Tôi đi siêu thị mua một số đồ cần thiết rồi mang về phòng, bận rộn hầm canh trong bếp.83Please respect copyright.PENANAPHAl1VtQxt
Nước trong nồi sùng sục sôi trong khi tôi thì bâng quơ nhìn chằm chằm vào làn sương mờ đang bốc lên từ trong nồi. Tôi không biết bản thân mình làm như vậy là đúng hay sai. Tôi cũng không biết trong lòng Net, giữa tôi và Micky có vị trí như thế nào.
Nói đi nói lại tôi cũng chỉ là một con người bình thường có máu có thịt.. Khi tận mắt nhìn thấy người đàn ông mình yêu thương dày vò bản thân tới mức như thế, đến khi tỉnh lại còn nói ra những lời giải thích chân thành thử hỏi làm sao tôi có thể không cảm động được cơ chứ, làm sao tôi có thể tiếp tục dối lòng mà nói với anh ấy tôi không muốn ở bên cạnh anh ấy nữa..!
Là thế nhưng về mặt tình cảm tôi có thể chấp nhận còn là lý trí thì không..Dù cớ gì thì anh cũng là người có đính ước, sự thật đó là một rào chắn ngăn cách giữa tôi và anh.
Trước đây, là do tôi không biết nên mê muội..
Còn hiện tại, mọi chuyện rành rành trước mắt, mà tôi là người anh không thể công khai..
Giữa trưa hôm đó, tôi mang canh đựng trong camen giữ nhiệt đi vào bệnh viện. Trùng hợp thay Micky cũng đang có mặt ở đó. Từng này tuổi đầu, nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp phải chuyện đáng xấu hổ như thế.
Khi tôi bước vào, Micky đang ngồi chiếc ghế bên cạnh giường, thấy tôi cô ta liền nở ra nụ cười khách sao đầy sự chế nhạo.
Tôi thật muốn tìm một khe hở để chui xuống, nhưng lại không kịp nữa, đành phải kiên trì cúi đầu đi đến cạnh bàn, đặt camen canh lên đó.
“Đàn anh, anh tranh thủ uống lúc còn nóng nhé..Rồi mai em lại đến thăm anh" Nói xong, tôi vội vàng đi đến phía cửa.
“Nhóc .” Anh gọi tôi
Tôi nhẹ nhàng quay đầu lại, nở ra một nụ cười gượng gạo, nhìn anh rồi lại nhìn Micky
“Hai người từ từ trò chuyện, em không quấy rầy nữa.”
Liền sau đó tôi nhanh chóng đi ra cửa, còn vô cùng biết điều giúp bọn họ đóng cửa lại.
Tâm trạng buồn bực đến cực điểm nên tôi không để ý, chân vô thức đá mạnh vào vách tường ở hành lang. Một cơn đau thấu tâm can ập tới thần kinh tôi, tôi ôm lấy chân của mình, trên mặt nước mắt thi nhau chảy. May mắn là không có ai nhìn thấy bộ dáng của lúc này của tôi, bằng không tôi sẽ không để ai nhìn thấy mình nữa..
Lê từng bước chân ra khỏi bệnh viện, tôi trở về phòng, đi lấy hộp thuốc mà anh đã chuẩn bị dự trữ sẵn cho tôi.
Một bên tôi xoa, một bên tôi lại thầm mắng Siraphop chết tiệt, tại sao anh không chết luôn đi!
Đang say sưa mắng thì điện thoại reo vang inh ỏi, tôi lò cò một chân đi lấy điện thoại. Nhưng vừa nhìn thấy cái tên trên màn hình, tôi giật mình lầm bẩm, chà vừa mắng xong lại linh thế.
“A lô”
“Canh em nấu ngon lắm. Buổi tối còn không?”
“Có, có canh đê tiện nấu lòng lang dạ sói.”
Anh cười, tiếng cười lanh lảnh trong điện thoại vô cùng thoải mái, nó như một dòng suối tươi mát gột rửa tâm hồn tôi, tôi nghe được thì có chút vui vẻ.
“Thế em cần đến chỗ anh lấy nguyên liệu về nấu ko ?”
“Vị hôn thê xinh đẹp của anh đâu rồi?”
"Đi rồi, sau này cũng không đến nữa.”
“…” tôi không nói gì thêm nữa, cúi đầu chậm rãi dùng thuốc xoa mắt cá chân.
Thấy tôi không nói lời nào, anh mới nghiêm túc nói:
“Nhóc, thật sự xin lỗi em, anh cam đoan sẽ không bao giờ xảy ra tình huống như ngày hôm nay nữa.”
“Vâng.” Tôi khẽ hít vào một hơi. Anh có bản lĩnh đuổi Micky đi, nhưng không có nghĩa là cô ta không tồn tại. Cô ta vĩnh viễn tồn tại chắn ngang giữa tình yêu của tôi và anh.
“Em không tin à?”
Tôi im lặng lắc đầu:
“Buổi tối em mang cơm đến cho anh.”
Dập điện thoại, tôi tiếp tục xoa mắt cá chân đang đau nhức của mình.
…83Please respect copyright.PENANAE4Qnj07F2G
Buổi tối, tôi nấu canh thịt bò , còn chuẩn bị phần cơm cho hai người ăn mang đi..
Trước khi vào phòng, tôi còn đặc biệt nhìn trước, thấy anh đang ngồi trên giường bệnh đọc tư liệu, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ. Trạng thái tinh thần của anh tốt hơn sáng nay. Tôi nhìn kĩ xung quanh, xác định không có Micky trong phòng mới vào.
Anh vừa thấy tôi, gương mặt bỗng nhiên sáng ngời.
Tôi vừa ngồi xuống, anh liền ghé sát vào người tôi để ngửi, rồi nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt anh dừng lại trên mắt cá chân sưng đỏ của tôi:
“Chân em bị thương à?”
Tôi đúng là ngu ngốc, tại sao lại quên anh là bác sĩ, tôi không nên dùng lọ thuốc mà anh mua cho..
Tôi cố gắng làm như không đau đớn gì, ngồi xuống:
“Không sao, chân của em bị trật nhẹ thôi.”
Anh dịch người sang một bên, kéo tấm chăn ra, vỗ vào vị trí bên cạnh:
“Em tới đây, đưa chân anh xem.”
Tôi liền ngoan ngoãn nghe lời ngồi lên giường anh, cởi giầy, để chân bị thương lên giường. Anh nhẹ nhàng xoa bóp nơi bị sưng, cảm giác đau ở chân làm tôi không khỏi run lên.
Anh giương mắt nhìn tôi, chau mày:
“Tại sao em lại bị thương?”
“Buổi sáng đi ra ban công, không cẩn thận nên bị trật chân.” Tôi không nói cho anh biết là vì tôi nhảy từ trên bức tường cao xuống..
Hai lòng bàn tay anh ôm trọn chân tôi, một dòng nước ấm bao quanh chỗ đau nhức. Nhìn gương mặt tái nhợt của anh, ánh mắt tự trách, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được sự quan tâm và yêu thương của anh.
Tôi tin rằng, tất cả mọi thứ đều có thể là giả, nhưng tình cảm của anh dành cho tôi nhất định là thật. Cho dù sự tin tưởng giống như toà lâu đài được xây trên cát, khi nước mạnh có thể đánh tan, nhưng tôi vẫn ra sức bảo vệ bức tường của chính mình!
“Ngày mai em đừng tới nữa, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Nhớ kỹ là ba ngày tới không được đi bộ, một tháng không được chạy xe.” Anh vừa mát xa, vừa dặn dò tôi.
“Vậy là có người đưa cơm cho anh à?”
Anh vuốt mái tóc tôi, lộ vẻ nuông chiều:
“Đồ ngốc.”
Tôi tình nguyện để anh nói mình ngốc, thà ngốc một chút có thể nắm giữ hạnh phúc của chính mình, không cần biết gì hết.
Anh lấy chiếc đồng hồ dưới gối nằm ra, một lần nữa đặt lên cổ tay của tôi, nhanh nhẹn gài lại..
Tay anh chậm rãi dịch chuyển đến mặt tôi, nâng mặt tôi lên, môi anh dần gần đến gần…
Lúc môi anh gần sát môi tôi, hình ảnh Micky tức khắc lại xuất hiện , trái timtruyền đến một cảm giác đau đớn. Tôi vô ý quay mặt, nhé tránh nụ hôn của anh.
“Còn giận anh à?” Anh thăm dò.
Tôi lắc đầu, im lặng bước xuống giường anh, đổ canh ra chén cho anh uống.
Vài hôm sau, Net xuất viện. Trong phòng anh, tôi đang vén tấm rèm lên, căn phòng đã sớm được tôi dọn dẹp sạch sẽ, những vỏ lon bia được vứt hết, sàn nhà lau sạch , cả ra giường và quần áo tôi đều giặt sạch như mới.
Anh ôm tôi đang ngồi trên ghế, đặt xuống giường:
“Không phải anh dặn em ở nhà nghỉ ngơi sao, không được làm gì hết, tại sao không nghe lời, lại còn trèo cao như vậy?”
“Được rồi .” Tôi giả vờ đẩy ra anh:
“Anh đi tắm nhanh đi, quần áo em đã chuẩn bị sẵn trong nhà tắm.”
Vừa nghe nói đến tắm rửa, ánh mắt của anh sáng ngời, đi thẳng đến phòng tắm.
Vài phút sau, anh tắm rửa sạch sẽ bước ra, nhìn thoáng qua rèm cửa đã được tôi kéo kín, im lặng bước đến ôm tôi từ phía sau, nép người tôi dựa sát vào vách tường, sức lực mạnh mẽ đến mức làm tôi ngạc nhiên...
Chuyện này, chuyện này…
Tại sao anh lại hồi phục sức khỏe nhanh như vậy?! Nếu bác sĩ không nói anh có thể chất đặc biệt, thể lực hồi phục nhanh chóng. Và nếu như tôi không học y, thì ngày hôm đó sắc mặt tái nhợt và mạch đập yếu ớt của anh là thật, thì có lẽ tôi đã nghĩ anh giả bệnh gạt tôi.
“Nhóc…” Môi anh dán chặt vào vành tai tôi, dùng tiếng nói dịu dàng tràn ngập tình yêu hỏi tôi:
“Nhớ anh không?”
Tôi lạnh lùng đẩy anh, cúi mặt xuống:
“Anh đừng gây rối.”
Anh nhìn tôi thật kỹ, khi phát hiện trên mặt tôi không có một chút biểu hiệu “nhớ anh”, thì anh không miễn cưỡng nữa, lập tức nới lỏng vòng tay đặt bên hông tôi.
Có lẽ trời sinh tôi không có năng khiếu làm người thứ ba! Tôi không thể cướp đi hạnh phúc của người khác, sẽ không lừa mình dối người..
Cho nên, lúc này tự tôi dằn vặt chính mình, và dằn vặt anh.
Sau ngày đó, tôi và anh vẫn cùng nhau ăn cơm, vẫn chuyện trò, vẫn thảo luận đề tài nghiên cứu của tôi.
Anh cũng càng ngày càng bận, những đề tài của anh đang trong giai đoạn quan trọng, giáo sư tạo cho anh áp lực rất lớn. Tôi cũng bận rộn không kém anh.
Mỗi buổi tối, tôi và anh thường xuyên không hẹn mà ở ban công. Cả hai cùng xoa xoa trán, rồi sau đó anh nhìn tôi cười, tôi cũng nhìn anh cười. Tôi có mong ước là, như tôi và anh đang xuyên không trở về quá khứ, trở lại khoảng thời gian tôi và anh vẫn chưa yêu nhau, phục hồi lại trạng thái tình cảm trong sáng từng trải qua.
Đương nhiên, có đôi khi anh cũng muốn cùng tôi phát triển tình cảm lên một bậc mới, nhưng anh không chưa bao giờ miễn cưỡng tôi. Cũng đôi khi anh vô tình chạm vào tay tôi, hay cố ý chạm vào thân thể tôi nhưng thấy tôi không có phản ứng, anh cũng không hề có ý định vượt xa hơn nữa.
Tôi biết, anh sợ chọc giận tôi, sợ tôi lại nói với anh hai từ “Anh đi đi”, cho nên anh đành kiên nhẫn chờ tôi tập quen dần, thích ứng với mối quan hệ xấu hổ của tôi và anh ở hiện tại.
Thật sự, có đôi lúc tôi muốn anh cứng rắn, mạnh mẽ một chút, giống như trước kia điên cuồng hôn tôi, xé rách quần áo của tôi, không cho tôi phản kháng, mà ra sức châm lửa khiêu khích và xâm chiếm tôi… Tôi rất muốn biết, tình yêu cuồng nhiệt như vậy có thể hòa tan sự lạnh lẽo trong lòng tôi hay không, có thể khiến tôi có lại cảm giác tình yêu của tôi dành cho anh vẫn nồng cháy như ngày nào hay không…
Nhưng anh không hề hành động như vậy, một lần cũng không.
Ngay cả lúc tôi ngủ, anh cũng chỉ lặng lẽ ngồi bên giường của tôi, vuốt ve mái tóc tôi, đầu ngón tay quyến luyến chỉ chạm nhẹ một chút đến môi tôi.
Tôi tỉnh giấc, mở to mắt nhìn anh, anh lập tức lui lại tạo một khoảng cách nhất định, nói với tôi rằng:
“Tài liệu báo cáo của em anh đã xem rồi viết rất tốt, anh đã ghi chú lại những màu điểm quan trọng. Còn có những câu hỏi của giáo sư anh cũng đã note đáp án hoàn chỉnh lại giúp em, em có thể tham khảo lại.”
“Anh…” tôi cũng không biết nên biểu đạt như thế nào sự cảm động lẫn chua xót trong lòng tôi:
“Cám ơn.”
Anh vuốt mái tóc tôi, lại xoa xoa gương mặt tôi:
“Em cứ cảm ơn anh mãi.”
Tôi không trốn tránh cũng không đề phòng anh nữa:
“Anh thật sự ....yêu em sao..??"
“Em có thể đừng hỏi câu hỏi tầm thường như vậy được không?”
“Là do em đẹp sao?”
“Lại càng tầm thường hơn.”
Tôi chăm chú suy nghĩ một chút:
“Anh có nhà không? Có xe không? Gia đình anh có nhiều tiền không ?”
Anh nở nụ cười, nụ cười vô cùng sáng láng.
Tôi nói với anh:
“Em chờ anh!”
Tiếng cười giòn giã của anh đột nhiên dừng lại.
“Em không bảo anh vứt bỏ cô ấy, chỉ là em chờ anh, chờ cho đến khi anh có thể tự mình quyết định được tất cả.”
Anh nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên, lòng bàn tay của anh vẫn ấm áp như trong trí nhớ của tôi, vô cùng ấm áp.
Tôi khẽ cười:
“Một hai năm, cũng không phải là quá lâu.”
Anh bất chợt buông tay xuống, đứng dậy đi ra ngoài.
“Anh đi đâu vậy?”
“Anh đi tìm Micky" , kiên định nói:
“Không cần biết là dùng phương pháp gì, anh phải để cho cô ta quay về Thái… Anh không muốn em chịu oan ức.”
“Đàn anh ?”
Tôi muốn cản anh, nhưng thái độ của anh vô cùng kiên quyết:
“Chuyện của anh, anh nhất định có thể giải quyết.”
Tôi biết anh không giải quyết được, nếu có thể giải quyết, anh cũng sẽ không đợi đến ngày hôm nay.
Cả một buổi chiều hôm đó, tôi thấp thỏm lo lắng, cho đến khi Micky gọi điện thoại cho tôi, giọng nói của cô ta vô cùng thành khẩn với mong muốn được nói chuyện với tôi, và hẹn gặp tôi ở quán cà phê gần nơi tôi ở.
Tôi cũng mơ hồ có thể đoán nguyên nhân của cuộc hẹn này. Không ngoài dự liệu, hơn mười lăm phút sau, anh trở về và anh nói với tôi là Micky đã đồng ý và mua vé máy bay, chuyến bay là vào chiều ngày mai.
Tôi biết là Micky sẽ không buông tha cho tôi dễ dàng. Hay mưu tính của cô ta là mang theo axit tạt tôi, mấy truyện cẩu huyết đều luôn viết như thế..
Liệu tôi sẽ phải đối mặt như thế nào đây..??
ns216.73.216.66da2

