“Anh thấy với tinh thần và trạng thái của cậu bây giờ thì hoàn toàn không cần đến thuốc bổ, vậy anh đây lấy vài thứ về để tỏ lòng hiếu thảo với bố anh nha.”
“Anh thích cái nào thì cứ việc lấy.”
Din cầm một túi lớn chứa đủ đồ đi ra cửa, đưa cho nhân viên bảo vệ: “Tôi có chút việc muốn nhờ các cậu, các cậu đi theo tôi một lát được không?”
Hai anh bảo vệ do dự nhìn về phía Net..
“Đi nhanh về nhanh!” Net dùng giọng điệu ra lệnh nói.
“Vâng!”
Bảo vệ cúi chào theo nghi thức quân đội, sau đó mang theo túi đồ lớn rời đi.
Din ra hiệu tay cười với Net:
“Không cần cảm ơn!”
“Chờ khi em xuất viện sẽ mời anh uống rượu.”
Din xoay người khóa cửa.
Suốt một tuần qua, tôi và anh ngay cả cơ hội chạm tay nhau cũng không có. Vì thế anh vừa thấy người cản trở đã không còn, nên tranh thủ từng giây từng phút bước đến ôm tôi, vuốt ve tôi vô cùng thân mật.
“Anh gấp như vậy sao?”
“Tầm hai mươi phút nữa y tá sẽ đến tiêm thuốc cho anh.”
“Lỡ có người đến thăm anh thì sao?”
“Đã trễ thế này, còn ai đến nữa?”
Xem ra đây là thời điểm tốt nhất mà anh đã tính toán hết.
Một chút cảm giác hồi hộp khi yêu đương vụng trộm, tôi lần tay vào vạt áo anh, lần từ thắt lưng anh lên phía trên.
Anh bắt lấy tay tôi, đặt tôi lên giường, hôn tôi một cách cuồng nhiệt, nui hôn sâu kéo dài không dứt, không cho tôi lấy một cơ hội để thở.
Khi tôi và anh dây dưa đến ý loạn tình mê, thì Net bỗng dừng động tác lại, ánh mắt anh nhìn về phía ngoài cửa. Tôi không hiểu ánh mắt sâu sắc không lường được của anh liền vội vàng quay đầu, xuyên qua cánh cửa thủy tinh, tôi thấy ngoài cửa có một người phụ nữ đang đứng, bóng dáng ấy mang một vẻ đẹp như tranh.
Micky, người phụ nữ này, vì sao lúc nào khi nhìn thấy, thì cô ta luôn luôn xinh đẹp cao quý như vậy.
Sáng sớm, sau khi bác sĩ làm kiểm tra toàn diện cho Net xong, thông báo cho anh biết là anh đã có thể xuất viện.
Lúc này ngay cả một giây Net cũng không muốn chậm trễ, anh trực tiếp ra mệnh lệnh cho bảo vệ:
“Cậu lập tức đi làm thủ tục xuất viện đi.”
“Vâng!” Người bảo vệ đứng ở cửa cúi chào, nhận lệnh, không dám trì hoãn việc đi làm thủ tục dù chỉ một giây.
Net lập tức gọi điện thoại:
“Em đã có thể xuất viện rồi… Đến đón em nhanh đi…Còn hỏi nữa, tìm một nơi nào tốt, không say không về!”
Ngắt điện thoại, anh liền thay quần áo, khẩn cấp kéo tôi ra khỏi cửa.
“Chúng ta đi đâu?” Tôi vẫn chưa hiểu rõ tình huống hiện nay.
“Xuất viện!”
Tôi biết quân nhân làm việc vô cùng hiệu quả, nhưng lại chưa từng nghĩ xuất viện cũng có hiệu suất cao như vậy.
“Không cần thu dọn đồ đạc sao?”
“Người của anh sẽ thu dọn, chúng ta đi nhanh thôi, để lát nữa mẹ anh đến, chúng ta sẽ không đi được đâu!”
Ngay cả áo khoác tôi cũng chưa kịp mặc, liền cầm túi xách chạy vội theo anh.
Đi đến cổng bệnh viện, Net chờ một lát, vẫn không thấy bóng người đến đón xuất hiện, anh vừa muốn gọi điện thoại thì một chiếc xe Audi đã dừng ngay trước mặt tôi và anh, để lại trên mặt đường một vệt dài dấu vết phanh xe gấp.
Kính xe được hạ xuống, lộ ra một gương mặt nghiêng nghiêng với những góc cạnh sắc sảo của Din:
“Chúc mừng cậu được ra tù.”
“Địa ngục, địa ngục.”
Net giúp tôi mở cửa xe sau, chờ tôi lên xe, anh lại mở cửa ngồi vào vị trí cạnh người lái: “Đi đâu chơi đây?”
“Anh vừa gọi cho bọn kia rồi, bọn họ nói muốn đi tới Xxxx, nghe nói chỗ đó có một câu lạc bộ không tồi.”
“Xxxxxx ...? Xa vậy sao?” Net cười nhìn Din: “Chán hồng nhan Bangkok rồi à, muốn thay đổi khẩu vị?”
“Xa một chút cũng tốt, muốn chơi đến đâu cũng được, không phải lo lắng việc có người khác nhận ra.”
“Cho nên phải cẩn thận?”
“Không cẩn thận không được, tin đồn lan ra rất nhanh, thiên đường đều đã bị che phủ rồi.”
“Vâng!” Vị Tham mưu trưởng có tiền đồ sáng lạn nào đó suy nghĩ xâu xa: “Vậy chúng ta đi Huahin đi.”
“Lần sau đi!”
…
Ba giờ sau, mọi người cuối cùng cũng sắp đến đảo Koh Larn. Tôi hạ cửa kính xuống, gió biển ẩm ướt nhẹ lướt qua, khiến tôi có cảm giác tươi mát dịu dàng.
Net quay đầu nhìn bộ quần áo đơn giản trên người tôi, anh lại nhìn khu thương mại cách đó không xa. Cuối cùng anh chỉ tay vào một cửa hàng rồi nói với Din:
“Dừng ở cửa hàng đó một chút đi, em muốn mua một ít quần áo.”
Din không nói gì, chạy thẳng vào bãi đỗ xe trước đó, rồi mới nói :
“Hai đứa vào đi, anh sẽ chờ ở trong xe.”
Net khoác vai tôi đi vào cửa hàng. Nơi này không quá lớn, đưa mắt nhìn thoáng qua chỉ thấy mọi nơi đều lấp lánh ánh đèn, khiến người khác không thể nào mở to mắt được. Người bán hàng thì vô cùng nhiệt tình, tôi và anh vừa bước lên khu thời trang ở tầng hai, thì ngay lập tức được một nhóm nhân viên bán hàng chào đón:
“Tiên sinh, có phải muốn mua quần áo không?”
“Ngài thích kiểu dáng như thế nào ạ?”
“Xem bên này đi, đều là những đồ trend mới tung ra thị trường đó ạ.”
“…”
Sớm đã nghe nói gần những khu du lịch đều sẽ có sự phục vụ rất tốt, nhưng tôi không ngờ là lại tốt đến như vậy.
Net chỉ chăm chú ngắm nhìn tôi, khóe môi anh cong lên, tôi chợt cảm thấy rùng cả người.
“Đồ nào trong có sức hút một chút.”
Quả nhiên là bộc lộ ra bản tính cầm thú rồi.
Nghe vậy, người bán hàng hết sức tận tình tìm đủ loại trang phục thiếu vải một chút, trong số đó, Net chọn ra một chiếc áo được xẻ kha kha màu đỏ, phối cùng chiếc quần ôm sát: “Thử cái này đi.”
Kiểu dáng của bộ đồ này là hơi hướng hở ngực. Khi tôi thay đồ bước ra khỏi phòng, đúng lúc đó có một người đàn ông đi ngang qua, dùng ánh mắt hau háu nhìn chằm chằm vào ngực tôi, khiến tôi cảm thấy rất không thoải mái.
Net không nói một câu nào, lập tức đưa cho tôi một chiếc áo khác kín cổ màu rồi đẩy mạnh tôi vào phòng thử.
Tôi thay xong bước ra, sắc lang nào đó hai mắt tỏa sáng: "Bộ này đi.”
“Anh chắc chắn chứ?”
Bộ trang phục này từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, tôi không cảm nhận được một chút sức hút nào. Để chứng minh là mình đã xác định chốt set nào, Net lấy tấm thẻ đen ra đưa cho người bán hàng:
“Lấy bộ đó cho em ấy mang…”
Vẻ mặt người bán hàng đang thất vọng, thì Net chỉ tay về chiếc áo ban nãy thử:
“Còn cái này thì gói lại đi.”
“Được ạ.” Vẻ mặt đang thất vọng vừa nãy của người bán hàng ngay tức khắc trở nên tươi cười, lập tức dùng động tác thành thạo nhất để gói quần áo và tính tiền.
Net đi về phía tôi đang trong trạng thái ngỡ ngàng, bàn tay anh ôm ngang thắt lưng tôi, môi ghé vào tai tôi nói nhỏ:
“Buổi tối về nhà, mặc cho một mình anh xem…”
Người đàn ông này!
Đã háo sắc thì thôi đi đằng này lòng dạ còn hẹp hòi nữa chứ!
Mua xong quần áo..Vốn nghĩ rằng Din chắc đang sốt ruột chờ, không ngờ rằng anh ta lại đang trò chuyện cùng một cô gái trông rất xinh đẹp và ngây thơ, lại còn tán gẫu vô cùng vui vẻ.
Vừa thấy hai chúng tôi bước ra, Din còn tỏ vẻ thất vọng: “Nhanh vậy sao?!”
“Có muốn bọn em vào trong đi dạo lần nữa không?” Net hỏi.
“Thôi đi.” Din nhìn đồng hồ:
“Có lẽ bọn kia đã đến rồi, chắc đang chờ chúng ta ở club.”
Din vừa mở cửa chuẩn bị lên xe, ánh mắt của cô gái nhìn bóng dáng anh ta có vẻ lưu luyến, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Net bước đến, hơi nghiêng người, và dùng cách hỏi lịch sự nhất để hỏi: “Tối nay chúng tôi có một cuộc họp mặt bạn bè, cô có hứng thú tham gia cùng chúng tôi không?”
Cô gái do dự một chút:
“Có tiện không?”
“Tất nhiên.”
Cô gái nhìn nhìn tôi, cảm nhận rằng chúng tôi cùng chung chí hướng, cô gái liền nhanh chóng đưa ra quyết định:
“Được rồi.”
Cứ như vậy cô gái bị lừa lên xe, trải qua một cuộc chào hỏi đơn giản, Tôi biết được cô gái tên là Mia, đang là sinh viên năm cuối, vốn Mia hẹn bạn đi dạo phố, nhưng bạn của cô ấy có việc bận đột xuất nên không đến được. Trong lúc lạc lõng cô ấy đã trò chuyện cùng Din…
Tôi thấy Mia không giống một cô gái tùy tiện, sau đó tôi lại nhìn qua kính chiếu hậu quan sát anh chàng đẹp trai đang lái xe. Tôi có thể đoán rằng thủ đoạn tán gái của người đàn ông này so với Net chỉ hơn chứ không kém.
Sau đó tôi lại xoay người nhìn qua sắc lang nào bên cạnh mình như để xác nhận, thì bỗng nhiên anh ta đó liền nói cho tôi biết: “Không nên so sánh đẳng cấp của anh với Din, lúc anh ấy tán tỉnh mấy idol hạng A, anh còn ngồi ở nhà để xem phim thần tượng đấy!”
Din lái xe vòng qua vòng lại, hơn hai mươi phút sau thì đỗ trước cửa một club, nhìn bằng cặp mắt đơn thuần thì ngoại trừ bên ngoài được trang trí khá bắt mắt ra, cũng không có gì là quá đặc biệt. Nhưng với biểu lộ kinh ngạc và chờ mong của Mia, thì xem ra, club này rất nổi tiếng ở đảo này.
Xe vừa dừng lại, có một nhân viên nam đón khách chạy đến mở cửa xe, nhận thấy là khách lạ, người nhân viên nam lập tức hỏi có phải tìm người hay không.
“Tam thiếu gia mời chúng tôi đến.”
Người nhân viên nam lập tức thay đổi thái độ: “Xin mời vào trong.”
Vừa bước vào club, một làn gió pha chút một chút hương thơm nhả vào làm say lòng người.
Một nhân viên đón khách dẫn mọi người vào thang máy, lên đến tầng cao nhất, cửa thang máy vừa mở, ánh sáng chợt vụt tắt.
Thì ra tầng cao nhất là một phòng khách lớn, trên sân khấu là vài cô gái gợi cảm nóng bỏng đang khiêu vũ. Dưới sân khấu là một sàn nhảy lớn, bốn phía sàn nhảy được bày biện rất nhiều bàn tròn, xung quanh lại là những chiếc bàn đơn hoặc ghế sofa đôi.
Lúc này đang là giữa trưa, khách cũng không nhiều, cũng không có người khiêu vũ, chỉ có vài bàn có người, tất cả họ đều chăm chú nhìn các cô gái biễu diễn.
Vừa bước vào trong, một người đứng lên từ bàn có tám người ngồi, bốn nam bốn nữ. Những người nam thì tôi đã từng gặp qua lúc ở bệnh viện, tên của họ thì tôi không nhớ rõ lắm, còn nữ thì tôi chưa từng gặp qua, cũng không ai giới thiệu họ với tôi. Tôi thật sự hoài nghi không biết bọn họ có đi chung với nhau hay không.
Chào hỏi xong, Net kéo tôi ngồi vào một chiếc ghế sofa dành cho hai người, anh nhìn lên phía sân khấu, cười hỏi:
“Thế nào? Viên đạn bọc đường của chủ nghĩa tư bản đã trở lại?”
Một người đàn ông tròn tròn khinh khỉnh đáp lại: “Cút đi, gặp loại đàn ông như cậu giống hệt như giẫm phải đinh trên mặt đất, không cần phải giả vờ nghiêm chỉnh.”
“Chính xác, chỉ để bản thân mình hưởng thụ, không thèm mang thêm một bóng hồng xinh đẹp trở về, rất thiếu suy nghĩ nha!”
Din cười nói: “Các cậu cho rằng cậu ấy không muốn, chỉ là hải quan không cho phép mà thôi.”
“Cũng là anh hiểu em nhất.” Net tựa lưng vào ghế sofa, giọng nói vô cùng bất đắc dĩ:
“Nếu hải quan cho phép, em thật sự rất muốn mang cả một doanh trại về…”
Trong lúc mọi người đang cười nói, một người con gái xinh đẹp bước lên sân khấu, cúi đầu, lên tiếng chào hỏi mọi người. “Hôm nay, có một vị khách vô cùng đặc biệt đến đây, có người muốn nhờ tôi hát tặng anh ta một bài hát, đừng nói lời tạm biệt ”
Vừa nói xong tất cả những ngọn đèn đều vụt tắt, một giọng hát vang lên, tôi nhắm mắt lại, nhớ đến những hình ảnh ở sân bay năm đó, tôi cũng nói với anh một câu: “Tạm biệt”.
Khi đó, nếu tôi biết anh có nỗi khổ tâm khó nói thành lời thì cho dù có phải làm tình nhân của anh tôi cũng chấp nhận. Nhưng chỉ là anh không chịu nói bất kì điều gì cả.
“Net, nếu ngày đó em cho anh ba phút, anh sẽ nói gì? Có nói cho em biết sự thật không?”
Anh ôm tôi, ôm thật chặt…
“Anh vẫn luôn cám ơn em, vì em đã không cho anh ba phút đó!”
***
Mọi người dùng cơm trưa ở club xong, lại đi tắm trong nhà tắm hơi ở tầng một. Không biết những ánh đèn đường đã được bật lên từ khi nào, lúc ấy mọi người lại trở về phòng ca múa ở tầng cao nhất, xem biểu diễn và uống rượu..
Khách vào đã đông hơn, không ít phụ nữ đẹp bước lên sàn nhảy nhảy theo điệu nhạc, đồng thời khoe ra dáng người hoàn hảo của họ.
Net đã có chút say, nên ánh mắt anh ngày càng trở nên mơ màng, tay anh bắt đầu không an phận mà di chuyển trên đùi tôi. Thực ra tửu lượng của anh rất tốt, nếu không phải vì thay tôi uống nhiều rượu như vậy thì nhất định anh sẽ không say.
Tôi cũng uống một ly rượu vang, phối hợp với bàn tay đang không an phận của anh thì hiện giờ nhiệt độ trong cơ thể của tôi bắt đầu tăng lên, vì thế, tôi nhẹ nhàng đứng dậy.
“Em đi đâu vậy?”
“Toilet.”
Tôi rửa mặt thật sạch, khi từ trong toilet bước ra, tôi nhìn thấy trong một góc nhỏ đang bị một tấm màn phòng khách che khuất có một ban công yên tĩnh, Tôi bước đi thong thả đến ban công, hai tay tôi để lên hàng rào chắn, mắt nhìn về phía xa xa.
Cách đó không xa là cảng biển, tôi có thể thấy được rất nhiều ngọn đèn đang lấp lánh, trông rất đẹp mắt..
ns216.73.216.208da2

