"Chỉ là vết thương nhỏ? Sẽ nhanh lành thôi?"
Anh lại gạt tôi một lần nữa!
Vết thẹo sưng đỏ in hằn những tia máu của anh rõ ràng vẫn còn chưa kín miệng. Mà vừa rồi tôi lại còn dùng sức đụng trúng vào miệng vết thương của anh. Máu từ vết thương chậm rãi chảy ra, đông lại tạo thành từng mảng đỏ khiến tôi hoảng sợ.
Lúc này, những tức giận của tôi như đã tan thành mây khói. Tôi chỉ muốn biết, vết thương này của anh phải đau đớn đến mức nào.
Tôi run rẩy từng hồi rồi hỏi với giọng điệu lắp bắp:
“Anh, tại sao lại bị thương nặng đến như vậy?”. Với vết thương này của anh, thật sự mà nói thì tôi còn từng thấy qua rất nhiều bệnh nhân với vết thương nặng hơn, máu nhiều hơn thế này, nhưng tận cho đến hôm nay, tôi chưa bao giờ run rẩy đến như vậy. Phút này, tôi thật sự run sợ, trái tim tôi đau buốt tựa như chiếc lá khô héo rơi rụng khỏi cây.
Net nhìn sắc mặt tôi rồi vội lảng tránh vấn đề chính:
“Hôm đó khi anh đi khỏi phòng của em, anh gặp chút việc ngoài ý muốn thôi.”
“Chuyện ngoài ý muốn, là chuyện gì?” Tôi truy hỏi.
Net không nói lời nào, kéo áo sơ mi lại, thản nhiên cài nút áo, biểu hiện rõ là anh không muốn trả lời.
Tôi liền nhớ những lần gọi điện thoại trước đó, ngữ điệu giọng nói mơ hồ như vô lực, âm thanh chữ được chữ mất không rõ ràng..Nghĩ đến đây thôi thì tim của tôi co rút đau đớn từng đợt. Tôi là một bác sĩ, thì tại sao lại quên mất rằng chỉ có bệnh nhân vừa tỉnh lại sau khi cấp cứu hay kiệt sức thì mới có giọng nói như vậy.
“Ngày hôm đó, khi anh gọi điện thoại cho em…”
Anh ôm tôi, dùng nụ cười của bản thân, cố gắng nhẹ nhàng an ủi tôi:
“Em không cần lo lắng, anh không sao. Anh còn khoẻ lắm, nếu em tin thì anh cũng không ngại giúp em thử sức đâu.."
Anh luôn như thế, không phân biệt được lúc nào nên đùa lúc nào không.
Ngay lúc này tôi làm gì còn tâm trạng để thử sức cùng anh, tôi không nói gì trực tiếp kéo tay anh lại phía xe:
“Đi, em đưa anh đến bệnh viện.”
“Anh vẫn còn chưa được ăn mà.”
Ăn ?????
Anh là học sinh ưu tú ngành y mà lại không hiểu rõ người đang bị thương nặng như thế thì phải tránh ăn thức ăn cay, và có mùi tanh sao. Vậy mà khi tôi mời thì anh lại đồng ý ngay lập tức không hề suy nghĩ đến. Bất giác mọi cảm xúc trong tôi dâng trào, so với ớt còn cay hơn
Có người, dù có giận, có trách móc nhưng vẫn làm cho bạn yêu thương, vì người đó luôn hết lòng hết dạ làm mọi thứ vì bạn và yêu bạn.
Nước mắt tôi lại rơi, từng giọt từng giọt một rơi xuống, càng lau càng nhiều..
Net vừa thấy tôi khóc, liền có chút hoảng hốt, nhanh chóng bước lại gần dùng tay áo lau nước mắt cho tôi:
“Anh sợ em sẽ như thế này, nên mới không nói cho em biết.”
“Đi thôi, em đưa anh đến bệnh viện.” Một tay tôi vừa lau nước mắt, một tay vừa mở cửa xe đẩy anh vào ghế ngồi bên cạnh, còn tôi ngồi vào ghế lái xe.
Xe chạy ra khỏi con đường nhỏ, Net liền nói với tôi:
“Đến bệnh viện thành phố.”
“Bệnh viện thành phố? Vậy là tròn khoảng thời gian vừa qua anh ở bệnh viện Thành phố sao ?”
“Ừ.”
Tôi không cần hỏi cũng biết vì sao anh lại không đến Bệnh viện nơi tôi làm, rồi tại sao lại liều mạng mang mình đầy vết thương từ đó chạy đến nhà chỉ để đi dạo cùng tôi..
Anh làm tất cả mọi việc chỉ bởi vì một chữ đơn giản, rất đơn giản mà thôi..
“Còn giận anh sao?” Net nhìn tôi hỏi
“Không có.”
Tôi không giận anh, không một chút giận anh, nhưng tôi là đang giận chính bản thân mình.
Từ lần đầu tiên tôi gặp lại anh trong VIP của khách sạn - một gương mặt không thể nào quên kia, thì trái tim tôi đã bắt đầu dao động.
Tôi cứ nghĩ nếu bản thân mình giữ vững lập trường kiên định từ chối, thì anh sẽ như hai năm trước mà để tôi rời đi.
Nhưng tôi lại quên mất rằng anh là người như thế nào, làm sao anh có thể không nhìn ra sự do dự và lưỡng lự của tôi kia chứ? Làm sao lại không phân biệt được cảm giác khi bị ép buộc hay tình nguyện khi phải ngủ với người mình không thích..?
Tất cả những đấu tranh và mâu thuẫn của tôi, sự khao khát nhưng kháng cự của tôi, tất cả đều bị ánh mắt nhìn thấu của anh nhận ra, chỉ là anh không nói ra mà thôi.
Bởi vì, anh không muốn vạch trần ép buộc tôi nên anh lựa chọn cách ép buộc bản thân chính mình, không từ thủ đoạn…
“Em không ghét anh? anh không hiểu gì nhìn tôi: “Tại sao?”
Tôi nhìn anh, vô cùng nghiêm túc nói:
“Là em sai. Nếu ngày đầu tiên em gặp anh, chấp nhận yêu cầu và trở về bên cạnh anh, anh hoàn toàn sẽ không cần phải làm ra nhiều việc như vậy, còn Tee cũng sẽ không trở thành như ngày hôm nay.”
Net dựa lưng vào ghế ngồi, quay sang nhìn về phía cửa xe. Khi ấy tôi không thấy vẻ mặt anh, chỉ thấy anh đưa tay ấn nhẹ vào lồng ngực.
Phía trước là con đường rất quen thuộc, nhưng tôi lại không phân biệt được mình đang đi đâu. Y hệt như chuyện, rõ ràng bản thân tôi biết rõ chuyện gì đúng, chuyện gì sai, nhưng khi đối mặt với anh, thì tôi lại mơ hồ giữa không biết đúng sai thế nào..
Xe vẫn mãi chạy về phía trước, dọc trên theo một con đường thẳng tắp.
Tôi cảm thấy mình thật may mắn, vì trước mắt chỉ có một là con đường duy nhất, không có ngã rẽ nên không cần phải lựa chọn.
Đến bệnh viện tư Thành Phố, Net đưa tôi đến phòng bệnh của anh. Thay vì là một gian phòng của bệnh viện, thì thay vào đó là một khu nhà tư cao cấp, ví như thế có lẽ sẽ đúng hơn. Ngoại trừ không có bếp ra, thì tất cả mọi thứ trong phòng đều được chuẩn bị đầy đủ, ngay cả giường cho người nhà của bệnh nhân cũng là chiếc giường sang trọng.
Cô y tá trẻ vừa thấy Net quay trở về, liền chạy thẳng đến phòng bệnh vui mừng nói: “Cuối cùng anh đã trở lại, bác sĩ trưởng khoa đã đến tìm anh rất nhiều lần, muốn kiểm tra vết thương cho anh…”
Tôi đỡ anh ngồi lên giường, miệng không nhừng hồi cô y tá nhanh tay:
“Vết thương của anh ấy bị chảy máu, cô mau đi gọi bác sĩ đến đây ngay đi.”
“Chảy máu sao..?? Tôi sẽ lập tức gọi bác sĩ đến.” Cô y tá nghe vậy, thì vội vàng xoay người chạy đến cửa, rồi với miệng gọi một cô cô y tá khác nói:
“Miệng vết thương của bệnh nhân phòng bệnh đặc biệt bị rách, tôi đi gọi bác sĩ, cô vào trong thay quần áo cho anh ấy đi.”
Vừa nói xong, một cô y tá khác vội vàng chạy vào, nhanh chân bước đến tủ lấy ra một bộ quần áo bệnh nhân.
Tôi làm việc ở bệnh viện, cũng như chứng kiến ở các bệnh viện khác nhiều rồi nhưng chưa từng thấy nơi nào có hiệu suất làm việc cao như ở đây. Y tá rất có trách nhiệm, xem ra bệnh viện tôi đang làm nên học tập nhiều hơn ở đây..
Tôi đang âm thầm khâm phục, thì thấy cô y tá nửa như quỳ xuống trước mặt Net, tay thì nhẹ nhàng cởi bỏ cúc áo của anh, kéo nhẹ vạt áo dính máu ra, chậm rãi cởi áo cho anh, động tác vừa cẩn thận lại vừa chuyên nghiệp.
Ytá giúp bệnh nhân thay quần áo là việc không hề xa lạ đối với tôi. Bản thân là một người bác sĩ chuẩn mực, thì chuyện này đối đối tôi rất đơn thuần, không có việc nghĩ về chuyện gì không trong sáng, nhưng mà…
Cô y tá khẽ đong đưa, đôi mắt to trong veo như cười, động tác lại rất dịu dàng. Tôi thật sự không tin người nào đó không có một chút suy nghĩ không trong sáng.
Thấy cô y tá đang chuẩn bị cởi thắt lưng của anh, thì tôi thật sự không nhịn được nữa, bước lên từng bước rồi nói:
“Để tôi làm.”
Giọng nói của tôi vô cùng cương quyết, khiến cô y tá khó xử nhìn tôi:
“Trên người anh ấy đang có vết thương…”
“Tôi biết, tôi sẽ cẩn thận.”
Cô y tá thấy tôi kiên quyết, thì cũng không tiện cũng như không biết nói gì, nên đành nhường để tôi làm thay..
Tôi chậm rãi ngồi xổm trước mặt anh, cúi đầu cởi thắt lưng giúp anh, động tác của tôi so với cô ý tá rõ ràng là rất khác biệt, chiếc thắt lưng đó tôi tháo nửa ngày vẫn không tháo ra được.
Chật vật lắm mới cởi xong, tôi đang muốn kéo khóa quần của anh, thì Net ghé sát vào tai tôi nói nhỏ:
“Bác sĩ à, bình thường em hay đối xử với bệnh nhân của em như thế sao?”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn, thấy khóe môi ai đó đang cong lên thành một nụ cười.
“Thỉnh thoảng.”
Net khẽ nói cho tôi biết:
“Sau này, chuyện này nên để cho y tá làm đi, em rất biết cách thử thách sự nhẫn nại của bệnh nhân.”
Tôi cố gắng không suy nghĩ lệch lạc ý nghĩa trong lời nói của anh, nên nghĩ là anh chê động tác tôi làm quá chậm đi. Vì thế tôi cố gắng nhanh tay hơn, nhanh chóng giúp anh thay quần, cô y tá đứng bên cạnh nhìn thấy hành động của tôi thì kinh hãi, liên tiếp nhắc nhở tôi:
“Xin cần thận một chút, cẩn thận một chút.”
Còn anh thì đang chăm chú nhìn tôi, nụ cười trên môi anh ngày càng sâu.
Vừa thay quần áo xong, thì một vị bác sĩ nam hơn ba mươi vội vàng bước vào, khẩu trang che khuất gương mặt, thứ nhìn thấy duy nhất là một đôi mắt sáng.
“Bác sĩ.” Cô y tá lễ phép chảo hỏi.
Tôi liền nhớ đến khoa CTCH của bệnh viện thành phố có một vị bác sĩ vô cùng nổi tiếng. Nghe nói trình độ phẫu thuật rất giỏi, lại còn cực kì đẹp trai, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là nhân phẩm...
Bác sĩ đi đến trước mặt Net, nhẹ nhàng kéo vạt áo anh xuống, vừa nhìn thấy trên miệng vết thương xuất hiện những vệt máu mờ, thì đầu chân mày của anh ta liền nhíu chặt lại.
Bác sĩ liền ngẩng đầu nhìn tôi, sau đó lại nhìn Net:
“Tôi không phải đã nói với cậu rằng, cậu phải vận động nhẹ nhàng, không được quá kịch liệt rồi còn gì, nhất là những loại vận động "đặc biệt"…”
Vừa nói xong câu, thì cô y tá liền cúi đầu, gương mặt ửng hồng.
Tôi nghĩ rằng, sắc mặt của tôi lúc này cũng không khác gì so với cô ấy đâu
Net kẽ ho nhẹ một tiếng:
“Tôi chỉ là đi dạo cùng người tôi yêu thôi mà.”
“Đi dạo mà vết thương có thể trở thành như vậy sao?!”
“Có lẽ là do đi quá nhanh.”
Bác sĩ nam sau khi nghe thấy liền lườm Net một cái:
“Tốc độ một ngàn mét trên giây à?”
Net bị chụp mũ nên không biết chống đỡ như thế nào, đành thành khẩn nhận lỗi: “Bác sĩ à, lần sau tôi sẽ điều chỉnh tốc độ, nhất định sẽ không kịch liệt như vậy nữa đâu.”
“Cậu vẫn còn muốn có lần sau sao? Kể từ hôm nay, cậu phải ở đây nghỉ ngơi, khi nào tôi cho phép cậu mới được xuất viện. Cậu mà không nghe lời thì tôi sẽ nhốt cậu trong phòng bệnh.”
“Vận động nhẹ nhàng mới có ích cho sức khỏe.”
“Cậu là bác sĩ hay tôi là bác sĩ?!”
Netcười gượng nói:
“Anh là bác sĩ.”
Nghe câu trả lời như thế, bác sĩ trưởng khoa cuối cùng cũng vừa lòng, cẩn thận xử lí vết thương cho Net, còn bảo y tá lập tức truyền dịch cho anh để giảm nhiệt cho vết thương.
Sắp xếp ổn thỏa, bác sĩ mới thoáng nhìn qua tôi, ánh mắt có xuyên thấu cực mạnh: “cậu là người nhà của cậu ấy à?”
Theo lý mà nói, cứ cho là như vậy đi. Tôi liền gật đầu:
“Đúng vậy.”
“Vậy phiền cậu đi theo tôi ra ngoài một chút.”
“Anh muốn dẫn người của tôi đi đâu?” Net chất vấn.
Vị bác sĩ đó hoàn toàn không để ý đến anh, một mạch bước thẳng ra cửa.
"Lát nữa em sẽ quay lại.” Tôi nói xong liền bước ra ngoài theo bác sĩ.
Đưa tôi vào phòng làm việc, bác sĩ đóng cửa lại, tháo khẩu trang ra. Đúng là danh bất hư truyền, da trắng môi hồng, ôn hòa điềm đạm.
“Bác sĩ James, mời ngồi.” Anh ta khách sáo kéo ghế dựa đến chỗ tôi, vô cùng lịch sự nói.
Nghe anh ta gọi tên mình, tôi hơi sửng sốt: “Anh biết tôi?”
“Đã từng gặp qua vài lần, có lẽ bác sĩ James không chú ý đến tôi.”
Thành phố này vốn dĩ không lớn, trong khi hai bệnh viện cũng có trao đổi trong một thời gian, anh ta biết tôi cũng không có gì là lạ.
Đợi tôi ngồi xuống, bác sĩ mới nói:
“Bác sĩ James bận nhiều việc lắm sao?”
Nghe anh ta khéo léo hỏi tôi lý do vì sao những ngày trước không xuất hiện, tôi liền giải thích:
“Tôi không bận. Nhưng anh ấy là sợ tôi lo lắng, nên giấu tôi… Hôm nay, tôi mới biết anh ấy bị thương.”
“À! Thì ra là vậy.” Bác sĩ suy nghĩ gì đó, rồi bất đắc dĩ mà thở dài:
“Thứ lỗi cho phép tôi nói thẳng, tôi làm bác sĩ lâu như vậy, kiểu bệnh nhân nào tôi cũng đã gặp qua, duy nhất chưa thấy qua bệnh nhân nào không hiểu chuyện như cậu ấy. Ngày đầu tiên phục hồi, sau khi cắt chỉ, buổi tối cậu ấy liền trốn viện, khiến vết thương suýt chút nữa là bị nhiễm trùng. Mấy hôm nay, cứ hễ y tá sơ suất một chút là không thấy cậu ấy đâu, những người khác họ sẽ không…”
Tôi cúi đầu, giây phút này tôi muốn nói gì cũng đều không nói nên lời.
Bác sĩ còn nói:
“Tôi mong cậu có thể khuyên cậu ấy một chút, không cần biết cậu ấy có việc gấp như thế nào, nhưng trước tiên cũng phải để vết thương lành mới được!”
Nếu cho bác sĩ biết, bệnh nhân của anh ta cùng ngành với mình, không biết bác sĩ sẽ có biểu cảm như thế nào nữa đây.
“Anh yên tâm đi, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ ở cạnh anh ấy 24/24, đảm bảo sẽ không để anh ấy trốn viện nữa.”
Bác sĩ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi.”
“Bác sĩ, tôi có thể hỏi anh một việc không, tại sao bạn trai của tôi lại bị thương nặng như vậy?”
Anh ta tỏ thái độ ngạc nhiên nhìn tôi:
"Cậu không biết sao?”
“Anh ấy sợ tôi lo lắng, không chịu nói gì cả.”
Bác sĩ bỗng nhiên nở nụ cười, cười thật lâu, dường như cảm thấy mình phát hiện chuyện một chuyện rất thú vị:
“Thật là không nhìn ra, cậu ấy lại si tình đến như vậy.”
Đúng vậy, trước kia chính tôi cũng không nhìn ra được nữa mà.
Nói chuyện cùng bác sĩ một chút, tôi mới biết được. Một tuần trước, Net bị tai nạn giao thông. Nói chính xác hơn, là bị người khác lái xe đâm trúng, khiến anh văng xa hai mét, ngã đập vào thành hoa xi măng góc tường, xương sườn bị gãy thành ba khúc. Trong đó có một khúc bị gãy suýt chút nữa đã đâm thủng vào gan.
Nơi xảy ra tai nạn rất gần với bệnh viện nơi tôi làm, nhưng anh kiên quyết bảo xe cứu thương chở anh đến Bệnh viện tư thành phố.
Sau một ngày phẫu thuật, cảnh sát đến tìm Net thẩm vấn, nhưng bởi vì thân phận của anh đặc biệt, lại không cho cảnh sát tham dự, nên cảnh sát đành chấp nhận, trực tiếp hủy bỏ vụ án.
Theo lý mà nói, nếu đây là một vụ tai nạn giao thông ngoài ý muốn, thì Net sẽ không cự tuyệt sự can thiệp của cảnh sát.
“Người gây ra tai nạn có xuất hiện không?” Tôi hỏi.
“Có đến một lần.”
“Người đó là ai vậy?”
Bác sĩ do dự một lát, nói với tôi:
“Cậu nên đi hỏi cậu ấy.”
Tôi hiểu được, vấn đề riêng tư của bệnh nhân, bác sĩ không tiện nói ra, đây là đạo đức nghề nghiệp:
“Tôi có thể xem bệnh án của anh ấy được không?”
“Đương nhiên là có thể.”
Bác sĩ lấy bệnh án đưa cho tôi, tôi xem kỹ một lần, bệnh án được viết vô cùng cẩn thận, bao gồm cả việc mỗi một lần anh trốn viện, nhiệt độ cơ thể của anh sau khi về, cũng như sự viêm nhiễm của vết thương..
Mỗi một hàng chữ được viết ở đó, đều như đang chỉ trích tôi, Net đối xử với tôi như thế , mà rôi lại đối xử với anh như vậy...
Mang theo trái tim đau như cắt, tôi trở lại phòng bệnh của anh.
Anh đang được truyền dịch, vừa thấy tôi bước vào, vội vàng ngồi dậy:
“Tên bác sĩ đó nói gì với em vậy?”
Tôi ngồi lên mé giường của anh, nhìn thoáng qua bình truyền dịch, trực tiếp điều chỉnh tốc độ truyền chậm lại một chút: “Anh ta bảo em hai mươi tư giờ đều phải trông chừng anh, không được để anh trốn viện nữa.”
“Em ở bên cạnh anh 24/7, thì còn trốn viện làm gì?”
Tôi muốn cười nhưng thật sự tôi lại muốn khóc hơn.
Tôi im lặng nhìn anh, nhìn thật lâu, sau đó giơ tay vuốt tóc anh:
“Đàn anh, lát nữa em sẽ gội đầu cho anh.”
Anh nắm lấy tay tôi, nắm thật chặt trong lòng bàn tay của mình, đôi con ngươi đen sáng chói.
ns216.73.216.208da2

