Hơn tám giờ sáng, điện thoại anh vang lên.71Please respect copyright.PENANAQqD65VMCAg
Không biết là ai gọi đến, nhưng anh đáp lại rất ngắn gọn:
“Tôi bận rất nhiều việc, không có thời gian.”
Nói xong anh liền tắt máy.
Đến giữa trưa, Micky đến, đương nhiên không phải là đến phòng của tôi, mà là đến phòng anh..
Từ vách tường cách âm không tốt, tôi nghe được tiếng của Micky, cô ta nói cô ta mua được gia vị của món lẩu cay, cô ta còn mua được thịt bò ngon..
Một cảnh tượng vô cùng ấp ám, tình cảm vợ chồng nồng nàn! Cho dù đã cách một vách tường, nhưng tôi vẫn cảm thấy bản thân mình thật dư thừa.
Tôi đột nhiên thấy tinh thần phấn chấn liền đứng lên, rửa mặt, chải đầu, trang điểm nhẹ và rời khỏi phòng.
Tôi đi dạo ở trung tâm mua sắm. Đến lúc hai chân tôi mệt rã rời, thì chỉ mới sáu giờ tối, vẫn không muốn về nhà. Vì thế, tôi chạy đến một quán nhỏ uống rượu. Trên TV, tôi thấy khi thất tình người ta thường hay uống rượu, tôi nghe nói cồn có thể làm giảm sự đau khổ, không biết có hiệu quả hay không, cho nên tôi muốn thử.
Đúng là rất hiệu quả, tôi chỉ mới uống hết một bình rượu, tâm trạng đã trở nên tốt hơn, cứ nghĩ đến anh và Micky đang ở nhà trọ cùng nhau tôi liền nằm úp lên bàn không ngừng cười. Tôi thậm chí còn nghĩ không biết Micky có ngủ lại phòng của anh hay không… Điều đó thật sự rất buồn cười!
Nghĩ đến điều đó có thể xảy ra, tôi uống thêm một bình rượu nữa. Tôi vừa uống vừa suy nghĩ đến vách tường không có cách âm…
Haha! Haha! Điều này càng buồn cười hơn, tôi cười đến mức nước mắt không ngừng rơi.
Uống đến hơn chín giờ tối, hai bình rượu đã cạn, tôi vẫn chưa muốn về nhà, vì thế tôi đi tìm Philip, nhưng Philip ko có nhà, lúc này tôi mới nhớ đến cậu ấy đã đi dự hội thảo, tôi buồn bực nắm chặt tóc.
Tôi cảm thấy như mình đang bay lơ lửng, từng bước đi khập khiễng trở về phòng.
Bước ngang qua cửa phòng Net, trong lúc vô tình tôi thoáng nhìn vào bên trong cửa sổ, bức màn màu đen được kéo kín, phản chiếu hình ảnh một nửa thân trên của hai bóng người chồng lên nhau.
Hình ảnh hài hòa, tôi nhìn ngây ngốc, một lát sau, tôi mới vịn vào vách tường, đi đến cửa phòng của mình.
Tôi đưa tay vào trong túi xách tìm kiếm chìa khóa, tìm mãi mà không thấy đâu, tôi tức giận trút tất cả đồ đạc ra nền đất, quỳ gối trên mặt đất mà tìm…
Cuối cùng cũng tìm được, tôi dựa vào vách tường đứng lên, đang muốn mở cửa…
Cửa phòng sát vách bỗng nhiên mở ra, Net đứng trước cửa nhìn tôi. Tôi vội vàng giả vờ ngồi xuống tìm đồ , rất ấu trĩ, nếu tôi không uống rượu, tôi sẽ không làm những chuyện ấu trĩ như vậy.
“Em lại uống rượu?” Giọng nói của anh có chút u ám, như đang nổi giận.
Tôi ngẩng đầu, muốn nhìn rõ vẻ mặt anh, nhưng trước mắt rôi mọi thứ trở nên mơ hồ, tôi dụi mắt..
Sau đó, tôi lại ấu trĩ giả vờ mở cửa.
Chiếc chìa khóa trong tay tôi đang run run, tôi thử rất nhiều lần nhưng không tài nào bỏ chìa khóa vào ổ được, tôi càng nóng lòng, càng không thể nào mở ra được..
Một lực mạnh tiến đến gần tôi, anh giật lấy chiếc chìa khóa trong tay tôi, giúp tôi mở cửa.
“Cảm…”
Tôi vẫn chưa nói xong, anh đã trực tiếp đẩy mạnh tôi vào trong, xoay người khóa cửa.
Đêm đó, tôi chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng rộng thùng thình, bên trong là một chiếc quần sort đùi mỏng nhẹ. Do kéo đẩy, quần áo tôi trở nên lộn xộn, cổ áo lộ ra một nữa bả vai, còn quần cũng bị kéo xuống một chút..
“Emmm…”
Trong phòng chưa bật đèn, anh gọi tôi vô cùng yêu chiều. Chất cồn làm đầu óc tôi tê liệt, nhưng cảm xúc của tôi mãnh liệt trào dâng.
Tôi dựa vào vách tường chậm rãi lui về một góc, tôi từ từ ngồi xổm xuống nền đất, đầu gối để trước ngực.
Có những câu, nếu tôi không uống rượu, nhất định tôi sẽ không nói, có chết cũng không nói. Nhưng khi đã uống rượu, men làm ngôn ngữ của tôi trở nên rối loạn.
“Đàn anh, em xin anh, anh đừng để cô ấy ở đây qua đêm, Em không chịu nổi…” tôi ấn ngực, lui vào trong góc phòng:
“Rất đau, đau đến mức không chịu nổi…”
Net ngồi xổm trước mặt tôi, tay anh đặt lên đầu tôi, không nhẹ không nặng, lòng bàn tay ấp ám xuyên qua từng sợi tóc của tôi:
“Anh có thể làm gì cho em?”
Giọng nói của anh mang theo sụ run rẩy đau đơn, so với tôi dường như còn tệ hơn.
Tôi cắn môi, lắc đầu, anh đã làm cho tôi quá nhiều.
Anh đã muốn buông tay, không hề cố gắng cứu vãn tình cảm với tôi, không dùng danh nghĩa còn yêu mà làm phiền tôi. Anh không quấy rầy, vì muốn để cho tôi có thể mau chóng quên anh đi.
Đây không phải là điều tôi muốn sao? Nhưng mà tôi càng hy vọng… Anh có thể lại ôm tôi một lần nữa.
Theo cách đơn thuần nhất, chân thành nhất mà ôm tôi một lần. Giống như trước kia…
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ko biết là do anh đọc hiểu được lòng tôi hay không , chỉ thấy anh thở dài, tay anh chậm rãi vươn đến vai tôi, sau một phút do dự, anh ôm tôi vào vòng tay ấm áp…
Chất cồn xông vào não tôi, phòng tuyến tâm lý của tôi nhanh chóng bị sụp đổ.
Tình cảm như nước vỡ đê tràn ra, phá vỡ lý trí…
Tôi ôm thắt lưng anh, tham lam mà hít mùi hương trên người anh, lưu luyến cảm giác ấm áp khi được anh ôm mà đã lâu tôi không có được.
“Anhhhj.” Nước mắt nóng bỏng của tôi lặng lẽ rơi trên cổ anh:
“Ngày mai em phải đi tìm phòng khác, em phải dọn di…”
“Anh không cho phép em dọn đi.”
“Anh có tư cách gì mà quản lý em? Em cũng không phải vợ anh.”
“Em!” Net hít một hơi thật sâu, nhìn ánh mắt kiềm nén của tôi, chờ đến khi tôi ý thức được anh muốn làm gì, thì đã quá muộn. Anh nâng mặt tôi lên, không cho tôi cơ hội phản ứng, hôn vào môi tôi.
Lúc môi anh chạm vào môi tôi, hôn ngấu nghiến, tôi kinh ngạc khẽ nhếch miệng, đầu lưỡi anh cố chấp thừa cơ hội xâm nhập, làm chủ khoang miệng tôi.
Nụ hôn của anh cuồng nhiệt như thể anh đang mang toàn bộ sự kiềm nén trong suốt thời gian vừa qua mà phát tiết ra hết.
“Đừng, không…” tôi yếu ớt cự tuyệt, đầu lưỡi tôi đẩy đầu lưỡi anh, ngược lại trở nên xoay tròn.
Tôi muốn đẩy anh ra, nhưng cánh tay bủn rủn vô lực của tôi để trên ngực anh, lại giống như vuốt ve.
Vì thế, anh lại càng không kiêng nể gì, trong mắt anh hiện ra sự ham muốn nóng bỏng, môi anh cuồng nhiệt cướp đoạt, tay anh cũng lần đến cổ áo tôi.
Một tiếng xoạt vang lên, vạt áo bị xé rách, da thịt tôi lộ ra dưới ngón tay anh.
Đôi môi mỏng manh của anh di chuyển xuống, nhẹ nhàng lướt qua, để lại trên từng tấc da thịt tôi là những dấu vết màu đỏ…
Tôi giống như người bị điểm huyệt, trở nên lờ mờ.
“Không được!” Cuối cùng tôi cũng có phản ứng, không ngừng lắc đầu, nhỏ giọng cầu xin anh:
“Đừng, micky đang ở phòng bên cạnh"
Động tác anh dừng lại một chút, nhân lúc anh do dự tôi bắt đầu giãy dụa, vừa đứng lên, anh bắt được chân của tôi, nhanh chóng kéo quần của tôi xuống..
“Nettttt!” Tôi hoàn toàn không thể ngăn cản được bàn tay đang tham lam thăm dò của anh, tôi tức giận đến mức cả người tôi run rẩy:
“Anh có biết anh đang làm gì không?”
Anh kiên định trả lời tôi: “Anh biết!”
“Anh đúng là không bằng cầm thú!”
“Cũng không phải hôm nay em mới biết được điều đó!
Đây là Net mà tôi quen biết.
Ngoài nội tâm cầm thú, trên thân thể anh còn có một loại khí phách bức người. Toàn thân anh toát ra một loại bá đạo không ai sánh nổi…
Anh ôm tôi đến giường, áp mạnh lên thân thể giãy dụa của tôi, cởi ra từng mảnh áo đã bị xé rách.
Toàn thân tôi bủn rủn không còn chút sức lực, tôi chỉ cảm nhận được anh đang dùng lực áp chế ngự đầu gối tôi, tách hai chân đang khép chặt của tôi ra…
Thắt lưng anh mạnh mẽ ập xuống.
Một dòng lửa nóng cùng đau đớn xâm nhập vào cơ thể tôi, anh hưng phấn than nhẹ, cả người tôi và anh kết hợp vô cùng chặt chẽ, hoàn toàn không có một khe hở nào.
Tôi cắn chặt răn để không bật ra tiếng..
Điều xót xa nhất đó chính là các giác quan của tôi như bị thuần phục, khoái cảm mỗi lần anh mạnh mẽ xâm nhập, tôi mất đi lý trí ôm lấy anh..
Anh đưa tôi đến đỉnh cao nhất.
Khi tất cả chấm dứt, tôi nằm ở trên giường, quần áo bị xé rách, mái tóc tôi rối bời, tôi chưa bao giờ có cảm giác trống trải như thế, thân thể trống trải, tâm hồn cũng trống trải.
“Đi đi!” Trừ câu nói đó ra, tôi không tìm được từ ngữ nào khác để nói.
Anh ngồi dậy, nhưng lại không có ý định rời đi:
“Em, anh phải làm gì em mới chấp nhận tha thứ cho anh? Bất kể em muốn gì anh đều có thể làm.”
“Mãi mãi đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, anh làm được không?”
Thật ra, tôi rất muốn ở bên cạnh anh, nhưng đạo đức và luật pháp không cho phép tôi làm điều đó.
“Chúng ta đừng tra tấn nhau nữa.” Anh ôm vai tôi, vô cùng kiên định ôm tôi vào ngực, chóp mũi anh chậm rãi cọ vào vành tai tôi: s “Ở lại bên anh đi.”
“Làm tình nhân của anh?”
“Anh nhất định sẽ cưới em .”
Hỗn hợp các chất men trong người như một dòng máu nóng xông thẳng lên não tôi, tôi đẩy mạnh anh ra, chạy đến bếp cầm một con dao giơ lên:
“Đi đi! Nếu anh không đi, tôi sẽ giết anh!”
Anh nhìn thoáng qua con dao trong tay tôi: “Ngay cả dao em còn cầm không chắc, thì làm sao có thể xuống tay được?”
“Anh đừng ép tôi.”
“Anh không tin em nỡ ra tay với anh.” Anh bước từng bước đến gần tôi, mũi dao trên tay tôi nó cũng thụt lùi lại, anh nở nụ cười:
“Em không nỡ à.”
Tôi nhìn anh, hai tay tôi nắm chặt cán dao.
Anh càng đến gần người tôi, anh ỷ lại vào tình cảm tôi dành cho anh..
Trong lòng tôi đang vô cùng rối loạn khi không còn đường để thụt lùi phía sau nữa, đành quay mũi dao về hướng về chính mình:
“Nếu anh không đi, tôi…”
Nhìn mũi dao chuyển hướng , sắc mặt anh liền thay đổi:
“Em đừng làm bậy.”
“Tôi…”
Tôi vừa mở miệng, mất tập trung một chút thì anh đã khống chế được cổ tay tôi, anh nắm thật chặt..
“Anh biết em hận anh, vì anh là người ép em đi đến đường cùng.” Anh dùng tay mình xoay mũi dao hướng đến ngực anh: “Nếu đâm vào đây có thể khiến em cảm thấy dễ chịu hơn, vậy thì em làm đi.”
Tôi nghĩ anh chỉ nói thế, nhưng không ngờ rằng…
Bàn tay anh nắm cổ tay tôi đầy nhẹ về phía trước...
Thế giới như đứng yên..
Máu từ nơi mũi dao chạm phải chảy ra.
“Đừng!”
Tôi dùng hết sức rút tay về, con dao mất điểm tựa rơi xuống mặt đất.
Tôi hoảng hốt chạy đi tìm hộp y tế, lấy một cuộn băng gạc.
Tôi bối rối đến độ quên hết tất cả các phương pháp cấp cứu mình từng học qua. Một cơn đau nhói từ lòng bàn tay truyền ngực tôi, nỗi đau ấy y hệt nhát dao đâm vào người tôi vậy.
“Còn hận anh không?” Anh hỏi tôi.
Tôi khóc lắc đầu:
“Anh biết là em không muốn anh bị thương…”
“Cho anh một cơ hội nữa, hãy chờ anh một năm…”
Máu anh lan ra ướt cả miếng gạc, màu đỏ tươi..
"Máu " là từ đâu chảy ra..???
ns216.73.216.66da2

