Một cảnh tượng toàn những người xa lạ, dựa trên một mối quan hệ đặc biệt được sắp xếp ngồi cùng nhau, đây là lần đầu tiên tôi trải qua trường hợp như thế này. Cảm giác ngại ngùng bủa vây lấy tôi, may mắn là có Net ở đây, thỉnh thoảng anh cũng làm trò khuấy động không khí một chút.
Nhấm nháp xong một ít rượu vang, mọi người cùng hỏi thăm nhau một ít vấn đề về cuộc sống, nên rất nhanh chóng trở nên thân quen .
Sau đó, sẽ không thể tránh khỏi việc phải hỏi đến một ít vấn đề nhạy cảm, ví dụ như gia đình.
Nói đến công việc của nhau, Mẹ Net cũng không hề có ý lảng tránh, bà dùng giọng nói giản dị nhất để trình bày: “Ông nhà tôi hiện tại là Tổng tư lệnh quân khu J… Bản thân tôi cũng đã từng làm việc trong quân đội, lúc còn trẻ tôi đã làm y tá được vài năm, sau khi sinh thì tôi… Chuyên tâm ở nhà chăm sóc con nhỏ.”
Vừa nghe đến chữ “Tư lệnh”, bố mẹ tôi ngẩn ngơ một hồi, một chút kinh ngạc hiện hữu, vui mừng cũng có nhưng lo lắng cũng có.
Điều này cũng là chuyện dễ hiểu, ở bất kì thành phố nào, gia đình có điều kiện thường sẽ có con cái hư hỏng, đạo đức lẫn tát phong không ra gì. Đôi khi kết hôn rồi mà ở ngoài vẫn làm chuyện xằng bậy, khiến cho dư luận xôn xao.
Xuất phát từ lo lắng, Mẹ tôi thử hỏi thăm dò:
"Vậy bên nhà mình chỉ độc nhất có mỗi mình Net hay sao..??"
Vấn đề vừa được hỏi ra, tôi chỉ cảm thấy tất cả mồ hôi trên lưng đều tuôn ra như mưa, vội vàng kéo nhẹ mẹ.
“Vâng ạ.." Net trả lời rồi vội vàng nói sang chuyện khác:
“Bác trai, bác gái, khi nào hai bác rảnh thì lên Bangkok chơi đi.”
Không đợi mẹ tôi trả lời, thì ba Net đột nhiên mở miệng:
“Net vốn dĩ còn một người anh trai nữa, trước đây có một lần nó lén bỏ trốn khỏi quân doanh để đến tìm tôi, và sau đó để xảy ra… chuyện ngoài ý muốn. Cho nên đối với Net tôi luôn luôn yêu cầu rất nghiêm khắc, và bản thân nó cũng rất có chí cầu tiến…”
Ánh mắt Net lập tức trầm xuống, anh thất thần rất lâu sau đó.
“Thật sự xin lỗi, chúng tôi không nên nhắc lại chuyện không vui này ” Mẹ tôi hấp tấp nói lời xin lỗi.
“Không sao, đều đã là chuyện quá khứ cả rồi.” Mẹ Net vội vàng nói:
“Ăn cơm đi, thức ăn nguội lạnh cả rồi.”
Tôi lặng lẽ liếc Net một cái, anh nhìn tôi cười, dùng khẩu miệng nói với tôi:
“Đừng lo lắng, có anh ở đây!”
Đúng vậy, có anh ở đây, thì tôi còn lo lắng gì nữa kia chứ, vốn dĩ thế giới này không có chuyện gì mà anh không giải quyết được!
***
Ngồi trên máy bay về lại Bangkok, tôi nói nhỏ với Net:
“Về sau anh có thể đừng cãi nhau với bố anh được không?”
“Đó không được gọi là cãi nhau, mà gọi là đang đấu tranh!” Anh nói cho tôi biết:
“Từ nhỏ đến lớn, anh luôn luôn đấu tranh để chống lại chế độ độc tài của tổng tư lệnh. Có lúc thắng có lúc thua. Nhưng hiện tại, đây là lần đầu tiên anh thắng lợi vẻ vang nhất!”
“Bố anh có chế độ độc tài như vậy mà anh còn dám phản kháng, vậy thì bố anh dùng chế độ dân chủ, thì chắc anh sẽ tạo phản mất!”
Anh không phục nói: “Nơi nào có áp bức, nơi đó có đấu tranh.”
“Áp bức? Mỗi ngày anh đều tỏ vẻ là một cán bộ cấp cao, chạy xe đắt tiền, mang đồng hồ bản giới hạn… Tại sao em không cảm nhận được anh bị áp bức một chút nào vậy?”
“Anh không có tự do! Là tự do đó em hiểu không?!”
Thảo luận vấn đề chính trị và dân chủ với quân nhân là một lựa chọn không sáng suốt, thế nên tôi quyết định cùng anh thảo luận vấn đề tình cảm:
“Bố anh thật sự rất quan tâm đến anh, vì yêu anh nên mới yêu cầu anh cao như vậy.”
Anh “Ừ” nhẹ một tiếng:
"Chuyện này đến hôm nay anh mới hiểu được. Ông ấy trước kia rất thương anh trai anh, gần như là cưng chiều, từ khi anh trai anh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ông ấy hoàn toàn thay đổi. Đối với anh, ông ấy luôn la mắng rất nặng nề, anh đã nghĩ rằng ông ấy chê anh không bằng anh trai anh…”
“Ông ấy sợ mất anh.”
“Đúng vậy.”
Máy bay nhịp nhàng bay trên bầu trời, tôi bỗng rúc người tựa vào chiếc ghế da, không khí xung quanh tràn ngập hương vị của anh, tôi nhắm mắt lại.
“Nhóc, em mệt à?”
“Anh nói thử xem?” Ánh mắt tôi mang vẻ mệt mỏi, tối hôm qua còn bị dày vò đến gần sáng như vậy, tôi có thể không mệt sao.
Net đứng lên, tôi liền vội vàng ngồi thẳng: “Anh cần gì? Em sẽ giúp anh.”
“Anh đi toilet, nếu em muốn giúp anh, anh cũng không để ý đâu.”
"...." - vô sỉ
Có lẽ là do tôi quá mệt mỏi, không bao lâu sau tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng tôi có cảm giác được ai đó đắp chăn lên người tôi, gọn gàng phủ kín cả người. Sau đó còn có kê gối vào đầu cho tôi, rất ấm áp.
Tôi ngủ rất say sưa, tôi mơ thấy tôi kết hôn với Net, rất nhiều người đến tham dự hôn lễ, anh chị chủ cười ha ha ngồi trên ghế dành cho người nối dây tơ hồng, Nam và Philip cũng đến…
Tôi còn thấy Tee, bóng dáng anh ở rất xa, trên người còn mang một chiếc áo sơ mi trắng như lúc trước..
Tôi gọi Tee, tôi gọi rất nhiều lần, anh ta mới quay đầu lại, tôi nói:
“Sau này, nếu anh cần em giúp bất kì điều gì, đều có thể đến tìm em.”
Anh xoay người, bước đi, vẫn không thể tha thứ cho tôi.
“Nhóc…”
Tôi nghe thấy tiếng Net gọi tôi, tôi liền chạy về lễ đường, trong bản nhạc du dương của buổi lễ, tôi để tay mình lên cánh tay Net, cùng bước đi trên thảm đỏ.
Trước khi trao nhẫn, người chủ trì chỉ vào Net hỏi tôi: Cậu có yêu anh ấy không?
Tôi không chút do dự trả lời: Yêu!
Người chủ trì lại hỏi Net: Cậu có yêu em ấy không?
Tôi chờ đợi…
“James, James, dậy, tỉnh dậy đi!” Giọng nói Net không kiên nhẫn gọi tôi thức dậy, Tôi mở mắt, mới phát hiện mình đang gối đầu lên vai người nào đó.
Net chỉ tay vào vai anh: “Em nằm mơ đẹp lắm à? Nước bọt chảy khắp người anh.”
Tôi không để ý đến anh, nhắm mắt tiếp tục ngủ:
“Cho em ngủ thêm một phút nữa thôi.”
Anh sẽ lập tức nói: Anh yêu em!
“Đừng ngủ nữa, tiếp viên hàng không nhìn anh cười kìa.”
Nghe vậy thì nhất thời cơn buồn ngủ của tôi liền biến mất, tôi ngồi dậy, nhéo anh: “Anh không nhìn người ta, thì làm sao biết được người ta nhìn anh cười?”
Anh bắt lấy tay tôi:
“Máy bay sắp hạ cánh rồi, em đừng ngủ nữa.."
Máy bay bắt đầu hạ xuống, xuyên qua tầng tầng lớp lớp những đám mây, lắc lư rất nhẹ.
Anh nắm chặt tay tôi…
Hai chiếc đồng hồ giống nhau, kim giây nhảy cùng một nhịp, cũng giống như nhịp tim của tôi và anh.
Giờ khắc này, tôi mới phát hiện câu nói “anh yêu em” mà tôi chờ mong đã lâu thật sự không còn quan trọng nữa, mà quan trọng nhất chính là tôi và anh vẫn nắm chặt tay nhau.
Trải qua quá nhiều lần chia ly rồi tái hợp, tôi cuối cùng cũng hiểu được cái gì được gọi là “trọn đời trọn kiếp”.
Trong cuộc sống, không nhất định hai người phải sống bên cạnh nhau, cũng không nhất định hai người phải cách xa nhau, chính là cho dù có xảy ra chuyện gì, họ đều nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt với tất cả!
****
Sau khi Net được chuyển đến bệnh viện của quân y, tôi mới sâu sắc hiểu được vì sao anh sống chết cũng không chịu chuyển về đây. Và cũng dễ hiểu vì sao tay bác sĩ kia lại dùng cách này để uy hiếp anh.
Từ khi anh chuyển vào đây thời gian tiếp khách đến thăm bệnh không đủ. Mẹ của anh ở bên cạnh anh cả ngày, bà nấu ăn, chăm sóc anh một cách vô cùng chu đáo. Dù đêm khuya vắng người, bác sĩ vẫn đến để kiểm tra phòng vài lần, muốn ngủ cũng không được ngủ yên.
Khó chịu nhất là bên cạnh anh luôn có hai anh bảo vệ cả ngày, họ luân phiên thay nhau giám sát anh. Không cần biết anh có cần hay không cần, bảo vệ vẫn đứng ở đó, không đến gần cũng không đi khỏi!
Ngẫm nghĩ một hồi lâu tôi lại thấy mình trở nên dư thừa. Ngoại trừ việc ngồi trên ghế sofa cố gắng ghi nhớ những gương mặt xa lạ khi mọi người đến thăm bệnh rồi chào hỏi một cách khuôn phép thì tôi không cần phải làm thêm gì nữa.
Anh là một quân nhân. Quả thật anh là người hoàn toàn có đủ tư cách để làm một quân nhân. Bởi từ khi được chuyển đến bệnh viện này, ngay lập tức những thói quen cũ của anh đều biến mất. Thay vì một vị công tử hay bay nhảy nay đổi lại nguyên cả một ngày anh ngồi nghiêm chỉnh, đầy trang nghiêm chỉ có thể nhìn từ xa. không thể trêu chọc.
Tôi bỗng nhiên phát hiện, anh có thêm một ưu điểm nữa, đó là giả vờ cực kì giỏi.
Lúc tôi cảm thấy gần như chán nản. Thì vào một ngày đẹp trời, tôi được đón tiếp một người, đó là một người đàn ông khiến tinh thần tôi tốt lên rất nhiều.
Ngày hôm đó, Mẹ anh bận việc không đến được, tôi đang nói chuyện cùng anh. Bỗng nhiên anh ngước mắt nhìn về phía cửa, vẻ mặt lộ ra sự ngạc nhiên vui mừng:
“Tin, sao mày lại đến đây?”
“Ngày hôm qua tao nghe người trong quân khu nói mày đang nằm viện…”
Giọng nói rất êm tai, tôi nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy đó là một người đàn ông tao nhã, anh ta nhẹ nhàng bước vào, trong tay cầm theo hai hộp yến nhân sâm..
Những người đẹp trai tôi đã được thấy nhiều, nhưng tôi chưa từng gặp qua người nào có loại khí chất đầy tao nhã như vậy, hơn nữa hoàn toàn không giống với người giỏi diễn kịch nào đó một chút nào.
Kỳ lạ là người đàn ông này khiến cho tôi cảm thấy giống như đã từng quen biết. Theo lý mà nói, nếu như tôi từng quen biết dạng đàn ông cực phẩm như vậy, thì càng không nên quên mới phải.
“Mày bị thương thế nào?” Người đàn ông hỏi.
“Gặp chút chuyện ngoài ý muốn, cũng không quá nghiêm trọng.” Net trả lời qua loa:
“Công việc thế nào rồi, có suôn sẻ không? Không có vấn đề gì chứ?”
“Đã được thông qua rồi.”
Trong khoảng thời gian nói chuyện, người đàn ông nhìn thoáng qua tôi vài lần, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, không chút mạo phạm, cũng không quá lạnh lùng.
“Em ấy là James.” Net giới thiệu tôi bằng cách thức vô cùng đơn giản.
“À?” Người đàn ông giơ tay một cách trầm tĩnh, mỉm cười nói: “Tôi thường nghe Philip nhắc đến cậu, em ấy nói cậu rất đáng yêu.”
Philip? À tôi liền nhớ ra, tôi đã từng xem ảnh chụp trên mạng, thì ra đây chính là người đàn ông đã chụp ảnh cùng với Philip.
“Nhóc.” Net nói với tôi: “Cậu ấy là chồng của Philip,tên Tin.”
Tôi đã từng nghe nói Philip về nước trước vài năm để kết hôn, đối tượng là một giáo sư đại học. Trong tiềm thức mặc định của tôi cứ nghĩ rằng các giáo sư đại học phải đều mang kính cận thật dày, tôi còn rất tiếc cho Philip. Nhưng thật không ngờ rằng Philip lại được gả cho một ông chồng cực phẩm như vậy.
“Philip có khỏe không?”
Nhắc đến Philip, ánh mắt Tin trở nên dịu dàng ngây lập tức: “Khỏe lắm, nhưng gần đây em ấy hơi bận.”
“Bận gì? Có phải cậu ấy gần tốt nghiệp tiến sĩ rồi đúng không?”
“Cũng gần rồi.”
Tôi còn muốn trò chuyện với ông chồng cực phẩm của Philip thêm vài câu, nhưng người nào đó lại không cho tôi cơ hội, bảo tôi đi pha trà cho hai người họ..
Tôi chạy đi mua trà, lúc trở về tôi ngâm trà vào nước ấm, thì Net và Tin đã trò chuyện được rất lâu rồi.
“Tao đi gọi điện thoại một chút.”
Tin bước ra ngoài nói chuyện điện thoại, tôi không kiềm được mà nhìn thoáng qua bóng dáng của anh ta, không khỏi cảm thán :
“Sao trường đại học của mình không có giáo sư cực phẩm như vậy chứ.”
“Đừng nhìn, người ta đã có gia đình rồi đấy.” Giọng nói mang mùi vị chua ngoa vang lên, ngay cả mùi thuốc khử trùng cũng không thể nào che đậy được mùi vị đó.
“Đối với những người đã có gia đình em luôn luôn không có hứng thú, anh cũng biết mà.”
“Cho nên anh có lòng tốt nhắc nhở em, để tránh việc em lún sâu vào…”
“Ơ? Tại sao mấy năm trước em không thấy anh có lòng tốt như vậy?”
Người nào đó trừng mắt lườm tôi một cái, bày ra một vẻ mặt không thèm chấp nhặt với tôi.
Tôi còn muốn cùng anh nói chuyện đạo lý thêm một chút nữa, thì Tin đã trở lại, nói sẽ giúp anh sắp xếp mọi chuyện. Sau đó còn đưa cho Net một số điện thoại, nói khi nào cần thì gọi cho số này là được.
Uống trà một lát thì Tin rời đi. Lúc gần đi anh ta còn cố ý tặng tôi một tấm thẻ VIP của một cửa hàng tổng hợp, nói chờ đến lúc tôi kết hôn, có thể dùng nó đến cửa hàng mua sắm đồ dùng tân hôn, giảm giá vô thời hạn 50% cho tất cả các mặt hàng, hơn nữa là không hạn chế số lượng.
Tin vừa rời khỏi, tôi liền cầm tấm thẻ VIP hỏi Net: “Cửa hàng tổng hợp này chắc sẽ nhanh chóng đóng cửa thôi, đúng không anh?”
“Cửa hàng tổng hợp đó là chuỗi cửa hàng của gia đình cậu ấy, kinh doanh rất tốt, toàn là trưng bày các mặt hàng cao cấp"
Ưu đãi giảm 50% với tất cả các mặt hàng, món quà này quý giá đến như vậy, khó có thể tưởng tượng:
“Món quà này quý giá quá, có phải em nên trả lại cho anh ta hay không?”
Anh đó dõng dạc nói:
“Không cần, tất cả đều là bạn bè, khách sáo làm gì.”
Tôi đưa tay sờ vào những đường vân lấp lánh trên tấm thẻ:
“Bạn bè như vậy… Anh có nhiều không?”
“Rất nhiều!”
Sau này tôi mới phát hiện ra rằng bạn bè của anh, tất cả đều là cực phẩm.
Buổi chiều, lại có một anh chàng đẹp trai đến, so với Net, anh chàng này mang vẻ phóng khoáng hơn một chút. Anh ta vẫn chưa vào đến cửa, tay Net đã sờ soạng đến một quả táo vừa rửa, ném mạnh ra ngoài:
“Anh còn biết đường đến à?”
Tay của anh chàng đẹp trai nào đó nhanh nhẹn bắt lấy quả táo, cắn một miếng: “Mấy hôm trước anh đi công tác, vừa nghe nói cậu bị ông lão ở nhà ép quay về, thì anh lập tức trở về xem cậu có chịu hình phạt gì không.”
Anh chàng đẹp trai đó nhìn tôi, nở ra nụ cười xấu xa tương tự như Net: “
Xem ra những ngày qua cậu cũng không đến nỗi thảm, vẫn còn hồng nhan để bầu bạn mà.”
“Tại sao không thảm, thực ra so với ngồi tù còn thảm hơn.” Net hất cằm chỉ về phía bảo vệ, nói nhỏ:
“Anh nhanh chóng nghĩ cách cho em đi, em muốn xuất viện.”
“Tôi cũng đành bất lực, bố cậu đã dặn dò từ trên xuống dưới rồi. Ngoại trừ sức khỏe của cậu phục hồi lại như cũ, nếu không cậu sẽ không được bước ra khỏi chỗ này nửa bước.”
Net thở ra, nằm dài trên giường.
Anh chàng đẹp trai không để ý đến anh nữa, trực tiếp đi đến gần tôi nói:
“Xin chào, cho tôi tự giới thiệu một chút, tôi tên Din…”
Hai chữ này, tôi đã từng được nghe trong lần cuối cùng nói chuyện với Tee. Tee nói Net có một người bạn tên Din, là người phụ trách vụ án của anh ta.
Tôi vẫn chưa biết nên nói gì, thì Net đã giật nhẹ tôi:
“Em tránh xa anh ta ra một chút, anh ta cái gì cũng có, ngoại trừ nhân phẩm!”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy có người khen bạn mình như vậy.
Din cười vỗ vỗ vai tôi, nói với tôi:
“Đừng tin cậu ấy, cậu ấy cái gì cũng có, ngoại trừ lương tâm!”
Tôi nghe xong đã khẳng định chắc chắn rằng , họ tuyệt đối là bạn của nhau! Là bạn bè thân nhất!!!56Please respect copyright.PENANA3SEXMzb9KC


