Đêm dài đằng đẵng, tôi thật sự không biết trò chuyện cùng anh về điều gì, tôi liền chỉ vào một con đường nhỏ có 3 ngã rẽ phía trước và nói:
“Đó là con đường đi tới nhà em ”
“Anh biết.”
Tôi có chút bất ngờ:
“Sao anh biết?”
“Anh còn biết nhà của Tee cũng ở đó, lúc nhỏ em và anh ta thường chơi với nhau, anh ta đã thích em từ rất lâu rồi, nhưng em chỉ xem anh ta là anh trai.”
"Tại sao anh lại biết được?”
“Điều anh biết còn rất nhiều, không chỉ có như vậy thôi đâu…” Anh cười, sau đó nâng ly lên uống một hớp trà:
“Sau khi em về nước, Tee đối xử với em vô cùng tốt, nhưng em vẫn là lạnh nhạt, vẫn duy trì mối quan hệ bạn bè trong sáng, cho đến một ngày em bỗng nhiên chấp nhận lời cầu hôn của anh ta…”
Anh biết, cái gì anh cũng biết. Điều này có như tôi nghĩ không, là bấy lâu nay anh vẫn âm thầm quan tâm đến tôi.
Anh lại uống một hớp trà, nhìn về xa xăm: “Vốn dĩ kế hoạch của anh là tháng mười mới về nước, nhưng bởi vì nghe được tin này, anh đã xin về nước trước thời hạn… Sau khi làm xong tất cả các thủ tục, anh bay thẳng từ Nhật Bản về Thái.”
Tôi cầm chặt ly trà trong tay, ngụm nước vừa hớp trở nên đắng chát lạ thường: “Hôm thấy trước cửa hàng đồ cưới, là anh mới từ sân bay tới sao?”
“Đúng thế, nhưng đáng tiếc vẫn là về trễ.” Quá trễ không có hơi..
“Hơn một năm qua, em không qua lại cũng không có bất kì mối quan hệ mập mờ với ai. Anh nghĩ rằng em vẫn đang đợi anh, anh nghĩ rằng em cũng giống như anh, không thể từ bỏ được tình cảm của chúng ta. Nhưng khi trông thấy em khoác lên mình bộ âu phục cưới, vui vẻ nép trong vòng tay một người, lại cười hạnh phúc đến như vậy, anh mới…”
Anh ngừng lại, cười khổ sở lắc đầu:
“...Anh mới tỉnh ngộ, hoá ra bấy lâu nay chỉ mỗi anh luôn tự cho mình là đúng.”
Net không hề tự cho mình là đúng, anh chỉ là tin tưởng vào bản thân mình và cũng tin tưởng vào tôi. Có trách thì trách tôi không đủ niềm tin mà đợi đến cuối cùng.
Ngực tôi khi ấy co rút đầy đau đớn, tôi một hớp rồi một hớp đến cạn ly, nhưng vẫn không làm giảm bớt sự đau đớn trong trái tim lúc này.
Anh còn nói:
“Anh không muốn ép em, cũng không muốn phá hoại hạnh phúc nhỏ nhoi đó của em, chỉ là anh không cam tâm khi mất em như vậy.”
Tôi ngẩng đầu lên, bầu trời đầy sao nhưng vô cùng buồn bã.
“Em sắp kết hôn.” Tôi thì thào, tôi không biết tôi là đang nói cho anh nghe, hay là đang tự nhắc nhở chính bản thân mình.
Anh hỏi lại tôi:
“Nếu là em, em biết rõ bệnh nhân mang căn bệnh không thể cứu chữa, thì em có dốc sức lực để cứu chữa không..? Khi chưa thấy bệnh nhân trút hơi thở cuối cùng, em có chịu buông tay không?”
"Em sẽ chiến đấu đến cuối cùng..Vì em hy vọng bệnh nhân đó có thể ngắm nhìn thế giới này lần cuối, cũng có thể căn dặn thêm vài lời.”
“Anh cũng như vậy…” Ánh mắt anh như trăng dưới nước, nhìn tôi:
“Ít nhất có thể ngắm em thêm một lần, cũng có thể nói nhiều thêm một câu.”
Tôi cho rằng lúc tôi đau đớn nhất, chính là khi tôi nghe được câu nói ở sân bay của anh:
“Anh yêu em… Em hãy cho anh ít phút được không.”
Khi đó tôi không hề quay đầu lại.
Cho đến khi anh ngồi trước mặt tôi, nói cho tôi biết cuộc hôn nhân của anh là giả, tất cả những lỗi sai của anh chỉ là vì trách nhiệm anh phải mang trên vai. Tôi liền nghĩ, đây mới là điều làm tôi đau đớn nhất,
Kết quả là tôi lại đánh giá anh quá thấp. Để có thể thêm một lần được ngắm nhìn tôi, và được nói thêm một câu với tôi .
Một người đàn ông yêu tôi đến nỗi vứt bỏ tất cả để trở về chỉ để đổi lấy tư cách được cố gắng đến phút cuối cùng..
Không đợi tôi trả lời, anh vỗ vỗ vai tôi: “Khuya rồi, em đi ngủ đi. Sáng mai còn đi đón vị hôn phu của mình nữa.”
Câu chuyện của chúng tôi cứ như vậy mag kết thúc..Ai về phòng nấy, tự nhốt mình trong suy nghĩ riêng của mỗi người...
.....
Trong ấn tượng của tôi, Tee luôn mặc Âu phục, giầy da sáng bóng, tóc luôn vào nếp gọn gàng. Nhưng Tee trước mắt tôi bây giờ, khiến người khác cảm thấy xót xa.
Anh gầy, xương hàm nhô lên, tóc thì rối tung, nhìn qua cũng biết là lâu lắm không được tắm rửa gì đàng hoàng. Tee không có áo khoác ngoài, mà chiếc áo sơ mi màu trắng bên trong hai cúc được mở bung, làn gió nhẹ làm bay bay vạt áo nhìn Tee trông thật yếu đuối.
Net và Tee cùng nhau bước ra, trên người Net là bộ quân phục mà tôi vừa giặt vào tối qua, sạch sẽ như mới.
Này là mỉa mai, vô cùng mỉa mai.
“Tee!” Tôi đứng đối diện, vẫy tay gọi ..
“James..!!" Tee vừa thấy tôi, kích động chạy đến, không hề chú ý đến những gì xung quanh.
Một ào chạy tới dùng sức ôm tôi vào lòng.
Rõ ràng tôi có rất nhiều lời muốn nói, nhưng vào lúc này, một câu tôi cũng không nói ra được. Bởi vì, đôi môi của Tee đang bao phủ bờ môi của tôi.
Nhưng cảm giác của tôi lúc này ngoại trừ "lạnh" ra thì không còn bất kì cảm xúc nào..
Net đứng phía sau, một chiếc xe chậm rãi chạy ngang qua làm cho bóng dáng anh lúc ẩn lúc hiện.
Trong lớp sương mờ buổi sớm mai còn đọng lại , tôi vẫn có thể nhìn thấy rõ Net đứng đó, cả người anh cứng đờ, hai tay nắm chặt lại, gân xanh nổi lên một cách rõ rệt…
Tôi nhắm chặt mắt lại, tôi không ngờ ngay cả lúc nhắm mắt, trước mắt tôi vẫn là hình bóng của anh. Mỗi một cử chỉ, mỗi một ánh mắt, đều như khắc sâu vào tâm trí tôi.
Sau vài giây cố gắng, tôi cuối cùng cũng không chịu được nữa, liền dùng tay đẩy Tee ra.
Tee nhanh chóng hiểu được hành động vừa rồi đã vượt quá khuôn khổ hằng ngày, nên Tee chỉ là lưu lại một nụ hôn chớp nhoáng trên môi tôi, sau đó nhanh chóng buông tôi ra.
Tôi âm thầm hít một hơi thật sâu, mở to mắt, liền thấy Net từ đằng đó đi từ từ đến, ánh mắt sắc bén của anh đang nhìn chằm chằm vào môi tôi. Anh như muốn nhắc nhở rằng đôi môi đó là vật sở hữu riêng của anh nhưng lại bị người khác xâm phạm.
Tôi chột dạ, liền liếm nhẹ đôi môi như đang bị đóng băng của mình, rồi nhìn anh lí nhí nói: “Cám ơn!”
Đôi tay đang nắm thành quyền của Net dần dần nới lỏng:
“Cũng đã trưa rồi, chúng ta ăn cơm trưa một bữa nhé.”
Tuy tôi không muốn Tee và Net có va chạm với nhau, nhưng tôi không thể mặc kệ anh để bụng đói lái xe đưa tôi và Tee về nhà.
Thấy tôi do dự một hồi lâu thì Tee đã thay tôi quyết định: “Cũng được.”
Việc đã đến bước này, tôi cũng không thể từ chối nữa, tôi chỉ có thể nói vài câu nói trái với lương tâm của mình rằng muốn mời cơm anh để tỏ lòng biết ơn.
Mà Net lại không thích nghe nhất chính là những lời vô nghĩa thế, anh nhìn thoáng qua tôi một lần, sau đó liền đi thẳng đến nơi đỗ xe:
“Lên xe đi.”
Tee thấy chiếc xe màu trắng, nhìn qua bảng số một lượt, dường như nhớ đến chuyện gì đó, sau liền nhìn qua tôi, rồi nhìn lại Net..
Tôi mở cửa băng ghế phía sau rồi nói với Tee: “Chúng ta ngồi ghế sau đi.”
Nhưng khi tôi vừa muốn lên xe, Net đã quay đầu lạnh lùng lườm tôi, biểu hiện như muốn nói cho tôi rằng: Em và hắn ta cùng ngồi ghế sau thử đi?!
Bị ánh mắt của anh nhìn đến mức xấu hổ, tôi ỉu xìu đẩy Tee lên trên:
“Anh ngồi ở phía trước đi.”
***
Net đưa tôi và Tee đến một nhà hàng sang trọng. Vừa vào cửa, gương mặt người quản lí đã cười rất tươi, tiếp đón anh nồng nhiệt, không dám chậm trễ một giây phút nào. Còn tự mình tự gọi thức ăn giúp anh.
Nghe cuộc nói chuyện của họ, tôi liền biết được một chút chuyện. Những ngày qua Net đều đến đây để tiếp khách, chi phí bỏ qua khá là nhiều vì địa vị của người kia rất lớn..
Tee nghe vậy, liền cúi đầu kéo tay áo sơ mi xuống, chỉnh lại cổ tay, cẩn thận kiểm tra lại kĩ càng. Tee như đang lo sợ người khác khinh thường mình.
Gọi thức ăn xong, quản lí rót trà cho cả ba chúng tôi xong thì cung kính cúi người chào rồi rời đi, cũng tiện tay khép kín cửa lại.
Tôi giúp Tee sửa lại cổ áo phía sau:
“Anh gầy hơn rồi, thời gian qua chắc phải chịu nhiều vất vả lắm.”
Tee gượng cười, nhìn về phía Net:
“May mắn thay nhờ có Ngài giúp đỡ, nên tôi mới có thể được thả nhanh như vậy.”
“Anh cứ gọi tôi là Net như James gọi đi, vả lại anh cũng không cần cảm ơn tôi.”
Net dừng lại một chút sau đó nhàn nhã tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn tôi rồi nói một câu nói mang đậm ý nghĩa vô cùng sâu xa:
“Em ấy đã thay anh cám ơn tôi rồi.”
Tôi hoảng hốt, sợ đến mức trái tim co thắt liên hồi, tên này có điên không chứ. Ăn nói cái gì thế kia, nghĩ mọi chuyện chưa đủ rắc rối hay gì. Tôi lo lắng sợ câu nói kế tiếp của anh sẽ làm người khác lên xông máu, nên vội vàng cướp lời anh nhìn Tee rồi nói:
“Đúng vậy, em đã thay anh nói rất nhiều lời cảm ơn rồi.”
Không đợi Tee mở miệng, Net thuận miệng liền nói tiếp:
“James rất khách sáo, cứ giữ kẽ với tôi. Thực ra, chỉ cần em ấy mở lời muốn tôi giúp, tôi nhất định sẽ không từ chối, tôi muốn còn không được.”
Khách sáo gì chứ, giữ kẻ cái gì, rồi muốn mà không được cái gì. Chẳng lẽ chuyện xảy ra ở khách sạn ngày hôm đó là tôi giữ kẻ sao, hay là do chính tôi tự mình đa tình! Tôi hít vào, cố gắng nhẫn nhịn để không cãi nhau với anh, cười tươi nói:
“Đúng vậy, P'Net đây luôn thích giúp đỡ người khác mà không cần báo đáp.”
Tee đương nhiên không nhận ra sự móc mỉa của tôi, liền kéo tay tôi, hỏi tôi:
“James ! Em và Net đã quen biết trước đó rồi à? Tại sao anh chưa từng nghe em nói đến?”
“…” Thân thể tôi run nhẹ, liền thay đổi tư thế ngồi.
Tôi không biết vì sao hôm nay Tee lại hỏi như vậy, càng không biết nên trả lời như thế nào.
Net thấy tôi khó xử, liền chủ động trả lời thay tôi:
“Chúng tôi quen biết nhau khi đi du học ở Nhật, nhưng cũng mấy năm rồi không liên lạc. Nếu không phải vì nhờ tôi giúp chuyện của anh, thì e rằng em ấy đã sớm quên đàn anh này rồi.”
Net cố ý nhấn mạnh hai chữ “đàn anh” với giọng điệu cao vút..
Nghe tới đây ánh mắt Tee lập tức trầm xuống, dụng tâm đánh giá Net, Tee rơi trầm tư thật lâu. Thấy không khí ngày càng không được ổn, tôi liền tìm cách điều hòa lại một chút, tôi nở nụ cười và nói: “Làm sao em có thể quên được? Năm đó đàn anh và đàn chị giúp đỡ em rất nhiều, cho dù em có muốn quên cũng không thể quên được.."
Dường như tôi không điều hòa được không khí, mà lời nói của tôi lại khiến cho không khí trầm trọng hơn nữa, như muốn trở thành một ngọn núi lửa đang chờ được phun trào.
Net giương đôi mày tự đắc, nụ cười giả tạo đến mức không thể nào giả tạo hơn được nữa:
“Đáng tiếc là năm đó em rời đi vội quá, đến cơ hội đi tiễn, em cũng không cho anh. Hay nói cách khác, anh đã buồn rất lâu vì tiếc nuối. Sau đó anh còn thường xuyên tâm sự với đàn chị của em rằng: Thằng nhóc đấy nói đi là đi, thật sự là làm cho người ta lo lắng… Nhất là, cậu ấy vẫn còn thiếu anh học phí dạy kèm đến mấy chục bữa, cũng không biết đến khi nào mới có thể trả đủ anh.”
Nhắc đến học phí dạy thêm thì một dòng máu nóng từ bụng tôi xông thẳng lên đầu, tôi phải cố gắng kiềm chế lại cảm xúc mà đè xuống.
Net cong miệng cười, sau đó còn thêm một câu:
"Em không tin em hỏi đàn chị của em đi.”
Tôi thật sự muốn hỏi, nếu anh thật sự đã từng nói với Micky những lời như thế, thì tôi đến nằm mơ cũng là mỉm cười!
Nghe tôi và Net nhắc đến “Đàn chị”, biểu cảm của Tee liền trở nên thoải mái và tự nhiên hơn một chút, tinh thần cũng sảng khoái hơn hẳn:
“James, em còn nợ học phí dạy thêm của Net à?”
Tôi cười gượng:
“Anh đừng nghe anh ấy nói bậy, P'Net làm sao có thể nhớ rõ em nợ tổng cộng bao nhiu buổi học được..Pí ấy nói đùa đó.”
“Đúng vậy, tôi nói đùa đấy.” Rồi Net mỉm cười nhìn tôi nói:
“Anh không phải là người keo kiệt, anh chỉ là có gì nói nấy. Nếu em không muốn trả , thì anh cũng không để ý.”
Tôi nhíu mày, cố gắng nở một nụ cười:
“Đàn anh, đã hai năm không gặp, anh hài hước hơn trước rất nhiều đấy.”
“Cám ơn em đã quá khen..!”
Net nói xong liền cúi đầu uống trà, tôi liền thở phào nhẹ nhõm. Bầu không khí khó thở cũng dần dần qua đi, Tee bỗng nhiên nhỏ giọng hỏi rôi:
“Net đã kết hôn rồi à?”
Tôi không cần suy nghĩ, liền trả lời:
“Vâng ạ, đã kết hôn rồi.”
Nhưng cái tôi không ngờ tới, là người ngồi đối diện vừa nghe được đã lập tức phản bác lời nói của tôi:
"Nhưng đã ly hôn cách đây vài hôm.”
Tee kinh ngạc nhìn về phía Net:
“Thật sự xin lỗi, tôi không biết…”
“Không sao. Chúng tôi vốn không có tình cảm gì với nhau, nên không thể nào miễn cưỡng được.”
Sắc mặt Tee liền thay đổi, im lặng nâng ly trà lên, uống một hơi hết sạch ly trà.
Nhân lúc Tee đi vệ sinh, máu nóng uất nghẹn của tôi cuối cùng cũng có thể tuôn ra:
“Siraphop, cuối cùng anh muốn thế nào?”
“Anh không muốn thế nào cả…” - Anh xoay ly rượu:
“Em không muốn làm rõ mối quan hệ với anh à? Thừa nhận anh từng là bạn trai cũ của em, đối với em là một vết nhơ trong đời sao?”
“Đây là vấn đề tôn nghiêm. Đổi lại nếu anh là người bị oan phải ngồi tù, anh có chấp nhận để em tìm bạn trai cũ để nhờ giúp đỡ cứu anh ra không?”
Net cười lạnh: “Đừng nói là anh không vào, nhưng dù có là anh, thì việc cứu anh là việc của người khác , không tới lượt em hy sinh đâu…”
Nghe như vậy, tôi vội vàng mở cửa nhìn ra ngoài, xác định Tee vẫn chưa quay lại, tôi mới yên tâm trở lại chỗ ngồi. Tôi không ngờ rằng, tôi vừa ngồi xuống, thì anh đã nghiêng đến cạnh tôi, gần tôi hơn một chút:
“Em nói thật cho anh nghe. Nếu đổi lại là anh có tội, em có chấp nhận hy sinh để cứu anh không?”
Anh từ từ tiến gần hơn, thân thể tôi lại như phát sinh một luồng cảm xúc mạnh mẽ, tôi liền nghiêng người né tránh:
“Sẽ không.”
Lời tôi nói là sự thật, ngoại trừ Net ra, không có bất kì một người đàn ông nào có thể khiến tôi cởi bỏ quần áo trên người, bao gồm cả Tee.
Net lại tiến đến gần tai tôi, nói nhỏ:
“Anh có chết cũng không cho phép em làm như vậy!”
Chỉ một câu nói, nhưng có thể gợi lên những hình ảnh kích tình mãnh liệt mấy ngày trước, anh ôm tôi, đủ mọi tư thế, đủ mọi ngóc ngách. Chiếm giữ và khát khao cơ thể tôi.
Tôi quay đầu, đối mặt với ánh mắt mang đầy vẻ khát khao không thể che đậy của anh, hỏi anh một chuyện đã muốn hỏi từ lâu:
“Vậy tại sao anh còn ép em?”
Anh nở nụ cười, nụ cười xấu xa:
“Anh không ép em. Là em ...tình nguyện.”
“Em ...tình nguyện sao ?!”
“Đúng vậy, anh vẫn chưa kịp nói gì, em đã một lượt hiến dâng, em hỏi xem, anh làm sao có thể nhẫn tâm để em thất vọng.”
“Anh?!” Mặt của tôi như bị lửa thiêu đốt, tức đến mức không còn lời nào để nói.
“Đừng bày ra vẻ mặt không cam tâm tình nguyện đó cho anh xem.” Anh nhỏ giọng, ghé sát môi vào tai tôi:
“Em ở dưới thân thể anh đầy mê hoặc làm cho anh muốn ngừng mà không ngừng được, vẻ mặt em lúc đó không phải như thế này…”
Tôi vừa định hắt nước lên anh, thì chợt nghe tiếng động, Net liền ngồi thẳng lại.
Thấy Tee đẩy cửa ra, tôi cũng thay đổi thành gương mặt tươi cười nói:
“Đàn anh, về sau nếu có cơ hội mong anh chiếu cố Tee, truyền đạt cho anh ấy những kinh nghiệm quý giá… Em nhất định sẽ vô cùng cảm kích anh.”
Tee vừa mới bước vào cửa, nghe hai người bên trong đang nhắc đến mình, liền hỏi: “Hả ? kinh nghiệm gì?”
Tối nghiến răng nghiến lợi, cố gắng thốt ra dòng chữ: “Đạo lí làm người.”
Nhìn bộ dáng tức giận mà không dám nói gì của Net, trong lòng tôi bỗng nhiên cảm thấy vui vẻ, trái tim cũng chợt tỉnh giấc sau hai năm ngủ yên.
Khóe môi tôi cong lên ý cười, nhịp đập nơi trái tim dưới lồng ngực thì thay phiên nhau inh ỏi.
Hóa ra trái tim tôi vẫn chưa chết, chỉ là thế giới không có anh thì không có ai có thể làm cho nó đập liên hồi như vậy được.
ns216.73.216.208da2

