"Gả cho anh.."
Gả cho anh, anh suông miệng nói ra một câu trong khi chiếc nhẫn đính hôn trên tay tôi còn chưa tháo xuống..
Tôi cảm thấy bản thân mình có hàng trăm lí do để từ chối.
Lí do đầu tiên là tôi còn chưa chính thức hủy hôn với Tee.
Bố tôi còn đang bệnh, tôi chưa nói gì với bố mẹ tôi;
....Và tôi còn chưa có đủ dũng khí để yêu anh thêm một lần nữa;
Người trước mắt này vốn không phù hợp để làm bạn trai, thế thì tư cách làm chồng có đủ hay không.
Tôi còn chưa gặp qua người nhà của anh, không biết bố mẹ anh có chấp nhận tôi hay không…
Thật sự, tôi có rất rất nhiều lí do để từ chối, nhưng dù có bao nhiu lí do cũng không thể ngăn cản nhịp đập nói trái tim ngày càng nhanh của tôi.
Bất giác một giọt nước lạnh từ khăn rơi vào cổ áo tôi.
Tôi lạnh đến phát run, co thân người. Anh mới phát hiện ra đá trong khăn đã tan, anh liền lấy khăn để lên bàn, ngón tay đang lạnh của anh men theo dòng nước mà lau, lau đến cổ áo tôi..
Tôi không biết có phải do tôi đang lạnh hay không mà toàn thân đều không thể cử động được, ngồi bất động trên ghế sofa nhìn chằm chằm vào anh.
Tay anh dường như cũng bị lạnh tê cứng, mấy ngón tay dừng lại nơi cổ áo tôi, ánh mắt anh nhìn thẳng vào tôi.
“Anh…” Có lẽ do mặt tôi bị chườm đá quá lâu, nên miệng cũng trở nên lắp bắp, giọng nói run run:
“Anh thật sự có thể giúp anh ấy sao?”
“Ừ.” Ánh mắt anh dừng lại trên môi tôi: “Đảm bảo em sẽ vừa lòng.”
“A…” Đó cũng không phải có ý, muốn tôi cũng phải làm anh vừa lòng chứ?
Gương mặt anh dần dần tiến đến gần hơn, hơi thở loạn xạ của anh phảng phất mùi rượu. Đầu óc của tôi ngay lúc này cũng như bị đóng băng, rơi vào trạng thái ngưng hoạt động.
Môi anh càng ngày càng gần môi tôi, không còn khoảng cách.
Tôi không chịu được sự trêu đùa dịu dàng này của anh, tôi không biết nên đẩy anh ra hay là nên giơ tay ôm lấy anh…
Đang rối loạn vì suy nghĩ thì chuông cửa bất chợt reo lên, tôi và anh đồng thời giật mình. Anh mắng thầm một tiếng, nhìn về phía cửa phòng của tôi.
Đêm hôm khuya khoắt như thế này, người có thể đến nhà tôi kể ra cũng không nhiều , trong đó có một người đang ở trước mặt tôi, một người khác thì… Khi nghĩ đến người vừa nhắc đó, tôi liền như tỉnh lại từ trong giấc mộng, chao đảo chạy đến cửa. Nhìn qua lỗ nhỏ trên cửa, tôi thấy Tee đang đứng bên ngoài, cúi đầu nhìn xuống đất, trong tay đang giữ chặt một chiếc túi nhựa có in tên nhà thuốc.
Tôi phản ứng theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua Net, ôm hy vọng anh hãy trốn đi. Nhưng anh vẫn ngồi bất động trên sofa nhìn tôi, anh rõ ràng đã đoán được người đứng ngoài cửa là ai, hơn nữa anh hoàn toàn không có dự định mà né đi.
Toàn thân tôi vốn đã lạnh, nay lại phải đối diện với tình cảnh trớ trêu này, tôi như rơi vào một hố băng nghìn năm không đáy.
Tình cảnh khó xử nhất tôi đã từng để cho Tee trải qua rồi, nên do dự không biết có nên giữ lại cho anh ta một chút tôn nghiêm hay không, không nên cho anh ta đối mặt với tình cảnh hiện nay nữa.
“Tại sao em không dám mở cửa? Em sợ hắn bị đả kích à? Hay là, em cho rằng…” Net khẽ cười:
“Hắn ta đi rồi quay lại, có nghĩa là hắn đã tha thứ cho em?”
Tôi phát hiện người đàn ông trước mắt tôi hiện tại vô cùng đáng sợ.
“Em sợ anh ấy giết anh.” Tôi cắn răng nói.
Net khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, không hề quan tâm đến lời nói của tôi.
Tee đứng bên ngoài một chập, không thấy tôi mở cửa, thì anh ta lại tiếp tục ấn chuông, tiếng chuông vội vã như thể hiện sự lo lắng, âm thanh chói tai đã kích màn nhỉ của tôi.
Hazzz, có một số việc cuối cùng vẫn phải đối mặt, tránh được hôm nay không tránh được ngày mai. Tôi mở khóa, chậm rãi mở cửa ra.
Cửa vừa mở, Tee nhìn thấy tôi, vội vàng bước về trước vài bước, nắm lấy tay tôi:
“James, thật xin lỗi em, anh không nên đánh em, anh vừa mới…”
Tee dừng lại không nói câu nói tiếp theo, vì ánh mắt anh ta va phải người đang ngồi chễm chệ sau lưng tôi..
Cảm giác của Tee lúc này khiến cho tôi đồng cảm. Bởi vì tôi cũng đã từng nhìn thấy người mà tôi yêu thương đi vào nhà một người phụ nữ khác. Tee bây giờ nhất định cũng có cảm xúc giống như tôi năm ấy. Đang cảm thấy mình như người ngu xuẩn nhất thế giới. Chỉ hận là sau lưng không có một vực thẳm để lập tức xoay người nhảy xuống.
Tính tình của Tee luôn rất điềm đạm nhưng giờ đây anh ta rốt cuộc cũng phải bùng nổ, Tee buông túi nhựa trên tay xuống, gần như phát điên chỉ muốn lao vào bên trong.
Nhìn hai tay Tee đang nắm chặt thành quyền, tôi không kịp suy nghĩ gì cả, vội vàng dùng cả người đứng chắn trước cửa: “Đừng…”
Tee lấy tay đẩy tôi ra, người tôi chao đảo nhưng nhanh chóng cố lấy lại thăng bằng, Net đang ngồi trên phía sau tôi cũng đứng lên. Tôi vội vàng kéo cánh tay của Tee, rồi ôm chặt cánh tay đó, không phải tôi sợ Net bị đánh, mà điều tôi sợ là Tee đánh không lại Net..
Việc đến nước này, anh ta đã không còn thể diện gì nữa, nếu lại bị Net đánh cho bị thương, thì đúng là quá sức chịu đựng của một người đàn ông.
“Mày buông ra!” Tee giận dữ nói.
“Tee! Anh bình tĩnh đi… Anh đánh không lại anh ta đâu.”
Toàn thân Tee trở nên cứng đờ nhìn tôi.
Tôi rất muốn nói một điều gì đó, nhưng Tee giận dữ đẩy tôi ra, xoay người chạy xuống lầu, bước chân vô cùng hỗn loạn.
Dáng vẻ của anh ta khiến tôi nhớ lại lúc bố bị bệnh nặng, tôi hoang mang lo sợ, quỳ gối ở một ngôi chùa để cầu phúc. Khi ấy là Tee đã quỳ cùng với tôi , anh ta đã khuyên tôi rất nhiều. Những lúc tôi nhớ Net, mỗi đêm đều mất ngủ, rồi ngẩn người ngồi ở hàng ghế dài ngoài cửa bệnh viện, anh ta đã đến ngồi cùng tôi, giúp tôi trải qua những đêm dài như thế. Khi ấy tôi mới nhận ra trên thế giới vẫn còn có một người mang đến cho tôi một chút ấm áp..
Nhưng giờ tôi đang trả lại cho Tee những gì? Tôi khiến cho anh ta phải chứng kiến một cảnh phản bội đầy khó xử! Ngay cả cơ hội phát tiết những buồn bực trong lòng cũng không có…
“Tee?!”
Tôi vừa gọi một tiếng, cổ tay tôi liền bị một sức mạnh mãnh liệt nắm lấy, kéo tôi trở về phòng.
Một tiếng rầm vang lên, cửa phòng bị đóng lại một cách mạnh bạo. Net lạnh lùng trừng mắt nhìn tôi, sắc mặt của anh đang cực kì không vui.
Net bình thường đã rất tự tung tự tác, "cầm thú" ko ai sánh bằng. Tôi cũng đã sớm lãnh giáo qua rất nhiều lần, nhưng hiện tại đầu óc tôi đang hỗn loạn thì anh lại ngay lập tức cúi xuống hôn tôi một cách mãnh liệt hệt như một ngọn lửa cháy bừng bừng, làm tôi hoảng hốt đến ngây người. Vết thương trên mặt tôi bị nụ hôn mãnh liệt của anh làm đau đớn nhưng anh vẫn cố chấp tiếp tục hôn, cánh tay mạnh mẽ của anh ôm tôi vào lòng, môi anh cuồng dã giữ chặt môi tôi, đầu lưỡi anh xâm nhập vào dây dưa không ngớt..
Tôi cảm thấy càng ngày càng khó thở, trước mắt tôi tất cả đều trở nên mơ hồ, toàn thân vô lực dựa vào lòng anh, ngay cả sức để hít thở cũng không có…
Nhận ra sự khác thường của tôi, anh cuối cùng cũng dừng nụ hôn say sưa ấy lại, đỡ lấy thân thể đang sắp ngã của tôi:
“Nhóc? Em làm sao vậy?”
Đầu tôi choáng váng, mơ hồ nói:
“Em chỉ là, rất mệt”
Tôi quá mệt mỏi, người tôi như bị lấy đi toàn bộ sức lực.
Net nhận ra vẻ mặt không được tốt của tôi, liền kiểm tra nhịp đập trái tim tôi bằng động tác hết sức thành thạo:
“Em thấy không thoải mái ở chỗ nào?”
“Em chóng mặt.” Tôi nói một cách khó khăn. Làm việc cả ngày, cơm tối vẫn chưa ăn mà còn lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, có thể không mệt mỏi sao.
“Em chờ anh một chút.” Net dìu tôi vào phòng ngủ, đặt tôi lên giường, anh vội vàng chạy vào bếp.
Không lâu sau, anh mang lên một ly đường, đưa đến bên môi tôi. Dòng nước đường ấm chảy vào dạ dày đang trống rỗng của tôi, độ ấm, độ ngọt vừa phải lan tỏa khắp toàn thân tôi..
“Em đã cảm thấy khá hơn chút nào chưa?” Anh đặt ly nước xuống, đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lau giọt nước vẫn còn đọng lại trên khóe môi tôi.
“Vâng.”
Nhìn người đàn ông trước mắt, sự dịu dàng của anh vẫn như trước đây, như một cảnh đẹp nhất trong giấc mơ của tôi..
Nếu có thể, tôi hy vọng tất cả những chuyện vừa qua đều là ác mộng. Sau khi tỉnh lại, tôi đang ở khu nhà trọ nhỏ đó, cùng anh ngủ trên một chiếc giường với mười ngón tay đan vào nhau, hai chiếc đồng hồ đôi đan xen, một đen một trắng có khắc tên của hai người ..
Không có Micky, cũng không có Tee. Chỉ có tôi và anh, cùng hưởng thụ thế giới chỉ có hai người, ngọt ngào bên nhau, cùng nhau tính học phí dạy kèm.
Mọi chuyện đã qua cuối cùng cũng không thể nào quay trở lại, còn tương lai thì sao? Tôi tự hỏi chính mình: Người này, rốt cuộc tôi có muốn sẽ cùng anh sánh bước trong tương lai hay không?
Đương nhiên là tôi muốn, chẳng hề sợ hãi tương lai lại có thể có thêm những vết thương nào đau đớn hơn, tôi vẫn chấp nhận cùng anh thử một lần nữa.
Bởi vì anh là SRP, bởi vì anh từng là mối tình đầu đẹp nhất trong cuộc đời tôi, cho dù tôi đã từng cố thoát ra khỏi giấc mộng đó. Ngọt ngào cũng được, khổ đau cũng được, ít nhất tôi cũng từng ở bên cạnh anh, tôi vẫn có thể cảm nhận được cơ thể tôi luôn luôn có ngọn lửa ấm áp.
“Em ngủ đi. Đừng suy nghĩ gì nữa, nghỉ ngơi cho khỏe trước đã .” Anh đỡ tôi nằm xuống.
“Vậy còn anh?”
“Anh... ngủ trên sofa…”
Tức khắc sau đó anh lại nhướng đôi mày, nở nụ cười xấu xa:
“Nếu em muốn anh ngủ cùng em, anh cũng không để ý.”
Thấy anh đứng dậy lấy mền ở tủ quần áo, tôi giữ anh lại:
“Mùa đông tới rồi, trời về khuya rất lạnh, rất dễ bị cảm…”
Tôi biết anh không quen ngủ trên sofa, vào hôm đầu tiên anh ở lại phòng của tôi, tôi nghe thấy tiếng anh lăn qua lăn lại trên cả đêm, dường như anh không ngủ được:
“Ở đây anh không có bạn bè nào khác sao?”
“Anh không ngủ giường người khác.” Anh thẳng thắng không chút khách khí dịu dàng nói với tôi:
“Nhưng.... trừ em ra.”
Tôi đang muốn nói: Nếu anh đảm bảo sẽ không giở cái bản tính cầm thú của mình ra, thì tôi có thể cho anh mượn một nửa chiếc giường. Nhưng suy nghĩ cẩn thận câu nói này vẫn đầy khiêu khích, vẫn là không nói, nên quên đi thì hơn.
***
Tôi rõ ràng rất mệt mỏi, nhưng không hiểu sao nằm trên giường mãi mà tôi vẫn không ngủ được, có lẽ tôi biết ngoài cửa cũng có một người không ngủ được, nằm xoay mình trên sofa liên tục. Bởi vì mỗi một lần anh xoay người, tiếng sofa liền phát ra âm thanh ken két.
Trong lúc đang do dự không biết có nên gọi anh vào phòng ngủ hay không, thì tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ vang tới, sau đó là tiếng cánh cửa được mở ra một cách nhẹ nhàng, anh ôm mền và gối bước vào, trèo lên giường của tôi.
Tôi cười rồi mở mắt nhìn anh:
“Anh lên giường của em làm gì đấy?”
“Bên ngoài rất lạnh…” Anh đặt gối bên cạnh gối tôi, dịch người tôi sang một bên: “Dù sao giường của em cũng rất rộng, dành một chút cho anh cũng không sao mà.”
“Anh có thể đảm bảo sẽ không nhân lúc em ngủ mà giở trò đúng không?”
Anh suy nghĩ một lúc, rồi trả lời một câu lấp lửng: “Để anh thử xem!” 😂😂
Anh không đê tiện thì ai đê tiện.
“Thế lỡ như anh không kiềm chế được…”
Anh trực tiếp cắt ngang lời nói của tôi: “Nếu anh không kiềm chế được, thì em có ngủ hay không như cũng như nhau thôi.”
Nói cũng đúng!
…
Bóng tối bao trùm, ánh trăng sáng nhàn nhạt chiếu vào tấm rèm bên ngoài cửa sổ.
Tôi lặng lẽ nhìn người đang ngủ bên cạnh, mắt anh nhắm lại, hít thở bình ổn, tia sáng nhỏ le lói dừng lại trên hàng mi dài của anh. Lúc này bỗng nhiên tôi lại không muốn ngủ, tôi sợ khi tỉnh lại sẽ phát hiện tất cả đây đều chỉ là giấc mộng.
“Em dùng ánh mắt này để nhìn anh, còn nói anh hứa sẽ không giở trò, có phải là em đã quá tự tin vào sự không nỡ của anh không .." Tay anh lần vào bên trong mền của tôi, nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau…
Tôi nhắm mắt lại, khóe môi tôi cong lên một nụ cười ngọt ngào, tôi cũng không biết mình chìm vào giấc ngủ từ lúc nào. Nhưng trong mơ, tôi thấy Tee bất lực đứng trên đường, đèn đường chiếu vào bóng dáng suy sụp của anh ta. Tôi đuổi theo, nhưng mãi cũng không đuổi kịp, tôi gọi:
“Tee, Tee…”
Nhưng anh ta vẫn là không quay đầu.
“Tee, em có thể giúp gì cho anh không?”
Đèn đường vụt tắt, tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên đen tối.
Bên tai tôi văng vẳng tiếng nói của Net: “Em vì hắn mà chịu ở với anh, vì hắn mà chấp nhận gả cho anh…Nói cho anh biết, em chọn như thế thì em còn đuổi theo hắn để làm gì?”
Trái tim tôi như bị siết chặt, đau đớn đến mức tê liệt.
ns216.73.216.208da2

