Anh thở dài, anh hắng giọng, bắt được tay tôi, nắm lại trong lòng bàn tay.
Tôi lại để tay kia lên đùi anh, chân anh thon dài thẳng tắp.
Anh dịch người ngồi xa tôi một chút:
“Em và Din nói gì vậy?”
“Nói chuyện trước đây.”
“Còn gì nữa?”
Tôi im lặng nhướng nhướng mi mắt, gương mặt có chút say rượu của anh vô cùng tuấn tú, tôi thích nhất là nhìn anh trong bóng tối, nhìn mãi mà không chán:
“Anh ấy nói cho em biết: Là anh ấy bắt Tee, anh ấy cũng chính là người đưa thẻ phòng…”
Bàn tay anh đang nắm lấy tay tôi siết chặt, một cơn đau nhức do hai bàn tay quấn chặt truyền khắp toàn thân tôi.
“Em còn nhớ hắn!”
Tôi ngửi được mùi thuốc giấm chua nồng đậm toát ra từ anh, hơn nữa bất cứ lúc nào khi ngọn lửa bốc cháy sẽ thiêu tôi đến mức thịt nát xương tan.
Thấy tôi không nói lời nào, anh xoay mặt sang hướng khác hít thở.
“Anh ghen à?” Tôi giật nhẹ tay áo anh: “Em còn nghĩ anh đã từng học qua tâm lý học thì sẽ không ăn giấm chứ.”
Anh khinh thường hừ lạnh một tiếng, không để ý đến tôi.
“Từ nhỏ đến lớn, em vẫn luôn xem anh ấy là anh trai, cho đến bây giờ cũng chưa từng thích anh ấy.”
“Anh trai? Em chấp nhận gả cho anh trai à?”
“Vậy tại sao anh lại cưới Micky, anh thích cô ấy sao?”
Net bất giác xoay người chặn lời nói của tôi bằng cách hôn tôi thật cuồng nhiệt, tôi không hề cự tuyệt nụ hôn của anh, tôi nhìn thẳng vào đáy mắt anh đồng thời cũng muốn anh nhìn thấy đáy mắt tôi.
Thật lâu sau, đến khi tôi hít thở không thông suýt ngất, không còn sức lực mà mềm nhũn nằm trong vòng tay anh thì anh mới buông tôi ra, nở nụ cười.
Tôi cũng cười, hai tay ôm lấy cổ anh, ghé vào tai anh khẽ nói vài chữ…
“Anh, em muốn anh…”
…
Rõ ràng đoạn đường đến biệt thự rất ngắn, nhưng lại giống như trải qua cả thế kỷ.
Tài xế vừa dừng xe lại, ngay cả đồng hồ đếm kilomet anh cũng chưa xem qua thì anh đã vội để lại hai trăm đồng: “Không cần thối”, rồi kéo tôi xuống xe.
Trước cổng lớn, anh liên tiếp ấn mật mã, cửa tự động mở ra, toàn bộ đèn trong biệt thự bật sáng.
Tôi tò mò nhìn bốn phía:
“Ồ? Hoàn toàn tự động?”
"Cảm ứng.”
Biệt thự được trang trí theo phong cách cổ xưa nhưng không kém phần thanh lịch, trên tường còn có một bức tranh sơn thủy vô cùng sắc sảo…
Vẫn chưa kịp chiêm ngưỡng xong, Anh đã trực tiếp áp người tôi lên tường, đầu lưỡi anh thăm dò mạnh mẽ vào khoang miệng tôi, như muốn nuốt chửng cả người tôi.
Ngọn lửa bốc cháy, lửa nóng cùng với khao khát trong cơ thể hòa quyện vào nhau, cuốn tôi và anh vào trong cơn kích tình cuồng dã…
Tôi giơ tay cởi cúc áo anh, tôi vừa cởi được hai cúc, anh đã nhanh nhẹn xé toạc vạt áo sơ mi, chiếc áo toàn hoàn được mở ra.
Trong phút chốc, sự ngăn nắp sạch sẽ nơi đây bị tôi và anh biến thành một đống hỗn loạn.
Áo sơ mi anh bỏ ở cửa, áo khoác của tôi trên ghế sofa, thắt lưng của anh thì nằm ở cầu thang, còn quần kaki cùng áo của tôi bị xé nát để lại ở trước hành lang phòng ngủ… Chờ cho đến khi anh đặt tôi trên chiếc giường được bọc drap làm bằng tơ lụa màu trắng tinh, thì trên người anh và tôi đã không còn bất kì chướng ngại vật nào.
Sau một hồi triền miên, anh tách chân tôi ra, tiến sâu vào…
Toàn thân tôi run rẩy, không kiềm được mà phát ra tiếng rên rỉ.
Anh mỉm cười, ngón tay ẩm ướt trơn bóng dừng lại trên cơ ngực tôi, xoay tròn, để lại một cảm giác ẩm ướt lành lạnh. Trong nháy mắt, tư duy của tôi bị thiêu đốt thành những vụn tro tàn, chỉ còn lại sự khát vọng nóng bỏng cùng anh.
“Thích không?”
Tôi nhìn anh, ngón tay chạm đến mặt anh:
"Yêu anh"
Ánh mắt anh bỗng nhiên sáng ngời, thân dưới đang đặt giữa hai chân tôi, bất chợt tiến thẳng.
“Ưm…”
Không cho tôi cơ hội thở dốc, anh điên cuồng tiến vào cơ thể tôi, khoái cảm dâng trào bỗng chốc ập đến, toàn thân tôi run rẩy, tôi chỉ muốn hôn anh, cảm nhận hơi thở của anh.
Nhưng anh đẩy tôi ra khiến tôi càng ham muốn mạnh mẽ hơn nữa, từng dây thần kinh mẫn cảm va chạm mãnh liệt, không thể chịu đựng nổi sự khiêu khích của anh, tôi xiết chặt chiếc gối dưới đầu.
“Đừng… Đừng…”
“Đừng?” Giọng cười của anh khàn khàn: “Kêu lớn một chút, anh rất thích nghe em nói ‘Đừng’.”
Nói xong, anh cúi mặt xuống, mút lấy nơi nhạy cảm đang căng cứng của tôi. Bất luận tôi nắm chặt cánh tay anh như thế nào thì lực va chạm của anh vẫn vô cùng mạnh mẽ, hung hăng ma sát và va chạm kịch liệt, càng ngày càng dữ dội.
“A!”
Giống như máu trong người đang chảy ngược, toàn bộ dây thần kinh đều tê liệt, thân thể tôi ôm ghì lấy anh còn linh hồn tôi thì lâng lâng đến hư vô, nhưng mỗi tấc da thịt trên cơ thể lại hưng phấn đến mức co rút từng cơn.
Giờ khắc này, tôi thật sự không còn cầu mong gì nữa, tôi chỉ muốn ôm anh, cả đời cũng chỉ mong ôm anh như thế.
***
Khi tỉnh lại trên chiếc giường xa lạ, thì mặt trời đã tỏa ánh nắng chói chang, tôi hạnh phúc sờ sờ vị trí bên cạnh thì mới phát hiện nơi đó trống không.
Tôi mở to mắt chỉ một bộ quần áo mới tinh đặt chỉnh tề trên giường cạnh chiếc gối nằm của tôi. Tôi mặc quần áo vào xuống lầu, ngôi biệt thự sạch sẽ, gọn gàng hoàn toàn không lưu lại một chút dấu vết gì của trận kích tình cuồng nhiệt đêm qua, giống như mọi chuyện phát sinh ngày hôm qua chỉ là một giấc mộng thoảng qua.
Tôi đang muốn tìm điện thoại gọi cho anh, thì giọng nói bình tĩnh của vị quản gia vang lên từ sau lưng tôi:
“Bên quân đội có việc, cậu ấy đã về rồi.”
“À!” Nhất định là anh sợ đánh thức tôi, nên đã lặng lẽ rời đi.
“Cậu ấy nói chắc là cậu ấy sẽ không trở lại được, nên bảo tôi đặt cho em một vé máy bay về Bangkok.”
“Cám ơn ạ!” Tôi cười nói.
Tôi tin rằng, chắc chắn anh sẽ đến tìm tôi, có thể là sẽ rất lâu, nhưng nhất định rằng anh sẽ đến!
Sau ngày trải qua đêm kích tình kịch liệt nhất ở đảo ngày ấy, bạn nào đó cuối cùng vẫn chưa chịu xuất hiện, ngay đến điện thoại cũng không buồn gọi.
Có lẽ là sau khi trở lại quân đội, suốt ngày bận rộn với những đợt diễn tập quân sự nên anh không có thời gian rỗi để chú ý đến bất kì chuyện gì. Còn bạn bác sĩ nào đó bất giác thở dài rồi tiếp tục công việc của mình.
Từ ngày trở về từ đảo, tôi cũng phải làm việc xuyên suốt để bù vào những ngày nghỉ trước kia, trực ban cả ngày lẫn đêm, tuy rằng những bận rộn cũng khiến tôi dễ dàng quên đi nỗi nhớ nhung, nhưng khi ở trong văn phòng làm việc một mình, đối mặt với ánh trăng sáng trên bầu trời, tôi vẫn không thể tự chủ được mà chìm đắm vào những kỷ niệm đã qua, tôi nhớ đến khoảng thời gian tôi chỉ cần gõ vào tường ba cái thì chưa đến ba giây sau người nào đó đã lập tức xuất hiện…
Nửa tháng dài đằng đẳng vẫn không có tin tức gì hết, tôi bắt đầu không thể khống chế được tâm trạng hoài nghi lo lắng của chính mình. Có đôi khi tôi thật sự hoài nghi: Không biết tôi hiểu Net của mấy năm sau này được bao nhiêu? Là một Tham mưu trưởng trẻ tuổi với tương lai đầy hứa hẹn? Hay là con trai độc nhất của vị Tư lệnh nào đó? Hay vẫn là vị sư huynh sát vách phòng tôi năm ấy, không chút che giấu bản tính “sắc lang” vốn có…
Mà tôi, dường như cũng không phải là chàng trai trẻ ngây thơ trong sáng dẫu biết đó là hố lửa mà vẫn cam tâm nhảy vào như một nhóc con ngốc của mấy năm trước.
Thời gian qua đi thì không thể quay trở lại. Tình yêu nảy sinh trong khoảng thời gian cô đơn ở một quốc gia xa lạ, liệu còn có thể trở về không?
“Bác sĩ James… Bác sĩ James? Cậu có thư!”
Từ sau lưng truyền đến giọng nói của một y tá, Tôi quay đầu, thấy một cô y tá cầm một bức thư màu vàng nhạt đi về phía tôi, tôi mơ hồ nhìn thấy ở góc trên phong thư có hai trái tim đen trắng lồng vào nhau.
Tôi dùng động tác nhanh như tia chớp nhận lấy phong thư, mở ra.
Nhưng bên trong phong bì lại trống rỗng.
“Hử? Không có thư sao? Bác sĩ, người gửi thư này thật sự là vô tâm, lại có thể quên bỏ thư vào trong…” Cô y tá che miệng trộm cười.
Nếu là người khác, tôi cũng sẽ nghĩ rằng người ta sơ ý quên, nhưng Net là người đàn ông có trí nhớ vô cùng tốt như thế, làm sao có thể quên kia chứ.
Tôi không cam tâm mà mở ra xem một lần nữa, lật đi lật lại, trong phong thư trống không đến một trang giấy cũng không có, mặt bên phong thư cũng không có chữ.
Trên phong thư cũng không ghi tên hay địa chỉ người gửi, chỉ có duy nhất một dấu ấn của bưu điện.
Bỗng nhiên, Tôi đã hiểu được một nửa nội dung của bức thư.
Anh ở đó, tất cả vẫn tốt!
Ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào tạo thành một dãy ánh sáng lóng lánh.
Tôi nhìn cô y tá cười cười: “Chắc là bệnh nhân của tôi, không quan trọng.”
Cẩn thận gấp phong thư lại, tôi nở nụ cười rực rỡ bước vào phòng bệnh.
Anh vẫn bình an, đó là tin tức tốt lành nhất.
***
Vào một ngày, Tôi tan ca trở về nhà, cởi chiếc áo khoác ra, ngã tấm thân mệt mỏi của mình lên ghế sofa. Tôi quá mệt mỏi, mệt đến mức không thể kiểm soát được tay chân, toàn thân tê liệt không thể cử động.
Tôi bật mấy ngọn đèn, lấy phong thư tôi vừa mới nhận được, mở ra xem, bên trong vẫn không có thư, không có địa chỉ và tên người gửi. Chỉ có một dấu nhật ấn của bưu điện với hai chữ “Bangkok” và ngày gửi.
Chắc là anh muốn nói với tôi: Bức thư này được anh gửi đi vào những ngày đầu tiên anh đến thành phố đó.
Tất cả mọi việc đều ổn.
Xem xong thư, tôi lập tức lấy lại sức lực, thay áo ngủ, bước vào phòng tắm.
Tôi xả nước ấm vào bồn tắm, lại thêm vào vài giọt tinh dầu hương hoa hồng, sau đó trút bỏ quần áo, dùng mũi chân để vào trong nước để thử độ nóng của nước, hơi nóng ập vào cơ thể đang lạnh buốt của tôi, sự kích thích mãnh liệt ấy bất chợt khiến tôi rùng mình.
Tôi khẽ cắn môi, bước vào bồn tắm. Nước ấm chảy qua da thịt, một lát sau, làn da trắng nõn của tôi ửng lên màu hồng nhạt, đó cũng là lúc những mệt mỏi dần dần được nước ấm xua tan ra khỏi cơ thể, cảm giác đau buốt ban nãy cũng nhanh chóng biến thành một cảm giác thư thái…
Giống hệt như cảm giác hôm đó anh đã lưu lại cho tôi.
Nhắm mắt lại, tôi lại nghĩ đến anh, không biết hiện nay anh như thế nào, nếu anh đã trở về thành phố ấy có nghĩa là hành động của anh đã không cần phải giữ bí mật nữa, vậy thì tại sao anh vẫn chưa điện thoại cho tôi, là vì quá bận sao?
Hết nhẫn nại này rồi lại đến kiên nhẫn khác, cuối cùng tôi cũng không kiềm chế được nữa, tôi điện thoại cho anh, nhưng trả lời tôi vẫn là một giọng nói rập khuôn cứng nhắc: “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy hoặc không nằm trong vùng phủ sóng.”
Vừa dập máy, buông điện thoại xuống, bỗng nhiên tiếng chuông cửa vang lên.
Đã trễ như vậy, còn ai đến nữa đây? Tôi vội vàng lấy một chiếc khăn tắm quấn quanh người, thuận tay cầm thêm chiếc áo choàng dài, vừa đi vừa mặc vào người. Bước nhanh đến cửa, nhìn xuyên qua mắt mèo, tôi thấy một người đàn ông đứng xa xa ngoài cửa, trên người mặc một bộ quân trang màu ô liu, khí chất nghiêm trang không thể xâm phạm, khiến cho người khác bỗng nhiên có một loại cảm giác tin cậy tuyệt đối.
Nhưng khác với dáng dấp cao ngất như mọi khi, anh đứng vịn tay vào vách tường, thân thể dường như lảo đảo sắp ngã.
Không kịp suy nghĩ, tôi mở cửa ra.
“Anh…”
Net không đợi tôi hỏi xong đã đổ ập vào người tôi, trên người anh tỏa ra mùi rượu nồng đậm: “nhóc con.”
“Anh uống rượu à?”
“Ừ.” Anh buông tôi ra, lảo đảo nghiêng ngả đi đến bên ghế sofa, nằm lên đó.
“Sao anh uống nhiều quá vậy?”
Anh vỗ vỗ lên trán, thở dài: “Sư trưởng của bọn anh, ông ấy uống rất cừ…”
“Sư trưởng?” Sư trưởng của anh không phải ở xa sao?
“Ừ, lần diễn tập này, sư đoàn của anh thắng, sư trưởng rất vui mừng, cho anh một ngày nghỉ.”
“Một ngày? Cho nên sau khi uống rượu, anh đến đây ngay…”
Net mơ mơ màng màng gật đầu, hai mắt anh khép hờ nhìn tôi say đắm: “Có nước không?”
“Có, anh chờ em một lát.” Tôi vội vàng vào phòng bếp lấy nước, trong lúc rót nước, ánh mắt của tôi vẫn tập trung nhìn về phía người đang nhắm mắt nằm trên sofa.
Tôi nghĩ đến việc anh uống say như vậy mà vẫn ngồi máy bay bay đến đây, một sự lo lắng từ đáy lòng cô trỗi dậy…
Nước tràn ra tay tôi, chảy xuống mặt đất, tôi mới giật mình hoàn hồn, đóng vòi bình nước lại.
“Nước đây…” Tôi đưa nước đến trước mặt anh.
Anh vẫn nằm yên không chút động đậy, nhắm mắt, hơi thở nặng nề.
Thấy anh đang ngủ trong mệt mỏi như vậy, hai tay tôi vẫn cầm ly nước liền ngồi bệt lên tấm thảm trước ghế sofa.
Tôi không đánh thức anh, để anh được yên tĩnh nghỉ ngơi.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua.
ns216.73.216.208da2

