Xe chạy đến từ thẳng trung tâm ra đến vùng ngoại ô, đứng từ dưới nhìn lên của một khu nhà ở sang trọng, tôi đưa mắt nhìn về bốn phía, không có bất kì một khách sạn nào.
Toàn thân tôi cứng đờ, phân vân nhìn xung quanh tòa nhà cao cấp :
“Không phải nói là đi ăn cơm trưa sao?”
Net nhìn thoáng qua tôi, thấy vẻ mặt tôi khẩn trương, thì con ngươi tối đen của anh hiện lên một chút ý cười:
“Đúng là nơi này có một quán ăn rất ngon.”
Đúng lúc đó chàng trai trẻ xuống mở cửa xuống xe, Net đến gần tôi một chút, giọng nói anh bình tĩnh đến mức không thể bình tĩnh hơn:
“Không cần lo lắng, anh mặc bộ quần áo này, sẽ không dám làm gì đâu.”
Nhìn vẻ mặt người dạ thú của anh, tôi không thể không nhắc nhở:
“Chuyện nên và không nên làm… Anh, Anh cũng đều đã làm rồi.”
Net xuống xe, cố gắng mím chặt đôi môi đang kiềm nén nụ cười ở khóe miệng.
Anh dẫn tôi lên tầng hai của toà nhà, thì thấy có nhân viên phục vụ bước đến đón tiếp, nét mặt tươi cười:
“Mời ngài vào!”
Mãi đến khi thấy tôi, thì vẻ mặt tươi cười vui vẻ của cô nhân viên phục vụ nhanh chóng biến mất.
Sau đó chúng tôi được đưa đến một căn phòng nhỏ. Nơi này được trang trí không giống với những nhà hàng khác. Sự trong trẻo, không hề có một vết tích của rượu và khói thuốc lá nào. Ngược lại, nơi này còn có chút hương vị ấm áp của gia đình.
“Xin chờ một lát, tôi đi pha trà.”
Trước khi cô nhân viên phục vụ lui ra ngoài, thì ánh mắt đó vẫn luôn liếc mắt nhìn Net, tôi rất muốn châm chọc anh một câu:
“Sếp, có phải là anh đã quên nói cho người ta biết là anh đã kết hôn rồi chưa..?”
Nhưng nghĩ kĩ lại, tốt nhất vẫn là không nên châm chọc, quên đi.
Tôi nhận lấy menu từ tay anh, vừa mở ra xem thì thấy tất cả đều là món ăn Tứ Xuyên.
“Nơi này là quán ăn chuyên món cay Tứ Xuyên à?”
“Không phải, các món ăn Trung Quốc và Thái đều có. Nhưng…” Cô nhân viên liếc nhìn Net một cái, ánh mắt tràn ngập cảm xúc:
" Ngài ấy chỉ ăn những món cay..."
Ngay tại lúc đó, tôi không diễn tả được cảm xúc của mình. Tuy vẫn chưa ăn nhưng cảm giác vừa chua vừa cay đã tràn đầy trong lòng tôi.
Đôi tay đặt dưới bàn của tôi bất giác siết chặt, các ngón tay như bấm sâu vào da thịt.
“Món nào cũng được.” Tôi đưa thực đơn trả lại cho cô nhân viên..
Cô gái nhìn về phía Net, thì thấy anh đang gật đầu: “Cứ như vậy đi.”
Nhân viên phục vụ lui ra ngoài, toii và anh lại một lần nữa ngồi đối mặt nhau, rất gần, nhưng cũng lại rất xa.
Không gian vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được cả tiếng thở của đối phương, tôi chỉ biết lặng lẽ cúi đầu thưởng thức nước uống.
Net mở miệng, tôi không hiểu sao giọng nói và biểu cảm của anh vẫn có thể bình tĩnh như vậy:
“Em không hỏi anh vì sao lại mặc bộ quânphục này à?”
Ly nước trong tay tôi run lên, nước trong ly chảy nhẹ chảy qua ngón tay tôi, nóng bỏng.
Anh cũng bưng ly lên, chậm rãi nói:
“Bố của anh là quân nhân, anh lớn lên trong quân khu. Năm anh tốt nghiệp cấp 3, thì anh muốn vào Viện y học, nhưng bố anh lại ép anh thì vào học viện không quân. Anh và ông ấy không nói chuyện với nhau cả tháng. Đến cuối cùng, thì mỗi người nhường một bước, anh được tuyển vào Học viện quân y.”
Nhớ đến việc anh nói dối hết lần này đến lần khác, Tôi bất giác bật cười:
“Còn cái gì là giả nữa? Hay nói cách khác, câu nào của anh mới là thật đây..?"
Anh đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục nói:
“Sau khi tốt nghiệp đại học, anh bị đưa đi huấn luyện, anh muốn sau khi hoàn thành khóa huấn luyện sẽ tiếp tục đi học đào tạo chuyên sâu. Nhưng khi đó, bố anh lại muốn anh đến đi làm ở quân khu, anh và ông ấy tranh chấp hơn một năm, sau đó mỗi người lại nhường nhau một bước… Anh được đi Anh học y.”
Tôi có chút không hiểu, hiện giờ là thời đại nào rồi, quân y thì cũng có thể làm thủ tục trở thành du học sinh, vậy thì tại sao anh lại phải giấu diếm thân phận?
Ngoại trừ anh có mục đích khác!
“Tại sao anh lại đi Anh?”
“Thật sự xin lỗi, đây là vấn đề cơ mật.”
Net ngồi thẳng, bình tĩnh thổi nước trong ly.
Tôi bừng tỉnh nhìn anh, tất cả những ký ức đã được tôi cất giấu kĩ lưỡng bỗng chốc như ngọn lửa cháy rực lan toà.
Phòng của anh vô cùng sạch sẽ, tài năng của anh xuất chúng, anh chưa bao giờ mở rèm cửa, đối với vi khuẩn anh vô cùng có kinh nghiệp..
Anh từng nói, Anh có thói quen làm việc không thể lộ ra được..
Anh đã từng nói, Anh bị nhốt chặt trong một chiếc lồng, mất đi sự tự do. Anh đã bị ràng buộc rất lâu, vô cùng khát vọng có lại được sự tự do ban đầu…
Anh đã từng nói, anh còn trách nhiệm
Anh đã từng nói. Muốn tôi tin tưởng anh, muốn tôi chờ anh. Sau vài năm thì tôi muốn bất kì điều gì anh cũng có thể cho tôi!
Anh đã từng nói rất nhiều, rất nhiều, mà tôi lại tin rất ít, vô cùng ít!
“Đều là giả…” tôi thì thào
“Đúng vậy, tất cả đều là giả…” Ánh mắt sắc bén của anh nhìn thẳng vào tôi, muốn tìm kiếm một chút phản ứng trên gương mặt của tôi.
Nhưng ngoại trừ sự lúng túng, lúc này tôi không biết nên phản ứng thế nào? Lại một lời nói dối tiếp diễn, che giấu đi một sự thật đáng sợ đang xảy ra sao?. Tôi rất muốn hỏi anh, hôn ước của anh và Micky có phải cũng là giả hay không. Nhưng tôi không dám hỏi, tôi sợ nghe được đáp án.
Sợ anh nói, không đúng!
Cũng sợ anh trả lời, Đúng!
Net và Micky sống cùng nhau vài năm, còn tôi hiện nay cũng đã có Tee. Tôi và anh không thể quay về quá khứ được nữa, càng không thể cứu vãn những chuyện đã trở thành sự thật. Dù thật, hay giả, ngoại trừ những tổn thương sâu sắc và sự tiếc nuối mà tình yêu đã để lại, thì tất cả bây giờ đều đã không còn ý nghĩa nữa!
“Nhóc con…” Lại là giọng gọi này, tôi như bị lạc vào cơn mộng của chính mình..
Tôi hoảng hốt cắt đứt lời nói của anh:
“Micky… Cô ấy có khỏe không?”
Có lẽ do tôi hỏi quá bất ngờ, nên ánh mắt của anh trở nên trầm lắng, cẩn thận quan sát biểu cảm của tôi.
“Nghe nói tình cảm vợ chồng của anh và cô ấy rất tốt, chúc mừng anh!”
Anh sửng sốt, nhanh chóng giải thích rõ: “Thật ra anh và cô ta chưa từng kết hôn! Lúc đó là tình thế bắt buộc, anh không còn sự lựa chọn nào khác…”
Net nhìn về phía ngoài cửa sổ, một lát sau, anh quay mặt nhìn tôi:
“Anh và cô ta chỉ là mối quan hệ cộng tác trong công việc, ngoại trừ công việc ra hoàn toàn không có gì cả.”
Hoàn toàn không có gì cả. Bên tai tôi như có một tiếng nổ cực lớn.
Nếu hai năm trước đây tôi có thể nghe được câu nói này, thì thật hay biết mấy…
Đáng tiếc, lúc đó anh lại không nói bất kì điều gì, chỉ trơ mắt nhìn tôi đau khổ tột độ, còn dùng lời nói dối này để lấp liếm cho lời nói dối khác. Hiện giờ anh mới nói ra sự thật, thì tôi phải trả lời như thế nào đây? Tôi và anh đã đi đến bước này, còn có thể quay trở lại sao?!
Tôi hoàn toàn không biết, cái gì tôi cũng không biết!
Anh nhìn theo ánh mắt của tôi rồi lại nhìn ngón tay đang đeo nhẫn của tôi. Ngọn đèn vàng lạnh lẽo đang chiếu sáng gương mặt của cả hai.
Dùng xong buổi cơm trưa vô vị, Net đưa tôi trở về phòng trọ, suốt quãng đường đi tôi và anh không hề nói chuyện.
Nhưng trước khi rời đi, bỗng nhiên anh nắm chặt tay tôi, chiếc nhẫn trên tay làm đau tôi, cũng làm đau tay anh.
Cuối cùng, anh buông tay tôi ra:
“Em đừng lo lắng, chuyện vị hôn phu của em, anh sẽ nghĩ cách.”
“Cám ơn.”
***
Trở về phòng, tôi nằm trên giường nhìn lên trần nhà, cẩn thận nhớ lại đoạn hội thoại của tôi và anh, nhớ lại những biểu cảm nhỏ nhất của anh.
Anh nói, giữa anh và Micky ngoại trừ quan hệ công việc, không có gì khác. Thật sự không có gì khác sao? Lời nói của anh, tôi có nên tin tưởng nữa không?
Trái tim của tôi bắt đầu dao động.
Haizzz, nơi nào có Net, thì dù có là vách xây xi măng cốt thép vững chắc cũng chao đảo, dù bản thân tôi đã xây dựng nó trong gần hai năm qua..
Bất chợt tiếng gõ cửa vang lên làm tôi hốt hoảng.
Tôi cứ nghĩ là người phục vụ quét dọn, nên liền vội vàng bước ra mở cửa.
Nhưng tôi không ngờ là người đến lại là Micky.
Hai năm không gặp, cô ta dường như đẹp hơn lúc trước. Khuôn mặt trang điểm rất cẩn thận, đôi má hồng, son môi bóng loáng …
“Chào cô..." Tôi cười chào hỏi, tôi bỗng nhiên cảm thấy rất khâm phục bản thân mình, lúc này mà lại có thể mỉm cười.
“Tôi có thể vào không?”
“Đương nhiên là có thể.” Tôi tránh sang một bên, đợi Micky vào, sau đó mới khép cửa lại, chờ cô ta hỏi tội..
Micky quả đúng là Micky, cô ta không làm tôi thất vọng.
Chỉ mới câu đầu tiên mở miệng, lại có thể nói trúng tim đen của người khác.
“Nghe nói cậu vì cứu vị hôn phu của mình, mà đến cầu xin Net…”
Nửa câu sau Micky vẫn chưa nói xong, nhưng ánh mắt lạnh như băng của cô ta đã biểu đạt ý câu nói một cách rõ ràng.
Ở trước mặt Micky, tôi cũng không cần phải giả vờ thanh cao:
“Đúng”
"Cậu làm như vậy, đối với anh ấy công bằng sao?”
Câu hỏi này rất hay.
Cũng may… Tôi cũng đang muốn hỏi!
“Micky, lúc trước cô tạo cho tôi nhiều hiểu lầm như vậy, khiến anh ấy không thể giải thích được, điều này đối với anh ấy công bằng sao?”
Vẻ mặt Micky vẫn không hề có chút thay đổi, bình tĩnh mà trả lời tôi:
“Đó là việc mà tôi nên làm, đó là trách nhiệm của tôi.”
Người phụ nữ này, tôi tức giận đến mức như hít vào khí lạnh.
Micky diễn kịch trước mặt tôi, đem tôi và Net ra xoay vòng vòng mua vui. Bây giờ lại trơ tráo dõng dạc nói: Đây là trách nhiệm của cô ta.
Tôi cố gắng kiềm nén cơn giận đang dâng trào, nở nụ cười lạnh nhạt.
“Vậy hôm nay cô đến đây, là muốn thực hiện trách nhiệm gì nữa.”
Ánh mắt thăm thẳm của Micky dừng lại ở đôi mắt tôi:
“Tôi muốn hỏi cậu một câu, rốt cuộc người cậu thích là Net, hay là vị hôn phu của cậu?”
Micky đúng là người phụ nữ biết dùng kim châm vào nỗi đau thầm kín của người khác. Giống như cô ta đang nhắc nhở tôi: tôi vì một người đàn ông lại lên giường cùng với một người đàn ông khác. Giữa hai người đàn ông cho dù có buông tha cho ai thì tôi cũng là người có lỗi.
Một người phụ nữ lợi hại như vậy, tôi vô cùng muốn biết những ngày qua Net làm cách nào mà có thể chung sống hòa thuận cùng với cô ta.
“Tôi thích ai không quan trọng! Quan trọng là Net thích ai…Cô quen biết anh ấy từ bé, nếu so với tôi, cô càng phải hiểu rằng anh ấy hơn chứ.."
Sắc mặt Micky thay đổi, lúc đỏ lúc trắng, dùng chất giọng dịu dàng nhất:
“Tôi đến tìm cậu không có ý gì khác, tôi chỉ muốn biết là cậu sẽ nghĩ như thế nào khi biết người Net thật sự yêu là cậu. Vì cậu điều gì anh ấy cũng có thể làm… Nếu cậu không yêu anh ấy, cậu cũng đừng trêu đùa anh ấy, cậu đã từng làm tổn thương anh ấy một lần, đừng làm tổn thương anh ấy lần thứ hai.”
Tôi tức giận đến mức đôi môi run lên, cố gắng kiềm chế sự xúc động để không lao đến đánh Micky mà cố duy trì nụ cười:
“Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ đùa với anh ấy. Tôi chỉ mong anh ấy cũng đừng đùa với tôi, như vậy là đủ rồi.”
Micky gượng cười, đi đến phía cửa:
“Cậu hoàn toàn không hiểu anh ấy.”
Tôi không phủ nhận, hai giờ trước, tôi thậm chí không biết Net là quân nhân.
Tại sao tôi không có đủ khả năng hiểu anh!
Tiễn Micky về, tôi giống như vừa bước về từ cuộc truy đuổi, vô cùng mệt mỏi, vô cùng kiệt sức..
Vừa định nghỉ ngơi một chút, điện thoại tôi lại vang lên, trên màn hình hiện lên số của mẹ. Tôi nhận, vừa muốn nói chuyện, đã nghe thấy giọng nói đứt quãng từ đầu dây bên kia.
“Mẹ?”
“Tim của bố con có vấn đề, đang ở phòng cấp cứu…”
Tôi cảm thấy như tất cả các dây thần kinh đều đứt đoạn, trước mắt tôi là một màu tối đen.
“Bạn của bố con ở viện kiểm sát nói, nói, Tee có khả năng ngồi tù ít nhất là sáu, bảy năm thì ngay lập tức bố con…” Bên kia chỉ còn tiếng khóc.
Tôi không thể sụp đổ, không thể. Tôi cố gắng dùng chút sức lực còn lại, an ủi mẹ: “Mẹ đừng khóc, Tee sẽ không có gì đâu, bố cũng sẽ không sao, con sẽ về ngay.”
Tôi đi một mạch đến bệnh viện. Bố tôi vừa mới ngủ, mẹ đang ngồi bên cạnh trông, vừa thấy tôi đến, ánh mắt bà lại đỏ lên.
Bố dường như nghe được tiếng động, mở to mắt, đôi môi ông run run, giơ bàn tay ra.
Tôi hiểu được ý của bố, giơ tay nắm lấy tay ông:
“Bố đừng nghe người khác nói lung tung, bạn con nói Tee không có tội, anh ấy sẽ được thả nhanh thôi.”
“Có thật không?” Mẹ vội hỏi.
“Thật, thật đó.” Toii ngồi xuống, nói khẽ: “Bạn của con là sếp lớn, anh ta đã đến tận nơi kiểm chứng..Họ đều nói Tee không liên quan đến vụ án này…”
Nghe xong bố thở ra một hơi như kiểu trút được mối bận lòng mới yên tâm ngủ, tôi ngồi ở hàng ghế trong bệnh viện, chờ đến bình minh.
Yêu một người, cũng giống như trải qua một kiếp người.
Như một cuốn phim tua chậm trở về quá khứ..
Ngày đó, Net đề nghị với cấp trên, vì việc học của anh quá nặng, anh không có thời gian làm việc. Nên muốn cấp trên sắp xếp cho ..Còn bên tổ chức luôn từ chối thỉnh cầu của anh với lí do rất đơn giản: có người ở bên cạnh thân mật, sẽ rất dễ lộ thân phận.
Vì chuyện này mà Net phải về nước, quá trình cụ thể như thế nào Micky không rõ lắm, nhưng khi cấp trên đồng ý điều một cô gái đến giúp anh, với thân phận là vợ hợp pháp…
Micky cho rằng đó là một cơ hội hiếm có.
Hai người chung sống cùng nhau lâu ngày, cho dù tâm có vững như thế nào đi nữa, cũng sẽ mưa dầm thấm đất..
Buổi thảo luận diễn ra trong căn phòng bí mật, lãnh đạo thay mặt tổ chức tuyên bố với Micky và Net.
Net bỗng nhiên đứng dậy, dỏng dạc nói hai chữ: “Không được!”
Đối với kỷ luật của quân đội, đây là hai chữ cấm kỵ.
Lãnh đạo sửng sốt trước thái độ của Net: “Cậu nói cái gì?”
“Tôi không đồng ý, tôi kết hôn với ai là tự do của tôi.”
“Đây là quyết định của tổ chức. Cấp trên trước tiên suy nghĩ đến công việc. Lo lắng cho thân phận của cậu…”
Net lạnh lùng cắt đứt lời nói phía sau của: “Đây là quyết định của cấp trên, hay là quyết định của Chỉ Huy Manithikhun ?”
Sắc mặt cấp trên biến đổi, tức giận đến mức đập mạnh xấp giấy lên bàn.
“Ký tên! Đây là quân lệnh!”
Trên giấy, là một dòng chữ rõ ràng:
“Đơn xin đăng kí kết hôn”, nội dung đã được điền đầy đủ, chỉ cần ký tên.
Hai chữ quân lệnh vừa nói xong, Net như không còn đường phản bác. Anh cầm bút lên…Đầu bút chưa chạm trên giấy, mà cây bút trong tay Net đã gãy đôi.
“Tôi không ký!” Net quẳng cây bút đi, đứng thẳng người..
“Ông đưa ra tòa án quân sự đi.”
“Cậu!”
Nếu là người khác nói ra lời nói điên cuồng như vậy, sẽ sớm bị đưa đi trị tội rồi, nhưng Net là ngoại lệ!
Vị cấp trên này lại là cấp dưới của bố Net.
Giọng nói của cấp trên trở nên chậm rãi: “Cậu có thể không chấp nhận cuộc hôn nhân này, nhưng mà cậu cũng đừng quên! Cậu là quân nhân, cậu là người phải gánh vác tránh nhiệm!”
Một gánh nặng về trách nhiệm đè lên vai anh, Net bất giác trầm mặc.
Tuy rằng Net không ký tên, nhưng giấy kết hôn vẫn được gửi đi, Net và Micky chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.
Cầm lấy tờ giấy kết hôn, Net nhìn Micky, vô cùng nghiêm túc:
“Cho dù là hợp pháp, tôi cũng sẽ không thừa nhận cuộc hôn nhân này.”
Micky cười nói: “Em hiểu.”
Rồi sẽ có một ngày, anh phải thừa nhận.
Nhưng hai năm qua, hơn sáu trăm ngày đêm, anh cũng thừa nhận.
Khi phát hiện ra sự tồn tại của tôi, Micky từng nói:
"Tại sao không nói sớm cho em biết?”.
“Bố tôi nói nếu như tôi không biết chừng mực, ông ấy sẽ sai người đem em ấy đến một nơi khác, đến một nơi mà tôi vĩnh viễn không tìm thấy.”
“Anh thích cậu ấy như vậy, vậy tiền đồ anh thì sao, trách nhiệm thì sao, anh không quan tâm à?”
“Chuyện tình cảm, không phải muốn kiềm chế là có thể kiềm chế!”
Điều này ai mà không rõ được kia chứ?
Yêu phải một người không nên yêu, ai lại không muốn kiềm chế.
Bạn có thể kiềm chế được một năm, hai năm, nhưng cuối cùng chỉ một giây xúc động bạn phải nếm trải nỗi đau trong tích tắc…
“Vậy anh định thế nào?”
“Tôi không muốn làm tổn thương em ấy.” Nhắc đến ai đó, ánh mắt Net lại hiện lên một thứ tình cảm dịu dàng đến cảm động. Đó là điều xa xỉ mà Micky luôn mong muốn có được:
“Không cần biết tương lai sẽ xảy ra việc gì, tôi chỉ hy vọng, có thể hạn chế tổn thương em ấy đến mức thấp nhất…”
“Còn em thì sao?”
“Cô chỉ cần làm tốt nhiệm vụ mà cô phải làm, đối với em ấy, cô cứ xem như không biết . Qua một thời gian, tôi sẽ xin với cấp trên, điều cô quay về.”
“…”
Kia là mệnh lệnh của Net đối với Micky.
Sau nhiều năm chờ đợi và chờ đợi, tất cả đều tan biến trong giây phút đó.
Micky không cam tâm buông tay, không cam tâm bị Net từ chối như vậy, lại càng không cam tâm thua dưới tay của một người bình thường khác.
Tình yêu cần sự cố gắng của bản thân, chưa đến giờ phút cuối cùng, Micky tự nhủ sẽ không bao giờ nhận thua.
Một người thông minh như Micky lại quên mất Net chưa hề làm gì tổn thương đến cô. Ngược lại Net đã cố gắng hết sức để sự tổn thương Net mang đến cho Micky xuống mức thấp nhất.
Net muốn Micky rời đi, chính là không muốn Micky lãng phí thời gian, lãng phí tình cảm với một người đàn ông không bao giờ yêu mình.
Nhưng sự ghen tị của con người luôn khiến ta đánh mất lý trí để rồi tự làm ra nhiều việc tự tổn thương lấy mình..
ns216.73.216.66da2

