Quán cafe này tương đối yên tĩnh so với các quán bên cạnh khác. 97Please respect copyright.PENANA7OGXeFMYxV
Tôi và Micky gọi hai tách cafe cam..Và chọn một vị trí ở tách biệt nhất trong góc rồi ngồi xuống.
Trên gương mặt của Micky vẫn là nụ cười đó, ánh mắt cô ta dừng lại ở chiếc đồng hồ trên tay tôi. Biểu hiện của cô ta không ngạc nhiên, không lo, mà cũng không tức giận. Tôi cúi đầu uống cà phê, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Micky.
“Có lúc tôi rất phục anh ấy…” Micky nói:
“Không cần biết là dạng người gì, anh ấy cũng đều có thể nắm gọn ở trong lòng bàn tay.”
Những lời này nói ra thật sự rất tuyệt vời, nếu không phải cô ta nói cho tôi nghe, tôi nhất định sẽ vỗ tay khen ngợi.
Đủ khôn, đủ cay, chỉ cần một câu nói có thể đâm xuyên qua trái tim người khác, làm trái tim của người đó tan vỡ.
Tôi thầm nghĩ sẽ trả lời Micky một câu: Dù Net có nắm trong tay bao nhiêu người, nhưng khi anh ấy ở bên cạnh tôi thì anh ấy không có tâm tư nào để nghĩ đến người khác nữa.
Nhưng nghĩ kĩ lại thân phận của mình hiện nay tôi chỉ biết cụp mi mắt, thuận miệng nói:
“Thật sự xin lỗi, tôi chính là một trong những người ngốc nghếch đó, thậm chí dại dột đến mức anh ấy đã có vị hôn thê mà bản thân tôi vẫn không biết.”
“Vị hôn thê?” Micky nghe được ba chữ này, bỗng nhiên nở nụ cười:
“Vị hôn thê? Anh ấy nói với cậu như vậy à?”
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu:
“Không phải sao?”
Micky không trả lời, nhưng nụ cười châm biếm của cô ta nói cho tôi biết:
Đương nhiên là không phải.
Tôi trở nên ngây ngốc. Chẳng lẽ Net lại gạt tôi nữa ư?
Không, anh sẽ không gạt tôi, lần này nhất định sẽ không.
Micky hỏi tôi:
“Có phải anh ấy nói với cậu, cho đến giờ anh ấy vẫn không yêu tôi, hôn ước là do gia đình thay anh ấy quyết định, anh ấy bất đắc dĩ không thể không chấp thuận. Anh ấy còn nói với cậu là mình tôi đơn phương thích anh ấy, là tôi đến làm phiền anh ấy.”
Tôi gật đầu. Chẳng lẽ đây không phải là sự thật sao?
“Cậu... tin sao?” Micky kinh ngạc nhìn tôi, như là đang nhìn một người ngu ngốc:
“Cậu tin là anh ấy không yêu tôi mà lại muốn đính hôn với tôi sao? Cậu cũng tin là tôi biết rõ anh ấy không yêu tôi, biết rõ người anh ấy yêu là cậu, mà vẫn vô sỉ quấn lấy anh ấy. Cậu không thấy là lời nói này rất vớ vẩn sao?”
“Tôi tin anh ấy, anh ấy sẽ không lừa dối tôi.”
Nụ cười của Micky càng ngày càng mang theo ý đùa cợt, cô ta cười đến mức khiến lòng tôi càng thêm phần bối rối:
“Cậu biết không, anh ấy không những hiểu, mà còn học luôn khoa tâm lí chuyên nghiệp. Anh ấy không chỉ đọc được nội tâm của người khác qua lời nói và cử chỉ, mà anh ấy cũng có thể điều khiển chính mình. Anh ấy còn có thể dùng lời nói dối này biện hộ cho lời nói dối khác theo một phương thức vô cùng tự nhiên, hoàn toàn khiến người khác không thể không tin…”
Tôi ngây người, tôi đang xác định Micky đang nói về Net hay là đang nói về thần thánh nào ?
Mùi cà phê hòa quyện với mùi cam tươi, tràn ngập khắp khoang mũi tôi.
Philip đã từng nói cafe không đắng, tôi cúi đầu uống thử một hớp, sự thật thì nó vô cùng đắng…
Nhưng tôi lại thích vị đắng này, nó có thể làm cho tinh thần tôi phấn chấn hơn.
Tôi chẳng phải cũng đã từng học qua tâm lý học sao, sao tôi lại không rõ loại người như Micky lợi hại như thế nào.
Tôi đặt tách cà phê xuống, trong hơi thở của tôi phảng phất hương cà phê:
“Anh ấy có khả năng che giấu giỏi như thế, vậy anh ấy còn phải nói dối để làm gì?”
Không biết trong lời nói cử Micky có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả, cứ coi như tất cả những gì cô ta nói đều là thật đi, nhưng suy cho cùng lời nói dối ấy cũng chỉ là một lời nói mà thôi, nó không mang lại cảm giác yêu hay đau, lại càng không mang lại cảm giác ấm áp khi được anh ôm ấp.
Tôi không phải là một công cụ, tôi cũng là con người, tôi cũng có cảm giác.
Micky cong cong môi, nụ cười như có như không:
“Nếu cậu tin tưởng anh ấy, tôi cũng không còn gì để nói…”
Tôi không muốn tiếp tục chơi trò chơi tâm lí như thế này với Micky nữa:
“Như vậy, tôi có thể hỏi cô một vấn đề không?”
“Cậu hỏi đi.”
“Net lừa dối tôi, tôi có thể hiểu được…” Vì không muốn tổn thương tôi, nhưng bỏ đi vế sau của câu nói:...bởi vì anh ấy không muốn mất tôi, là thể hiện anh ấy quan tâm tôi.
“Nhưng tại sao cô phải giúp anh ấy che giấu ? Cô hoàn toàn có thể hỏi tội tôi ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, nói cho tôi biết cô là vị hôn thê của anh ấy, bảo tôi phải rời xa anh ấy… Tại sao cô lại không nói?”
“…” Micky hoảng sợ run rẩy một chút, sau đó trầm tĩnh thở dài.
“Cho tới bây giờ, tôi vẫn luôn xem cô là bạn… Nhưng tôi biết cô không nghĩ vậy, cô đến cửa hàng tiện lợi mua đồ dùng, cô lái xe lao vào tôi, sau đó bệnh viện chăm sóc tôi, dẫn tôi đến nhà cô, Tất cả những việc này đều không phải ngẫu nhiên.”
Tôi cố kéo dài lời nói, đợi cho bản thân bình tĩnh hơn mới tiếp tục:
"Tại sao đường lớn cô lại không đi, mà lại muốn dẫn tôi đi con đường nhỏ loằng ngoằn như thế?”
Micky cúi đầu uống một hớp cà phê, tay cô ta hướng đếp hộp đường. Bỏ từng thìa, từng thìa vào tách cà phê, tôi không đếm được cô ta đã bỏ tất cả bao nhiêu thìa, nhưng khi tôi nghĩ Micky sẽ không trả lời vấn đề này , thì cô ta cất giọng nói:
“Anh ta dường như mất đi lý trí, nếu tôi nói với cậu quan hệ của hai chúng tôi, anh ta và tôi…”
Micky dừng lại một lát, cũng không nói đầy đủ:
“Lúc trước tôi chọn anh ấy, tôi cũng biết anh ấy là dạng người gì, cũng đoán được sẽ có ngày hôm nay. Tôi yêu anh ấy, không muốn ép buộc anh ấy.”
Câu trả lời của Micky, ngoài sự tưởng tượng của tôi. Một chút cô đơn, một chút đau buồn của cô ta, làm cho sự bình tĩnh của tôi sụp đổ..
Tôi nghĩ thật lâu, mới nói ra một câu:
“Có một số việc, không thể miễn cưỡng được.”
Micky nở ra nụ cười lạnh, lấy một túi hồ sơ đặt trước mặt tôi.
Tôi nhìn hồ sơ, như đang nhìn một quả bom hẹn giờ đang chuẩn bị phát nổ. Tôi đã chuẩn bị tâm lí rất tốt, tin tưởng tuyệt đối rằng bản thân mình dù có thấy bất kì điều gì cũng có thể bình tĩnh, nhưng mọi việc đều nằm ngoài dự đoán của tôi, khi vừa mở túi hồ sơ ra. Giây phút trông thấy tờ giấy đỏ, tay tôi run rẩy kịch liệt, nhìn lướt qua tờ giấy đó.
Những trang giấy tràn ngập từ “quan hệ vợ chồng” rơi lả tả.
Tôi đờ đẫn dựa người vào ghế, cảm giác như trời đất sụp đổ, tất cả đều bị hủy diệt, chỉ còn lại là một đống hoang tàn.
Không có nước mắt cũng không có phẫn nộ, con người khi đau khổ nhất, lại trở nên chết lặng.
Tôi giương mắt, mơ màng nhìn thấy Micky đang cười. Trước khi đi, cô ta còn để lại một câu:
“Tôi biết anh ấy thích cậu, vì cậu chuyện gì anh ấy cũng dám làm. Nhưng tôi sẽ không ly hôn với anh ấy, tôi tin một ngày nào đó anh ấy sẽ quay lại…”
Tôi không rõ thời gian trôi qua bao lâu, tôi mới bước ra khỏi quán cà phê.
Hoàng hôn đã buông xuống, trước mắt tôi tất cả đều trở nên tối đen
***
Điện thoại vang lên, tôi tìm trong túi xách thật lâu mới thấy chiếc điện thoại. Là Net gọi cho tôi, anh nói sẽ đưa tôi đi ăn cơm tối.
Tôi không trả lời anh.
Anh thì nghĩ tôi im lặng là đã ngầm đồng ý, nói tiếp:
“Anh chờ em ở dưới lầu.”
…
Trước cổng trường, anh đứng đó..
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào người tôi, tôi đi đến bên anh, đứng trước mặt anh. Trong ánh sáng đó, hình bóng của anh rất mơ hồ.
Ngực tôi đột nhiên truyền đến một sự đau đớn kịch liệt, tôi bèn vươn hai tay, ôm lấy anh.
Mặt tôi chôn vùi trong vòng ngực ấm áp của anh…
Sau một chốc kinh ngạc, tay anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng tôi:
“Sao vậy? lại bị thầy mắng à?”
Micky nói không sai, anh có thể nắm rõ nội tâm của người khác, đàn ông tâm lý như thế thì không người nào có thể phản kháng được..
Tôi ở trong lòng anh ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng lắc đầu.
Anh thăm dò theo cách của mình, khẽ chạm vào môi tôi, tôi khẽ đáp lại, không có ý tránh né…
Hương thơm ngào ngạt, anh ôm tôi vào trong lòng, hôn nhẹ lên trán tôi…
Màu của ánh nắng, chiếu sáng nụ cười tươi của anh, tràn đầy phấn khởi.
Tôi cười :
“Trên đường trở về, em không ngừng hỏi chính mình. Em yêu anh ở điểm nào…”
Anh dường như không hiểu tôi đang nói gì, nên chỉ chuyên tâm lắng nghe.
“Anh có vị hôn thê, em có thể tha thứ, vẫn có thể chờ anh… Anh ngủ cùng cô ấy, em cũng có thể cho rằng anh chỉ là nhất thời kích động… Cho dù anh có yêu cô ấy, em nghĩ em cũng sẽ không trách anh. Chỉ có một điều, em không thể tha thứ.”
Tôi sợ anh không nghe rõ nên tôi nói thật chậm rãi:
“Đó là khi anh đã là chồng của người phụ nữ khác!”
Nụ cười của anh chợt cứng đờ, gương mặt anh cũng trở nên trắng bệch, không biết là do ánh nắng hay là do sự chột dạ của anh.
Tôi chờ anh giải thích, chờ anh vô cùng kiên định nói:
Anh và cô ta không có gì hết.
Nhưng lúc này, anh lặng im.
Lúc tôi hy vọng anh lừa dối tôi nhất, thì ngược lại anh cho tôi thấy biểu hiện chân thật nhất..
“Tại sao anh không nói gì?” Tôi nhìn anh, nắm chặt tay anh:
“Nói cho em biết đây không phải là sự thật đi, nói cho em biết là hai người vẫn chưa kết hôn đi.”
Chỉ cần anh nói, tôi sẽ tin.
Tôi có thể tin tờ giấy kết hôn kia là giả, tất cả các bản thỏa thuận đều giả .
Chỉ cần anh nói một câu:
“Anh vẫn chưa kết hôn.”
Tôi sẽ thật sự tin…
“Em đã gặp Micky sao?”
Ánh trăng khuất dần, bóng tối lỡ mờ đến, trước mắt tôi trời đất cũng như sụp đổ.
“Tại sao anh lại lừa dối em?” Tôi buông tay ra, chao đảo lui về phía sau vài bước:
“Anh đã khiến cho em tin tưởng anh, tin tưởng tuyệt đối…”
Anh nhẹ nhàng lắc đầu:
“Anh thừa nhận anh giấu em rất nhiều chuyện, nhưng anh không lừa dối em.”
“Có gì khác sao?”
Anh cúi đầu, trầm ngâm thật lâu, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn tôi:
“Có phải bây giờ anh có nói gì, làm gì, cũng không thể bù đắp lại cho em đúng không?”
“Không thể bù đắp. Như thế nào cũng không thể bù đắp.” Cho dù tôi yêu anh, thì tôi cũng không thể làm người thứ ba, phá hoại gia đình của người khác.
“Thật sự xin lỗi, là anh sai… Anh nên sớm nghĩ đến sẽ có kết cục ngày hôm nay.” Giọng nói anh trở nên trầm thấp khàn khàn:
“Anh không nên đánh cược trong lúc này…”
“Đừng nói gì nữa.” Hiện giờ tôi không muốn nghe anh nói gì nữa, thật sự không muốn.
Tôi cứ nghĩ rằng, tận mắt chứng kiến cảnh anh bước vào nhà Micky, đó đã là sự tàn nhẫn nhất, nhưng đau khổ nhất vẫn là lúc này đây.
Lúc anh nói cho tôi, Micky là vị hôn thê của anh. Ngực tôi đau đớn tựa như vỡ thành những mảnh nhỏ nhưng cũng không đau bằng lúc này.
Nhưng mà, là do tôi đã đánh giá anh quá thấp, so với lời nói này, những lời nói lúc trước hoàn toàn không được gọi là đau..
Tôi lặng lẽ bước đi, anh cũng không vấn vương hay giữ lại, chỉ hỏi tôi một câu cuối cùng:
“Em có thể tha thứ cho anh không?”
“Có thể chứ......” Tôi trả lời cho anh:
"......nhưng khi nào anh chết đi.”
Đoạn tình cảm đáng xấu hổ của tôi đã hoàn toàn kết thúc.
Tôi không thể cười nổi, đến khóc cũng không khóc nỗi.
Có đôi khi, tôi thật sự hy vọng bản thân mình có thể khóc lớn một chút để phát tiết mọi sự căm phẫn trong lòng. Nhưng bây giờ nước mắt tôi dường như đã khô cạn, không thể rơi dù chỉ một giọt.
Net cũng không đến tìm tôi.
Nhưng đôi lúc tôi sẽ nhận được email từ một địa chỉ lạ, không có tên, chỉ có đính kèm một file tư liệu về đề tài nghiên cứu và ai đó đã đánh dấu đỏ những điểm quan trọng.
Tôi tải xuống, chăm chú đọc.
Đôi lúc, tôi còn nhận được bưu kiện nhưng trên bưu kiện không có tên người gửi. Là sococa tôi từng thích ăn..Vẫn là hương vị đó, nhưng lần này khi tôi thưởng thức lại không còn còn thấy được vị ngọt ngào như trước nữa.
Có một lần, xe đạp của tôi bị đứt sên, tôi phải lếch bộ về nhà phòng, mất hết 30 phút.
Ngày hôm sau, tôi liền hỏi mọi người nơi sửa xe , nhưng đang chuẩn lấy xe đạp đi, thì phát hiện xe tôi đã được ai đó sửa rồi. Ngay cả phanh xe lúc trước không ăn cho lắm bây giờ cũng được sửa,..
…
Tôi đương nhiên biết là ai làm, chỉ là không rõ vì sao anh phải làm như vậy, muốn cứu vãn, muốn bù đắp, hay chỉ là có thói quen đối xử tốt với tôi, tựa như tôi cũng có thói quen nhận lấy lòng tốt đó?
Tôi cứ đứng đó đến khi ánh đèn hành lan đối diện tắt, tôi mới nhìn đồng hồ..
Tôi bước ra khỏi phòng thí nghiệm, cởi trang phục, đứng trước cửa thang máy…
Toàn bộ không gian đều trở nên vắng lặng yên tĩnh..
Tôi khoanh tròn hai tay trước ngực, sau lưng tôi dường như có một cơn gió lạnh lẽo ùa đến.
Thang máy mở cửa, tôi ngước mắt lên nhìn, thay vì bước tới thì tôi vội vàng bước lùi lại về phía sau. Net đang mặc áo blouse trắng đứng bên trong, chiếc áo trắng được khoác lên người anh vĩnh viễn vẫn thiêng liêng như vậy, so với sự u ám của đêm tối, hoàn toàn tương phản nhau.
Tôi nhìn anh thật lâu, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng khi vô cùng nhớ một người. Mà khi người đó đang đứng rất gần, chỉ cần tiến lên vài bước là có thể ôm lấy người đó, nhưng tại sao tôi chỉ có thể nhìn anh từ xa…
Cửa thang máy dần khép lại, anh nhanh nhẹn ấn nút Open door, ánh mắt anh nhìn tôi chờ mong.
Tôi vẫn đứng im bất động, anh cũng thế, tôi và anh cứ duy trì tình trạng như vậy.
Tôi nhìn đồng hồ trên tay Net, chiếc đồng hồ màu đen với chiếc kim đang quay từng nhịp, từng nhịp.
Tôi lặng lẽ đưa tay ra phía sau, kéo tay áo xuống…
Thời gian cứ trôi qua như thế, cho đến khi âm báo thang máy bắt đầu vang lên.. Anh buông lỏng tay ra. Cánh cửa từ từ khép lại trước mắt tôi, tựa như vận mệnh, cửa đóng lại sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Nước mắt tôi khi ấy cuối cùng cũng rơi xuống, tôi che mặt, nước mắt như đê vỡ tràn qua kẽ tay tôi. Không phải tôi không muốn bước vào, mà là tôi sợ khi tôi bước vào trong, tôi sẽ không khống chế được bản thân mà nói với anh : Em nhớ anh!
Tôi muốn ôm anh, cho dù chỉ là một giây thôi cũng được.
Thang máy mở ra một lần nữa, tôi buông bàn tay đang che mặt xuống, bước vào trong…
Chờ cho đến khi tôi thấy anh đứng trong thang máy, thì đã không kịp nữa rồi, không kịp bước ra cũng không kịp lau nước mắt, càng không kịp dùng tay áo che khuất chiếc đồng hồ màu trắng trên cổ tay. Tôi lùi người vào sâu bên trong đứng một góc, cuối thấp đầu..
Thang máy dần đi xuống, tim của tôi cũng rơi theo, rơi xuống đến một vực sâu không nhìn thấy đáy.
“Chân của em còn đau không?” Anh hỏi bằng chất giọng không có một chút biểu cảm.
“Hết đau rồi.” Tôi đáp, giọng nói của tôi cũng không hề có chút biểu cảm nào.
Cửa thang máy mở ra, tôi đi ra bằng tốc độ nhanh nhất, anh đuổi theo:
“Muộn rồi, để anh đưa em về.”
“Không cần.”
“Nếu lỡ…”
“Anh yên tâm đi, sẽ không gặp được người nào tệ hơn anh đâu.” Tôi lướt qua anh, đi đến cửa lớn.
Phản chiếu trong cửa kính, tôi có thể thấy thấp thoáng được bóng dáng của anh, anh vẫn còn đứng ở đó, nhìn theo bóng dáng của tôi.
Tôi và anh đứng đối mặt với nhau, khoảng cách chỉ là hai mét.
“Nhóc con .” Giọng nói Net ấm áp như gió mùa hạ , nhẹ nhàng gọi tôi.
Tôi cắn răng, tay nắm chặt lại, móng tay cấu vào da như muốn rướm máu, nhưng tôi vẫn không nhịn được mà quay đầu.
“Em có thể cho anh một cơ hội nữa không?”
“Cơ hội?” Tôi cười khổ, anh là một người đàn ông đã có gia đình, anh còn muốn tôi cho anh cơ hội:
“Cơ hội yêu đương vụng trộm sao?”
Net không trả lời được câu hỏi của tôi.
Tôi nói với anh:
“Anh thật sự vẫn chưa thỏa mãn ư, nếu đổi lại là em, em sẽ cảm thấy không còn hứng thú với chuyện này nữa.”
Tôi vừa muốn đi, anh đã bước vội đến, bắt lấy tay tôi:
“Quan hệ của anh và Micky không như em nghĩ đâu"
“Vậy đó là gì?”
Nhìn vẻ mặt muốn nói nhưng rồi lại thôi của anh, tôi như có chút chờ mong, tôi thật sự hy vọng anh có thể nói với tôi tất cả đều không phải là sự thật, chỉ cần anh nói, tôi sẽ tin, nhưng câu nói đầu tiên anh phát ra từ miệng lại là:
“Anh ly hôn với cô ấy được không?”
“Ly hôn.” Hai chữ này từ miệng anh nói ra, nhạt như nước. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tôi phát hiện anh rất xa lạ, dường như tôi không hề quen biết anh.
“Siraphop, kiếp này ai làm vợ của anh, cuộc đời này coi như bị hủy.”
Nói xong, tôi đẩy cửa ra, chạy vào đêm tối.
Đêm đó, tôi chạy phía trước, xe của anh vẫn đi theo phía sau tôi.
Tôi đạp xe rất chậm, có vài lúc không kiềm chế được cảm xúc tôi suýt chút nữa dừng xe lại, chạy đến hỏi anh:
“Anh có thể ly hôn với cô ấy thật sao?”
Thật sự, rất nhiều lần! Sau đó, tôi lại vô cùng khinh bỉ chính mình: tôi nhất định là yêu anh đến phát điên rồi.
Sau khi trở về phòng, tôi mất ngủ, trong đêm tối tôi say sưa nhìn bức tường đầy dấu vết, sau đó lại như điên muốn chạy qua phòng bên cạnh hỏi anh:
“Anh có thể ly hôn với cô ấy sao? Có thể sao…”
Đầu óc tôi cứ nóng lên, ngu ngốc không thể diễn tả được..Tôi ôm mền nép vào một góc giường. Tôi biết anh suốt đêm cũng không ngủ, bởi vì tôi nghe thấy rõ ràng âm thanh gõ bàn phím từ phòng anh, tiếng gõ rất nhẹ, nhẹ nhàng cho đến bình minh.
ns216.73.216.66da2

