[Net Pov]:87Please respect copyright.PENANAxbaIxw63DC
Khi xa cách, bên cạnh tôi trên danh nghĩa có một người vợ, là tôi có một nỗi khổ tâm không thể nói thành lời…
Đến khi gặp lại, tôi thấy em ấy mặc một bộ âu phục trắng tinh sánh đôi bên cạnh một người đàn ông khác…
Em có biết nguyên nhân gì khiến em và tôi đánh mất nhau không??
Nếu có cơ hội, tôi sẽ nói cho em biết!
***
Vẫn là ánh nắng mặt trời chói chang đó, tôi nghiêm trang, nhắm mắt ngắm mục tiêu, sau đó bóp cò súng, bắn liên tục mười phát súng..
Máy tự động báo điểm số – 99
Tôi tháo chiếc tai nghe xuống, buông khẩu súng ra, khẽ nhíu mày.
“Thế nào? Tâm trạng không tốt à?” Din bên cạnh kinh ngạc hỏi
Tôi tùy tiện trả lời: “Vâng!”, rồi ngồi xuống ngay chiếc ghế bên cạnh, tay xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức.
Tôi nghĩ là do tính tình của tôi không tốt, nhưng thật sự là tâm trạng của tôi đang rất tệ. Cứ nghĩ rằng đến những nơi như thế này để giảm bớt sự khó chịu trong lòng, nhưng tôi không hề nghĩ rằng ngay cả sự tập trung tôi cũng không thể...
Din lấy hai chai nước, một chai đặt lên bàn trước mặt tôi, một chai thuận tiện mở nắp hớp một hớp:
“Lại cãi nhau với bố à?”
“Không có. Hơn tháng rồi em không về nhà.”
Một vài cô gái trẻ bước qua, ánh mắt dừng lại trên hai người đàn ông diện mạo ngút trời. Bọn họ lập tức nở nụ cười tuyệt đẹp, cố ý phô bày sự hấp dẫn của mình.
Din ngẩng đầu nhìn các cô gái vài lần, còn tôi ngồi bên cạnh cầm chai nước lên, uống một hớp nhưng từ đầu đến cuối không hề chuyển ánh mắt nhìn qua, dù chỉ một lần.
Cái đẹp ư, dạo trước lúc phóng túng tôi còn bày các trò trêu ghẹo vô vị để tìm chút thú vui giải tỏa sự cô đơn trong lòng.
Nhưng hiện tại, có lẽ chỉ có một người duy nhất mới có thể khiến tôi có hứng thú mỗi khi nhắc đến.
Nhớ đến người đó, tôi bất giác xoa hai má, uống một ngụm nước. Tính cách của em ấy vẫn không hề thay đổi, vẫn luôn như vậy!
“Đi thôi, anh với cậu đi uống một chút đi. Anh nghe nói có một nhà hàng rất ngon, còn món mỳ cay hương vị rất tuyệt!”
Tôi không nói gì chỉ đứng dậy rời khỏi, Din ngẩn ngơ không hiểu gì, bước vội đuổi theo tôi..
Din nghĩ tôi sẽ trực tiếp lái xe đến nhà hàng vừa nói, nhưng không ngờ tôi lại lái xe đến một ngã tư nằm gọn trong một con hẻm nhỏ, rồi dừng lại.
“Vụ án ở ChiangMai điều tra đến đâu rồi?” Tôi hỏi.
“Không có gì mới. Gã kia đã khai ra toàn bộ người tham ô, còn số tiền thì vẫn chưa điều tra đến, nhưng được biết là hắn ta ở PhuKet có vài khu nhà cao cấp. Ngoài ra còn có thêm số tài sản khác, chứng cứ tin cậy, đã bắt người rồi.” Người cho lời khai trong lời nói của Non là Tee, còn người đứng sau là sếp cấp cao đằng sau đó..
“Hắn ta có thể bị tuyên án bao nhiêu năm?”
“Hắn ta không tham dự, lại chủ động khai báo và cung cấp nhiều chứng cứ xác thực, xem như cũng có công, chắc là sẽ không lâu lắm, nhiều lúc cũng có thể thi hành án treo hoặc đóng phạt.”
Din nhìn tôi trầm tư, cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân gì khiến một người luôn bận rộn như tôi lại có thời gian đi xả stress với mình. Thì ra là vì vụ án này..
“Thế nào, người cũ của em mở miệng xin em giúp đỡ à?” Din cười nói.
“Ừ.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thỉnh thoảng có người lướt qua, tò mò liếc mắt nhìn xem chủ nhân của chiếc xe này là người như thế nào.
Bỗng nhiên tôi rất muốn biết, nếu em ấy đi qua, biểu hiện sẽ như thế nào, có bày ra vẻ mặt khinh khỉnh mà chê:
“Xe gì mà xấu kinh đi được” hay không.
Câu nói vừa dứt thì từ xa một bóng dáng xinh đẹp đang đi tới, tôi chợt ngồi thẳng lưng, ánh mắt tôi chăm chú nhìn thân hình đang bước đi của James.87Please respect copyright.PENANAgRTi7heBPi
James với áo sơ mi đen phối với phần jean..Vừa thoải mái nhưng không kém phần trẻ trung. Nhưng mà dù em ấy có trang điểm thế nào vẫn không thể giấu đi được vẻ mặt đang trắng bệch và tiều tụy của mình. Nhìn thấy em ấy như vậy, trái tim tôi bỗng nhiên âm ỉ đau đớn, co rút từng hồi…
Nếu hôm qua tôi thấy được vẻ mặt hốc hác này của em ấy. Tôi chỉ sợ, cho dù như thế nào, tôi cũng không thể xuống tay!
Tôi nhất thời thất thần, không cẩn thận ấn nhầm còi xe. Tiếng kèn vang lên inh ỏi.
Theo phản xạ, James quay đầu về hướng phát ra nơi có âm thanh. Nhìn về phía tôi, chỉ một giây sau ánh mắt em ấy nhanh chóng quay đầu sang hướng khác…
Tôi như nhớ lại vào một ngày mùa đông của trước kia, có một chàng trai nhỏ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh nhạt màu, đứng ở ban công. Làn da trắng mịn, mang một gương mặt rạng rỡ như hoa.
Em ấy vươn hai tay, mỉm cười đón lấy những tia nắng mặt trời sớm mai đầy ấm áp.
“Nhóc!” Tôi gọi em.
Em chợt quay đầu lại, gương mặt vui vẻ ngày đó của em vẫn như hằn sâu trong trí nhớ của tôi…
“Đàn anh...!”
Đoạn tình cảm năm đó, lưu lại cho tôi rất nhiều ký ức không thể nào quên, trong đó đương nhiên bao gồm những lúc Tôi vùi sâu mạnh mẽ chiếm lấy cơ thể em, từng đợt khoái cảm làm tôi hoàn toàn chìm đắm. Em đau đớn ngẩng đầu, mạnh mẽ cắn chặt môi dưới.
Nếu tôi sớm biết rằng bản thân mình không thể khống chế được bản thân, thì sẽ không để bản thân ngày càng lún sâu, cũng sẽ không vì bất kì một nguyên nhân nào mà cố ý đến gần em ấy…
Tôi cứ thế thất thần nhìn vào con đường nhỏ dành cho người đi bộ cách đó không xa lắm. Tay vô thức để trên vô lăng không ngừng siết chặt, giống như đang cố gắng hết sức để kiềm chế sự kích động của bản thân không cho phép bản thân mình bước xuống đuổi theo bóng dáng như trốn chạy đó.
Suốt hai mươi mấy năm qua trong trí nhớ của Din, Din chỉ thấy mọi người vây quanh Net. Chứ chưa bao giờ nhìn thấy Net chỉ dám đứng từ ở yên ngắm nhìn một hình bóng như vậy, ngay cả bước xuống cũng không dám.
Nhìn theo ánh mắt của Net, quả nhiên không ngoài dự đoán Din, Din thấy được bóng dáng mỏng manh mang đầy nét u buồn. Vẻ ngoài thuần khiết, đôi mắt đẹp , gương mặt hốc hác, nhưng tràn đẩy sức hút của sự lạnh lùng. Nếu Non nhớ không lầm, người này chính là James – nghiệt duyên của Net, hay nói cách khác đây là người đầu tiên Net chính thức tuyên bố chiếm dữ..
Ký ức như tua chậm về một ngày cuối tuần vào hơn một năm trước..
Lúc đó Din đang vui vẻ chơi bời thì Net có gọi điện thoại, không hỏi Din có đang rảnh hay không mà vội vàng đọc ra địa chỉ và kêu Din đến đây làm vài ly với mình..
Chết tiệt! Din không chịu được mà thầm mắng một tiếng. Sau đó, đành hậm hực rời bỏ cuộc vui, vội vàng lái xe đi.
Trong phòng lớn của quán bar, vừa thấy Net ngồi đó , cơn tức giận của Din dâng lên, liền đi đến bên cạnh đấm mạnh vào vai Net một cái. Net không những không hề né trách, mà còn cam chịu để bị đánh trúng một cú.
Net chỉ nở nụ cười mà không nói gì cả, dường như đã quá quen với những chuyện như thế..
“Không biết vì sao hôm nay cậu Net lại rảnh mà hẹn mời mọi người ra tụ họp vậy?” Din hỏi.
"Không có dịp gì cả chỉ là thích thì uống thôi.." - Net đáp
“Thế tôi không khách khí đâu nha.”
Cứ thế bình rượu trên bàn không biết đã vơi hết bao giờ..Mọi người ồn ào nói chuyện, chỉ có mỗi Net chỉ im lặng lắng nghe, còn ánh mắt thì thường xuyên nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ trên tay của mình.
“Có việc gấp sao?” Din ghé sát vào người Net hỏi.
“Không có.”
Din nhìn kĩ người ngồi bên cạnh hình như đang có điểm khác thường, trong lúc vô tình, Din thấy ví tiền của Net hé ra một chút. Tiền trong ví không được sắp xếp ngăn nắp, Din thuận tay cầm ví tính nhét lại, nhưng khi vừa mở ra, điều làm cho Din bất ngờ nhất là trong ví tiền của Net lại hé ra bức ảnh chụp của một cậu nhóc. Hơn nữa có vẻ bức ảnh này là được chụp lén..
Trong ảnh, cậu nhóc đó đang nghiêng người đứng trên cầu, say sưa nhìn về phía hàng cây phủ đầy lá vàng..
Din nhìn qua diện mạo, một gương mặt xinh đẹp rạng rỡ trong nắng, vẻ trong sáng thuần khiết khiến cho người khác có một loại cảm xúc không thể nói nên lời.
“Người này không tệ nha! Giới thiệu cho anh đi!” Din liền lên tiếng trêu chọc
“Miễn đi!” Net giật lại ví tiền, vuốt ve tấm ảnh trong lòng bàn tay:
“Đây là người yêu của em.”
Không khí sôi nổi trong bàn tiệc bỗng nhiên dừng lại, không một tiếng động.
Ánh mắt mọi người đồng loạt lướt qua, như đang xác minh câu nói vừa rồi có đúng là chính miệng Net nói ra hay không.
Nhìn dáng vẻ của mọi người, Net nghiêm túc trả lời: “Em nói thật đấy.”
Yên lặng được một lát, mọi người bỗng phá lên cười to, giống như vừa nghe được một một mẩu chuyện cười vô cùng thú vị.
Ai cũng biết con người của Net, Net có thể tàn phá một rừng hoa nhưng mà đến một cánh hoa cậu ta cũng không để dính vào người.
Theo lời miêu tả của Micky thì : Net đã từng trải qua vô số lần yêu đương, nhưng chưa bao giờ thật lòng yêu bất kì một người nào.
Nửa đêm, Din lái xe đưa Net về nhà.
Lúc Net lấy ví tiền ra để thanh toán, vừa mở ra, khóe miệng Net để lộ ra một chút sự dịu dàng mà không ai có thể phát hiện được.
Din vừa nhìn thoáng qua, suy nghĩ bỗng nhiên trầm xuống, có rất nhiều việc Din nghĩ mà không hiểu, suy nghĩ mãi mà vẫn không thông…
***
Một hồi chuông vang lên kéo Din đang suy nghĩ miên man về với thực tại, rồi dần chuyển sự chú ý sang người bên cạnh.
Net đang lấy điện thoại ra, nhìn thoáng qua cái tên hiển thị trên màn hình, gương mặt không chút biểu cảm vứt điện thoại về chỗ cũ.
Sau một hồi chuông dài ko hồi đáp, tiếng chuông thứ hai lại vang lên. Trong khoản không nhỏ của xe ô tô,tiếng chuông vô cùng lớn, Din ngồi cạnh không nhịn được mà xoa lỗ tai lên tiếng:
“Nếu cậu không nhận điện thoại, thì lỗ tai tôi điếc mất.”
Tôi lạnh lùng liếc Din một cái, ngón tay đặt trên màn hình lướt nhẹ:
“Có việc gì sao?”
“Ngày mai là sinh nhật bố em.” Phong cách nói chuyện của Micky trước giờ vẫn như vậy, cô ấy chỉ nói một nửa, một nửa còn lại là muốn người nghe tự hiểu.
Day day trán suy tư một lúc, tôi nói:
“Ngày mai tôi có việc bận rồi, không có thời gian rảnh.”
“Thế còn quà tặng…”
“Tôi biết rồi.”
Tôi biết là Micky đang nhắc nhở mình, sau đó cô ta còn nói:
“Bố em nói ông ấy rất thích uống rượu....anh có biết nơi nào bán không?”
“Ừh.”
“Buổi tối em qua lấy.”
“Cũng được.”
Không một câu nói thừa Net lập tức dập điện thoại.
“Rượu...? Bố vợ mày cũng thật khó hầu hạ!” Din cố ý nói hai chữ “bố vợ” vô cùng rõ ràng.
Tôi lạnh lùng liếc Din một cái, không nói gì tiếp, sau đó ánh mắt chuyển hướng nhìn về nơi có bóng hình xinh đẹp sắp biến mất ở góc đường.
“Khi nào mày có thời gian rảnh thì mang phu nhân theo họp mặt đi, đã lâu rồi anh không gặp cô ấy, cứ tưởng cô ấy…”
Một ánh rét buốt nguy hiểm chiếu vào người Din..
“Anh còn nói thêm một chữ nào nữa, em sẽ ném anh xuống xe.”
“Anh đây chỉ là tò mò, không biết là bọn họ đã dùng lí do gì để ép cậu ký tên vào bản thỏa thuận hôn nhân đó…”
Din không chỉ đơn thuần là trêu chọc, mà anh còn hy vọng có thể nghe được đáp án từ miệng tôi.
Mà tôi, thà chết cũng không nói một chữ.
Đối với chuyện này, Din quả thực đã suy nghĩ cả trăm ngàn lần cũng không thể nào lý giải được. Làm anh em đã hơn hai mươi năm, tính cách của Net ra sao anh là người hiểu rõ nhất, thà chết chứ không chịu khuất phục. Có thể khiến một người như Net chịu cưới một người cậu ấy không yêu, thì quả nhiên còn khó hơn lên trời..
Din thay đổi đề tài:
“Thế vị hôn phu của tình cũ, cậu muốn anh xử lý thế nào?”
Có thể nhận ra được, đề tài này rất có sức hấp dẫn, Net lập tức nói:
“Anh tung ra một chút tin tức, nói rằng hắn ta đã thừa nhận có tham gia tham ô, ít nhất cũng sẽ bị bóc hơn 5 quyển lịch"
“Năm quyển?” Din như hiểu ra ý đồ sâu xa của Net:
“Chú mày là muốn người ta đến cầu xin?”
Khóe môi Net giật nhẹ, nói một câu hàm ý rất sâu xa:
“Đương nhiên, một lần làm sao đủ…”
Hơn tám giờ tối, tôi cầm hai bình rượu trở về nhà..
Anh bước vào cửa, buông chìa khóa xuống bật đèn, thuận tay đặt hai bình rượu cạnh góc cửa, cởi áo khoác ra rồi treo lên.
Căn phòng được thiết kế theo phong cách cổ xưa có chút đơn điệu, nhưng thói quen vẫn không hề thay đồ là phòng vẫn rất sạch sẽ.
Rất nhiều ký ức như bị chôn trong trí nhớ lại hiện ra.
Tôi bỗng nhiên nhớ đến căn nhà trọ thấp nhỏ ở nước Anh xa xôi, nhớ đến rất nhiều người bạn, còn có hàng cây lãng mạn ngoài ban công…
Khi có gió, từng khóm hoa lại rơi đầy..
Cũng đoạn thời gian đó, cùng là nơi đó. Tôi có một tình yêu dù ngắn ngủi nhưng lại vô cùng rực rỡ.
Cũng đêm đó Din gọi nói:
“Xem ra những tin tức cậu tung ra đã có hiệu quả, người trong cuộc lúc nào cũng thiếu kiên nhẫn!”
“Vị hôn phu đang gặp phải chuyện nguy không may, thì không có người nào có thể ở yên bình tĩnh được.” Tôi đã sớm đoán được em ấy sẽ lo lắng đến mức không chịu nổi, muốn tìm cách cứu người. Chỉ là tôi không nghĩ tới, ngày đó em ấy dùng lí trí dứt khoát với tôi, gần như khiến tôi phát điên, nhưng vẫn luôn kiên định giữ vững lập trường của mình..
Mà bây giờ, em ấy lại vì Tee mà chuyện gì cũng chấp nhận làm, ngay cả việc leo lên giường một người không phải hôn phu của mình cũng chấp nhận..
Yêu là như thế nào, lại có thể khiến cho em ấy đánh mất lý trí, buông bỏ toàn bộ lòng tự trọng và sự kiêu hãnh của bản thân mình…
ns216.73.216.66da2

