Tôi không dám đối mặt với ánh mắt đang bức người của Tee, bất chợt cúi đầu:
“Đều đã qua rồi, em và anh ta đã kết thúc lâu rồi, anh…”
Lời còn chưa dứt, tiếng chuông thoại vang lên xen vào làm hỗn loạn lời nói trấn an của tôi..
Thấy tôi không nhận điện thoại, Tee dường như cảm nhận được điều gì, anh liền đi đến nơi phát ra âm thanh, lấy điện thoại trong túi ra, nhìn lên màn hình.
Tôi chợt có một loại dự cảm mãnh liệt rằng cuộc gọi này là của Net. Tôi không dám nhận cuộc gọi, tôi sợ vừa nghe giọng nói của anh, tôi sẽ không che giấu được bất kỳ điều gì nữa.
Biểu hiện đau khổ của Tee đã cho tôi đáp án.
Thấy Tee ấn phím nhận cuộc gọi, lòng của tôi bỗng nhiên nặng nề, tôi bước vội ra khỏi phòng bếp.
“A lô?” Tee nhận điện thoại:
“Là Net ư… Anh tìm James à ? Có, chờ một lát!”
Tee đưa điện thoại đến trước mặt tôi, tôi nhận điện thoại một cách cứng nhắc.
“A lô…”
“…” Bên kia điện thoại không có tiếng nói
Tôi áp sát điện thoại vào tai: “A lô..,"
“Anh ở Thái.” Ba chữ ngắn gọn, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.
Tôi miễn cưỡng nở nụ cười:
“Em vừa nghe Tee nói. Anh ấy nói ở buổi tiệc gặp được anh…”
“Anh muốn gặp em.” Bốn chữ ngắn gọn, không thừa không thiếu, nhưng lại vô cùng êm tai và cảm động.
“Cũng được! Ngày mai anh rảnh không? Em và Tee sẽ mời anh ăn cơm.” Không đợi anh nói, tôi đã tranh nói trước:
“Được, quyết định như vậy đi, ngày mai sẽ liên lạc sau.”
Vừa nói xong, tôi lập tức ngắt điện thoại.
Tee đứng cứng đờ cả người, trong tay anh ta vẫn đang cầm chiếc túi của tôi.
Vừa định nhận lại túi trong tay Tee thì tay anh ta chợt buông, túi xách rơi thẳng xuống nền nhà.
Những thứ trong túi xách rơi vung vải trên nền đất.
Tôi ngồi xuống nhặt lên, nhặt đến một hộp giấy, mồ hôi lạnh trên lưng tôi tức khắc tuôn ra ào ào..
BCS, một chiếc hộp đã được khui màn seal
Vẫn chưa kịp hoàn hồn, tôi đã nhanh tay cất vào trong túi xách.
Nhưng không ngờ khi vừa định cất vào, Tee đã giật lấy túi xách của tôi, lấy hộp BCS mà tôi vừa định cất vào. Tôi muốn giấu diếm, cũng không còn kịp nữa.
Tee mở hộp giấy ra, một hộp 5 chiếc mà bên trong còn lại hai chiếc, bàn tay của anh ta bỗng nhiên run rẩy:
“Hai người…”
Tôi đứng trước mặt Tee, cả người tôi giống như cái xác, hoàn toàn bất động.
“Em và hắn?” Tee đưa hộp BCS đến trước mặt tôi. Bằng chứng xác thực nhất trước mắt tôi, tôi còn có thể phủ nhận gì nữa?
“Thật sự xin lỗi!”
Trừ câu nói đó ra, tôi không biết nên nói gì?
Nói tôi và Net phát sinh quan hệ là để cứu anh ta? Nói cho anh ta biết tôi làm tất cả là vì anh ta?
Tôi không thể nói ra một lời đầy dối trá như vậy.
Bóng tối bỗng nhiên ập đến sượt nhẹ qua mắt tôi, một cái tát đau rát dán lên gương mặt tái mét vì mệt mỏi. Tôi bị ăn một bạt tại đến chao đảo, trán tôi va vào cạnh bàn bên cạnh.
Tôi ôm vết thương đang đau trên mặt đến mức không còn biết gì, trước mắt tôi tất cả đều là màu đỏ. Cái bạt tai này đã làm tôi như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, sửng sốt nhìn Tee. Tôi không oán, không hận, cũng không uất ức gì, chỉ cảm thấy tất cả mọi chuyện đến quá nhanh, khiến tôi trở tay không kịp.
Tee xông đến túm lấy cổ áo tôi kéo tôi đứng dậy, tức giận đến mức mặt mũi trở nên tái xanh, những đường gân trên trán hằn lên trông rất đáng sợ:
“Tao mới bị giam có vài ngày! Mà mày đã vội vã cùng hắn…”
“Thật sự xin lỗi.” Tôi hổ thẹn nhìn Tee: “Nếu như đánh em có thể giúp anh dễ chịu hơn, vậy thì anh đánh đi.”
Tee giơ tay lên cao, rồi dần dần buông xuống, muốn nói gì đó, nhưng mở miệng rồi lại không nói gì.
Cuối cùng, Tee nới lỏng bàn tay, bước đi lảo đảo ra khỏi phòng..
Tôi muốn chạm vào bờ vai của anh ta, nói với anh ta rằng: “Tất cả mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.”
Nhưng tôi không làm như vậy, vì tôi sợ anh ta sẽ chê tôi bẩn.
Bóng dáng bước đi lắc lư trước mặt tôi, sau đó cửa khép lại. Tôi vô lực ngồi xổm trên nền đất, bàn tay lạnh băng của tôi úp vào hai gò má đang nóng hổi, cơn đau đớn đã dần giảm bớt.
Tôi phải làm sao bây giờ? Tee phải làm sao bây giờ? Làm sao tôi có thể đối mặt với bố mẹ mình? Làm sao để giải thích sự thật với họ? Với sức khỏe của bố tôi hiện nay, ông sẽ không thể chịu nổi đã kích này..
Còn Net, tôi phải đối mặt với anh như thế nào?
Có rất nhiều vấn đề, tôi vẫn không tìm được cách giải quyết.
Từ trước đến nay, tôi chưa từng một lần nhớ đến Net trong những trường hợp như lúc này, nhưng hôm nay đặc biệt nhớ lại câu hỏi mà tôi đã từng hỏi anh:
"Đàn anh, anh nói xem chúng ta có được tính là đang vụng trộm hay không?”…
Một cơn gió đông từ cửa sổ thổi vào, tôi lạnh đến mức phát run.67Please respect copyright.PENANAJCLodcs44u
Tôi đứng lên, bước đến bên cửa sổ, kéo bức rèm đang được vén lên nhưng khi giơ tay giữa chừng, thì tay của tôi bỗng nhiên cứng đờ.
Do dự thật lâu, tôi cầm lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Net:
"Anh đang ở đâu vậy?"
Tin nhắn vừa gửi đi, anh đã lập tức trả lời: "Đang ở quán bar, tán gẫu với phụ nữ đẹp"67Please respect copyright.PENANAxSKWey9urO
Tôi nhìn lại chiếc xe dưới lầu, trả lời tin nhắn: "Thế anh chơi vui vẻ nhé. Em không làm phiền anh nữa."67Please respect copyright.PENANAvQSqtBtwLG
Vài phút sau, lại có tiếng tin nhắn:
"Em đang làm gì vậy?"
"Ngắm cảnh, cảnh dưới lầu nhà em khá đẹp."67Please respect copyright.PENANAdfTtkmQjCA
Anh trả lời: " ....."67Please respect copyright.PENANAjkxVhmN4Al
Tôi nở nụ cười, bất giác che mặt lại, đau đến mức phải kiềm chế lại..67Please respect copyright.PENANAQUx3W5yr60
"Anh muốn gặp em, ngay bây giờ "67Please respect copyright.PENANAE2ctBF6Mfr
Tôi sờ lên gương mặt đang sưng đỏ của mình, rồi trả lời:
"Bây giờ em không muốn gặp anh" ..
Tin nhắn vừa gửi đi tôi buồn bã buông điện thoại xuống, rồi bước vào toilet nhìn gương mặt của mình. Má phải sưng rất to, năm ngón tay in rõ trên mặt. Rồi tôi lại vén tóc lên, trên trán tôi có một vết thương dính khá dài vẫn còn rướm máu. Tôi cứ lau, cứ lau..Dùng hết cả hộp khăn giấy, mà máu vẫn âm rỉ chảy..67Please respect copyright.PENANAbJWD6WJYDe
Anh mà thấy gương mặt hiện nay của tôi, không biết anh sẽ nghĩ gì!67Please respect copyright.PENANA7Zx4JyC5Ui
Chuông cửa vang lên.67Please respect copyright.PENANAWhFzvAVzRP
Tôi liền nghĩ là Tee quay lại, bước vội đến cửa, nhìn qua lỗ nhỏ trên khe cửa, tôi thấy dáng đứng của một người. Dưới ánh đèn mờ, chiếc quần bò đen phối với áo sơ mi đen, cả người anh toát ra sự gợi cảm khiến người khác hít thở không được.67Please respect copyright.PENANAg3tz02kJc9
Tôi phủ tóc xuống trán, che một bên gương mặt, mở cửa ra.67Please respect copyright.PENANAFgDIdVrzAz
Anh cười nói:
“Em muốn gặp anh thì cứ việc nói thẳng…”67Please respect copyright.PENANA6nR8kXrEmE
67Please respect copyright.PENANAAW60VylUOa
Nhưng khi anh thấy rõ mặt tôi, nét tươi cười đó liền nhanh chóng đông cứng lại!67Please respect copyright.PENANAJADAgzlIxf
Tôi giả vờ bình tĩnh nở nụ cười tươi, nghiêng người một bên tránh đường để Net bước vào:
"Anh vào đi.”
Không ngờ được rằng Net bỗng dưng xoay người tôi lại, vén mái tóc loà xoà bị tôi vuốt xuống lên. Đến khi nhìn thấy vết thương trên mặt của tôi, mặt anh đanh lại, đau lòng hỏi:
“Ai? Là ai đã đánh em ra nông nỗi này?” Tông giọng nâng cao chứa đựng sự phẫn mà trước đây tôi chưa bao giờ được thấy..
Trong trí nhớ của tôi, Anh là một người có khả năng khống chế cũng như che giấu cảm xúc của bản thân rất tốt. Nhưng hiện tại, sự giận dữ của anh đang hiện rõ ràng trên ánh mắt, trên trán anh, các đầu ngón tay anh nắm chặt lại trông rất đáng sợ.
Rồi bỗng nhiên tôi chợt nghe thấy cầu thang có tiếng bước chân, mà tôi nhớ sát cạnh phòng tôi đều là những đồng nghiệp làm chung bệnh viện. Tôi vội vàng kéo tay anh vào, sau đó xoay người bấm chốt khoá chặt cửa.
“Là Tee làm sao!” Giọng nói của anh mang theo sự nóng giận, giống như muốn xé Tee thành những mảnh nhỏ.
Tôi lo lắng cơn giận này của anh sẽ dẫn tới việc anh đi kiếm Tee, nên trong vô thức tôi lấy tay che mặt lại:
“Buổi tối anh ấy có uống một chút rượu, chỉ là nhất thời kích động thôi…”
Các khớp xương ngón tay của anh kêu răng rắc khi bị anh kịch liệt vặn vẹo:
“Hắn đối xử với em như vậy, em còn bao che cho hắn sao?”
Tôi quên mất rằng, anh từng nói đã học qua một chút tâm lý học, nên sự cố gắng bảo vệ và lo lắng của tôi căn bản không thể lừa được anh.
Tôi bèn nghĩ ra một cách giải quyết đơn giản hơn, tôi bèn nở nụ cười, giọng nói mang một chút ý trêu đùa anh:
“Vậy em hỏi nhé, nếu đổi lại anh là anh ấy, một khi phát hiện em có gian tình với một người đàn ông khác, thì anh sẽ làm thế nào? Sẽ không nhẹ nhàng như thế này mà trực tiếp bóp cổ em về thế giới bên kia sớm sao..?"
Nghe tôi hỏi, anh bèn hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi thở ra và nói:
“Nếu như anh thật sự bóp được cổ em, anh đã sớm bóp chết em trăm ngàn lần rồi!”
Ngực tôi lúc nghe anh nói câu này giống như đang có một nhát dao đâm phải, đau nhức. Thật đúng như vậy, anh không buông tha cho tôi là thật, nhưng cũng luôn luôn là người không muốn tổn thương tôi, ngay cả mắng tôi một câu anh cũng không làm được. Đối với tôi, anh là một người rất ngoan cố, khi tôi giận, tôi đánh anh, rồi để lại trên ngực anh một vết sẹo, rồi còn nhẫn tâm bỏ mặc anh đang bị thương một mình ở sân bay ngày ấy. Khi ấy anh nhất định là rất đau. Nhưng chắc có lẽ điều làm anh đau nhất, là chiếc nhẫn sáng choang trên ngón tay tôi đang đâm thẳng vào trái tim anh.
Suy nghĩ lại đúng là tôi đối xử với anh rất tàn nhẫn. Anh cố gắng hết sức giúp tôi cứu Tee, mà trước mặt Tee, tôi lại nhiều lần phủ nhận mối quan hệ của tôi và anh.
Anh là một người đàn ông đầy kiêu ngạo, mà tôi, lại như không hề biết mà đem sự kiêu ngạo đó giẫm nát dưới chân mình, thế nhưng anh vẫn tươi cười nhìn và quan tâm tôi.
“Thế hiện giờ anh còn muốn bóp chết em không? Em hứa là em sẽ không phản kháng.” Tôi hỏi anh.
Anh lắc đầu, rồi ôm tôi đặt trên ghế sofa. Anh nâng mặt tôi lên, xem vết thương trên trán một cách cẩn thận:
“Em có hộp cứu thương không?”
“Ở tủ y tế góc bếp bên kia"
Anh nhìn theo hương tay tôi chỉ, rồi đi lấy hộp thuốc, dùng gạc và chút thuốc sát trùng xử lí vết thương cho tôi. Rồi lấy khăn lạnh chườm lên bên má đang sưng đỏ.
Cảm giác buốt lạnh chạm vào chỗ đau, rồi truyền thẳng đến tất cả các tế bào cảm xúc của tôi.. Tôi bỗng nhiên bật cười, cười đến vô vọng.
Làm sao lại không buồn cười cho được, Tee đánh tôi một bạt tai, Net lại giúp tôi xử lý, tôi thật sự không làm thất vọng hai người đàn ông yêu tôi mà!
“Em cười gì thế?” Anh thấy tôi cười mà không hiểu lí do bèn hỏi.
“Đàn anh, anh nói xem, chúng ta có được tính là đang ngoại tình không?”
“Không.” Anh giương mắt, đanh thép nhìn thoáng qua tôi nói:
“Cho tới bây giờ, anh chưa từng đồng ý chia tay em.”
Loại chuyện năm đó cần nói ra hai chữ Chia tay nữa mới tính sao?
“Ở trong lòng anh, em lúc nào cũng là người yêu của anh.”
Tôi tiếp lời: “Cho dù em đã có vị hôn phu?”
“Nhóc.” Anh vuốt ve mái tóc tôi, nhẹ nhàng hỏi: “Rời xa hắn đi.”
Gương mặt anh như ẩn hiện dưới ánh đèn mờ tối.
Tôi nhìn bóng anh, từng đường nét trên gương mặt anh tôi đều khắc sau trong lòng, đừng nói là một năm, dẫu có là ba hay năm, tôi cũng sẽ không bao giờ quên dù chỉ là một chi tiết nhỏ nhất…
Thời khắc này, tôi thật sự không muốn từ chối anh, cũng như từ chối ý muốn của bản thân mình:
“Cho dù em không rời xa anh ấy, anh ấy cũng sẽ không cần em nữa.”
Anh nghiêng mặt về hướng khác, cố gắng kiềm nén biểu cảm vô cùng đáng yêu trong bóng tối.
“Mục đích của anh đã đạt được rồi. Anh muốn cười thì cười đi.” Bị tôi bắt gặp, tôi liền vạch trần: “Không cần giả vờ ra vẻ trước mặt em đâu.”
Anh không che giấu nữa, nở nụ cười vừa lòng.
Tôi nên nghĩ ra sớm hơn, anh là SRP ở trên cao, một người có lòng dạ sâu không thể lường được. Anh ép tôi lên giường với anh, sau đó lại nói là nhất thời thích thú, anh đã sớm đoán được có một ngày Tee sẽ không tha thứ cho tôi.. Cũng chắc chắn rằng tôi sẽ rời khỏi Tee, và trở về bên vòng tay của anh.
Đôi khi, đàn ông quá thông minh, lại là một loại bi kịch.
" Em hận anh sao?”
Câu hỏi của anh làm tôi sửng sốt.
Hận anh sao ? Coi như có một chút đi. Hận anh lúc trước lừa dối tôi, rồi đến giờ khi trở lại còn làm cuộc sống của tôi hỗn loạn. Hận anh lợi dụng lúc Tee lâm nguy, lại cướp mất người của anh ta, làm cho anh ta trắng tay trong tuyệt vọng.
Nhưng mà, khi mọi chuyện đang xảy ra, tôi hận anh liệu có thể thay đổi được gì không..
Nếu có thể, tôi hy vọng rằng có thể làm điều gì đó cho Tee, khiến những tổn thương tôi mang đến cho anh ta giảm đến mức thấp nhất.
Do dự một lát, tôi khẽ kéo tay áo Net:
“Đàn anh ?”
Anh như hiểu được ý tôi liền đẩy tay tôi ra: “Lại muốn anh giúp gì? Em Nói đi.”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt không mấy vui của anh, bất đắc dĩ hỏi:
“Có cách nào có thể làm cho Tee quay lại nơi làm việc cũ không..?"
Anh không hề suy nghĩ, trực tiếp đáp: “Có.”
“Cách gì?” Tôi ngồi thẳng lưng, chờ đợi câu trả lời của anh.
Net nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, khóe môi cong lên nụ cười:
“Em phải gả cho anh!”
Gian thương, đúng là gian thương..
ns216.73.216.208da2

