Trong lúc hôn mê,tôi cảm giác được có người đang hôn tôi, đầu lưỡi cố chấp xâm nhập vào khoang miệng tôi, một dòng sữa chảy vào lưỡi tôi, làm ẩm ướt cổ họng đang khô khốc vì khát của tôi.90Please respect copyright.PENANA9GV7cGvBxK
Dạ dày trống rỗng bắt đầu reo vang inh ỏi trông mong hương vị quen thuộc ngọt ngào đó, rồi mơ màng nuốt phần sữa xuống, dòng sữa ấm tư từ len lỏi đi vào mang lại một cảm giác vô cùng dễ chịu.
Một lần rồi lại một lần, tôi muốn mở mắt ra xem người đó là ai, tại sao lại biết tôi dị ứng nên chỉ uống được mỗi loại sữa này, có phải là Net hay không, nhưng mi mắt tôi nặng trĩu, nặng đến nỗi không tài nào mở ra được.
Sau đó, tôi nặng nề đi vào giấc ngủ.
Khi vừa tỉnh lại, tôi thấy tôi đang nằm trên giường trong phòng của mình, còn anh thì đang ngồi bên cạnh tôi.
Thấy tôi tỉnh lại, anh lấy ly sữa trên bàn đưa cho tôi.
Tôi ngồi dậy, cười nhạt:
" Bây giờ ân cần chăm sóc em như vậy, anh không cảm thấy là quá muộn rồi sao?”
“Em uống chút sữa trước đi, sau đó anh sẽ nói chuyện với em.”
“Nói rõ mọi chuyện, Net, anh muốn em giống như Micky, giả vờ như không biết gì, không quan tâm đến mọi chuyện mà bỏ qua tất cả ư ? Không đâu, em thật sự không làm được. Xin lỗi anh.."
Thấy tôi không chịu uống sữa, anh cầm ly sữa lên uống một hớp, tôi đang sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì cảm thấy đã quá trễ. Tôi còn ngây người thì anh đã nhẹ nhàng nâng gáy tôi lên, cương quyết cúi xuống hôn tôi. Sữa chảy vào khoang miệng tôi, ngọt ngào mê đắm, tôi cắn chặt răng không chịu tiếp nhận.
Anh đặt ly sữa xuống, hai tay nắm lấy cổ tay đang phản kháng của tôi, hoàn toàn khống chế cơ thể tôi…
Hôn không ngừng nghỉ, hôn đến điên loạn, đến mức như muốn ngừng thở, tôi đành khuất phục, không thể không nuốt xuống sữa xuống!
Khi đạt được mục đích, Net lại cầm ly sữa lên, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn tôi. Anh là một người đàn ông không hề ngại ngùng trước sự vô loại của mình,tôi tuyệt nhiên không có biện pháp nào để đối chọi với anh. Tôi không còn sự lựa chọn đành nhận ly sữa trong tay anh, tự mình uống.
Sau khi uống xong, tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, có thể cảm nhận được là ly sữa này đã được ai đó cất công thêm một vài gia vị cần thiết..
Anh nhích lại gần tôi hơn một chút, chậm rãi nói.
“Thật sự xin lỗi, chuyện của Micky, anh không nên giấu em.”
“Chuyện đã xảy ra rồi, giờ nói lời xin lỗi cũng không còn ý nghĩa gì nữa.”
Tôi và anh đã kết thúc, tôi tự nhắc nhở chính mình như vậy, bởi tôi sợ bản thân mình trong phút chốc lại quên mất điều đó.
“Quan hệ của anh và Micky không như em nghĩ đâu.” Ánh mắt anh khi đó vô cùng chân thành và kiên định, mà sự kiên định này làm cho người khác không thể không mềm lòng lại tin tưởng anh:
“Bố của Micky và bố anh là bạn thân, anh và cô ấy học cùng một trường.”
Tôi hoảng hốt: “Anh và cô ta đã biết nhau từ lâu rồi?!”
“Ừ, đã quen biết nhau từ bé.”
“Là thanh mai trúc mã sao ?”tôi chợt cười châm biếm. Lòng bàn tay lặng lẽ bóp chặt chiếc ly, chờ đợi anh nói tiếp.
“Không phải, anh thừa nhận Micky là một cô gái tốt, bố mẹ anh rất thích cô ấy. Nhưng em biết mà, anh rất ghét cuộc sống bị người khác sắp đặt, có lẽ vậy nên anh cũng không có thiện cảm với cô ấy. Từ lúc anh và cô ấy trúng tuyển cùng một trường đại học, thì anh đã đối xử với cô ấy rất lạnh nhạt.”
Tôi bỗng nhiên nhớ đến Tee, nhớ đến mẹ lúc nào cũng la mắng tôi, tôi không thể không thừa nhận, khi có áp lực từ phía gia đình thì thật sự khiến bản thân ngạt thở nhưng ngoài chấp nhận thì không còn cách nào khác.
“Hai năm trước, ba mẹ hai bên muốn Micky đến Anh du học cùng anh, anh đã kiên quyết từ chối. Nhưng mà, sau đó vẫn sắp xếp để cô ấy đi. Em có nhớ vào ngày sinh nhật của anh, có một người phụ nữ đã gọi điện thoại cho anh không?”
Tôi gật đầu, vẫn tiếp tục chú tâm nghe.
“Hôm đó, là ngày cô ta vừa đến đây, lúc điện thoại là đang ở sân bay, tuy rằng anh không thích cô ấy, nhưng anh không thể mặc kệ để cô ấy một mình ở đó. Nên hôm đó, anh mới rời đi thu xếp cho cô ta một chút, lẽ ra khi trở lại anh đã định nói với em phải làm như thế nào. Nhưng khi về anh lại thấy em uống say, trên miệng luôn nói:
"Nếu một ngày chúng ta chia tay...." -
Anh im lặng một chút rồi mở miệng nói tiếp, tông giọng cũng thấp xuống rất nhiều
“Lúc đó, anh mới biết em hoàn toàn không tin tưởng anh. Đối với anh, em còn có rất nhiều trăn trở, anh biết tình cảm của em là thật lòng, nhưng.....”
Net thở dài, thanh âm có chút xúc động: “...Nhưng dù sao, em và anh cũng chỉ mới tìm hiểu nhau, tình cảm chưa ổn định anh có thể hiểu. Nên anh sợ nếu anh nói ra thì em sẽ không tiếp nhận được, sau đó sẽ rời xa anh..Anh không muốn mất em nên suy nghĩ khi ấy của anh là trước tiên anh phải giấu em, giúp cô ấy thuê một căn nhà, sau đó thì sẽ lựa cơ hội nói cho em.."
Anh nhẹ nhàng kéo nhẹ mền đắp lên cho tôi, tiếp tục nói:
“Anh định đến khi em tin tưởng anh một chút, chờ Micky quen với cuộc sống ở đây, lúc đó,Anh mới nói rõ với em. Tiếp theo những ngày sau đó, anh lại quá bận với những dự án, không có thời gian nên cũng không quan tâm đến chuyện này nữa. Anh không nghĩ là em sẽ gặp được Micky giữa thành phố rộng lớn thế này. Hôm đó, tình cờ gặp cô ấy ở cửa hàng, anh thấy em và cô ấy trò chuyện như đã thân nhau từ trước, vì thế anh lại càng không biết nên giải thích với em như thế nào.”
Tôi có thể hiểu được suy nghĩ của anh, nhưng có lẽ anh đã quên một việc.
“Cô ấy thích anh, đúng không?”
“Đúng, thế nên mối quan hệ này càng khiến anh khó xử.” Anh cười khổ:
“Anh biết em sẽ không dễ dàng tha thứ cho việc anh quan tâm giúp đỡ một người phụ nữ lại có tình cảm với mình, thế nên hôm đó anh mới giả vờ như không quen biết cô ấy.”
“Anh thật sự không thích cô ấy, dù chỉ một chút sao?”
“Nếu anh thích cô ấy, thì anh chấp nhận để cô ấy đến đây cùng anh, tại sao phải đợi đến khi gặp được em anh mới để cô ấy đến đây.”
Anh thở dài:
“Nhóc à, chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, tấm lòng của anh, tính cách của anh, chắc là em có thể cảm nhận được mà đúng không…Nếu anh muốn sống với Micky, anh đã nói trực tiếp với em, không cần phải lừa dối em…”
Nếu những lời anh nói là sự thật, vậy thì những lỗi phạm của anhcũng không đến nỗi không thể tha thứ.
Nhưng Micky đã nói, nếu tôi biết quan hệ của bọn họ, thì tôi nhất định sẽ rời xa anh.
Mà Net, dường như cũng có một bí mật gì đó nhưng bị người khác bắt thóp được.
Tôi mơ hồ cảm thấy rằng Net vẫn còn điều gì đó giấu tôi, mà đó lại là điều quan trọng nhất.
“Vậy… Hai người đã từng ngủ cùng nhau chưa?”
Tôi chờ câu trả lời của anh, quên cả hít thở, thậm chí mắt cũng không dám chớp, lòng bàn tay vả đầy mồ hôi lạnh. Tôi rất sợ cái gật đầu của anh, vô cùng sợ.
“Em cho anh là loại người gì?! Đúng là trước giờ có những lời đồn đại không tốt về anh, nhưng đã là người mà anh không thích, thì anh tuyệt đối không chạm vào ” Anh cương quyết phủ nhận.
Trái tim của tôi như thở phào, lòng nhẹ nhõm hơn đôi phần.
Nhìn sơ qua thì Net và Micky không giống như những cặp đôi có quan hệ ám muội, nhưng tôi vẫn cảm thấy giữa họ có cái gì đó không đúng. Tôi không xác định được, nên vẫn phải hỏi lại một lần nữa:
“Thật sự là không có sao? Vào những lúc quá chén, hay lúc nào đó không kiềm chế được, hoặc là khi cô ấy…”
Chưa đợi tôi dứt lời, anh dứt khoác, trực tiếp cắt đứt lời tôi:
“Không có, một lần cũng không có.”
Không bị lừa dối về tình cảm, mà thân thể cũng không, tôi không tìm được lý do gì thuyết phục để mà oán trách anh, ngoại trừ việc dấu diếm sự thật với tôi.
Mà tôi lại thấy sự giấu diếm này tại hoàn cảnh đó lại toàn hợp lí, nó hoàn toàn phù hợp với những việc nên làm. Nếu mọi chuyện diễn biến theo hướng định sẵn thì anh không cần phải lo lắng, cũng không cần giấu diếm, càng không mặc sức chịu đựng sự uy hiếp của Micky..
Tôi suy nghĩ thật kĩ càng một chút, một người đàn ông không yêu mà vẫn phải duy trì việc qua lại với một người, thì chắc chắn giữa bọn họ nhất định có quan hệ gì đó. Lập tứ tôi nghĩ đến một giả thiết.
“Anh và cô ấy có hôn ước sao?”
Tôi nhìn phản ứng của anh, xem xét sự thay đổi cảm xúc trong ánh mắt của anh, anh sẽ phủ nhận, hay sẽ lại gạt tôi .
Nhưng trên thực tế, anh không hề có ý định giấu tôi. Mà chỉ im lặng, cúi mặt xuống, né tránh ánh mắt dò xét của tôi.
Hoá ra đây mới là đáp án...
“Hèn chi, hôm từ Thái sang, anh liền đòi chia tay với em.”
Một người đàn ông bị gia đình ép buộc đính hôn với một người phụ nữ mình không yêu, trong khi đã gặp được người mình yêu, anh muốn đắn đo, anh từng mâu thuẫn, cuối cùng tình cảm đã chiến thắng lý trí, anh vứt bỏ đính ước của chính mình.
Tôi lại không tìm được lý do để trách anh.
Suy cho cùng, khi yêu phải một người không nên yêu, thì dù có làm việc gì cũng đều sẽ có lý do, mà lí do nào cũng có thể lý giải được, ít nhất thì tôi có thể bỏ qua, còn về Micky thì tôi không biết, tôi không thể hiểu được sự im lặng chịu đựng thời gian vừa qua của cô ta, càng không thể hiểu nụ cười lạnh nhạt của cô ta đối với tôi. Dù sao, nếu đổi lại tôi là cô ta, thì tôi sẽ lựa chọn sự buông tay..
Hai tay tôi nắm chặt lấy tấm chăn, cố gắng đè nén những cơn sóng ngầm đấy tranh nhau đang dâng trào mãnh liệt, hoà lẫn với sự chua xót đau đớn trong lòng: “Anh đi đi.”
Anh ngẩng đầu ngước mắt nhìn tôi:
“Em,...vẫn là không thể tha thứ cho anh?”
“Em không trách anh.” Tôi nhìn anh cười, nhưng đây có lẽ là nụ cười xấu nhất của tôi :
“Người anh nên xin tha thứ là cô ấy, không phải là em.."
Anh vội vàng nói như chờ mong sự đồng ý của tôi:
“Em hãy cho anh thời gian, anh chắc chắn có thể xử lý tốt chuyện này.”
“Anh định giải quyết thế nào?”
“Em hãy chờ anh một năm, một năm sau, anh nhất định…”
Cảm giác nóng giận chợt lan tỏa khắp người tôi, tay của tôi nhanh hơn gió tát thẳng vào mặt anh:
“Siraphop, anh cho em là loại người gì? Là người người thứ ba thích xen vào chuyện tình cảm của người khác à..!!"
“Anh biết là điều này rất thiệt thòi cho em, nhưng mà, với hoàn cảnh hiện tại, anh cũng không còn cách nào khác.”
Không còn cách nào khác, thật là hay!
Tôi liền tức tốc dùng hết sức lực đang có chạy đến toilet, bên trong vẫn còn một số đồ dùng cá nhân của anh. Tôi mở nước thật mạnh, dùng nước lạnh rửa mặt, ép buộc bản thân phải bình tĩnh.
Tôi quá thất vọng, ở trong mắt anh, tôi giống như một người không có lòng tự trọng.
Nước trên mặt tôi không ngừng chảy, còn tôi thì vẫn không ngừng dùng nước lạnh vỗ vào mặt mình…
Trên tấm gương đối diện, tôi thấy bóng dáng anh đang đứng sau lưng mình, trông giống như anh có điều gì đó muốn nói với tôi, nhưng không thể nào nói được.
“Đi đi!” Tôi cầm đồ của anh, ném lên người anh:
“Cầm lấy hết đồ của anh, rồi đi đi. Đi nhanh đi !”
Anh vẫn không động đậy, những đồ dùng của anh rơi khắp trên nền...
“Em không muốn thấy anh nữa.” Tôi nói..
Anh vẫn im lặng chỉ là xoay lưng lặng lẽ đi ra cửa, tiếng cửa phòng tôi nhẹ nhàng được khép lại.
Bóng lưng cô đơn ấy một lần nữa như mũi tên đâm thẳng vào trong trái tim, xé nát lòng tôi..
Tôi thất thần đứng đó, vòi nước quên tắt vẫn chảy không ngừng, tràn ra cả bồn rửa, chảy tràn ra nền đất. Tôi dựa vào vách tường, trượt chậm chậm đến khi ngồi xổm trên nền đất..
Lúc này tôi thật sự hy vọng dòng nước này có thể cuốn trôi tôi cũng như nỗi đau đớn mà tôi đang chịu. Như vậy, thì tim tôi mới không còn nghĩ đến anh nữa.
Và cũng kể từ ngày hôm ấy, tôi cũng không gặp lại anh..
Anh như bốc hơi, lặng lẽ biến mất khỏi cuộc sống của tôi, như chưa từng xuất hiện trước đó..
Còn tôi là là ngày thường hay ngày nghỉ, tôi đều đi học, chú tâm xem tư liệu và dồn hết tâm sức thực hiện thí nghiệm của mình ..
Tư liệu là anh đã giúp tôi thu thập, tôi chăm chú đọc, mỗi câu mỗi chữ anh đều ghi chú rất cẩn thận, và đánh dấu những ký hiệu quan trọng.
Tôi vui vẻ nói chuyện với bạn bè, chủ động mời Philip đi mua sắm, tôi muốn cho người thấy là tôi đang rất ổn và sống rất tốt.
Nhưng sau đó, mỗi đêm nằm trên giường, sự lạnh lẽo luôn bao bọc tôi.. Tôi nhớ đến anh, nhớ đến sự ấm áp anh mang lại. Nhớ đến vòng tay của anh. Ngày trước mỗi đêm tôi đều gối đầu lên vai anh, bàn tay tôi và anh đan chặt vào nhau..
Tôi cắn bàn tay của mình, rồi lặng lẽ khóc, ngay cả tiếng khóc tôi cũng không muốn để ai đó cạnh phòng nghe được…
Chỉ muốn giấu nó đi, chỉ cho mỗi một mình bản thân mình có thể nghe thấy...
ns216.73.216.66da2

