Thời gian như quay ngược về quá khứ, tôi và anh lại nhớ đến khoảng thời gian anh bị thương vào hai năm trước, đó là khoảng thời gian mà tôi hài lòng nhất.
Mỗi ngày tôi đều chăm sóc anh, giúp anh gội đầu, giúp anh kì lưng, cùng nhau trò chuyện, có đôi khi còn cãi nhau…
Nhưng tất cả mọi chuyện đều rất tốt đẹp.
Tôi đã từng vô số lần lặng lẽ hy vọng xa xôi, có thể để khoảng thời gian đó quay lại một lần nữa không? Để tôi có cơ hội ở bên anh một lần nữa.
Hiện tại… Tôi rất hối hận, tôi tình nguyện không cần cảm giác hài lòng như vậy, càng không muốn anh bị thương một lần nào nữa.
Lúc tôi đang tràn đầy cảm xúc, không ngờ nết xấu xa của anh vẫn không thay đổi: “Nhóc, thực ra...đã lâu rồi anh không tắm.”
Nhiều năm như vậy, anh một chút cũng không thay đổi nha.
Tôi hít một hơi thật sâu:
“Được rồi, buổi tối em giúp anh tắm.”
"Buổi tối?” Người nào đó trưng ra bộ mặt cực kì thích thú, hả dạ vuốt cằm:
“Ừ, buổi tối rất tốt, đêm dài đằng đẵng, có thể…”
Tôi không thể không cắt đứt sự mơ mộng hão huyền của anh:
“Bác sĩ nói không cho anh vận động kịch liệt.”
“Ngủ cũng tính là vận động kịch liệt sao?”
Cái này quả thật không đúng cho lắm, nghiêm túc mà nói ngủ có hai nghĩa, mà theo sự hiểu biết của tôi về Net, nghĩa anh đang nghỉ không thể nào là chuyện trong sáng được.
Vì thế tôi liền đổi một đề tài khác:
“Bác sĩ nói, có người lái xe đâm vào anh.”
Nghe đến vấn đề này, Net hờ hững dựa vào đầu giường, ánh mắt chăm chú nhìn chiếc ti vi phía đối diện.
“Đàn anh…”
Anh cầm điều khiển ấn vào nút âm lượng, âm thanh to đến mức đinh tai nhức óc.
Tôi nhìn ra được là anh không muốn nói đến đề tài này, nhưng anh càng không muốn nói, tôi lại càng hoài nghi, càng muốn biết người đó là ai.
“Tại sao không muốn nói cho em biết?” Tôi nâng cao giọng thăm dò:
“Không phải là cô gái nào bị anh bạc tình đấy chứ?”
“Anh không có người bạn gái nào có lòng dạ độc ác như vậy…”
Tôi nhớ rõ anh có một…
“Có phải Micky không anh?”
Anh nhìn chằm chằm vào tin tức trên ti vi hừ lạnh:
“Cô ta sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy đâu.”
Tôi bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện quan trọng, liền đi đến bên cạnh anh, ghé vào tai anh hỏi nhỏ:
“Có phải người Anh làm không anh?”
Anh nghe xong liền cười khanh khách:
“Em yên tâm, bọn họ không nghiệp dư như vậy đâu!”
Nói cũng đúng, nếu muốn giết anh, họ sẽ không hành động giữa ban ngày ban mặt như vậy, còn ở trên đường phố lớn đông người nữa chứ
“Anh nói cho em biết đi, cuối cùng là ai muốn hại anh?!”
“Tại sao em lại muốn biết?”
Âm thanh từ ti vi phát ra bên tai cô, tôi nhất thời cảm thấy bực bội, liền giật lấy chiếc điều khiển trong tay anh, tắt ti vi: “Có người lái xe muốn đâm chết anh, Anh hy vọng là em sẽ không quan tâm à?!”
Anh nhìn tôi, ánh mắt vô cùng bình tĩnh.
“Tee.” Một chữ từ miệng anh nói ra vô cùng nhẹ nhàng. Nếu không phải anh đọc rõ từng từ, tôi còn nghi ngờ bản thân mình đang nghe lầm.
“Không đâu…” tôi không phải nghi ngờ lời nói của anh, mà chuyện này thật sự làm tôi bị kinh động, so với những gì Tee vừa nói càng làm cho tôi khiếp sợ hơn.
Net bình thường như thế nào, trong lòng tôi đã sớm biết rõ, nhưng mà Tee trong trí nhớ của tôi, mãi là người có nội tâm trầm tĩnh, ôn tồn lễ độ… Tuy rằng, tôi biết trên đời này sẽ không có gì là mãi mãi..
“Em không tin thì quên đi, dù sao lời nói của anh, từ trước đến giờ em vẫn không tin.”
“Em không nói là không tin. Em chỉ là không hiểu, Tee không phải là loại người dễ bị kích động, anh ấy làm sao có thể làm ra chuyện điên cuồng như vậy.”
“Anh cướp người của hắn, hắn chỉ lái xe đâm anh gãy xương, nói thẳng ra, anh vẫn còn hời chán ”
Lời nói của anh như một luồng khí mạnh, mạnh mẽ đập vào ngực tôi, đau đớn giống như bị gãy một khúc xương. Mũi tôi cay cay, hốc mắt nóng lên, tôi cố gắng cắn răng chịu đựng cơn đau, nhưng cuối cùng vẫn không kiềm nén được sự áy náy và cảm động đang dâng trào trong lòng tôi.
Net là người thường hay làm cho tôi đau lòng, cũng luôn là người khiến tôi luôn có cảm giác áy náy đối với anh. Cũng lại là người khiến tôi yêu đến mù quáng. Khi nghe được những lời mà anh vừa nói, suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi là anh đã làm cho tôi quá nhiều, mà tôi thì hoàn toàn không xứng đáng.
Thế nhưng tôi dường như đã quên rằng, tất cả mọi việc có nguyên nhân thì đương nhiên sẽ có kết quả.
Net thấy tôi sắp khóc, thì anh liền chuyển sang vẻ mặt với nụ cười thoải mái, xoay chuyển lại bầu không khí:
“Có người nói, thượng đế rút một cái xương của đàn ông để nắn thành một người phụ nữ, anh vì em mà gãy ba khúc xương, em đền bù gì cho anh đây?”
Tôi sợ mình sẽ khóc nên cố gắng nở một nụ cười cứng nhắc:
“Anh sẽ không muốn em đền lại cho anh ba người phụ nữ đó chứ?”
“Đề nghị này cũng không tồi, đáng tiếc là trong vấn đề đời sống của quân nhân lại vô cùng nghiêm khắc, không cho phép một chồng có nhiều vợ.” Anh cố ý kéo dài lời nói, vẻ mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối:
“Anh chỉ có thể dùng sức lực của một người thay thế phần ba người.”
“Ba người?”
Ba người…
“Thế nào? Em không muốn à?”
Tôi lắc đầu:
“Em đương nhiên sẽ không làm cho anh thất vọng. Mặt khác sẽ không để anh bị gãy hai khúc xương vô tội. Em quyết định ngày mai sẽ bắt đầu rèn luyện thân thể, nhất định sẽ đem sứ mệnh vinh quang đầy gian khổ này gánh vác lên vai.”
Net bỗng nhiên cười to, vừa cười vừa ấn ngực.
Tôi thật sự không hiểu, vì sao lời nói mang hàm ý trong sáng như vậy, anh lại có thể nghe thành hàm ý xấu xa như thế.
“Đừng cười, coi chừng động đến miệng vết thương đấy.” Tôi vỗ nhẹ lưng anh:
“Anh có khát không? Có muốn uống nước không?”
“Tủ lạnh có trái cây.”
“Anh muốn ăn trái gì?”
“Ăn táo đi, rất ngọt.”
Tôi đi tới chiếc tủ lạnh đặt ở góc tường. Bên trong quả nhiên có rất nhiều trái cây. Tôi lấy ra một quả táo đỏ, gọt vỏ, cắt từng miếng nhỏ, dùng cây tăm xiên vào đưa đến miệng anh.
“Có ngọt không đấy?” Anh hỏi.
Haizzz, đã lâu như vậy rồi, anh một chút cũng không thay đổi, vẫn khó hầu hạ như trước!
Tôi ăn trước một miếng, quả là ngọt đượm thơm mát, hương vị rất tuyệt:
“Ngọt, ngọt lắm.”
“Thật không? Anh nếm thử…” Anh ngồi thẳng lưng, cơ thể chậm rãi tiến đến gần tôi.
Tôi đang muốn đút một miếng cho anh, thì bỗng nhiên có một bờ môi mềm mại đến gần, đầu lưỡi mơn trớn trên môi tôi, nhẹ nhàng nhưng vô cùng ấm áp.
Thời khắc ấy, tôi như quên hít thở, tay mềm nhũn, quả táo trong tay rơi xuống đất, may mắn có người nhanh tay, đỡ lấy giúp tôi, thuận tay đặt sang một bên…
Tôi vẫn còn chưa hoàn hồn thì đầu lưỡi anh lại tùy ý quyến luyến một hồi, linh hoạt xâm nhập vào khoang miệng tôi, quấn quýt một vòng quanh lưỡi mút nhẹ..
Một nụ hôn ngắn ngủi lướt qua, nhưng hương vị ngọt ngào như vô tận.
Đầu óc tôi mơ hồ nhưng ai đó lại vô cùng bình tĩnh, biểu cảm tự nhiên nói cho tôi biết:
“Đừng hiểu lầm, anh chỉ muốn nếm thử quả táo này có ngọt hay không… Ờ, rất ngọt!”
Cách nếm thử độc đáo như vậy, không ngọt mới là lạ đó.
“Ngọt thì nên ăn nhiều một chút đi.” Tôi lấy một miếng táo đưa đến miệng của anh, muốn ngăn chặn hành động của cái miệng đáng ghét kia. Nhưng ánh mắt tôi lại không dám nhìn đôi môi ấy, tôi sợ nhớ lại cái cảm giác tiếp xúc mềm mại vừa nãy, nhẹ nhàng nhưng ấm áp…
Vừa ăn được vài miếng táo, Net bỗng nhiên dùng tay ấn mạnh vào thắt lưng, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
“Sao vậy anh? Anh cảm thấy không thoái mái à?”
“Lưng anh. Có lẽ là do ngồi lâu quá, lưng anh hơi đau.”
Nhìn vẻ mặt đau đớn của anh, tôi tưởng là anh đau thật, vội vàng đặt quả táo xuống, vòng đến phía sau anh, tay thò vào bên trong áo, sờ đến phần hông của anh.
“Chỗ này đúng không?”
“Không phải, xuống chút nữa…”
Tôi ngồi lên trên giường anh, vén vạt áo sau của anh lên, ngón tay lần xuống phía dưới:
“Ở đây đúng không?”
“Không phải.”
Vén vạt áo lên chút nữa, những đường cong cực kì gợi cảm của anh hiện ra. Tay của tôi cứng lại, sau đó lại lần xuống phía dưới tìm kiếm…
Cảm giác mịn màng làm cho tôi nhớ đến mùa hoa nở, khi đó, tôi thích nhất là nhìn lưng anh. Hơn nữa lúc đó còn có vài giọt mồ hôi đọng lại, đường cong của tấm lưng, đó là một vẻ đẹp gợi cảm.
Rất nhiều buổi sáng sớm, tôi ghé vào lưng anh, đầu ngón lần theo sống lưng anh đi xuống, ngón tay lướt qua những đường cong săn chắc của anh, loại cảm giác tiếp xúc với da thịt mịn màng này, khiến tâm trí tôi lại nhớ về…
Đương nhiên, mỗi lần tôi có hành vi như thế, sẽ phải trả giá thật đắt.
“Bác sĩ à, em còn muốn sờ đến nơi nào nữa?”
Âm thanh đột ngột vang lên làm tôi giật mình, lúc này tôi mới phát hiện, tay tôi bất di bất dịch đã chạm đến điểm cuối cùng trên sống lưng anh, thật sự là không thể lần xuống được nữa.
Net quay nửa người sang nhìn tôi, nở nụ cười mờ ám:
“Bác sĩ, sự tự chủ của tôi không được tốt cho lắm, sẽ không chịu nổi sự dụ dỗ như vậy đâu nhé!”
Đôi môi mỏng của anh cong lên nụ cười xấu xa, khiến cho tôi ý thức được bản thân mình đã bị lừa.
“Anh lại gạt em?!” Tôi tức giận đến mức nhéo vào sống lưng anh.
“Đừng…” Net rất sợ cù, lúc này ngực của anh bị thương, một bên tay lại được truyền dịch, anh hoàn toàn không thể phản kháng, chỉ có thể cười khổ xin tôi tha thứ: “Đừng cù anh! Anh sai rồi!”
Khó có được một lần anh yếu thế cầu xin tha thứ như vậy, tôi khẽ cắn môi, cằm hơi nhấc cao, cổ áo để lộ ra chiếc cổ duyên dáng…
Không biết có phải là do thói quen bị anh ức hiếp hằng ngày hay không, vừa thấy anh lực bất tòng tâm như thế, ngay tức khắc trong đầu tôi liền nảy sinh một ý nghĩ trả thù, muốn đặt anh trên giường mà tra tấn một lần.
“Đừng dùng ánh mắt này nhìn anh…”
Tôi khẽ liếm môi, trên bờ môi còn lưu lại một chút ẩm ướt.
Người nào đó thấy tình huống như vậy, liền hét to:
“Đừng nha, trên người anh vẫn còn vết thương.”
Tiếng kêu thảm thiết đó, người không biết sẽ nghĩ rằng tôi đang muốn cưỡng bức anh.
Cho dù như thế nào, tôi cũng là một bác sĩ, ức hiếp bệnh nhân thật sự là làm trái với đạo đức nghề nghiệp thường ngày của tôi.
Tôi cố gắng kiềm chế ý nghĩ phạm tội, dịu dàng sờ vào gương mặt đang nhợt nhạt của anh, an ủi:
“Sư huynh, anh suy nghĩ hơi nhiều rồi đó, em sẽ không làm như thế với anh đâu.”
Tuy rằng vẻ mặt của anh thật sự làm cho người khác nảy sinh ý nghĩ ko trong sáng
Không ngờ, cửa đột nhiên bị một y tá vội vàng đẩy ra.
Thời gian như ngừng lại, ba người đồng thời bất động.
Anh chàng đẹp trai bị thương, quần áo đang xộc xệch, một tay không thể cử động, mà tôi là người nhà bệnh nhân lại ngồi xổm trên giường bệnh, một bàn tay đặt trên thắt lưng anh, tay kia thì đặt trên mặt anh…
Tình huống này, kết hợp với tiếng kêu cứu vài giây trước của anh, rất khó để người khác không liên tưởng đến hình ảnh cấm trẻ em xem..
Cô y tá nuốt nước bọt một cách khó khăn, đỏ mặt nhắc nhở tôi:
“Bệnh nhân bị thương rất nặng.”
Thật sự là tôi chưa làm gì hết mà, là tôi bị hãm hại, tôi xin thề!
Tên đầu sỏ hãm hại tôi tức mở miệng giải thích: “Bác sĩ James nói muốn kiểm tra vết thương cho tôi một chút.”
Cô y tá oán trách liếc tôi một cái:
“Anh ta bị thương ở ngực.”
Là một bác sĩ vô cùng có đạo đức nghề nghiệp lại bị một nữ y tá cho rằng tôi đang lợi dụng lúc bệnh nhân gặp khó khăn, mà ức hiếp bệnh nhân, đúng là không còn lúc nào mất mặt hơn lúc này nữa mà.
Tôi ảo não bước xuống giường, hung hăng trừng mắt lườm ai đó đang cố nén cười:
“Nghỉ ngơi cho thật tốt, em đi đây.”
Vừa nghe xong, Net lập tức không cười nổi:
“Em đi đâu? Em đã nhận lời bác sĩ là ở cạnh anh 24/7 trông chừng anh mà.”
Bác sĩ phải biết rằng làm sao tôi có thể chăm sóc cho anh, ngay cả hai mươi bốn phút anh cũng không cần tôi chăm sóc: “Em về nhà.”
Tôi vừa mới xoay người, Net bỗng nhiên giữ chặt cổ tay của tôi, anh nắm rất chặt. Trái tim tôi nhanh chóng bị anh bắt lấy, như được dòng nước mềm mại quấn quanh:
“Anh nghỉ ngơi một lát đi, em về bệnh viện xin nghỉ vài ngày, rồi về nhà lấy quần áo, xong việc em sẽ trở lại, nhanh thôi.”
Lúc này anh mới buông tay tôi ra, lấy chiếc chìa khóa trên bàn đưa cho tôi:
“Vậy em lấy xe của anh đi đi.”
Cầm chiếc chìa khóa anh đưa đi đến cửa, tôi đặc biệt lưu ý bảng tên được gắn trên áo của cô y tá, là chăm sóc đặc biệt, khó trách lại tận tụy với công việc như vậy.
***
Tôi lái xe đến bệnh viện trước, vốn định gặp Trưởng khoa trao đổi về việc đổi ca, sau đó mới đến gặp lãnh đạo để xin phép. Nhưng không ngờ rằng vừa mới đến trước cửa văn phòng, đã nghe được một cuộc nói chuyện:
“Làm sao có thể như vậy? Tee sắp kết hôn với bác sĩ James mà, các người đừng nói lung tung.”
Vừa nghe tới đây, bàn tay đang giơ lên định đẩy cánh cửa liền dừng lại trong khoảng không vô định.
Một giọng nói tiếp theo vang lên: “Tôi không nói lung tung đâu, bạn của tôi làm cùng với Tee nói, anh ta có người mới rồi, nhưng lần này lại là con gái của Phó thị trưởng.”
“Vì chức quyền, công danh mà đổi gu á ”
“Chắc là bác sĩ James không biết? Vì tôi nhận thấy cậu ấy gần đây rất vui vẻ.”
Một người khác liền khác cướp lời:
“Nầy nhưng mọi người có để ý không, không thấy bác sĩ James đeo nhẫn đính hôn nữa.”
“Đúng, đúng rồi, tôi cũng không thấy. Nhưng là tôi nghĩ cậu ấy quên đeo…
Vậy chắc là cậu ấy đã biết, hằn là hôm nay chắc là cố gắng gượng cười.”
“Chắn chắn là vậy, ngoại trừ lúc trấn an bệnh nhân, có ai thấy bác sĩ James cười đâu? Mấy ngày nay cậu ấy gặp ai cũng cười, nhất định là cố ý cười cho người khác thấy.”
“Chắc là vậy rồi. Haizzz, tại sao Tee lại làm như vậy, thật là bội bạc.”
“Mấy người thì biết gì, Thị trưởng bị cắt chức, Tee không còn chỗ dựa, đương nhiên anh ta mặc định sẽ tìm một chỗ dựa khác…”
Tôi đẩy cửa, chỉ một tiếng tạch nhỏ lại náo động mọi người bên trong.
Tôi đứng ở đó mỉm cười, nhưng ngược lại không khí trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh đến kỳ lạ.
Các y tá lẫn bác sĩ giật nhẹ tay áo nhau như cầu xin sự giúp đỡ.
“James, hôm nay không phải cậu được nghỉ sao?” một bác sĩ gượng cười nói.
“Tôi đến để xin phép, tôi có ít việc riêng, nên xin nghỉ một tuần. Vừa hay nghe mọi người đang đề cập đến chuyện của tôi, không sao, mọi người nói tiếp đi.” Thấy vài cô y tá nhìn nhau, biểu hiện chuẩn bị bỏ trốn, tôi liền nở nụ cười tươi:
“Thật sự không sao đâu, tôi và Tee đã chia tay rồi, nhưng không phải nguyên nhân đó…”
“Là tôi chia tay anh ấy trước.”
“Tại sao?” Một tiếng vang lên ngay sau đó do không kiềm chế hỏi liền.
Tôi cố gắng để giọng nói của bản thân trở nên đáng tin một chút, để tránh mọi người hiểu lầm là tôi đang bịa chuyện để vãn thể diện của chính mình:
“Bởi vì bạn trai trước của tôi đã về nước…”
Một cô y tá như nghĩ chuyện gì đó, hai mắt ánh lên vẻ kỳ lạ hỏi:
“Vậy anh ta có phải là quân nhân không? Gương mặt rất đẹp trai !”
Tôi khó hiểu nhìn qua cô y tá:
“Tại sao cô lại biết?”
“Hơn một tháng trước anh ấy có đến bệnh viện tìm cậu, hỏi cậu có ở đây hay không, tôi nói với anh ta, cậu đang ở phòng bệnh…”
“A!” Một cô y tá khác kích động nói chen vào:
“Tôi nhớ ra rồi! Người đó là bạn trai trước của cậu à?”
Nhìn biểu cảm của mọi người, tôi liền có thể xác định ngay người các cô ấy nói tới chắn chắn là Net. Ngoại trừ Net ra không có người đàn ông nào có thể làm cho phụ nữ một tháng sau ngày gặp mà khi vừa nhắc lại vẫn còn phấn khích như thế.
“James, anh ta đến tìm cậu, có phải muốn nối lại tình xưa không?”
Câu hỏi vừa dứt thì mọi ánh mắt đều nghiêm túc nhìn về phía tôi, y rằng đang chờ đợi đáp áp của tôi.
Tôi cúi đầu, nhìn thoáng qua đồng hồ rồi cố ý miết nhẹ lên cái tên được khắc trên đó:
“Ừ, năm đó tôi và anh ta có đôi chút hiểu lầm, hiện tại hiểu lầm đó đã được làm rõ hết rồi.”
Mọi sự đổ dồn đều được đặt lên cái đồng hồ của tôi, thầm hiểu được mọi chuyện vì sao lại thế này.
Tôi không muốn giải thích những chuyện không cần thiết nữa, im lặng tiến tới chiếc ghế rồi ngồi xuống bên cạnh bác sĩ Ximon: “Bác sĩ, những ngày tới cậu có bận không? Tôi có thể đổi ca với cậu được không, sắp tới tôi có việc rất quan trọng.”
“Không bận. Tôi có thể đổi ca với cậu.”
“Cám ơn! Vậy tôi đi xin phép chủ nhiệm đây.”
Tôi bước ra khỏi văn phòng, tiếng thầm thì bên trong vẫn còn vang vọng, nhưng tôi không muốn nghe nó nữa, vội bước nhanh một mạch đến văn phòng chủ nhiệm.
ns216.73.216.208da2

