Số mệnh dường như không bỏ qua bất kì cơ hội nào để trêu đùa tôi. Hiện tại tôi muốn như một chú ốc sên nhỏ, bình yên sống an nhiên trong vỏ ốc của chính mình, nhưng một ngày nào đó lại rơi vào tay thợ săn, bắt buộc lôi tôi ra khỏi nó.. 68Please respect copyright.PENANAVQhIWsbVvL
Vì có dính líu đến một vụ tham ô nên Tee bị bắt đi thẩm vấn, lúc tôi nghe được tin này là lúc vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật. Tôi hoàn toàn không tin đó là sự thật, từ trước đến giờ, Tee mà tôi biết luôn làm việc một cách cẩn thận, sẽ không thể nào nhận tiền tham ô. Còn nếu thật sự anh ta có tham ô thì đâu cần phải vứt đi sĩ diện của mình, đến nỗi phải để hai bên gia góp tiền lại mua căn hộ riêng cho hai người chúng tôi kia chứ?
Nhưng mà, sự thật sờ sờ trước mắt, tôi muốn không tin cũng không được..
Tôi đã tận dụng hết mọi khả năng, liên hệ hỏi thăm tin tức của Tee, không ai biết vì sao bỗng nhiên anh ta bị cách ly để thẩm vấn, cũng như không ai biết kết quả thẩm vấn như thế nào.
Đã hơn mấy ngày rồi, tâm trạng bố tôi cùng Mẹ đều không tốt..Bố thì suốt ngày đều thẩn thờ ngồi nhìn màn hình điện thoại chờ một cuộc gọi, còn Mẹ thì buồn bã, tuy không khóc trước mặt tôi, nhưng lúc nào tôi cũng thấy nơi đáy mắt luôn ngân ngấn nước.
Nói về bố mẹ Tee thì vô cùng tệ, mới vài hôm mà họ đã già đi trông thấy. Khi vừa thấy tôi đến cả hai đều khóc và nói với tôi rằng:
"Tee nó bị oan, nó sẽ không tham ô đâu… Con hãy cố gắng tìm cách cứu nó ra nhé.. nhất định sẽ có cách…”
Và vào lúc gần như tuyệt vọng nhất, thì có một cuộc gọi từ người bạn của tôi. Anh ta nói vừa mới nghe được tin tức về Tee, còn nói rằng Tee đã nhận tội, có lẽ hình phạt sẽ không nhẹ..
Chưa kịp dập điện thoại, thì bố mẹ tôi đã run rẩy kéo vạt áo tôi dồn dập hỏi:
“Bạn con nói thế nào? Tee nó có bị làm sao không?”
Tôi nhìn mẹ, rổi lại nhìn bố. Ánh mắt chờ đợi của hai người làm cho trái tim tôi như muốn ngưng đập..
Tôi đành nén lòng cười nói:
“Không sao, không sao ! Vụ án đang được điều tra rõ rồi, Tee sẽ nhanh chóng được thả ra thôi.”
Hai hàng chân mày đang nhíu chặt của bố mẹ cuối cùng cũng được giãn ra, ông vội vàng nói:
“Con mau gọi cho bố mẹ Tee đi… Báo tin vui cho bố mẹ nó mừng.."
“Vâng!”
Tôi trở về phòng, bèn khóa trái cửa lại, lúc này tôi mới vứt bỏ gương mặt cười như khóc kia của mình xuống. Nhưng giấy thì làm sao gói được lửa.
Vì Tee tôi quyết định tìm người có quyền lực giúp đỡ. Nhưng cái tôi không ngờ đến, người mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ có cơ hội gặp mặt nữa, lại đột nhiên xuất hiện.
Tại phòng vip của khách sạn, một gương mặt lạnh buốt của Net xuất hiện trước mắt, khi ấy các sợi dây thần kinh cảm giác của tôi như hoàn toàn đông cứng lại.
Phản xạ cơ thể đầu tiên của tôi lúc này nói cho tôi biết rằng tôi phải chạy trốn.
Tôi ước mình có thể chạy đến một nơi mà tôi không thể nhìn thấy anh. Bởi tôi sợ nếu tôi chạy chậm một bước, thì tôi sẽ không thoát được.
“Nhóc con…” Đây là tiếng gọi mà tôi thường hay nghe được trong những giấc mơ: [Nhóc con, chúng ta nói chuyện nhé…]
“Tôi không có gì để nói với anh.” Hai năm trước, tôi và anh đã trở thành người xa lạ, nên tôi nghĩ hiện tại giữa tôi và anh không còn gì để nói.
“Em không có, nhưng anh…”
“Anh hãy tỉnh táo đi, anh nên biết rằng giờ anh có nói gì nữa thì tôi cũng sẽ không tin!"
Tôi dùng sức đẩy mạnh anh ra, đang có ý định mở cửa tháo chạy thì đột nhiên giọng nói bình thản của anh truyền đến:
“Em hết muốn cứu vị hôn phu của mình rồi sao ? Ngoại trừ anh, thì không có thể cứu hắn.”
Thân thể tộ lạnh đến run rẩy..
Sau ngần ấy thời gian, chứng kiến biết bao nhiêu điều không may, từ những sinh mạng vĩnh viễn ra đi đến gia đình đổ vỡ ly tán. Thì so với cái chết, sự nhịn nhục này có là gì.. Chỉ cần có thể cứu được Tee, tôi có thể chấp nhận hy sinh. Ngay cả việc....... bị người đàn ông mình mong không muốn gặp nhất đặt ở trên giường, mặc sức chiếm đoạt.
Toàn bộ quá trình, tôi đều nhắm chặt mắt. Tôi không dám mở mắt nhìn khuôn mặt anh, tôi sợ rằng khi vừa nhìn thấy gương mặt anh, thì tôi lại sẽ bị anh mê hoặc. Nhưng sau khi, anh mạnh mẽ ôm tôi, hôn tôi triền miên và nói với tôi:
“Nhóc con, anh rất nhớ em!”
Thì mọi phòng ngự, mọi chống cự nỗi nhớ anh bấy lâu nay trong lòng mình phút chốc sụp đổ. Tôi dán mặt mình vào lồng ngực ấm áp của anh. Còn anh không ngừng mạnh mẽ lấp đầy thân thể tôi.
Anh gần như muốn tôi đến điên cuồng, tôi tham lam ngã vào đáy sâu dục vọng và tình yêu mãnh liệt.
Cho đến khi tỉnh lại từ trận kích tình kịch liệt đó, tôi mới phát hiện chính mình đang ôm lấy anh, nằm trong lòng anh, và toàn tâm toàn ý mà hôn anh…
Thật ra phút ấy tôi không hề hối hận dù chỉ một chút!
Tôi không mắng anh dậu đồ bìm leo tranh thủ cơ hội ép buộc tôi, chỉ hận mình chính bản thân mình kìm lòng không đậu.
Lê tấm thân đau nhức và mệt mỏi trở về căn phòng trọ nhỏ. Tắm rửa xong, tôi đứng trước cửa sổ phòng, hoà mình vào làn gió đêm ẩm ướt.
Trên người tôi, đầy rẫy những dấu hôn màu sặc sỡ màu sắc. Dù có mạnh mẽ chùi rửa thế nào cũng không thể che lấp đi dấu vết phản bội của tôi với Tee
Dưới hàng cây xanh, chiếc Audi lúc này mới chầm chậm nổ máy, mất dần trong đêm tối…
Tôi đóng cửa sổ lại, kéo kín bức màn cửa, sau đó mới gọi điện cho bố mẹ mình, báo cho họ biết là tất cả mọi việc đều được giải quyết ổn cả rồi..
Lòng bố và mẹ tôi trở nên nhẹ nhàng hẳn.
Tắt máy tôi cầm điện thoạn lên, nhìn tin nhắn đang hiển thị trên màn hình:
“Anh muốn ăn một bát mì em nấu.”
Tôi không muốn dây dưa với anh , nên tôi xóa đi tin nhắn, chỉ để lại số điện thoại, đề phòng khi cần đến.
***
Tôi lo lắng chờ đợi thêm ba ngày, thì mới có tin tức, vụ án đã tra ra khoản tiền không rõ lai lịch. Nhưng trong quá trình điều tra, người tình nghi phát bệnh đột xuất nên được đưa đến bệnh viện cấp cứu, trước mắt vẫn còn đang được giám sát trong phòng bệnh.
Tình trạng này khiến tôi có chút nôn nóng, tôi vẫn không thể xác định tình trạng này đang có lợi cho Tee hay không. Hơn nữa, Net chỉ là một bác sĩ, đến cuối cùng có năng lực giải quyết không tôi cũng không nắm chắc.. (Mèn đét ơi anh ta gia thế không tầm thương như baby nghỉ đâu nè..)
Nhưng đến khi tôi hỏi thăm thì Net chỉ nói tôi chờ, không cần phải nóng vội.
Làm sao tôi có thể không lo lắng cho được,
Không biết xoay sở thế nào, tôi đành một thân một mình đi đến cục điều tra kháng án..
Nhưng khi đến nơi, nhìn từ phía xa xa, nhìn vẻ nghiêm túc trên mặt các anh cán bộ, tôi lại không dám vượt lên tiến về phía trước..
Đang phân vân do dự , thì một chiếc xe Audi màu trắng dừng lại ở cổng, cách nơi tôi đứng không xa.
Người bảo vệ vừa thấy biển số xe, lập tức chạy đến, cung kính cúi chào.
Cửa xe mở, một thân ảnh màu xanh cao lớn bước xuống..
Tôi đã thấy qua rất nhiều quân nhân, nhưng tôi chưa thấy ai khí thế hút hồn như vậy. Không phải làm ra vẻ, nhưng chỉ cần giơ tay một cách tự nhiên như thế cũng tạo cho người khác cảm giác được sự hấp dẫn và phong thái lãnh đạo của mình.
Bảo vệ nép người lui ra phía sau vài bước, dành đường cho người đó bước vào…
Nhưng người đó không vào mà xoay người, nhìn về phía tôi…Ánh mặt trời chói chang phản chiếu thẳng vào gương mặt anh tú đó, con ngươi đen sáng rực của anh dừng lại trên người tôi…
Tôi lùi lại vài bước, cảm thấy ánh mặt trời ngày hôm nay làm cho tôi đột nhiên hoa mắt đến choáng váng, Từng tia sáng lấp lánh khiến tôi không thể nào mở mắt ra được…
Tôi không bao giờ nghĩ đến, người đàn ông đó chính là…
Net Siraphop Manithikhun..!!!
Tôi hoàn toàn không thể tin vào mắt mình, đứng dụi dụi mắt. Nhưng thật sự tôi không nhìn nhầm, thì người đàn ông đang đứng trước mặt tôi trong bộ quân phục màu xanh chính là Net !
Điều này có nghĩa gì? Anh là...quân nhân sao?
Tôi còn nhớ, anh đã từng nói anh không phải quân nhân, cũng chưa từng nhập ngũ, hơn nữa bố anh lại là thương nhân…
Một bác sĩ vừa đi du học trở về thì làm sao có thể nhanh chóng biến thành một quân nhân có khí thế bức người như vậy được..
Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân buộc anh phải kết hôn với Micky, một cuộc hôn nhân không tình yêu để đổi lấy danh vọng sao..???
Hay là, trong suốt những năm qua, đã xảy ra chuyện gì mà tôi không biết sao?
Tôi dùng ánh mắt đầy thắc mắc để nhìn anh. Đuôi mắt sắc bén ấy vẫn không hề rời khỏi ánh nhìn của tôi, như đang chờ xem phản ứng của tôi.
Đầu óc tôi trở nên rối loạn, trong nhất thời không biết mình nên làm gì cho đúng. Tôi bất giác khom người, ngượng ngịu chào hỏi anh.
Anh cong nhẹ môi, đang muốn đáp lễ tôi thì bỗng nhiên anh nhớ ra điều gì đó, thì quay liền nói nhỏ với người lái xe rồi bước đến cổng lớn.
Vẻ mặt quân nhân nghiêm nghị – Net hiện giờ đối với tôi rất xa lạ. Thế nên lúc này tôi không biết đối mặt với anh như thế nào.
Tôi cố gắng kiềm chế sự kích động để không chạy theo anh để hỏi cho rõ về những chuyện đã xảy ra.
Nhưng khi tôi đang muốn rời đi, thì người lái xe lúc nãy lại đi đến chặn bước chân tôi..
“Cậu James, xin chào!” Chàng trai trẻ nói: “Cấp trên của tôi muốn mời cậu ăn cơm trưa.” .
Hoàn toàn là một mệnh lệnh, không cho tôi cơ hội từ chối.
“Thật sự xin lỗi, tôi còn có việc.” Tôi dùng lời nói chân thành nhất từ chối. Một bữa ăn xã giao bình thường đương nhiên không có gì phải nói, nhưng dùng cơm với Net thì khác. Không cần nói nhiều, hôm gặp nhau ở khách sạn đó thì tôi đã nhận thức rõ được một điều, chính là không có việc gì mà anh không dám làm.
Người đàn ông nguy hiểm như thế thì tránh ra càng xa càng tốt.
Tôi chưa kịp xoay người thì chàng trai trẻ tuổi đó lại một lần nữa đã đi đến trước mặt tôi:
“Xin cậu dừng bước.”
“Có việc gì sao?”
Chàng trai với giọng nói đinh thép:
“Lời nói của Cấp trên chính là mệnh lệnh.”
“Tôi không phải quân nhân.”
“Đối với cậu cũng không ngoại lệ!”
Vẻ nghiêm túc của chàng trai đó như một vách đá ngăn cao chót vót, kiên quyết tuân theo và hoàn thành nhiệm vụ được giao , không hề dao động.
Thấy tôi do dự, chàng trai kia nhanh nhẹn giơ tay ra mời:
“Xin cậu lên xe ạ..Sếp vào trong xem xét chút việc, sẽ ra nhanh thôi.”
Nghe chàng trai nói thế,tôi đoán được Net đến đây chắc là vì vụ án của của Tee nên tôi không từ chối nữa.
Bước từng bước đến trước chiếc xe Audi trắng, cửa kính được lắp là loại chống nhìn trộm không thấy được bên trong, tôi lập tức nhìn qua bảng số xe và nhớ lại chiếc xe Audi mà tôi đã thấy gần đây.
Vào một đêm cách đây hai ba ngày, chiếc xe này đã đứng dưới căn hộ nơi tôi ở, không tắt máy cũng không rời đi.
Cảnh vật trước mắt tôi giống như bị một lực mạnh mẽ va vào. Nếu có thể được tôi sẽ chạy tới nắm lấy tay áo anh mà hỏi, Rốt cuộc anh muốn thế nào?
Chậm chạp bước vào trong xe, tôi ngồi ở băng ghế sau, một mùi hương quen thuộc thoáng qua mũi tôi. Đây là loại mùi hương độc nhất trên cơ thể anh, mặc dù chỉ thoảng qua nhưng tôi vẫn có thể nhận ra được.
Vẫn là chàng trai trẻ đó nhanh nhẹn, chạy đi lấy ngay cho tôi một tờ báo.
“Cám ơn!” Tôi nhận lấy, ép bản thân mình không được suy nghĩ đến chuyện gì khác, kiên trì xem báo.
Xem được nửa giờ, thì lính mở cửa xe được mở ra.
Net đứng bên ngoài vô tình nhìn thoáng qua tôi, sau đó anh bước vào trong xe, ngồi vào chỗ trống bên cạnh tôi.
Mùi hương thơm mát hoà cùng hơi thở quen thuộc của anh, nó lấp đầy đầu óc tôi. Tôi cúi đầu né tránh hơi thở ấy, cố gắng tạo khoảng cách, nhưng có làm thế nào thì hô hấp của tôi cũng hỗn loạn, tưởng như tận nửa ngày sau mới có thể trở lại bình thường.
Dọc theo đường đi, Net đặc biệt trầm lặng, tôi thì chăm chú xem báo, chữ viết như bay lượn, đọc mãi đọc mãi nhưng nội dung là gì tôi không thể nào nhớ được..
“Không có vấn đề gì muốn hỏi anh sao?” Cuối cùng Net không nhịn được cũng mở miệng, giọng nói của anh bình tĩnh đầy lạnh lùng..
Đương nhiên là có !
Cùng lúc tôi liếc mắt nhìn sang bộ quân phục trên người anh, muốn hỏi anh tại sao anh lại mặc bộ quần áo này? Cả quân hàm cũng có? Tại sao anh lại tiếp tục bước vào cuộc sống của tôi?
Nhưng mà, hiện tại đây không phải là những điều tôi nên quan tâm.
Anh của quá khứ, hay anh của hiện tại, thì kể từ lúc tôi rời khỏi Anh, giữa tôi và anh đã không còn quan hệ gì nữa rồi.
Điều bây giờ tôi nên quan tâm nhất chính là vụ án của Tee.
Tôi bèn hắng giọng, nói:
“Vụ án vị hôn phu của tôi ra sao rồi?”
Tôi ngẩng đầu nhìn ánh mắt lạnh lẽo của anh, chờ anh trả lời:
“Vụ án còn đang được điều tra, tạm thời vẫn chưa có kết quả.”
“Anh ấy ...nhận tội sao?”
Net suy nghĩ một chút:
“Cho dù anh ta có nhận tội hay không, thì cũng không thoát được liên quan"
“Chuyện này tôi hiểu được.” cho dù Tee không cố ý thông đồng, nhưng anh ta biết rõ tình hình, mà lại không báo. Với tình hình hiện tại, Net thể đảm bảo được mạng sống cho anh ta đã là tốt lắm rồi, không còn mong gì hơn.
“Tôi muốn gặp anh ấy, được không?” Tôi thăm dò hỏi.
Anh hít một hơi thật sâu, nhìn ra được là chiếc nút nơi cổ áo quá chặt, khiến anh cảm thấy khó thở:
“Chờ đến khi có kết quả, họ sẽ cho em gặp anh ta.”
“ vậy là phải chờ bao lâu?” Tôi lại hỏi, tôi thì không vội, nhưng tôi chỉ sợ bố tôi không chờ được.
Net không trả lời, giật tờ báo trong tay tôi, suốt cả quãng đường còn lại, anh chỉ chăm chú đọc báo, không hề quan tâm đến tôi. Chàng trai trẻ lái xe phía trước nhìn rôi rất nhiều lần qua kính chiếu hậu, ánh mắt tò mò tìm hiểu.
Tôi nhìn vào kính xe, nơi đó phảng phất bóng dáng anh một cách mơ hồ.
Cả người anh hiện rõ sự trang trọng và trang nghiêm không thể xâm phạm, đúng kiểu khí phách nghiêm nghị của một người quân nhân.
Nếu không phải gương mặt kia đã in đậm trong tâm trí tôi thì tôi thật sự hoài nghi bản thân mình đang nhận nhầm người....
ns216.73.216.66da2

