Suốt thời gian ở bên cạnh nhau, mọi chuyện diễn ra theo đúng như kế hoạch, từng bước, từng bước một theo quy trình,dạm hỏi, mua nhà, trang trí nhà cửa.
Cuối tuần, Tee hẹn tôi đi xem nội thất. Tôi đúng hẹn với quần áo gọn gàng lê từng bước một xuống tầng dưới. Không ngoài dự kiến của tôi, xe của anh ta đã đợi sẵn dưới tầng..
Với thói quen nghề nghiệp làm trợ lí cấp cao, nên mỗi lần đi hẹn hò đều là do Tee làm chủ lên lịch trình sắp xếp mọi chuyện , nhưng vẫn rất tôn trọng ý kiến của tôi, sắp xếp mọi chuyện tỉ mỉ và chu đáo.
Tôi mang vẻ một vẻ mặt tươi cười ngồi vào trong xe, Tee quay sang hỏi:
“Em đang nghĩ gì thế? Tâm trạng dường như rất tốt.”
“Em đang suy nghĩ, một người đàn ông rất giỏi về việc sắp xếp lịch trình như anh, thì chắc sẽ không có chuyện bất chợt xuất hiện từ đâu ra một người bạn gái sống chung, hay là vợ đâu nhỉ..?" - Tôi cười bâng quơ nói
Tee ngỡ ngàng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Trừ em ra, ở bên ngoài anh không có ai khác .”
Tôi tin tưởng, tin tưởng không một chút nghi ngờ..
Tee cũng không nói những lời không cần thiết.
Trước khi nói ra một câu gì, Tee luôn cân nhắc rất kĩ, nếu không làm được thì anh sẽ không nói..Tính cách của Tee qua lời miêu tả của bố mẹ tôi đều là: Trầm tĩnh, cẩn thận, chu đáo đến từng lời nói và cử chỉ, đối xử với mọi người chân thành. Trong đó duy nhất tôi đồng ý với họ một câu: Anh ta là một người đàn ông đáng tin cậy.
Tựa lưng vào ghế tôi chậm rãi chờ Tee lái xe đi vào trung tâm tp..
Từng ngã tư quen thuộc lướt qua, tôi nở nụ cười nhạt, trong lòng tôi thì nhớ đến những bệnh nhân xuất viện hôm nay.
Lúc bệnh nhân ấy xuất viện ra về, thì người đàn ông bên cạnh giúp cậu ta thay quần áo, rồi đỡ cậu ta bước từng bước đi ra phía cửa, cậu ta còn quay lại mỉm cười nói với tôi hai từ: Tạm biệt.
Có một số người một khi đã nói lời tạm biệt rồi thì xem như sau này sẽ không còn có cơ hội gặp lại nữa.
Tựa như ai đó…
Vì Tee đã tham khảo qua tất cả nên việc lựa chọn rất nhanh, thời gian dư ra rất nhiều nên thuận tiện chúng tôi đi xem qua rèm cửa. Có rất nhiều kiểu và rực rỡ màu sắc làm cho người xem hoa cả mắt, ấm áp có, sang trọng có, kể cả cổ điển cũng có..
“Em thích kiểu nào?” Tee từ trước đến nay vẫn luôn tôn trọng ý kiến của tôi.
Tôi nhìn qua một lượt, cẩn thận nhìn từng loại, và chỉ đại vào một mẫu trong đó: “Ngoại trừ cái màu đen trắng này, tất cả còn lại đều được.”
“Kiểu màu xanh đó thế nào?” Tee chỉ vào bức rèm bên trái hỏi tôi..
Tôi nhìn thoáng qua, đúng là phong cách của Tee, trầm tĩnh và tinh tế..
Không biết vì điều gì, ánh mắt của tôi như bị sức hút gì điều khiển tự giác chuyển tầm mắt qua bức rèm bên phải. Bức rèm màu trắng đen, chất liệu là voan lụa 2 lớp xen kẽ bắt mắt không có một khe hở nào.
Tôi bất chợt mở miệng, tay chỉ vào bức màn rồi mở miệng hỏi người bán hàng: “Kiểu này có màu khác hay không?”
“Anh muốn màu gì ạ?”
“Ngoại trừ màu trắng đen này, màu nào cũng được…”
Người bán hàng lập tức đưa cho tôi một cuốn catalog để xem :
“Có màu tím và màu xanh, Màu hồng cũng rất đẹp.”
Màu trên quyển catalog đó rất tầm thường, hoàn toàn không làm cho người khác có cảm giác muốn có..
“Cám ơn!” Tôi trả tập catalog lại cho người bán hàng:
“Thôi cứ lấy đại cái màu xanh bên kia đi.”
Thanh toán xong, tôi lại đưa mắt nhìn bức rèm màu trắng đen đó một lần nữa, lúc nào bức rèm cũng được kéo kín, luôn luôn được như thế..Vẻ đẹp đẹp đó luôn làm cho người khác ấn tượng.
Một cảnh tượng quen thuộc lại hiện lên..
Ăn cơm trưa xong, Tee nhận được điện thoại của cửa hàng đồ cưới, người ta nói cửa hàng vừa mới chuyển về một kiện đồ mới, bảo tôi và Tee sang bên ấy xem thử.
Ngày cưới còn chưa được định, tôi không muốn xem đồ sớm như vậy, nhưng ông chủ cửa hàng rất nhiệt tình mời đến xem mẫu, với lí do là hiện nay đang là mùa ít khách, ông ấy sẽ giảm giá cho. Đã thế chúng tôi không thể nào từ chối, nên thuận đường ghé qua xem.
“Hai người cứ tha hồ mà chọn.."
“Ngày kết hôn của tôi và anh ấy vẫn chưa định, hiện giờ đặt đồ còn hơi sớm.” Tôi nói.
Ông chủ cửa hàng cứ theo tôi nói đùa:
“Đồ cưới không giống những loại quần áo khác, sớm muộn gì cũng phải mặc, không lấy người này, thì em cũng sẽ lấy người khác…”
“Đây là mẫu áo đang thịnh hành năm nay.” Ông chủ chỉ vào tủ trưng bày:
“Nhất định sẽ hợp với em, không tin em thử xem.”
Tee cẩn thận sờ vào chất liệu áo:
“Vậy thì, em thử xem.”
Không đợi tôi trả lời, ông chủ trực tiếp đẩy tôi vào phòng thay đồ, rồi nói với nhân viên
: “Lấy bộ âu phục này cho cậu ấy thử.”
Nhân viên cửa hàng ôm bộ đồ vào phòng thay đồ, đầu tiên nhìn thoáng qua tôi rồi khen :
“Anh mà mặc bộ đồ này lên, thì bảo đảm người ngoài kia sẽ không đợi được mà muốn cưới anh lập tức. Em đảm bảo..” Tôi nghe nói thì cảm thấy choáng váng, tôi nghĩ bộ đồ này chắc có phép thuật gì đó, không thử thì thật có lỗi với bản thân mình..
Xoay người, tôi nhìn vào trong gương, trong gương là một gương mặt xa lạ. Đây là tôi sao? Dù tôi chỉ trang điểm nhẹ một chút, nhưng sao gương mặt tôi vẫn tái nhợt thiếu sức sống đến như vậy..
Tôi không hề tự tin bước ra khỏi phòng thay quần áo, ánh mắt Tee dừng lại trên người tôi, giật mình thất thần…
Tôi không thoải mái tránh đi ánh nhìn chăm chú của Tee, xoay mặt nhìn về phía ngoài cửa sổ....Vào giữa trưa một ngày đầu hè, trời nắng gắt, ánh mặt trời xuyên qua cửa kính chiếu vào. Bên ngoài cửa, một bóng dáng anh tuấn đứng yên lặng, trên người đang mang một bộ quân phục màu xanh. Thoáng chốc lát nhìn qua, ngực tôi như bị va đập một cách mãnh liệt.
Tôi chớp mắt vài lần, xác định đó có phải là bóng dáng tôi thường thấy trong giấc mơ mỗi đêm hay chỉ là ảo giác, thì người đó đã xoay người, để lại trong trí nhớ của tôi là bóng lưng rất giống với một người.
Rất rất giống, biết rõ không phải anh, nhưng tôi vẫn lặng lẽ bước đến cửa, ngắm nhìn rất nhiều lần…
Khí chất trầm tĩnh, hoà với bộ quân phục màu xanh, trên vai còn phù hiệu cấp bậc không thấp..Không cần thấy mặt, chỉ với bóng dáng đó cũng điều kiện cho thấy được người đàn ông đó có sức hấp dẫn như thế nào.
Người đàn ông mặc quân trang vừa rồi băng qua lối đi bộ, đi đến một chiếc xe Audi màu trắng đỗ bên đường, nhưng bên cạnh chiếc xe rõ ràng có một biển báo " Cấm đỗ xe "
Đây là chuyện là một quân nhân được phép làm sao...82Please respect copyright.PENANADdJcdNzTRE
Sau khi người đàn ông ấy lên xe, tôi phát hiện dù chiếc xe đã được khởi động nhưng sau một lúc vẫn không chạy đi. Thời gian giống như dừng lại, mọi sự việc ở trước mắt cũng trở nên mơ hồ..82Please respect copyright.PENANAzd4aRKjDSy
Không biết từ lúc nào, Tee đã bước đến bên cạnh tôi, nhìn theo ánh mắt của tôi..
“Em đang nhìn gì vậy?” Tay Tee nhẹ nhàng khoác lên bờ vai tôi, giọng nói so với ngày thường có phần dịu dàng hơn.
“Không có gì, chỉ là thấy chiếc xe đang đỗ bên kia đẹp quá.”
Tôi vừa dứt lời bỗng nhiên chiếc xe bên đường di chuyển, hòa vào làn đường, chạy nhanh về phía ngã tư. Đúng lúc ngã tư đang bật sang đèn đỏ. Nhưng chiếc xe đó tăng tốc chạy vọt qua, mặc cho cảnh vật xung quanh đang đứng yên tại chỗ. Cảnh sát giao thông ngày thường tỏ ra vênh váo, nhưng giờ phút này cũng sững sờ đứng yên tại chỗ, trơ mắt nhìn chiếc xe chạy như bay vụt qua.
Là ai mà có thể kiêu ngạo như thế..!!!
Bận rộn suốt cả một ngày, buổi tối lại phải trực ca đêm ở bệnh viện.
Tôi vẫn chưa kịp ngồi nghỉ ngơi thì ngay lập tức đã có người đến gõ cửa phòng trực . Tôi mở cửa, thấy trước mắt là một người phụ nữ mang vẻ mặt buồn bã, nước mắt tuôn rơi, trong lòng tôi không kiềm được mà thở dài ra một hơi.
Chồng của cô ấy là một bệnh nhân đang bị ung thư giai đoạn cuối. Ngày hôm qua, đã thông báo cho người nhà bệnh nhân biết rằng bệnh nhân có khả năng sẽ không qua khỏi được đêm nay.
“Bác sĩ , xin hãy cứu anh ấy.” Người phụ nữ nắm lấy tay áo của tôi, vừa khóc vừa cầu xin:
“Xin cậu hãy nghĩ ra biện pháp gì đó, không cần cứu sống anh ấy, chỉ cần để anh ấy có thể sống thêm hai ngày nữa thôi là tốt rồi.”
“Chị yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng hết sức.” Khi tôi vội vã đi đến phòng bệnh, thì bệnh nhân đã nói không ra hơi, vừa thấy tôi đến, thì anh ta mấp máy môi như đang muốn nói cho tôi biết rằng anh ta còn lưu luyến đứa con gái bé bỏng, không cam lòng ra đi như vậy.
Thấy người thân và bạn bè ngồi kín cả gian phòng, tôi mới hạ giọng nói với người nhà:
“Có thể bảo mọi người ra ngoài hành lang không, bệnh nhân hiện giờ rất cần sự yên tĩnh.”
Mọi người lần lượt rời đi, tôi bảo y tá tiêm cho bệnh nhân một mũi thuốc giảm đau. Tôi không thể biết được rằng anh ta có còn nghe được hay không nhưng vẫn ghé sát vào tai anh ta mà nói:
“Đây là loại thuốc mới chống ung thư mới nhập về từ nước ngoài, rất hiệu quả.”
Nghe xong anh ta dường như đã bình tĩnh hơn, liền nhìn tôi với ánh mắt cầu xin.
“Phải kiên trì một chút, ngày mai tôi sẽ sắp xếp để phẫu thuật lần thứ hai cho anh, chúng tôi sẽ mời chuyên gia giỏi nhất đến…”
Anh ta gật gật đầu, dùng bàn tay khô ráp khẽ nắm lấy cổ tay của tôi.
Tôi biết tôi không thể nào cứu được anh ta, nhưng điều duy nhất tôi có thể làm được là cho anh ta một chút hy vọng, để giúp anh ta vượt qua nỗi đau vào giờ phút sinh tử biệt ly vào đêm tối này.
Nhưng một giờ sau, hơi thở của anh ta dần dần trở nên khó khăn hơn..
Tôi vẫn cười an ủi:
“Đừng căng thẳng. Bố của tôi năm trước cũng bị bệnh ung thư. Ông từng nói, điều mà ông hối tiếc nhất chính là không kịp thấy tôi lập gia đình. Hiện giờ, ông ấy còn đang sống rất khỏe mạnh. Vẫn đang chờ ngày tôi bước vào lễ đường..Bệnh ung thư không phải căn bệnh không trị được, anh đừng bao giờ từ bỏ.”
Anh ta cố gắng hít thở, từ đầu đến cuối đều gắng gượng mà kiên trì.
Phát hiện nhịp tim bệnh nhân đang dần đập yếu ớt, tôi gọi lớn y tá: “Trợ tim.”
“Bác sĩ ?”
“Nhanh lên!”
Biết rõ rằng dù bây giờ có làm tất cả chỉ là phí hoài công sức, nhưng tôi vẫn muốn cố gắng tin tưởng một lần, vì họ mà tôi tranh thủ từng giây từng phút…
Anh ta vẫn nắm lấy cổ tay tôi, ánh mắt tuyệt vọng, tôi lấy ống dưỡng khí trên mặt anh ta xuống:
“Anh còn gì muốn nói gì sao?”
Anh ta gật đầu, nhìn người vợ đang sắp khóc của mình, nói ra hai chữ là tên của con gái anh ta, vô cùng rõ ràng.
Anh ta đi rồi, cuối cùng, vợ anh ta lại không thể khóc nổi, ngồi bệt xuống đất thì thào:
“Tôi phải làm sao bây giờ? Sau này tôi phải làm sao bây giờ…”
Câu nói này tôi đã từng nghe qua rất nhiều lần nhưng đáp án thì chỉ có một:
“Vì bố mẹ, vì con trẻ, vẫn phải sống, mà phải sống thật tốt.”
Dù là khó khăn, thậm chí là cực khổ trăm bề vẫn phải sống. Vì so với rất nhiều người đã không còn trên thế giới, thì ít ra bạn vẫn còn được sống!
Tôi không biết nên nói gì vào lúc này nữa.
Chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt đã khiến những người ở đây dần trở bên chai sạn, có lẽ qua một thời gian nữa tôi cũng sẽ như vậy, cho nên tôi không muốn trách ai hết.
Tâm trạng chùn xuống cực điểm, tôi mệt mỏi rời khỏi phòng bệnh, đúng lúc nghe thấy cuộc trò chuyện của hai cô y tá.
“Cậu thấy ai đẹp trai hơn? Tại sao tớ lại không thấy chứ?”
“Đúng là đứng ở hành lang mà, vô cùng đẹp trai, nhưng cực kì lạnh lùng, so với anh Tee còn lạnh lùng hơn…”
Một cô y tá khác nói:
“Ánh mắt kia…”
“Thật không? Tôi bận việc bên trong nên ko nhìn thấy.” Một cô y tá nói.
“Các người là đang nói đến người đàn ông đứng ở cửa phòng bệnh kia phải không? Rất anh tuấn nha, nhưng anh ta không phải bạn của bệnh nhân sao?”
“Không phải, anh ta đến tìm…”
Cô y tá chỉ nói được một nửa thì nhìn thấy tôi, lập tức ngừng chủ đề đang bàn tán lại, nói:
“Bác sĩ James.”
“Ừm.” Tôi gật đầu, cố gắng để cho giọng nói của mình thật bình tĩnh:
“Chưa xuống ca sao?”
“Một lát nữa ạ.”
Cô y tá do dự một chút, dường như có gì muốn hỏi tôi, nhưng lại không mở miệng.
Suốt cả đêm đó tôi không ngủ được, đầu óc cứ choáng váng khó chịu, cũng chẳng có tâm trạng để nói chuyện phiếm với mọi người. Thế nên tôi vội vàng thay quần áo rồi bước ra khỏi cổng bệnh viện.
Ngực tôi nghẹn lại. Tôi rất muốn khóc, thật sự rất muốn được khóc lớn lên một lần nhưng lại không thể nào khóc được…Hơn một năm qua, kể từ ngày tôi rời khỏi nơi đó, tôi đã không khóc được nữa.
Tôi ngồi vào trong xe, hạ cửa xe xuống, cố gắng hít thở, muốn để không khí làm lòng tôi trở nên bình tĩnh hơn.
Vốn chỉ định tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi một lát, nhưng khi vừa nhắm mắt lại thì tôi đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, có một người mạnh mẽ nắm lấy cổ tay tôi, tôi không nhìn rõ được mặt người đó, chỉ có thể nghe thấy âm thanh người đó gọi tôi:
“Nhóc con… nhóc con…”
Tôi khó chịu đến mức cổ tay run rẩy, muốn vùng vẫy thoát khỏi, nhưng lại không thể động đậy được.
Sự tủi thân cùng với buồn bực tích tụ bấy lâu dồn nén đến cực độ, thật sự cần được trút ra cả, thế là tôi khóc. Từng giọt nước mắt như đê chảy xuống, những buồn bực trong lòng đều được trút hết ra bên ngoài.
Sau khi tỉnh lại, tôi giơ tay sờ vào đôi mắt đang ướt đẫm của mình, chiếc nhẫn đính hôn lạnh lẽo suýt chút nữa đã làm tổn thương đến mắt tôi.
Tôi sờ sờ trên cổ tay của mình, thì đột nhiên nhớ đến một việc rất quan trọng.
Tuần trước, người nhà bệnh nhân trong lúc không kiềm chế được cảm xúc, đã đẩy tôi ngã. Đồng hồ của tôi va vào thanh sắt, khiến mặt đồng hồ vỡ vụn.
Tôi đem đồng hồ đến cửa hàng để sửa, nhưng chủ cửa hàng nói là do va chạm mạnh nên đồng hồ đã bị hỏng. Nhưng họ không có linh kiện để thay, bảo tôi nên tìm đến cửa hàng đã bán để sửa. Sau đó, tôi đã đem đồng hồ đến cửa hàng cùng nhãn hiệu , nhưng khi nhân viên cửa hàng vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ lại tỏ vẻ kinh ngạc, và nói rằng đồng hồ này họ chưa từng bán qua.
Tôi nói chiếc đồng hồ này đối với tôi rất quan trọng, chỉ cần có thể sửa được thì bao nhiêu tiền tôi cũng chấp nhận.
Nhân viên cửa hàng gọi điện thoại hỏi. Người làm trong xưởng nói cần giữ lại để kiểm tra, nhân viên cửa hàng hẹn tôi một tuần sau đến lấy.
Nhớ đến chiếc đồng hồ đó, tôi không thể chần chờ thêm được nữa, vội vàng lái xe đến cửa hàng.
Bước vào cửa hàng, tôi đi thẳng đến hỏi nhân viên :
“Lần trước tôi có gửi sửa một chiếc đồng hồ, đã sửa được chưa ạ?”
“Xin hỏi kiểu dáng đồng hồ của anh như thế nào?”
“Đồng hồ đôi, màu trắng. Nhân viên cửa hàng bảo tôi tuần sau đến lấy, còn nói cần đem đến xưởng để kiểm định thật giả…”
Nhân viên cửa hàng nhớ ra:
“Xin chờ một chút.”
Không bao lâu sau, quản lí cầm ra một chiếc hộp tinh xảo.
“Đã sửa được rồi à?” Tôi vội vàng hỏi.
“Thật sự xin lỗi!” Quản lí cửa hàng đẩy chiếc đồng hồ về phía tôi:
“Xưởng báo là không có linh kiện.”
Tôi khó hiểu hỏi:
“Đây chẳng phải là đồng hồ được sản xuất tại đây sao?”
“Đúng vậy. Nhưng người ở xưởng nói là chiếc đồng hồ này được cấp trên chỉ định sản xuất, nhưng khách hàng vô cùng khó tính, lại cần gấp. Cho nên, chiếc đồng hồ này ngoại trừ mặt được sản xuất tại đây, nhưng tất cả linh kiện lắp ráp thì đều được nhập khẩu từ Thụy Sỹ.”
Khó trách mặt ngoài của nó vừa chạm đã vỡ như vậy, thì ra...
“Thật sự xin lỗi.” Vẻ mặt quản lí vô cùng áy náy:
“Không phải chúng tôi không chịu sửa, nhưng là mẫu đồng hồ này chỉ có duy nhất một cặp, thật sự là không có linh kiện để sữa chữa…”
“Tôi hiểu rồi.” Tôi lại hỏi:
“Nếu tôi bằng lòng trả thêm tiền thì sao?”
“Động cơ máy này có độ chính xác rất cao, giá cả vô cùng đắt. Nếu chiếc đồng hồ này rất quan trọng đối với anh, hay là anh giữ lại làm kỷ niệm…”
Tôi gượng cười, vì sao anh không để lại cho tôi một thứ gì đó dễ dàng tìm kiếm để có thể thay thế..Đến cả chiếc đồng hồ này cũng khoác vẻ ngoài của một thương hiệu nhưng bên trong lại không giống, thật sự rất buồn cười!
Bước ra khỏi cửa hàng, tôi đi đến trước thùng rác, nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ đã hỏng trong tay lần cuối cùng. Xem ra tôi thật sự không có năng lực để khiến nó có mặt trong cuộc sống của mình nữa.
Chiếc đồng hồ bị tôi ném vào thùng rác. Nó là vật mà hơn năm nay không phút giây nào tôi có thể rời xa nó được, nhưng cuối cùng cũng không còn có thể giữ lại được nữa.
Anh từng nói:
“Trên đời này trừ em ra, có rất nhiều người tên James khác, nhưng mà Nhóc con của anh thì chỉ có một! Là độc nhất vô nhị!”
Hiện tại, chiếc đồng hồ độc nhất vô nhị này, người độc nhất vô nhị kia, cũng không còn nữa rồi.
Cũng như tôi và anh, từ đây về sau sẽ không còn bất cứ một mối liên hệ nào nữa.
Trước mắt tôi, mọi thứ dần trở nên mơ hồ. Tôi không nhìn thấy gì hết. Theo bản năng, tôi dựa thân mình vào một chiếc xe màu trắng ở bên cạnh. Sau khi có thể đứng vững trở lại bình thường, tôi mới phát hiện ra chiếc xe này chính là chiếc Audi màu trắng ngày hôm qua, biển số cũng trùng..
Nhớ đến người quân nhân đầy kiêu ngạo, tôi không khỏi sợ hãi, vội vàng cách xa chiếc xe một chút.
Nếu không may làm anh ta kích động, không chừng sẽ lái xe đâm chết tôi!
Mãi lâu thật lâu về sau, vào một ngày đẹp trời, có người nào đó nói với tôi: Lúc đó anh thật sự rất muốn lái xe đâm vào em, khiến em sẽ trở thành người thực vật, sau đó sẽ đặt em lên giường.
Tôi hỏi anh thật sự là hận em đến mức đó sao..?? Hận đến nỗi muốn em sống cũng không được, mà chế..t cũng không xong ư..???
Anh đáp không phải anh hận mà là yêu. Đêm đó khi đứng nhìn thấy tôi trước cửa phòng bệnh, anh đã tự nói với chính mình là người này… Là của tôi. Không cần biết dùng bất cứ thủ đoạn gì , tình cảm không có cũng không sao nhưng chỉ cần thể xác thôi cũng được, nhất định phải mang tôi trở về bên cạnh anh…
Nếu những lời nói này được phát ra từ miệng một người đàn ông khác, tôi sẽ không ngần ngại mà mắng đúng là mơ mộng hão huyền..
Nhưng những lời này lại thốt ra từ chính miệng của anh, vì thế tất cả đã trở nên thật khác biệt.
Bởi anh chính là nghiệt duyên của tôi !
ns216.73.216.66da2

