Xin phép xong, sắp xếp ca trực xong, tôi về nhà lấy một vài thứ. Vừa vào cửa, tôi liền nói với mẹ:
“Mẹ, con có một người bạn bị bệnh, con cần đến bệnh viện chăm sóc anh ta.”
Mẹ tôi vừa thấy tôi thu dọn một số đồ dùng cá nhân hằng ngày như sửa rửa mặt, bót đánh răng thì ngầm hiểu là tôi sẽ đi nhiều ngày:
“James, ai bệnh thế con?”
Tôi do dự một chút rồi nói:
“Net ạ .”
Mẹ tôi vừa nghe nói Net bị bệnh, khẩn trương giữ chặt tay tôi nói:
“Cậu ấy bị bệnh à? Bệnh gì thế con?”
“Không có gì nghiêm trọng cả, chỉ là bị thương nhẹ, nghỉ ngơi một thời gian sẽ khỏe thôi.”
“Con muốn đi chăm sóc cậu ấy à?”
“Vâng ạ, ở đây anh ấy hiện không có ai trong gia đình hay bạn bè thân thích, không có ai chăm sóc anh ấy, nên con muốn đến chăm anh ấy.”
“James .” Lưỡng lự một lát, cuối cùng mẹ tôi cũng đi vào chuyện đã muốn hỏi từ sớm :
“Không phải là con vẫn còn thích cậu ấy đấy chứ?”
Tôi gật đầu thừa nhận không suy nghĩ: “Vâng.”
“Thế cậu ấy thì sao? Đối xử với con có tốt không?”
“Anh ấy đối xử với con rất tốt.” Tôi đặt túi đồ trong tay xuống, nắm lấy tay mẹ, dựa đầu vào vai bà:
“Mẹ, mấy năm nay, con vẫn không thể nào quên được anh ấy. Con vẫn luôn muốn ở bên cạnh anh ấy.”
“Mẹ biết, trong mơ con vẫn thường xuyên gọi tên nó, con gọi to rất nhiều lần. Ngày con đính hôn với Tee, con có uống một chút rượu, đêm đó ngủ say nhưng vẫn con vẫn khóc, nắm lấy tay mẹ không ngừng hỏi…” - Mẹ tôi nghẹn ngào một lát, sau đó mới tiếp tục nói:
"Con nói, Mẹ ơi sao anh ấy không trở lại, có phải anh ấy đã quên con rồi không…”
“Mẹ…”
“Haizzz, James, Mẹ biết rằng khi nó quay lại, nó nhất định sẽ không chấp nhận để con lấy Tee. Mẹ cũng biết rằng con chịu nhiều ấm ức, tất cả đều là vì bố con…”
Những ấm ức tận sâu trong đáy lòng bấy lâu nay đều được tuôn ra hết, tôi giờ đây giống như một đứa trẻ, nép vào lòng mẹ khóc thật lớn. Khóc đến mức cả người tôi phát run, khàn cả giọng.
Mẹ tôi ôm tôi, vỗ nhẹ lưng tôi. Bố tôi nghe thấy được, ngồi trên ghế sofa đối diện, nặng nề thở dài.
Khóc đến mức mệt mỏi, mẹ tôi múc cho tôi một bát canh gà lớn, mùi hương thơm thoang thoảng xộc thẳng vào mũi. Tôi vừa ăn xong, Mẹ đem phần còn lại cho vào hộp giữ ấm đưa cho tôi:
“Cái này con mang vào bệnh viện, bổ lắm đấy, rất thích hợp để bồi bổ.”
Tôi cười lau nước mắt trên mặt, nhận lấy: “Mẹ, mẹ thật tốt.”
“Đi đi con, không thôi canh sẽ nguội đấy"
Một cảm giác ấm áp chợt len lõi chạy dọc vào trong tim
Tôi mang theo túi đồ trở lại phòng bệnh, khoé mắt tôi vẫn còn hoe hoe đỏ. Net đoán rằng tám phần là do tôi bỏ trốn để đến đây với anh, liền căng thẳng bước xuống giường:
“Sao em lại khóc? Em cãi nhau với bố mẹ à?”
“Không có. Em chỉ cảm thấy mình rất hạnh phúc.” Tôi đưa hộp thức ăn đến tay anh: “Mẹ em nấu canh gà tẩm bổ cho anh đấy.”
Net vừa nghe nói mẹ tôi nấu canh cho anh, liền nhanh chóng bưng lên uống một hơi hết liền nửa hộp..
“Ngon lắm à?”
“Ừm, khó trách em cũng nấu ăn ngon như vậy, thì ra là do mẹ vợ tương lai của anh dạy lại.”
Từ trước đến nay tôi thấy ai dày mặt nhận bà con nhanh như anh:
“Ai là mẹ vợ tương lai của anh?”
“Em là vợ anh, thì đương nhiên mẹ em sẽ là mẹ vợ tương lai .”😂
Vợ ? Tôi đồng ý gả cho anh từ lúc nào vậy?
À, tôi nhớ ra rồi, tôi đã thật sự chấp nhận, vì Tee. Thực ra tôi hy vọng anh có thể chính thức cầu hôn tôi một lần nữa, bằng một thái độ chân thành nhất, hỏi tôi:
" Em có bằng lòng lấy anh không?"
Lúc đó tôi sẽ nói với anh là: Em đồng ý.
Khi ấy sẽ không vì bất kì người nào, hay lí do nào, mà là do chính tôi tình nguyện…
Đáng tiếc, bằng sự hiểu biết của tôi về anh, thì tôi khẳng định chuyện nào mà có thể rút gọn thì nhất định không lòng vòng..
Tôi sắp xếp xong đồ dùng của mình, thì trời cũng chập tối. Net cũng ăn xong, anh chậc lưỡi:
"Nhóc con, anh muốn đi tắm.”
Mấy việc này, anh lúc nào cũng nhớ rõ hơn bất kì ai hết.
“Vâng, vậy anh muốn tắm ở đâu?” Nghĩ đến miệng vết thương không thể dính nước, tôi có thể dùng khăn để lau cho anh, Tôi hỏi: “Phòng tắm hay trên giường?”
Vẻ mặt buồn bã của người nào đó nhắc nhở tôi:
“Bác sĩ không cho anh vận động kịch liệt.”
Tôi không nên hỏi ý kiến của anh mới đúng.
“Đi thôi, em dìu anh vào phòng tắm.” Tôi đỡ anh xuống giường, khi đi ngang qua cửa, tôi thuận tay khóa cửa lại, tôi không muốn để những người chăm sóc đặc biệt của anh nhìn thấy tôi và anh trong phòng tắm. Có những việc thật sự là dù nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch được.
Tôi đỡ anh vào phòng tắm. Mặc dù không gian nhỏ hẹp, nhưng so với nhiều bệnh nhân phải ngủ ở hành lang mà nói thì điều kiện trong phòng mà có hai chiếc giường và một nhà tắm thì đã gọi là xa xỉ rồi.
Vốn định giúp anh cởi quần áo, nhưng khi ánh mắt vừa nhìn vào cúc áo của anh, thì đầu óc tôi có chút choáng váng:
“Anh cởi quần áo ra đi.”
“Sao em không cởi cho anh?”
“Anh không tự cởi được à?”
Anh trả lời vô không một chút chần chừ :
“Không thể!”
Tôi bất lực, liền chậm rãi cởi từng cúc áo cho anh. Trong suốt thời gian đó, tôi hoàn toàn không dám nhìn anh, phòng tắm lại không có cửa sổ làm mồ hôi tôi chảy ra ướt đẫm.
Cuối cùng quần áo cũng được cởi xong, một thân hình cường tráng không che đậy của anh hoàn toàn lộ ra trước mắt tôi. Rất nhiều ký ức đã chôn vùi từ từ được khơi dậy nhấn chìm lý trí của tôi trong tức khắc: Anh ôm tôi, thân thể hai người không một chút khoảng cách, da thịt gần nhau cọ xát không ngừng, cảm giác hưởng thụ vậy khó có thể miêu tả bằng lời.
“Em suy nghĩ gì vậy?”
Anh đã biết rõ còn cố ý hỏi, với chỉ số thông minh và cảm xúc của anh, làm sao anh có thể đoán không ra tôi đang nghĩ gì.
“Nghĩ vết thương của anh khi nào sẽ lành.”
“Hử? Em gấp như vậy sao?”
Tôi nhịn, giả vờ như nghe không hiểu.
Anh nhìn về phần ngực của tôi:
“Nhóc, em tắm cho anh như người Thái đi.”
Tôi nhìn xung quanh, cái phòng tắm chết tiệt này tại sao lại không có cửa sổ, tôi muốn ngạt thở rồi:
“EM không làm như thế được đâu.”
“Anh có thể chỉ em.”
Tôi thẹn quá hóa giận:
“SRP, rốt cuộc là anh muốn là gì?”
“Tắm !”
Tôi trịnh trọng cảnh cáo anh:
“Anh đừng đùa em nha, nếu nhỡ em không kiềm chế được, anh tự gánh lấy hậu quả!”
Anh cười khều khều cằm tôi:
“Tuy rằng anh không thích mình rơi vào thế bị động, nhưng một hai lần, anh cũng có thể chịu được.”
“Có thể chịu được?”
Được, để tôi xem anh có thể chịu đựng được đến mức nào.
Tôi mở vòi sen, giơ tay thử độ ấm của nước, bọt nước bắn khắp nơi trên người tôi, khá lạnh.
Cho đến khi nước trong lòng bàn tay tôi trở nên ấm hơn, tôi mới để nước ấm chậm rãi chảy qua vai anh. Tay của tôi xuôi theo dòng nước, cố gắng không chạm vào vết thương của anh, vuốt ve xuống phía dưới, lướt qua những đường cong thô ráp.
Anh hít thở mạnh, cơ thể dưới tay tôi bắt đầu run rẩy..
Tuy đối với thân người của ai kia, tôi không còn cảm thấy xa lạ nữa nhưng khi nhìn trực diện không mảnh vải như thế này, lại còn cẩn thận vuốt ve từng chút một, tôi vẫn có cảm giác không được tốt lắm, nhanh chóng thấy váng đầu hoa mắt.
Tôi cố gắng giữ cho hô hấp của mình thật bình thường, không ngừng vẩy nước lên người anh. Tay tôi xuôi theo dòng nước xuống phía dưới, dường như đang sờ soạn những đường cong nhấp nhô trên thân hình tuyệt mỹ của anh…
Nhìn trực diện rồi lại cẩn thận sờ, tôi rốt cuộc cũng hiểu được, vì sao chuyện Net nhớ nhất lại là việc tôi tắm rửa cho anh.
Bởi vì, so với cơ thể của anh, thì gương mặt càng làm cho tim người khác đập nhanh hơn.
Khung xương nhỏ, thân hình cân đối, cùng cơ thể rắn chắc nhưng lại không hề khô khan. Chân anh thon dài. Anh - chính là tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất.
Hơi nóng bốc lên, làm cho không khí xung quanh càng khô nóng hơn. Một vài lần, tôi vẩy nước ấm lướt qua da thịt anh, tôi đều có một loại cảm giác choáng váng mãnh liệt, tay tôi không kiềm được mà run rẩy.
Mà anh, không nói một lời, chỉ nhìn tôi, qua làn hơi nước mờ đục.
TIếp đó tôi lấy một chút sữa tắm vào lòng bàn tay, xoa nhẹ. Những bọt xà phòng trơn mềm trong lòng bàn tay của tôi đang tràn ngập trên da thịt anh..
Anh nhắm mắt lại, nhíu mày, thân thể anh dựa vào trên gạch men sứ lạnh lẽo.
“Anh đang nghĩ gì thế?” Tôi học anh, dù biết rõ nhưng vẫn cố ý hỏi, vì tôi nhìn phản ứng thân thể của anh thì sẽ lập tức nhận ra ngay.
“Anh đang suy nghĩ, đã có một người từng nói với anh là..Nếu một ngày anh mặc quân trang, thì người đó sẽ cởi từng cúc áo cho anh, lột bỏ sự trang nghiêm trên người anh.”
Quân trang, quân trang…
Một dòng nhiệt nóng bỗng nhiên bốc lên trong người tôi, thiêu đốt tới tận gương mặt tôi, may mắn thay lúc này anh nhắm mắt lại, nên anh không thấy được vẻ mặt tôi lúc này:
“Thế sao ? Là ai nói vậy ?”
Anh mỉm cười:
“Đúng lúc anh có mang theo một bộ quân phục.”
Quân phục?
Nghe nói quân nhân ngoài bộ thường dùng thì sẽ còn có một bộ quân phục nghiêm chỉnh. Ngoại trừ lúc những lúc duyệt binh hoặc là trong trường hợp cần thiết, họ sẽ mặc. Tôi đã từng được chiêm ngưỡng một lần trên ti vi.
Tôi lặng lẽ ngẩng đầu nhìn anh, anh nhếch môi, khóe môi khẽ cong lên, cám dỗ đến chết người.
Có trời mới biết tôi muốn anh mặc cho tôi xem đến nhường nào. Đáng tiếc trước ngực anh hiện nay đang có một lớp băng gạc thật dày, chính nó nhắc nhở tôi rằng anh đang bị thương. Giờ này mà ức hiếp anh, thì rất là có lỗi với đạo đức nghề nghiệp của tôi.
Chỉ lo bản thân đang mình đang chìm trong mớ rối rắm, tôi nhất thời thất thần. Tôi quên mất tay tôi đã xoa trên lưng anh khá lâu, lâu đến mức lòng bàn tay tôi nóng lên, da thịt của anh cũng trở nên nóng bỏng.
Anh mở to mắt, mắt hằn lên sự dục vọng: “Em đang thử thách anh, có đúng không?”
Rõ ràng là anh đang thử thách tôi mới đúng, khiến cho tôi phải nhìn thấy anh trong cảnh tượng này:
“Là anh bảo em tắm cho anh mà.”
Anh hít vào:
“Nhưng em có nhất định phải cọ đến như vậy không?”
“Anh cũng biết mà, em là dạng người làm việc gì cũng vô cùng nghiêm túc.”
Tôi trừng mắt liếc anh một cái, thuận tay cầm lấy vòi sen, mở nước ở mức độ yếu nhất để cọ rửa thân thể anh.
Nước yếu lại thì hơi lạnh, thân thể anh khẽ run rẩy, tôi muốn chỉnh thành nước ấm, lại quá tay điều chỉnh thành nước nóng.
Net hoàn toàn không thể nhịn thêm được nữa, một tay anh đẩy tôi dựa vào vách tường lạnh như băng, một tay giật lấy vòi sen trong tay tôi, rồi quay ngược về phía tôi.
“Anh làm gì vậy?”
“Em giúp anh tắm lâu như vậy, anh đương nhiên phải đáp lễ lại em một chút.” Nước ấm bắn tung tóe trên người tôi. Toàn thân tôi trở nên ướt sũng, quần áo dán chặt vào người.
Cuối cùng Net cũng đóng vòi nước, toàn thân tôi gần như đã ướt sũng, một số nơi cũng gần như trong suốt, đường cong cơ thể hoàn toàn lộ ra trước mắt anh, không hề che đậy.
Cách một lớp quần áo, tay anh chạm vào nơi mẫn cảm nhất, đầu ngón tay giữ lấy nụ hồng trên ngực tôi, chậm rãi mân mê, chậm rãi cọ xát…
Mân mê đến lúc toàn thân tôi run lên.
Net nở nụ cười:
“Em cũng biết, anh làm điều gì cũng không thật sự nghiêm túc, chỉ riêng duy nhất đối với em mới thật sự nghiêm túc mà thôi.”
Anh đang trả thù, một sự trả thù bá đạo của anh!
Tay anh chậm rãi lần xuống phía dưới, lướt qua mỗi một nơi mẫn cảm của tôi. Da thịt được nước ấm xoa dịu, vô cùng mẫn cảm. Hơn nữa anh lại nửa có nửa không trêu chọc thân thể tôi, làm cho cơ thể tôi rã rời. Vì không muốn chạm vào miệng vết thương của anh, nên tôi không dám phản kháng, càng không ngừng lùi về phía sau để trốn tránh, cho đến khi chạm góc tường, không còn đường lui nữa.
Khi cơ thể anh tiến đến gần bên tôi, dựa sát vào người tôi, anh nâng mặt của tôi lên. Trước mắt tôi toàn là hơi nước, hình ảnh của anh trở nên mông lung, tôi chẳng những cảm nhận được hơi nóng của nước mà còn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh.
“Nhóc .” Anh vén mái tóc ướt đẫm của tôi lên, vô cùng dịu dàng nói:
“Em biết không, anh thích nhất là nhìn dáng vẻ của em lúc này.”
Đương nhiên là tôi biết, anh chính là sắc lang, đại lang thích nhìn người ta tắm rửa, thay quần áo.
Anh áp đôi môi mình sau tai tôi:
“Chờ đợi mấy năm, anh cuối cùng cũng có cơ hội được quay trở về đêm mưa của ngày trước. Em ngồi trong xe anh, áo của em cũng ướt đẫm như thế này. Anh cố ý nói thật nhiều lời mang ẩn ý, nhưng em không tức giận, chỉ đỏ mặt rồi phát run.”
“…” tôi cũng mơ nhớ lại ngày mưa năm đó, thấy ánh mắt nóng bỏng đục ngầu của anh.
“Anh tự nhận mình có thể nhìn thấu suy nghĩ của người khác. Duy nhất chỉ có mình em, anh không thể hiểu được, như gần như xa, lúc có khi không. Khi ấy anh thật sự muốn xé nát quần áo của em, xem em sẽ phản ứng như thế nào?”
Nếu anh muốn biết, thì tôi sẽ nói cho anh biết:
“Em sẽ sợ hãi, sẽ cầu xin anh… Đừng.”
Anh cười, véo mặt của tôi:
“Nếu em nói thế thì ai cũng đều sẽ hiểu, lúc đối phương nói đừng, chính là muốn…”
“Em cũng hiểu được.”
…
Yêu là như thế nào lại khiến cho người khác muốn dừng mà không được. Rõ ràng là muốn, rõ ràng có thể chạm vào, nhưng vẫn cố gắng kìm chế. Nhưng làm thế thì càng mâu thuẫn, càng giãy dụa, lại càng lún sâu hơn nữa…
Tôi và anh đã trải qua rất nhiều khó khăn, mới vung hết những xiềng xích, để có thể đến được với nhau.
Nhất thời cảm động, tôi kiễng chân lên, môi tôi khẽ chạm vào môi anh, hôn nhẹ.
Môi anh mềm mại như nước đến mức khó có thể tin. Đổi lại một nơi nào đó lại cứng nhắc lạ lùng.
Vì không muốn chạm đến miệng vết thương của anh, tôi cố gắng bám vào cổ anh, triền miên mà hôn say đắm. Tôi hôn đến mức bản thân mình nên ý loạn tình mê, toàn thân nóng như lửa.
Mà khi ấy anh lại không một chút khách khí cắt ngang:
“Bác sĩ nói không cho anh…”
“Bác sĩ là nói anh, chứ đây có nói không cho em vận động kịch liệt.”
“Em lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn.”
“Em lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn thì sao, anh có thể làm gì em nào?”
“Tiếp tục…”
Tôi ôm thắt lưng anh, thân thể giống như con rắn quắn lấy người anh. Môi tôi khẽ hôn lên vai, thăm dò người anh, rồi di chuyển xuống phía dưới.
Sau đó, mọi chuyện bắt đầu trở nên hỗn loạn, gấp rút đến lức long trời lở đất.
ns216.73.216.208da2

