Tôi cố ý đi xếp hàng lâu một chút để mua được hai bát cháo nhiều dinh dưỡng nhất. Vì sợ nguội, tôi ôm phần cháo vào ngực, không dám chậm trễ, chạy thẳng về bệnh viện.
Trước thang máy có rất nhiều người, có bệnh nhân, cũng có người nhà. Trong đám đông, có một người trung niên đặc biệt cuốn hút, ông ta ăn mặc khá giản dị với chiếc áo màu xanh nhạt, tóc đã bạc, giữa đôi mày có một nếp nhăn khá sâu. Tôi thầm đoán ít nhất ông ta cũng đã sáu mươi tuổi, dáng đứng thẳng tắp, ở ông toát ra một loại khí thế áp bức người, khiến cho người khác không dám nhìn thẳng vào. Bên cạnh ông ta còn có một người phụ nữ, nhìn qua trạc hơn năm mươi tuổi, trang phục trên người tuy đơn giản nhưng rất khéo léo, khí chất dịu dàng, tôi cũng đoán rằng khi còn trẻ nhất định bà là một mỹ nhân.
Tôi không nhịn được mà nhìn người phụ nữ ấy vài lần, tôi cảm thấy dường như đã gặp bà ấy ở đâu rồi, nhưng nhất thời không thể nhớ nổi. Trong lúc tôi đang cố gắng nhớ lại, thì tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi lúng ta lúng túng dùng một tay tìm kiếm điện thoại.
Vừa nhận điện thoại, một tiếng vang liền dội ra:
“Em chạy đi đâu vậy? Tại sao vẫn chưa trở về?”
Chắc là âm lượng có vẻ lớn, vị trung niên nghiêng mặt nhìn thoáng qua tôi một cái.
Tôi che loa lại, nhỏ giọng nói:
“Em đi mua cháo nổi tiếng nhất cho anh, không phải anh vẫn luôn muốn nếm thử hay sao.”
“Cháo ?”
“Vâng.”
“Nơi đó chẳng phải rất xa sao?! Anh không muốn ăn cháo, em trở về nhanh đi.”
“Không xa đâu, em về tới rồi đây này… Anh không muốn ăn cháo, vậy anh muốn ăn gì?”
“Câu này mà cũng hỏi, đương nhiên là em.”
Người đàn ông này, tôi thật muốn bóp chết anh, nhất thời tức giận, tôi quên hạ thấp giọng nói:
“Anh là muốn chuyển đến Bệnh Viện Tổng phải không ?!”
“Em chịu để anh đi sao?” Net dõng dạc hỏi tôi.
“Em ước gì bác sĩ đưa anh đi ngay bây giờ…”
“Bỗng nhiên giờ anh lại muốn ăn cháo, vô cùng muốn ăn.”
Tôi che miệng cười trộm:
“Đúng rồi, có phải anh và bác sĩ đó đã quen nhau từ trước không?”
“Ừ, anh ta học cùng trường đại học với anh.”
“Học cùng trường? Vậy anh ta cũng học y à?”
Vị trung niên đó lại liếc nhìn tôi một lần nữa, nhìn tôi từ trên xuống dưới đánh giá một lúc, ánh mắt sắc sảo của ông như có thể nhìn rõ mọi việc.
“Đó là trước kia..."
Thang máy đến, mọi người bước vào, chỉ còn lại cặp vợ chồng trung niên đó, họ đứng im lặng chờ, giống như đang đợi tôi bước vào trước. Tôi có chút ngượng ngùng, nhẹ nhàng cúi đầu:
“Thật ngại quá, cháu đi thang bộ.”
Tôi xoay người đi đến phía cầu thang, tiếp tục nói chuyện điện thoại:
“Anh chờ em một lát, chờ em lên đến sẽ chậm rãi trừng trị anh!”
“Anh đã bị gãy ba khúc xương sườn rồi, anh chịu không nổi loại tra tấn hay trừng phạt nghiêm khắc đâu.”
“…”
Haizzz! Biết rõ là anh đang sử dụng khổ nhục kế, nhưng tôi vẫn không kiềm được mà cảm thấy đau lòng.
Ngắt điện thoại, tôi chạy thẳng lên tầng trên, chạy vào phòng bệnh của anh:
“Nếu anh không nói thật, thì những khúc xương sườn còn lại của anh…”
Câu nói tiếp theo tức khắc bị nghẹn lại ở cổ họng.
Bởi vì trong phòng, ngoài Net, đôi vợ chồng trung niên kia đang ngồi trên thành giường bệnh, tay người phụ nữ đang khoác lên vai Net..
Nghe giọng nói của tôi, họ cùng lúc xoay người lại nhìn tôi.
Ngay lập tức tôi có thể đoán được cặp vợ chồng trước mắt là ai, không cần phải suy nghĩ nhiều tôi thật sự chỉ muốn dùng cháo trong tay đập vào đầu mình.
Tuy nhiên, trước khi đập tôi phải cố gắng nhớ lại trước cửa thang máy tôi đã từng nói những gì, ngoài những chuyện không được phép nói ra, ngoại trừ câu:
“Anh chờ em một lát, chờ em lên đến sẽ chậm rãi trừng trị anh!”
Bình thường tôi rất dịu dàng nha, tôi có thể thề với trời!
Trước tình cảnh này, tôi cho rằng biện pháp tốt nhất là giả vờ ngạc nhiên nói: Thật sự xin lỗi, tôi đã đi nhầm phòng. Sau đó, bỏ chạy mất dạng.
Nhưng vẫn chưa kịp mở miệng, Net đã hắng giọng, giới thiệu:
“Bố, mẹ, em ấy chính là James, người yêu con.”
Anh nhìn tôi rồi giới thiệu ngược lại:
“Nhóc, họ là bố mẹ anh.”
“Bác trai, bác gái, chào hai bác.” Tôi có muốn trốn cũng không kịp nữa rồi, thôi thì kiên trì đến khi được đón nhận đi vậy, tôi khom người chào hỏi.
Người đàn ông hờ hững gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng vẫn không có gì thay đổi, Ông chỉ nhẹ nhàng nhìn thoáng qua tôi một cái, nhưng nhiêu đó cũng làm tôi đã cảm thấy khó thở. Tôi không dám nói nhiều, nhẹ nhàng buông tô cháo trong tay xuống, lấy hai tách trà đem đến :
“Bác trai, bác gái, uống nước đi ạ.”
“Cám ơn.” Mẹ Anh lịch sự mỉm cười với tôi, nhận ly nước , vô cùng khách sáo.
Còn Ba anh chỉ cúi đầu nhìn thoáng qua ly nước trên tay tôi một lần, không hề có ý tiếp nhận.
Tôi đang cảm thấy khó xử, thì anh liền chống người ngồi thẳng nói:
“Bố, sáng sớm bố đã đến rồi, chắc là rất mệt, bố ngồi xuống uống nước đi, làm ấm cổ họng. Để còn cãi nhau với con nữa chứ.”
Vừa nghe xong mặt bố anh lập tức sa sầm xuống, điều này đã đủ cho thấy bố con anh có vẻ thường xuyên cãi nhau.
Mẹ anh giật nhẹ tay áo anh, ý bảo anh nên nhịn một chút:
“Net , rốt cuộc là con bị thương như thế nào? Tại sao lại bị thương?”
“Bị thương ngoài da một chút thôi.” Anh vén tay áo lên, để lộ ra một mảng dấu trầy trên da:
“Cũng đã sắp lành rồi.”
Bố anh mặc dù đứng khá xa, nhưng ông hơi nghiêng người nhìn đến, vừa thấy một mảng máu đỏ thẫm, đôi mày ông nhíu lại.
Vẻ mặt của mẹ anh lại lộ rõ vẻ đau lòng: “Bị thương nặng như vậy, tại sao bác sĩ lại không băng bó cho con? Nếu bị nhiễm trùng thì phải làm sao?”
Nói xong, bà nhẹ nhàng kéo ống tay áo anh xuống:
“Theo bố mẹ chuyển về BV Tổng đi, dù sao ở đó bố mẹ cũng đã sắp xếp cả rồi, con đến đó rồi từ từ dưỡng thương.”
“Không cần phải phiền như vậy, con ở đây rất tốt.”
Bố Anh làm lơ như không nghe thấy gì, ông nói chuyện với người ngoài cửa:
“Tiểu Vương, đi tìm bác sĩ để làm thủ tục chuyển viện.”
“Vâng!”
“Bác sĩ nói vết thương của con không nên hoạt động, nên không thể chuyển viện được.”
Ba anh lại nhìn thoáng qua tôi một lần nữa, dường như hiểu ra điều gì đó, lạnh lùng hừ một tiếng:
“Theo tôi thấy, là anh không nỡ rời khỏi nơi này.”
“Đúng vậy, chính vì thế con mới trở về"
“Anh!” Nghe vậy, ba anh dường như không thể kiềm nén được cơn tức giận:
“Anh đừng quên anh là quân nhân, đừng có suốt ngày trong lòng chỉ biết chuyện tình cảm"
Anh không chút khách khí trả lời lại:
“Cho đến bây giờ con cũng chưa từng quên điều đó, thưa tổng tư lệnh!”
Cơn tức của người nào đó càng dâng trào hơn:
“Được, vậy làm thủ tục xuất viện ngay đi, theo tôi trở về quân đội.”
“Được, con sẽ xuất viện.” Net vừa nói xong, bước xuống giường, bởi vì tốc độ quá nhanh, nên sắc mặt anh trở nên trắng bệch.
“Anh sao vậy?” Tôi chạy nhanh đến đỡ anh:
“Có phải vết thương của anh lại xuất huyết không?”
“Anh không sao…” Anh đau đớn ấn ngực, giọng nói run rẩy.
Bố mẹ thấy tình cảnh như vậy, họ đều hoảng sợ, nhất là Mẹ anh, bà gấp gáp đến độ đôi mắt ửng đỏ:
“Rốt cuộc là con bị thương như thế nào? Sao con không chịu nói thật?”
Tôi chưa bao giờ thấy anh đau đớn như vậy nên tôi cũng có chút hoảng sợ:
“Anh cố gắng chịu đựng một chút, em sẽ đi gọi bác sĩ đến ngay.”
Anh giữ chặt lấy tay tôi: “Không cần.”
“Đàn anh, anh về BV Tổng cùng hai bác đi, hai bác nói rất đúng, dù sao ở đây điều kiện vẫn còn hạn chế, sẽ không so được với ở đó…”
Anh nhìn tôi, bỗng nhiên nở nụ cười:
“Em có thể đi cùng anh không?”
“Em?”
Anh nắm lấy tay tôi, vẻ mặt thành khẩn, so với vẻ mặt bướng bỉnh của anh lúc nãy, quả thực là như hai người khác nhau:
“Em không đi theo chăm sóc anh, anh sẽ không đi đâu.”
Yêu cầu của anh khiến tôi thật sự không biết nên trả lời như thế nào.
Trong lúc tôi đang khó xử, Mẹ anh nói với tôi:
“James à, nếu cháu không cảm thấy phiền, thì cùng đi với chúng tôi đi. Đúng lúc bà của Net cũng đang muốn gặp cháu.”
Tôi không xác định mà ngẩng đầu nhìn về phía ba anh, ông vẫn không để lộ ra một chút cảm xúc nào, chỉ quay sang nhìn Tiểu Vương đang đứng bên ngoài:
“Tiểu vương, đi làm thủ tục chuyển viện đi.”
“Vâng!”
Tôi quay đầu nhìn anh, anh nhìn tôi nháy mắt mấy cái, môi anh khẽ cười.
Về sau có một ngày, tôi trò chuyện với Mẹ anh, bà nói cho tôi biết, bà vẫn không hiểu rõ vì sao Net cứ nhất định phải có tôi ở bên cạnh. Vì tôi mà tranh cãi với bố anh không chỉ một lần, thậm chí ngay cả nhà anh cũng không về.
Ngày đó, khi bà thấy Net nắm lấy tay tôi, nài nỉ tôi, thì bà mới bỗng nhiên hiểu được, thì ra Net thật lòng với tôi.
Mà chính tôi cũng hoàn toàn tỉnh ngộ, ngày đó đúng là anh cố ý!
Quân nhân làm việc vô cùng hiệu quả, chưa đến nửa giờ, Tiểu Vương đã cầm một xấp giấy chứng nhận chuyển viện trở về.
Ba anh giơ tay nhận xấp giấy
“Đây là gì?”
“Đây là… Bản photocopy bệnh án.”
Vừa nghe đến bệnh án, ba anh giơ tay lấy, Tiểu Vương không thể không đưa.
“Đặt năm vé máy bay , sau đó liên hệ trước với bên BV Tổng.”
“Vâng!” Sau khi nhận lệnh, Tiểu Vương ngẩng đầu nhìn tôi, tôi nhanh chóng hiểu ý, lấy Passport thư trong túi xách ra.
Tiểu Vương nhận bằng hai tay rồi nhanh chóng bước ra ngoài đi đặt vé máy bay. Ba anh ngồi lại trên ghế sofa xem bệnh án một cách cẩn thận. Tôi không biết là ông xem có hiểu hay không, chỉ cảm thấy đôi lông mày của ông nhíu chặt lại. Thỉnh thoảng ông ngẩng đầu nhìn tôi, giống như đang cân nhắc điều gì đó…
Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở, hai ánh mắt có khí thế mạnh mẽ, dường như muốn nướng cháy tôi. Muốn tránh cũng không thể tránh được, vậy thì tôi nên dùng dũng khí của chính mình để đón nhận:
“Bác trai, bác gái, hai bác đã ăn sáng chưa ạ? Ở đây có một chút cháo, là con vừa mua đấy ạ.”
“Hai bác đã ăn trên máy bay rồi.” Mẹ anh mỉm cười, nụ cười tươi có vẻ thân thiết hơn một chút.
Anh kéo kéo tay tôi, nói nhỏ:
“Không phải em đói bụng sao, em ăn một chút gì đó đi.”
Tôi khẽ lắc đầu, trong không khí nặng nề như thế này, ngay cả hít thở tôi cũng cảm thấy khó khăn, làm gì còn hứng thú để ăn được nữa.
“Anh đói bụng, muốn ăn cháo.."
“Ừhhh!”
Tôi mang cháo đến cho anh, nhưng anh lại múc một muỗng đưa đến trước mặt tôi, miệng anh bất giác nhướng lên, chứa đựng nhiều tình cảm dịu dàng.
Như một cơn gió xuân thoáng qua làm lòng của tôi nhất thời nhộn nhạo hơn rất nhiều: “Em không ăn.”
“Em giúp anh ăn thử xem có nóng không?”
Trong phòng bệnh, bố mẹ nghiêm khắc của ai đó nghe như vậy, đồng thời ngẩng đầu, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn tôi và anh.
Vẻ mặt không thể tin đó của họ có thể chứng minh rằng tính tình này của đại thiếu gia không hề liên quan đến họ, tất cả đều là do tôi nuông chiều thành hư.
Thấy cánh tay đang giơ trước mặt tôi không có ý định rút lại, tôi chỉ có thể mở miệng, nuốt muỗng cháo vào.
Cháo còn hơi nóng, tỏa ra hương thơm ấm áp...
“Không nóng lắm, rất vừa ăn.”
Anh dùng chiếc lại thìa vừa đưa vào miệng tôi, tiếp tục ăn cháo một cách tự nhiên: “Mùi vị rất ngon.”
Tôi cầm thêm một chiếc bánh ngọt đưa cho anh:
“Bánh cũng ngon lắm, anh nếm thử đi.”
Anh lấy rồi cắn một miếng, nhìn thấy nhân bên trong, liền hỏi tôi:
“Đây là gì vậy?”
“Mứt táo.” Tôi thấy vẻ mặt có chút mất tự nhiên của anh, vội hỏi:
“Anh không ăn được à?”
Anh không nói gì, chỉ tiếp tục ăn.
“Net rất kén ăn, không chỉ không ăn mứt táo…” Mẹ anh nói :
"..mà đến các loại thức ăn nghiền nát nó cũng không ăn.”
Tôi giật mình:
“Bánh đậu thì sao ạ? Anh ấy cũng không ăn à?”
“Một miếng cũng không ăn.”
Tôi áy náy nhìn về phía Anh. Lúc tôi và anh mới tìm hiểu nhau, chị chủ dạy tôi làm bánh nhân đậu. Tôi nhất thời cao hứng nên làm rất nhiều, tặng cho mọi người ở khu trọ, cuối cùng vẫn không hết nên buộc anh ăn giúp tôi. Anh cầu xin tôi tha cho anh, tôi nghĩ là anh đùa, nên tóm chặt áo anh, ức hiếp anh nói:
“Anh mà không ăn, em sẽ không cho anh ngủ trên giường của em.”
Hai mắt của sắc lang nào đó lập tức sáng lên:
“Ăn xong thì có thể ngủ sao ?”
“…”
Dưới sự đe dọa và dụ dỗ, anh tuân theo sự điều khiển của tôi kèm theo sự đền bù xứng đáng sau đó..
Thấy vẻ mặt ngượng ngùng của tôi, anh nắm lấy bàn tay đang lóng nhóng của tôi: “Em làm đậu ngon lắm, sau khi em đi, anh thường xuyên nhờ chị chủ làm cho anh ăn.”
Chỉ một câu nói đơn giản nhưng tôi không biết bố mẹ anh đang có mặt trong phòng nghĩ như thế nào, có cảm nhận được trong suốt mấy năm qua sự quan tâm của anh đối với tôi chưa từng phai nhạt hay không, hay thậm chí còn trở nên sâu đậm hơn nữa.
“Có cơ hội em sẽ làm cho anh ăn.”
“Điều kiện phải không thay đổi mới được!”
Tôi cúi đầu, may mắn là quý phụ huynh không nghe rõ nha!
***
Tiểu Vương trở về báo cáo, vé máy bay đã được đặt xong, giờ bay là năm giờ chiều, thủ tục nhập viện bên phía BV tổng cũng xong..
Tôi muốn giúp anh thu xếp đồ đạc nhưng lúc này tôi mới phát hiện ra anh không có gì để thu xếp, một thứ cũng không có!
Tôi xem lại đồng hồ, đã hơn mười một giờ, tôi nói nhỏ với anh:
“Anh, em muốn về nhà một chuyến, để nói với bố mẹ em một tiếng, tiện thể thu dọn một vài thứ.”
“Anh đi cùng em.” Net nói.
“Hả?” Tôi nghĩ tôi đang nghe lầm.
“Anh cũng nên đến thưa chuyện với bố mẹ em một tiếng, để tránh ông bà nói rằng anh lừa gạt họ dẫn em bỏ trốn.”
Một tiếng ho lạnh lùng vang lên, như ám hiệu nói rằng câu nói vừa rồi của anh còn phải chờ bàn bạc lại, nhưng anh hoàn toàn làm ngơ, ngồi dậy bước xuống giường.
Tôi vội vàng ngăn cản anh lại:
“Anh đang bị thương, bác sĩ không cho anh đi nhiều đâu.”
“Anh ta chỉ nói không cho anh vận động kịch liệt…”
Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “kịch liệt”, với ánh mắt vô cùng mờ ám. Và nếu không vì muốn cứu vãn hình tượng ngoan ngoãn, hiền lành thì tôi thật muốn đá cho anh một cước.
“Muốn gặp thì cũng phải chờ vết thương của anh bình phục mới được gặp.” Rõ ràng là một câu nói tràn ngập sự quan tâm, nhưng từ miệng ba anh nói ra, nó lại trở thành quân lệnh cứng nhắc, không cho người khác cơ hội từ chối.
“Vết thương của con không có gì nghiêm trọng hết, hoàn toàn có thể xuất viện trở về quân đội.”
Bố anh trừng mắt liếc anh một cái, sau đó cố gắng hạ giọng:
“Về chữa lành vết thương trước, chờ khi tôi có thời gian rảnh sẽ cùng anh đến , chính thức thưa chuyện với họ.”
“Không phải bố bận rộn nhiều việc lắm sao? Đây là chuyện nhỏ, không dám phiền đến Tổng tư lệnh.”
Nghe anh nói như thế, bố anh thời nổi trận lôi đình, nhưng lại không biết biểu đạt như thế nào, tức giận đến mức chỉ tay vào anh thét to:
“Anh đang nói chuyện với ai vậy! Cái đó là cái anh có thể gọi sao!”
Toio thật sự hoài nghi hai người này rốt cuộc có phải bố con hay không, thật sự nhìn họ cứ như là kẻ thù có mối hận sâu nặng..
“Thế tôi nên gọi ông là gì? Gọi ông là bố?!” Net cũng nóng giận: “Ông có coi tôi là con không?! Tôi chơi với bạn bè cũng cần ông cho phép, tôi muốn học gì cũng cần ông duyệt, tôi làm việc gì cũng cần ông đồng ý. Ngay cả chuyện tình cảm cũng phải được ông gật đầu.. Tôi không phải là cấp dưới của ông, lại càng không phải là anh trai của tôi.”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh nhắc đến anh trai của anh, mà sắc mặt của bố mẹ anh lúc này lại rất khẩn trương đồng thời lại phảng phất một chút đau buồn, khiến cho tôi có thể mơ hồ cảm nhận được một sự lạnh lẽo chết người.
Ánh mắt của Mẹ anh đỏ lên, tay không ngừng run rẩy.
Bố anh xoay lưng, nhìn về phía cửa sổ, lộ rõ sự căng thẳng của ông.
Tôi lặng lẽ đến bên cạnh anh, giật nhẹ áo anh, ngẩng đầu lên nhìn gương mặt đang nhăn nhó nhíu mày của anh, anh xoay mặt đi, không nhìn cô.
Không còn cách nào khác, tôi đành cầm túi xách của mình lên, chuẩn bị rời đi. Nhưng lúc vừa muốn xoay người, anh bỗng nhiên nắm lấy cổ tay của tôi…
“Thật sự xin lỗi bố.” Anh hạ thấp giọng nói.
Bố anh thở dài, giọng nói cũng trở nên mềm dịu hơn:
“Được rồi, nếu bố mẹ cậu cũng ở đây, vậy thì gặp mặt một lần đi. Buổi trưa cậu hẹn bố mẹ cùng dùng một bữa cơm , rồi cùng trò chuyện đi.”
“Vâng ạ.” Tôi suy nghĩ, lo lắng đến bệnh tình của bố tôi, nếu cùng nói chuyện với người có sức ảnh hưởng, tôi không thể không nhắc nhở ông trước:
“Bác trai, sức khỏe của bố cháu không được tốt cho lắm, ông ấy không thể chịu được sự đả kích.”
“Ừ, tôi biết.”
“Vậy cháu đi đặt nhà hàng trước.”
“Không cần, tôi sẽ bảo Tiểu Vương đi đặt.”
“Dạ theo lý nên là cháu mời mới đúng ạ.”
Tôi đặt một bàn ăn đầy những món ăn giản dị nhưng rất đặc sắc tại một nhà hàng đặc biệt nhất..
Không phải tôi không đặt nổi ở một nhà hàng cao cấp, cũng không phải tôi không mời nổi những món sơn hào hải vị. Nhưng tôi là một người bình thường, sống một cuộc sống bình thường, không cần cố dùng bề ngoài xa hoa để hy vọng người khác có thể để mắt đến mình. Thế nên tội gì tôi phải làm như vậy? Tôi muốn mọi người nhìn thấy tôi một cách chân thật nhất..
ns216.73.216.208da2

