôi đã hiểu lầm anh.
Tôi ngửa đầu, uống một hớp nước, tôi cố gắng nhớ lại mọi chuyện một cách thật cẩn thận, dường như anh muốn nói gì đó với tôi, nhưng chưa kịp nói đã bị tôi cắt lời!
Tôi giương mắt nhìn Din, trong mắt anh ta lúc này đầy những ngôi sao sáng, đôi mắt Din giống như bầu trời đêm sâu xa. Tôi bỗng nhiên cảm thấy nên cảm ơn Din, đúng lúc tôi và Net trượt chân, chính anh ta đã làm cho cả tôi và Net nhìn rõ những khát vọng của nhau, làm cho tôi và Net không thể trốn tránh một sự thật là cả hai vẫn yêu nhau như trước kia, không hề thay đổi.
Nếu không, cả tôi và anh ấy sẽ phải nuối tiếc cả đời.
Trong lòng tôi vừa rung động, thì bỗng nhiên tôi nghĩ đến một vấn đề quan trọng hơn.
“Din, vụ án đó, tại sao anh lại là người phụ trách? Điều này là trùng hợp à?”
Din khẽ cười, anh ta không trực tiếp trả lời tôi, mà nói:
“Năm anh mười tám tuổi, rất mê cờ bạc, có một lần anh bị một tổ chức cờ bạc lừa gạt, nợ bọn họ rất nhiều tiền, anh không dám nói với bố anh, chỉ có thể đi tìm Net nhờ cậu ấy giúp đỡ. Thực ra, gia đình cậu ấy còn nghiêm khắc hơn cả gia đình anh, nhưng cậu ấy không nói nhiều mà liền về nhà trộm trang sức của mẹ cậu ấy để trả nợ thay anh… Sự việc lần đó bại lộ, bố cậu ấy suýt chút nữa đã đánh chết cậu ấy… Nhưng cậu ấy chỉ cắn răng chịu đựng mà không nói một lời.”
Tôi gật đầu, gật đầu thật mạnh, tôi đã biết đáp án là gì.
Tôi nói: “Anh có thể nói một chút về anh ấy không? Em muốn hiểu anh ấy thêm một chút nữa.”
Ánh mắt Din nhìn về phía phòng khách, bạn bè đang thay phiên mời Net uống rượu, mặc dù đã say nhưng phong thái của anh ấy vẫn rất đĩnh đạc, Net uống rất hào hứng, ai mời cũng không từ chối.
“Lúc anh sáu tuổi đã quen cậu ấy, lúc đó cậu ấy chỉ mới bốn tuổi, anh và cậu ấy ở cùng một học viện, chơi với nhau từ nhỏ đến lớn… Gia đình cậu ấy rất nghiêm khắc, Bác trai quản cậu ấy giống như quản lý binh lính của ông ấy, sợ cậu ấy học thói xấu của người khác, không cho phép cậu ấy hút thuốc, uống rượu, bài bạc… Còn không cho phép cậu ấy có bạn gái, sợ cậu ấy mê muội đến mất cả lý trí, lầm đường lạc lối. Nhưng cá tính cậu ấy rất bướng bỉnh, hoàn toàn không phục tùng… Có thể tưởng tượng, tuổi thơ của cậu ấy lạnh lẽo cô đơn đến mức nào.”
Tôi chăm chú lắng nghe, tôi có thể tưởng tượng được điều đó.
“Bác trai đăng kí cho cậu ấy thi vào Học viện quân sự trong khi cậu ấy lại muốn thi vào Học viện quân y. Vì chống đối với chế độ độc tài của bác, cậu ấy la cà ở quán bar suốt hai tháng, mỗi ngày sống trong sự mơ màng của men rượu, trong sự xa hoa trụy lạc… Bác trai nói sẽ đoạn tuyệt quan hệ với cậu ấy, ngược lại cậu ấy còn cười nói:
"Tốt, dù sao năm nay con cũng không thể thi bác sĩ, đáng tiếc là bố mẹ về già cô đơn không có con cái"..
Câu nói đó suýt chút nữa đã làm cho bác trai tức chết. Cuối cùng bác trai thỏa hiệp với cậu ấy, chấp nhận để cậu ấy thi vào Học viện quân y.
Tôi cười gượng: “Nếu anh ấy sống trong thời đại kháng chiến, chắc là thà chết chứ không chịu khuất phục.”
“Đúng vậy. Nếu không như vậy tại sao lại phái cậu ấy đến Anh .” Din cười đùa cợt, anh ta còn nói: “Con người cậu ấy, có một nguyên tắc rất đặc biệt, nếu là chuyện không thể nói, thà chết cậu ấy cũng không nói, anh có quan hệ tốt với cậu ấy như vậy, mà chuyện đi Anh, cậu ấy cũng không đề cập với anh. Nếu anh không tình cờ nhìn thấy tấm ảnh cậu ấy chụp em để trong ví tiền thì thật sự anh sẽ không thể biết cậu ấy đi Anh.”
“Ảnh của em?”
“Uhm ảnh em đứng trên cầu. Anh đã từng đi khảo sát một lần ở Anh, anh có ấn tượng rất đặc biệt với nơi đó. Hôm đó, vừa nhìn thấy ảnh của em, anh liền đoán ra…”
Tôi càng nghe càng không hiểu:
“Rốt cuộc là mọi chuyện như thế nào, anh có thể nói rõ ràng cho em hiểu không?”
***
Bên trong là thế giới của ánh đèn mờ với tiếng nhạc bập bùng, bên ngoài là bầu trời đầy sao sáng rực, tôi dựa vào hàng rào chắn ở ban công, nghe Din kể về quá khứ của Net.
Đến giờ tôi mới biết có rất nhiều chuyện bí mật mà Net không thể nói thành lời, giờ đây tôi mới chính thức hiểu được người đàn ông mình yêu.
Hóa ra, lần đó về nước, Net vốn dĩ rất vui vẻ, anh nói với Din anh đã có người trong lòng rồi, còn nhờ Din giúp anh đặt một cặp đồng hồ tình nhân bởi vì người ấy thích.
Ăn uống no say, Din đưa Net về nhà.
Din lái xe chạy nhanh như bay, Net say đến đến lý trí còn sót lại một ít lại lấy ví tiền ra, nhìn tấm ảnh bên trong.
Din nhìn thoáng qua một lần người trong tấm ảnh, người được gọi là người trong lòng của Net, quang cảnh trong ảnh giống như nơi anh ta đã từng đi qua, điều đó khiến Din giật mình nhớ đến đó chính là cây cầu ở một khu rừng bên Anh. Sau một phút kinh ngạc, anh ta bất chợt hiểu được: người thương của Net ở Anh, điều này có nghĩa là, hành tung mà cậu ấy không chịu tiết lộ hai năm qua, là ở Anh.
Din nhớ rõ, trong cuộc đời Net hận nhất là người Anh, từ nhỏ anh đã thường nói: “Ngoại trừ có chiến tranh, nếu không em tuyệt đối sẽ không bước chân lên đất nước đó nửa bước…”
Trong phút chốc ánh sáng chợt lóe lên, có rất nhiều điều đã từng nghĩ mãi không ra, thì giờ đây Din đều đã nghĩ thông suốt.
Suy nghĩ cẩn thận một lát, Din thử thăm dò: “chiếc cầu đó bằng gỗ, đứng trên cầu có thể tha hồ mà ngắm lá rơi ở Anh… Tôi đã đến đó một lần, có ấn tượng vô cùng sâu sắc.”
Net nghe vậy thì bất ngờ, cơ thể bỗng nhiên căng thẳng.
Phản ứng của anh càng làm cho Din xác định suy đoán của mình là đúng, anh ta không khỏi lắc đầu, cảm khái nói:
“Hồng nhan, quả nhiên… Họa thủy!”
Net cười khổ rút ảnh chụp trong ví ra, nhìn thoáng qua lần cuối rồi xé tấm ảnh thành những mảnh nhỏ vứt ra cửa sổ.
Trên đường đi, họ không nói gì nữa, bởi vì họ biết, chuyện này không thể nói thêm, dù chỉ một câu.
Ngày hôm sau, Din nhờ người quen tìm được xưởng đồng hồ, rồi nhờ bọn họ làm hai chiếc đồng hồ tình nhân. Công xưởng ngày đêm đẩy nhanh tốc độ, trong vòng ba tuần đã làm xong một cặp đồng hồ. Sau khi Din lấy đồng hồ, đã hẹn Net đến quán bar để uống rượu.
Anh ta vào một phòng lớn, chỉ thấy một mình Net ngồi trong phòng uống rượu.
“Cho cậu xem cái này.” Din giống như dâng tặng vật quý, lấy đồng hồ đưa cho Net.
Anh mở ra, vuốt nhẹ lên hai chữ được khắc rất tinh tế trên móc khóa đồng hồ, đó là hai chữ được anh yêu cầu khắc lên: “Nhóc con…”
Din nói: “Thế nào? Vừa ý không?”
“Rất vừa ý, đáng tiếc…” Net để đồng hồ sang một bên trên ghế sofa:
“Không dùng được.”
“Không dùng được?” Din không hiểu chút nào: “Không phải đại thiếu gia cậu đang chơi đùa đó chứ?”
Net không nói gì, lấy điếu thuốc trên bàn, châm lửa, rít một hơi thật sâu, khói thuốc lan đến xoang mũi liền dẫn đến cho anh một cơn ho khan kịch liệt.
Din nổi giận, giận đến mức giật lấy điếu thuốc: “Lúc trước ai ép tôi cai thuốc?! Còn nói nếu tôi hút thuốc nữa sẽ tuyệt giao với tôi!”
“Không phải anh nói, hút thuốc râu sẽ mọc nhanh sao?”
Trong ánh sáng lờ mờ, Din cẩn thận quan sát người đàn ông trước mắt, trong mắt cậu ấy có sự đau khổ vô cùng sâu sắc.
“Đừng nói là cậu thất tình nha?”
Net không trả lời, cúi đầu rót rượu, anh uống hết ly này đến ly khác để giải sầu, giống như bộ dáng của một kẻ thất tình!
“Thất tình cũng không nên như vậy chứ! Cỡ như cậu, muốn dạng người yêu nào mà không có, người ấy đáng giá đến vậy sao!”
Tay cầm ly rượu của Net dừng lại một lát: “Em phải kết hôn!”
Din cười khan hai tiếng: “Cậu mới uống có một bình rượu, đã bắt đầu nói chuyện mê sản rồi sao.”
“Em không say.”
Net lấy trong túi ra một tấm giấy màu đỏ, ném mạnh lên mặt bàn:
“Em, m* kiếp, phải kết hôn với Micky.”
Trong đầu Din ong ong một tiếng, anh ta vội vàng cầm tấm giấy lên xem, mặt trên được viết rất rõ ràng tên của Net và Micky, thời gian đăng ký là ngày hôm qua.
“Chết tiệt, cậu đang làm gì vậy?”
“Đừng hỏi em điều gì cả, một chữ em cũng không thể nói.”
“Tại sao không, mẹ kiếp, cái này là chuyện cả đời đó! Cho dù vì nước hy sinh thân mình, cũng không thể không có pháp luật như vậy.”
“Vì nước hy sinh thân mình?” Net nghe được những chữ đó, dường như nhớ đến điều gì, cười khổ một lát, sau đó cầm cả bình rượu, trực tiếp đưa đến miệng.
Din không ngăn cản Net, nếu cậu ấy đã muốn say, cứ để cậu ấy say đi.
Không ngờ uống một lát, Net lại không uống nữa, anh sờ soạng tìm kiếm chiếc đồng hồ đeo tay, nhìn một lát, lại tìm kiếm ví tiền, mở ra… Ngăn để ảnh trống rỗng.
“Fuck!” Net nhịn không được mắng một câu.
“Không bỏ xuống được à?”
Net không nói lời nào, lại đưa tay vào túi quần, tìm kiếm đến nửa ngày, cuối cùng lấy ra một chiếc điện thoại đã tắt nguồn.
Anh suy nghĩ thật lâu, mới cầm điện thoại lên mở máy.
Âm báo tin nhắn vang lên, tay anh run run ấn vào phím mở, từng tin từng tin một.
“Hôm nay em nấu mỳ, ăn ngon lắm! Em có nấu cho anh nữa… Tuy rằng anh không có ở đây.”
“Hoa trước cửa sổ phòng sắp nở rồi, em bảo bọn chúng phải chờ anh một chút, chờ anh trở về để cùng em xem chúng nở.”
“Em đang nghe bài…”
“Anh có nhớ em không? Nói đi, không cần phải mắc cỡ đâu mà!”
“Hôm nay, có một anh chàng đẹp trai hẹn em đi chơi, nếu anh không trở về, em sẽ bỏ trốn cùng người ta đó!
Din khoác tay lên vai Net, vỗ vỗ.
“Lại đây, anh và cậu cùng uống rượu.”
Din mở một bình rượu khác, ngẩng đầu lên, uống một hớp thật to:
“Hôm nay đem hết tình yêu ra uống một bữa, ngày mai khi tỉnh rượu, về nhà hết lòng yêu thương vợ, cái gì nên quên thì quên hết đi.”
Không biết uống qua bao lâu thì họ đều say, Din nói:
“Cậu nói cho anh nghe đi, thật sự thích một người sẽ có cảm giác như thế nào?
“Nhớ người ấy, muốn biết người ấy đang làm gì, có lạc đường hay không, có bị giáo sư mắng hay không, có len lén trốn trong phòng nghiên cứu mà khóc hay không, có nhớ em hay không…”
“Vậy à?!”
Net nằm trên ghế sofa, nhìn trần nhà một cách say sưa:
“Còn muốn… Biết… Ngủ trên giường của người ta sẽ có cảm giác như thế nào.”
“Cậu đừng nói với anh, cậu vẫn ăn chay nha?”
“Vẫn chưa.”
“Cậu và người ta vừa quen nhau à?”
“Quen biết hơn nửa năm rồi, cậu ấy ở sát phòng em.”
Din vỗ vào bàn:
“Chết ti*t, anh phục cậu rồi!”
…
Uống suốt một đêm, Din ngủ thẳng một mạch đến chiều ngày hôm sau, khi tỉnh lại đầu đau như muốn vỡ ra, anh ta gọi điện thoại cho Net, muốn hỏi anh như thế nào, có đau đầu không.??
Không ngờ người nào nó hờ hững nói cho Din biết, anh đang làm thủ tục visa cho Micky đi Anh
“Nghĩ thông suốt rồi à?” Din hỏi.
“Không nghĩ thông suốt thì có thể như thế nào? Chẳng nhẽ đó là hôn nhân ngoài giá thú hay sao?”
“Là anh em, tôi cũng thật lòng nói với cậu, Micky cũng không có gì là không tốt. Người xinh đẹp, tính tình tốt, gia thế tốt, điều quan trọng nhất là toàn tâm toàn ý với cậu… Cho dù người khác nói thế nào, hai đứa cũng là vợ chồng hợp pháp, đối với quyết định của mình, cậu phải chịu trách nhiệm…”
“Em hiểu rồi, em sẽ cố gắng.”39Please respect copyright.PENANAtUWmraMLgi


