Cuối cùng cũng kết thúc bữa ăn đầy gượng gạo này, tôi mệt mỏi đến nỗi không muốn nói chuyện gì cả, mà co ro dựa vào cạnh cửa xe nhắm mắt ngủ thiếp đi.54Please respect copyright.PENANARwfNUujUZV
Khi tỉnh lại, tôi dụi dụi mắt, nhìn thoáng qua kính chiếu hậu thì bắt gặp ánh mắt của trầm lặng của Net đầy mông lung khó đoán..Tôi nhắm mắt lại, không biết tại sao mà ánh mắt đó cứ lượn lờ trong suy nghĩ của tôi…
Không biết mọi người có biết điều này không. Để quên đi một người đôi khi chúng ta phải cần đến một khoảng thời gian rất dài, nhưng để nhớ thì chỉ cần ba giây là đủ.
Chúng ta mang nỗi hận, nỗi buồn ấy trong tim gần 2 năm, nhưng khi gặp lại anh ấy chỉ cần chốc lát là có thể làm bạn cười..
Đời thật biết trêu ngươi..
Sau khi trở về, tôi và Tee đến gặp bố mẹ tôi trước, sau đó mới đến thăm bố mẹ Tee.
Sau khi xong tôi mới nói nhỏ với Tee:
“Tối nay em trực đêm, nên em đi trước nhé, ngày mai em đến sau.”
“Con ở lại ăn cơm rôi rồi hẵng đi.” Mẹ Tee nói.
“Dạ không ạ, con phải đến bệnh viện kịp giờ thay ca ạ.."
Tee đưa tôi ra cửa đứng chờ thang máy. Tee cố ý tiến đến gần tôi, còn tôi lại cố gắng kiềm chế bản năng đang muốn phản ứng lại né ra của mình, không dám động đậy.
Tay của Tee nhẹ nhàng khoác lên vai tôi: “Quan hệ của em và Net trông rất tốt.”
“Cũng tạm được.” Tôi suy nghĩ một chút, sau đó lại bổ sung thêm một câu:
“Đã lâu rồi bọn em không gặp nhau.”
“Vậy tại sao anh ấy lại chịu giúp em?”
Một chút chột dạ, nên tôi không muốn đề cập đến chuyện này nữa, nên bịa vội lí do
“Có lẽ là anh ấy nể tình anh em trước đây"
Đúng lúc đó thang máy vừa đến, tôi vội vàng đi vào bên trong:
“Em đi đây, anh về nghỉ ngơi đi nhé, đừng suy nghĩ gì nhiều. Mọi chuyện đều đã qua rồi"
Tee nói với theo:
“Hôm nào có cơ hội, mời Net một bữa cơm nữa nhé.”
“Sao?” Tôi không hiểu.
“Chúng ta nên cám ơn anh ta! Hơn nữa, cũng anh cũng cần tạo mối quan hệ.”
Cửa thang máy khép lại, tôi chỉ biết cười gượng.
Cần tạo mối quan hệ? Nếu Tee biết mối quan hệ trong quá khứ tôi và Net thì không biết sẽ nghĩ như thế nào, có tiếp tục tạo mối quan hệ nữa không ..?
***
Đêm đó, tôi mất ngủ, tôi nằm trên giường trong phòng trực lăn qua lăn lại đến tận khuya, trong đầu tôi có hai bóng người đuổi mãi cũng không đi.
Tee bất lực nên suy sụp khiến tôi đau lòng, Net thì khí thế bức người làm tôi sợ hãi, hai người lạc trong suy nghĩ của tôi đấu qua đấu lại, làm tôi rối rắm..
Cuối cùng, tôi mệt mỏi đi xuống giường, khoác vào chiếc áo blouse trắng đi đến phòng trực.
Ngồi trước màn hình máy tính vi tính, tôi mở hộp thư điện tử ra kiểm tra qua, liền trông thấy một lá thư vẫn chưa được mở, với tiêu đề:
“Phương pháp trị liệu căn bệnh ung thư.”
Tôi mở thư với tốc độ nhanh nhất, không có tên, không có thông tin người gửi. Nhưng tôi mơ hồ có thể đoán ra là ai, vội vàng mở lá thư ra đọc.
Trong đó là các bài viết về các phương pháp trị liệu thành công, mỗi một ca bệnh đều có những ghi chú ý của chuyên gia ở mặt sau bằng.
Tôi chăm chú từ đầu đến cuối, thứ tự được sắp xếp rất logic, có thể thấy được sự cẩn thận của người viết.
Là anh, chỉ có anh mới có khả năng viết một lá thư như vậy, chỉ có anh mới hiểu được lúc này tôi đang cần điều gì nhất, và chỉ có anh mới gửi một lá thư không để lại thông tin người gửi vì anh tin rằng khi tôi nhận được bức thư này và đọc nó thì tôi vẫn có thể biết được chủ nhân của lá thư này là ai.
Đọc đến cuối dòng, ở phía dưới có một dòng chữ màu đỏ được note rất rõ:
“Tổng kết về phương án trị liệu này, đã tốn của anh ba mươi hai giờ, cám ơn!”
Xấu xa, nhìn câu này, tôi có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt đắc thắng của kẻ nào đó khiến cho người khác vừa muốn yêu vừa muốn hận. Cũng như có thể mường tượng ra được bóng dáng của anh chăm chú ngồi trước máy vi tính kiên trì tìm tòi tổng hợp tin tức suốt mấy đêm liền.
Tôi vừa cảm thấy buồn cười, vừa cảm thấy hai mắt mình ươn ướt..
Ba mươi hai giờ...Thế thì ba ngày qua anh sắp xếp công việc như thế nào mới có thể rảnh rỗi để làm mớ tư liệu này cho tôi kia chứ?
Tôi liền nhớ lại gương mặt mệt mỏi của anh vào hôm qua.
Bất chợt điện thoại trong tay vang lên, trên màn hình hiện lên là số của Net..
Tôi nhìn thoáng qua dãy số đang nhảy múa trên màn hình, trái tim yếu mềm của tôi khi đó vô thức điều khiển bàn tay lướt ngang nhận cuộc gọi.
“Em vẫn chưa ngủ à?” Anh hỏi.
“Vâng. Em vừa đọc xong mail anh gửi.”
“Anh biết.” Giọng anh vô cùng nhẹ nhàng: “Lúc anh gửi thư có cài âm báo khi em mở thư.”
Từng đợt hơi thở của anh, lúc nhẹ lúc nặng, lúc trầm lúc bổng, tôi không muốn nói gì cả, tôi chỉ nghĩ rằng chỉ cần có thể còn nghe được tiếng hít thở của anh như vậy là đủ với tôi rồi.
“Ngày mai anh phải đi công tác.”
Anh phải đi? Không phải anh nói sẽ ở cạnh tôi và xin tôi cho anh thời gian một tháng sao?
“Vâng..." - sự phiền muộn, buồn tủi ngày lúc này khiến tôi hờ hững đáp
“Anh thật sự không nỡ xa em.” Anh thở dài: “Nhưng mà sếp của anh nói, nếu anh không đi, thì ông ấy sẽ điều người đến bắt anh đi.."
Sự phiền muộn phút chốc bị nụ cười khoả lấp..Sếp của anh có cấp dưới như anh, chắc hẳn ông ấy cũng phiền muộn không ít, không biết từ ngày lãnh đạo anh đã bạc bao nhiêu sợi tóc.
“Sao em không nói là không nỡ rời xa anh?” Thấy tôi không nói lời nào, anh lại nói:
“Nếu em nói...thì anh sẽ không đi…”
Một sự ngọt ngào như vừa nếm qua một thanh socola sữa, trên mặt bỗng nhiên hiện lên một nụ cười ngọt ngào hài lòng: “Tee nói muốn mời anh ăn cơm, mà anh không có thời gian nên thôi.”
“Mời anh ăn cơm? Vị hôn phu của em xem ra rất hiểu chuyện.”
“Thời buổi hiện nay là thế nào, nếu không hiểu chuyện thì làm sao có thể tồn tại được.” Tôi đứng ở lập trường chung mà nói.
“Nhưng cũng không cần xu nịnh như thế.”
Lời nói này của anh như có sự châm chọc khiến cho tôi cảm thấy hơi khó chịu, không phải ai khi sinh ra cũng được như anh..có được gia thế hiển hách, không cần kiêng dè ai, mà mạnh mẽ đối đầu với hiện thực.
Trái ngược với Net, Tee sinh ra trong một gia đình bình thường, từ nhỏ đã có lý tưởng và hoài bão của chính mình, cũng cố gắng hết sức để gặt được quả ngọt xứng đáng. Tee từng ngày đều cố gắng, dựa vào sự chăm chỉ của mình để đi lên, nhưng không ngờ bỗng nhiên bị trượt ngã, trở thành hai bàn tay trắng.
“Anh ấy không phải như thế.” Giọng nói của tôi không có ý trách anh:
“Net, anh cũng đừng xem thường người khác quá, Tee chỉ là muốn cám ơn anh thôi, nếu anh không muốn thì quên đi.”
Đối với sự ra sức bảo vệ của tôi, Net hừ lạnh một tiếng:
“Anh thật sự không hiểu, rốt cuộc em coi trọng hắn ở điểm nào.”
Tôi cũng không thua kém hừ lạnh lại một tiếng:
“Tee như thế nào cũng không quan trọng, nhưng dù sao anh ấy vẫn tốt hơn người nào đó có mặt phật nhưng tâm xà.."
“Emmm…” Âm lượng đầu dây điện thoại bên kia vang lên:
“Sao em có thể ăn cháo đá bát thế ?”
“…”
Tôi thật sự muốn ăn xong cháo thì vứt bát lắm, nhưng đây là cái bát tinh xảo, tôi làm sao nỡ vứt đi
Bỗng có người gõ cửa gọi lớn:
“Bác sĩ, bác sĩ!”
“Có bệnh nhân gọi rồi, không thèm nói chuyện với anh nữa.” Không đợi anh trả lời, tôi vội vàng dập điện thoại, chạy đi xem bệnh nhân.
Sau ngày hôm đó, tôi không hề có tin tức gì về anh nữa, điện thoại cũng không liên lạc.
Sức khỏe của bố tôi sau đó cũng phục hồi rất nhanh, nên được xuất viện. Công việc của tôi dần trở về quỹ đạo ban đầu, mỗi ngày đều dốc hết toàn bộ sức lực cứu chữa cho bệnh nhân. Nhưng khi hết giờ làm việc, cuộc sống của tôi không thể trở về như lúc đầu, mà phải lê tấm thân và tinh thần mệt mỏi để đi gặp Tee.
“Hôm nay em đi xem một căn hộ, nhìn khá giống căn hộ trước đây của chúng ta, vị trí cũng khá tốt, chỉ là giá cả hơi cao.” Tôi cố ý tìm chủ đề để nói chuyện với Tee, hy vọng có thể đánh lạc hướng sự chú ý của anh
Tee do dự một chút rồi nói:
“Vấn đề mua nhà, có thể chờ đợi một thời gian nữa được không?”
“Đợi ?” Tôi nghĩ Tee sẽ vội vã mua nhà để chuẩn bị kết hôn.
“Bây giờ khoản tiền đó, anh muốn sử dụng.”
Tôi chợt hiểu, bèn lấy chiếc thẻ từ trong túi ra đưa cho Tee:
“Mật mã chắc anh biết rồi.”
“James…”
Tôi cười lắc đầu: “Anh không cần phải giải thích, em hiểu mà.”
Vụ án vẫn chưa có kết quả cuối cùng, sự nghiệp trước mắt vẫn không biết sẽ ra sao, Tee cần khoảng tiền này để phòng bị cho bản thân ở bất kì tình huống nào.
Tee đang ngồi bỗng nhiên đứng lên, ôm lấy thắt lưng của tôi, vùi mặt vào vai tôi khiến tôi cảm nhận được sự lo lắng về tương lai của anh ta.
Tôi rất muốn giúp anh ta, nhưng chỉ là không biết giúp như thế nào, ngoại trừ đi tìm một người…
Không, tôi không thể đi tìm người đó, Tee tuyệt đối sẽ không cho phép tôi làm như vậy.
“Tất cả rồi sẽ qua thôi, anh vẫn còn trẻ, vẫn có thể làm lại từ đầu.”
…
Một tuần trôi qua nhanh như một cơn gió..
Cuối tuần, lúc tôi tan làm thì trời cũng đã khuya, tôi không về nhà bố mẹ, mà lê thân mình mệt mỏi về phòng trọ của mình.
Lại một bệnh nhân nữa ra đi, hai mươi tuổi.
Nếu chưa từng mất đi, sẽ không bao giờ hiểu được lúc rời đi sẽ đau khổ như thế nào, sẽ không bao giờ biết được cảm giác còn được giận, còn được mắng tốt đẹp biết bao..
Tôi cuộn tròn mình nằm trên sofa, bất chợt nhớ rất nhớ một người, muốn được tựa vào lòng anh khóc một trận thật to, muốn nói với anh rằng:
“Em sai rồi, em không nên ra đi.”
Tôi liền lấy điện thoại trong túi ra nhìn, nhưng sau đó lại để ngược lại vào trong túi, tôi đứng dậy đi vào phòng bếp, tìm chút gì đó ăn đỡ đói.
Điện thoại tôi đột nhiên vang lên, tôi bước lại sofa, cầm điện thoại lên.
Trên màn hình hiện lên là tên Tee, tôi thất vọng ấn phím nhận cuộc gọi.
“James, em đang ở đâu?” Giọng nói của Tee nghe không rõ lắm, vì bên kia rất ồn ào
“Em đang ở phòng trọ. Anh đang ở đâu?”
“Ở nhà hàng, lát nữa anh đến gặp em.”
Tôi cảm nhận được trong lời nói của Tee có điều gì đó rất lạ:
“Anh uống rượu à?”
"Một chút.” Tee cười một cách ngốc nghếch:
“Anh có việc, nên uống vài ly rượu.”
Có thể nhận thấy tâm trạng của anh ta không được tốt, tôi không nghĩ gì liền nói: “Anh ở nhà hàng nào? Em sẽ đến đón anh.”
“Không cần, đã trễ thế này rồi, em một mình ra ngoài sẽ rất nguy hiểm. Lát nữa anh sẽ lái xe đến gặp em.”
“Được rồi, em ở đây chờ anh.”
Ngắt điện thoại, tôi vào bếp nấu canh giải rượu cho Tee. Anh ta uống rượu không giỏi, nhưng cũng không còn cách nào khác, ra ngoài xã giao không uống được cũng phải uống…
Không lâu sau, Tee đến, trên người anh ta toàn mùi rượu, đã ngà ngà say. Tôi xuống bếp lấy canh giải rượu, Tee đi theo phía sau tôi, chao đảo như sắp ngã :
“James , em đoán xem hôm nay anh gặp ai…”
“Là ai..?” Tôi không quan tâm lắm, chỉ hỏi qua loa.
“Net, Net SRP ấy…”
Câu trả lời ngoài dự kiến của tôi, tay tôi bất chợt run nhẹ một cái..
Anh ấy không phải là đi công tác rồi sao? Sao lại ở đây?!
Tôi giả vờ như không có việc gì múc canh ra bát: “À.”
“Người này rất có tâm ý…”
“Thật không?” Tôi xoa xoa trán, chịu đựng cơn đau đầu nghe Tee nói.
“Hôm nay anh ta mới đi công tác nước ngoài trở về, và đến dự sinh nhật của Sing…” Sing – Cái tên này nghe rất quen, tôi nhớ mang máng hình như đó là con gái của vị cán bộ cấp cao nào đó, làm việc ở văn phòng chính phủ..
“Có người hỏi anh ta, có phải đặc biệt đến tham dự sinh nhật Sing hay không, em đoán xem anh ta nói thế nào?”
“Anh ta nói, anh ta đến gặp người trong lòng của anh ta…”
Tee vừa nói xong, thì cười gượng hai tiếng, trong giọng cười có chút khàn khàn.
Tôi dùng sức ấn vào huyệt Thái Dương của mình..
"Anh ta còn hỏi mọi người một câu rất đẩy hàm ý: Có điều gì quan trọng hơn người ở bên cạnh mình hay không?’”
Tôi lập tức hiểu được ý trong câu hỏi của Net, ngẩng đầu nhìn Tee:
“Vậy anh trả lời thế nào?”
Tee đi đến bên cạnh tôi, nhỏ giọng nói: “Hiện tại, anh còn có gì quan trọng hơn em?”
Tôi nhíu mày, không thích đáp án này của Tee, nó làm cho người khác có cảm giác nhớ lại những kỉ niệm xưa cũ.
“James , em nói xem, có phải mọi thứ của anh ta đều hơn anh phải không?” Nếu Tee không say tuyệt đối sẽ không hỏi như vậy.
“Không phải.” Tôi nhìn Tee an ủi:
“Tee, so với anh ta thì anh đối với mọi việc đều nghiêm túc hơn, anh trầm tĩnh, kiên trì, anh là người đàn ông tốt, là một người đáng để gửi gắm cả cuộc đời…”
Tee cắt đứt lời nói của tôi:
“Nghe người khác nói, anh ta vừa từ Anh lấy được bằng tiến sĩ y học, về nước liền lập được công lớn, đặc biệt được thăng chức trong khi anh ta vẫn chưa đến ba mươi tuổi. Em có biết tại sao không?”
“…”
Bởi vì anh ấy đã từng trải qua một khoảng thời gian mà người khác không thể hình dung được. Bởi vì anh ấy đã phải nỗ lực rất nhiều so với tưởng tượng của người khác..
“Bởi vì bố của anh ta là Chỉ huy trưởng, ông nội của anh ta hình như là…” Tee cố gắng nhớ lại, nhưng đối việc này tôi cảm thấy không có hứng thú, tôi liền mang canh đến trước mặt anh:
“Anh uống chút canh đi.”
Tee nhận canh, uống một hớp, sau đó đặt bát canh xuống:
“Anh ta đến gặp em, có đúng không?”
“Tee…”
“Hôm đó, khi ăn cơm với anh ta, anh cảm thấy rằng… Khi nhìn em, ánh mắt của anh ta đặc biệt sáng ngời.."
Hai tay tôi chống lên bàn ăn, cố gắng bình tĩnh:
“Anh đừng suy nghĩ lung tung nữa, em và anh ta không có gì cả.”
“Người đó....là anh ta, có đúng không?”
Ở trên đời, bất kì sự thật nào thì có ngày cũng sẽ bị phơi bày..
Càng là chuyện liên quan đến tình cảm thì không thể nào che giấu được..
ns216.73.216.208da2

