Tôi và anh hôn từ phòng tắm ra đến bên ngoài, rồi cuối cùng đáp hạ trên giường bệnh.
Anh đẩy ngã tôi trên giường, trong nháy mắt, quần áo của tôi tôi bị anh xé rách.
Quần áo chưa được cởi hết, thì thân thể anh đã áp sát lên thân thể tôi, môi anh vuốt ve tôi, như đang vội vã tìm lấy nơi chỉ thuộc về anh.
“Anh gấp cái gì? Em đâu có chạy được, anh muốn thế nào đều có thể…”
“Nhưng anh muốn gấp..."
Đèn chưa kịp mở, đến ngay cả rèm cửa cũng không kéo lại.
Tôi yên vị nằm trên giường bệnh của anh, quần áo nửa kín nửa hở, vừa vặn lộ ra một khoảng trắng nơi chân ngực, anh nhanh chóng mút lấy nơi mềm mại ấy.
Đầu lưỡi nóng bỏng ướt át lướt qua chạm vào những sợi dây thần kinh mẫn cảm. Thứ cảm giác lâng lâng đang bào mòn tinh thần khiến tôi mê mẩn.
Tôi không kiềm chế được tiếng rên rỉ đứt quãng của mình.
Ánh trăng sáng bên ngoài chiếu vào.
Hương vị quen thuộc, cảnh tượng quen thuộc. Điều xa lạ duy nhất là cảm giác lúc này, tôi nằm trên giường bệnh cùng bệnh nhân mà làm chuyện này. Thật sự có một chút cảm giác tội lỗi, nhưng đồng thời cũng có chút cảm giác hưng phấn, giống như là trẻ con đang trộm kẹo, biết rõ là sai, vẫn không thể nào kiềm được sự cám dỗ ngọt ngào của nó.
Ngón tay anh dần thăm dò xuống phía dưới, lướt qua phần bụng bằng phẳng, sau đó lại tiến vào chính giữa hai chân tôi.
Tôi như người cá đuối nước mắc cạn , tay víu chặt vào tấm ra giường. Trong bóng tối, tôi chỉ cảm nhận được một vật nhỏ đi vào cơ thể tôi, nhẹ nhàng tiến vào.
Sự kích tình mãnh liệt khiến cho tôi không kiềm được mà than nhẹ:
“Anh…”
Anh như tăng thêm sức, tất cả mọi thứ dần trở nên vô cùng hưng phấn cực hạn. Tôi nhắm mắt lại, không dám nhìn anh, mặc kệ cơ thể ngã vào vũng lầy vui sướng, không thể kiềm chế được.
Cho đến khi tôi không còn lý trí, mặc kệ mọi chuyện để cảm xúc của mình chảy xuôi theo sự nhiệt huyết.. Tôi ôm chặt lấy anh, rồi hôn anh. Thậm chí tôi còn vòng qua người anh, đẩy anh ngã xuống giường, sau đó, ngồi chồm lên người anh. Một tay tôi đỡ vai anh, một tay tôi chống thân người, nhắm ngay vật nhỏ nóng bỏng, sau đó chậm rãi ngồi xuống…
Toàn bộ thân thể tôi như được lấp đầy, không một chút khoảng cách, tôi cắn môi, để vật nhỏ của anh vùi đến nơi sâu nhất trong cơ thể của tôi.
Mặc nó cho đến khi sự mãnh liệt đạt đến cực độ, toàn thân tôi căng cứng, dường như không thể hô hấp được nữa.
“Anh…” Trong lúc gọi tên anh, hai tay tôi đặt trên vai anh không ý thức mà ôm chặt anh. Móng tay tôi bấm mạnh vào làn da nóng rực của anh.
Anh hừ nhẹ một tiếng, không biết là đau, hay là hưng phấn.
Dưới anh sáng mờ của trăng, trên giường bệnh khẽ phát ra âm thanh kẽo kẹt đầy ái muội. Tiết tấu đều đặn..
Net đã từng nói, anh thích nhất là tư thế này, thị giác chìm sâu, giác quan hưởng thụ, một buổi tiệc đầy ngọt ngào dành cho một kẻ tham ăn như anh.
Tôi dường như cũng chưa bao giờ nói cho anh biết, là tôi cũng thích tư thế này.
Bởi vì, khi ấy trong ánh mắt của anh có một sự đam mê vô cùng cuồng nhiệt. Tôi có thể nắm trong tay sự vui sướng của anh, có thể điều khiến được nhịp điệu tim anh và cả tim tôi, tôi khiến nó đập nhanh hơn, khiến cho tôi không kiềm được tiếng rên rỉ thở dốc. Những lúc đang “yêu” nhau thế này, được nhìn thấy sự hưng phấn của đối phương có lẽ còn hạnh phúc hơn sự hưng phấn của chính bản thân mình.
“Nhanh một chút…” Giọng nói anh khàn khàn mang theo một chút gợi cảm.
Tôi đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn không thể nào thỏa mãn được sự ham muốn của anh. Ban đầu, anh còn có thể nhẫn nại hoà nhập theo tiết tấu của tôi. Nhưng sau đó, anh không nhẫn nại được nữa.
“Em nằm xuống đi.”
“Không…”
“Nghe lời anh....”
"...nhưng anh đang bị thương.”
Anh nghiêng người, để tôi nằm trên giường:
“Cho nên em đừng động đậy.”
Sợ ảnh hưởng đến vết thương của anh, tôi không dám động đậy, tùy ý để tay anh nâng chân của tôi lên. Vật nhỏ vĩ đại xông thẳng về phía trước, chiếm giữ cơ thể tôi một lần nữa.
“Anh chậm một chút, cẩn thận miệng vết thương của anh…”
“Chậm lắm rồi.”
Anh tiếp tục điên cuồng ra vào trong cơ thể tôi.
Sự kích tình giống như cuồng phong bão táp. Sự cọ xát liên tục, khoái cảm kinh ngạc không ngừng dâng trào, khi được anh đưa đến đỉnh điểm cao nhất, tia sáng trong mắt tôi biến thành một tia sáng muôn màu muôn vẻ, đầy rực rỡ.
Tôi cố gắng kiềm chế tiếng rên rỉ, ra sức cắn môi, kiềm chế khát vọng muốn thét lên.
“Em hạnh phúc không?” giọng nói khàn khàn của anh thốt lên nghe thật êm tai..
Mồ hôi chảy ra từ thân người đang run rẩy, Tôi mơ màng nâng đầu, môi lại chạm đến môi anh. Niềm khoái cảm và thỏa mãn như thế này, ngoại trừ anh không một ai có thể mang đến cho tôi.
Bỗng nhiên, tôi hối hận, nhưng hối hận cũng không kịp nữa.
Tôi đã quên, anh trong những lúc thế này, nếu tôi cho anh thấy được ánh sáng, anh sẽ nhanh chóng tiếp tục mà tỏa sáng vô cùng rực rỡ.
Quả nhiên, vừa nghe thấy tôi thừa nhận, anh liền lộ nguyên hình cầm thú của mình. Anh muốn đem tất cả sự vui sướng đặt lên cơ thể của tôi, để cho tôi nếm thử thiên đường nhân gian.
Tôi cố gắng chủ động một chút, để giảm bớt hoạt động của anh, nhưng tôi càng chủ động, thì anh càng kịch liệt, như hận không thể xé nát tôi dưới thân thể của anh.
Sau một màn kích tình, tôi như bị rút hết sức sống, nằm bất động ở trên giường.
Anh nằm trên người tôi, hít thở khó khăn, từng giọt mồ hôi trên má anh chảy thành một đường dài xuống phía dưới.
Tôi bất chợt cảm thấy hoảng sợ, liền tiến đến bên người anh, vừa muốn mở băng gạt lên xem, anh đã ngăn cản tôi:
“Không có gì.”
“Em chỉ xem một chút thôi.”
“Em Đừng nhìn.”
“Em chỉ nhìn một chút thôi.”
Anh nắm lấy tay tôi, cười cười, hai chiếc đồng hồ, một đen một trắng vô tình chạm vào, nổi bật vẻ đẹp của nhau:
“Ngoan, đừng giày vò anh nữa, nằm trong lòng anh một lát đi. Anh mệt chết được.”
Anh càng nói như vậy, tôi càng cảm thấy không ổn. Tôi không để ý đến sự cự tuyệt của anh, cương quyết mở băng lên.
Y như tôi đoán, lúc này miếng gạc trắng nhuộm một màu đỏ tươi.
Trái tim tôi đau như bị ai xé nát, nước mắt từ khóe mi tràn ra:
“Thật sự xin lỗi, em không nên quyến rũ anh.”
“Là anh dụ dỗ em.”
“Anh chờ em một chút, em đi gọi bác sĩ .” Tôi nhất thời bối rối, sờ soạn khắp nơi tìm kiếm quần áo mặc lên người.
Anh giữ chặt tay tôi:
“Em đi như vậy sao?!”
Tôi nhìn lại chiếc giường thì thấy được bằng chứng phạm tội của hai người…
Bác sĩ mà đến, chẳng những sẽ không băng bó vết thương cho anh, mà còn có thể đem tôi và anh đến lăng trì dạy dỗ
“Em đi qua phòng trực ban lấy thuốc giảm đau và ít dụng cụ , em sẽ xử lý vết thương cho anh!”
Nói xong, tôi mặc quần áo vào, lặng lẽ đi đến phòng trực ban.
Đúng lúc người trực nghỉ ngơi, tôi nhanh chóng tìm một ít thuốc và băng gạc, thuận tay lấy nhiệt kế rồi trở về phòng bệnh.
Buổi sáng, sau khi tôi xem quan bệnh án của anh, tôi đã nắm bắt được tình trạng hiện giờ của anh. Vết thương của anh vốn không dễ liền, lại bị nhiễm trùng lần nữa, cho nên tôi vô cùng cẩn thận xử lý vết thương cho anh.
Cuối cùng cũng băng bó xong, tôi ngồi thẳng lưng, xoa bóp các ngón tay, thở phào nhẹ nhõm.
Anh nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán tôi: “Bác sĩ , em có cần khẩn trương như vậy không? Anh thấy lúc em chữa bệnh cho bệnh nhân rất bình tĩnh mà.”
“Bác sĩ SRP, nếu em nhớ không lầm, ba năm trước khi em bị vợ cũ anh tông, phải nằm bệnh viện, ngay cả vết thương của em, anh cũng không dám nhìn. Còn liên tiếp hỏi bác sĩ xem có để lại sẹo hay không.”
“Ai nói anh không dám nhìn? Anh chỉ ngại nhìn thôi… Còn nữa, cô ta không phải vợ cũ của anh"
“Hai người chẳng phải vừa ly hôn đó sao?”
Net bắc đắc dĩ thở dài:
“Hôm nay không khí tốt như vậy, em và anh có thể đừng đề cập đến vấn đề đó được hay không?!”
Không nhắc thì không nhắc, dù sao tôi cũng không muốn nhớ đến chuyện này.
“Đưa em xem nhiệt độ cơ thể anh.” Anh nghe thì nhẹ nhàng lấy rồi đưa nhiệt kế lấy từ nách mình ra cho tôi, dưới ngọn đèn tôi nhìn thấy vạch kim chỉ ba mươi tám độ năm:
“Anh sốt rồi! Có phải vết thương bị nhiễm trùng không?”
“Vừa vận động kịch liệt như vậy xong, có thể không nóng lên sao?”
“Nhưng mà…”
“Không tin thì để anh đo nhiệt độ cơ thể của em, không chừng còn lên tới tận 39 độ, hơn cả anh…” Nói xong, anh giật lấy nhiệt kế trong tay tôi, hai tay với vào trong áo tôi, đầu ngón tay lạnh của anh lướt qua ngực tôi, lưu luyến một chút, khiến cả người tôi nóng bừng lên.
Tôi bắt được bàn tay đáng ghét của anh, ngăn cản bước quấy rối tiếp theo:
“ SRP, anh đều kiểm tra nhiệt độ cơ thể cho bệnh nhân như thế này sao?”
“Thật may quá, tiếc là qua nhiều năm như vậy, đến tận hôm nay mới có cơ hội.”
Trên mặt anh đang hiện lên nụ cười xấu xa, tôi bỗng nhiên cảm thấy không thể hiểu con người của anh, tôi thật sự không biết anh rốt cuộc là dạng người như thế nào, đâu mới là con người thật của anh?
Một bộ dạng đẹp trai phong lưu bên cạnh chiếc xe thể thao đắt tiền, hay là một bác sĩ mặc chiếc áo blouse trắng, hay là quân nhân lạnh lùng bên cạnh bộ quân trang màu xanh, tôi bắt đầu không phân biệt được nữa rồi.
“Tại sao lại nhìn anh như vậy?”
“Em phát hiện ra rằng em cần phải hiểu về anh nhiều hơn một chút.”
“Không phải là em vẫn luôn hiểu rõ về anh sao?”
Đương nhiên là hiểu càng nhiều càng tốt, tôi ngồi thẳng, nghiêm túc hỏi:
“SRP là tên thật của anh à?”
“Đúng, hồ sơ tốt nghiệp đều là cái tên này.”
“Anh hai mươi tám tuổi đúng không?”
“Đúng"
“Sở thích là gì? Đừng nói là đổi xe và thích chọc ghẹo người khác đó chứ?”
“Chữa bệnh cứu người có tính là sở thích không?”
“Anh nói dối!” Tôi không tin anh lại có sở thích cao thượng như thế.
Sau đó anh nghiêm túc suy nghĩ một lát:
“Bắn súng.”
“Anh biết bắn súng à?” Trước mắt tôi mọi thứ nhất thời sáng lên, tôi nghĩ đến dáng vẻ của Net lúc cầm súng, nhất định là rất lạnh lùng.
“Bắn súng rất đơn giản, có thời gian rảnh anh sẽ dạy cho em.”
“Được!”
“Còn có vấn đề gì nữa không?”
Tôi cố nhịn một chút, cuối cùng lại không nhịn được nữa:
“Mối tình đầu của anh, đối phương người như thế nào?”
“Anh cảm thấy hơi mệt.” Anh ấn vào vết thương rồi nằm xuống giường, nhắm mắt lại..
“Anh vẫn chưa trả lời em…”
Anh xoay người sang hướng khác, vẫn không nói lời nào. Thế nhưng anh càng lảng tránh, tôi càng hiếu kì hơn:
“Nói cho em nghe một chút đi, em sẽ không để bụng đâu. Em chỉ muốn hiểu về anh thêm một chút thôi mà.”
Anh mở mắt ra:
“Em có tin vào duyên số không? Anh thì tin! Có một buổi sáng, anh bước ra từ phòng nghiên cứu, thấy một cậu nhóc mặc một chiếc áo blouse trắng, ngồi trước kính hiển vi, cắn đầu bút suy nghĩ một vấn đề gì đó rất khó. Anh lúc đó bỗng nhiên có một loại xúc động, rất muốn đến hỏi cậu ấy: Em đang suy nghĩ gì vậy? Tại sao lại muốn thích quân nhân? Tại sao lại học y? Tại sao lại muốn đến Anh Quốc ? Tại sao lại ở phòng sát phòng anh? Có phải tất cả đều đã được định trước phải không?”
Tôi ngây người đến nửa ngày, sau đó mới nói được:
“Đàn anh, em không phải là người yêu đầu tiên của anh đó chứ?”
“Có lẽ là anh sốt rồi, em lấy thuốc kháng viêm hạ sốt trong ngăn kéo cho anh đi.”
Tôi chạy nhanh đi lấy nước ấm, rồi từ ngăn tủ lấy thuốc đưa cho anh uống. Thực ra, tôi có phải là người yêu đầu tiên của anh hay không, hoàn toàn không quan trọng, quan trọng là tôi cũng tin vào duyên số. Tin rằng vận mệnh sẽ cho tôi và anh, để cả hai gặp một người tốt, sẽ yêu thương suốt một cuộc đời.
Chật vật suốt cả một đêm, tôi không nhớ rõ tôi đã kiểm tra nhiệt độ cơ thể anh bao nhiêu lần, kiểm tra vết thương của anh bao nhiêu bận, đến khi xác định không có việc gì, tôi mới yên tâm nằm ngủ.
Nhưng vừa mới ngủ không bao lâu, tiếng đập cửa dồn dập vang lên, tôi bật dậy từ trong lòng anh, chạy đến mở cửa, đứng bên ngoài là một nữ y tá với gương mặt đang đầy oán giận, và một vị bác sĩ đeo khẩu trang che khuất biểu cảm..
“Tình hình của cậu ấy thế nào rồi? Có điều gì không bình thường không?” Bác sĩ hỏi.
“Khá tốt, tối hôm qua anh ấy có sốt một lúc, nhưng giờ đã bình thường rồi.”
“Sốt?” Bác sĩ bước vào cửa, mở băng gạc lên, vừa nhìn thấy máu ở trên miệng vết thương, anh ta tức giận đến mức suýt chút nữa hộc máu:
“Tại sao lại chảy máu?”
“Chắc là vết thương của tôi chưa khép lại.” Net dõng dạc trả lời.
Bác sĩ nhìn thoáng qua phòng bệnh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên những nếp nhăn trên tấm ra giường, trừng mắt liếc nhìn vẻ mặt giả vờ vô tội của ai đó:
“Rốt cuộc cậu có muốn xuất viện không?”
“Đương nhiên là không muốn, anh cũng biết đấy, mỗi một lần tôi xin nghỉ phép rất khó khăn.”
Vừa thấy vẻ mặt bác sĩ giận đến mức không thể kiềm chế được, tôi quyết định đi ra ngoài trước để tránh nạn:
“Em đi mua đồ ăn sáng nha.”
“Anh không đói bụng.”
“Nhưng em thì đói.”
Tôi vừa đi tới cửa, đã nghe bác sĩ nói: “Nếu cậu không an phận, tôi lập tức sẽ viết một bản báo cáo nói rằng cậu bị thương nặng, cần chuyển cậu đến Bệnh Viện Tổng.."
Net vừa nghe, lập tức đổi thái độ nghiêm chỉnh:
“Anh hiểu tôi mà, tôi lúc nào cũng an phận.”
Trước khi cửa khép lại, tôi còn nghe bác sĩ hừ lạnh một tiếng:
“Nhưng tôi lại rất hiểu cậu!”
Không biết vì điều gì, nhưng khi nghe họ nói chuyện, tôi cảm thấy không giống như một bác sĩ đang nói chuyện với bệnh nhân.
***
ns216.73.216.208da2

