Sáng sớm, tôi vén màn cửa lên, Net đang ngủ say lập tức giơ tay che nắng, tỉnh giấc.81Please respect copyright.PENANAAqUKtHnWcE
“Em thức sớm vậy sao?” Anh hỏi.
“Hôm nay em sẽ đi Cleadale.”
“Đi Cleadale?” Anh ngồi dậy.
“Lần trước không phải em đã nói với anh rồi à, em có một cậu bạn học ở trường đại học gần đó, nên cậu ấy hẹn em đến đó chơi…”
“Anh đưa em đi.”
“Buổi tối em sẽ ở lại chỗ cậu ấy, ngày mai em mới về.” Tôi thật sự có một cậu bạn học ở đó, cậu ấy đã từng đến đây chơi một lần, Net cũng đã từng gặp qua cậu ấy.
Anh suy nghĩ một lát, có một chút do dự nói: “Ngày mai anh phải nộp một bài báo cáo.”
“Chúng em đi cùng nhau, anh không cần lo lắng.”
Thấy tôi không có ý muốn anh đi, anh cũng không cố chấp. Ăn sáng xong, tôi thay một bộ quần áo thể thao, mang giầy thể thao, trên lưng đeo một chiếc ba lô, còn mang theo một bình nước lớn.
Lúc gần đi, Net đội mũ cho tôi, mỉm cười rồi vỗ vỗ đầu tôi: “Sớm trở về nhé.”
“Ừm!” Tôi đi được hai bước, đứng lại, xoay người chạy về phía anh, kiễng chân hôn lên môi anh.
Tôi thật sự rất lưu luyến, lưu luyến hương vị mềm mại của anh…
Hoàng hôn dần buông bóng, màn đêm lặng lẽ kéo đến..
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn những bông hoa trên đỉnh đầu tôi, mỗi cành có một khóm hoa, vô cùng xinh đẹp.
Mỗi khi nghe tiếng xe chạy đến gần, tôi đều kiễng chân, lặng lẽ đưa mắt nhìn ra phía bức tường che phía sau, nhìn về hướng một ngôi nhà ở góc đường. Net vẫn chưa đến, anh vẫn chưa đến.
Tôi lấy ra bình nước còn một nửa uống một hớp, trong lòng reo vang mừng thầm. Có lẽ là tôi đoán sai rồi, có lẽ là tôi quá nhạy cảm, có lẽ tất cả không hề như sự tưởng tượng của tôi, có lẽ… Tôi đứa ra rất nhiều dẫn chứng “có lẽ” tốt đẹp, và trong lòng không ngừng vui mừng vì điều đó. Thậm chí tôi còn đang có ý định rời khỏi chỗ này và quay trở về nấu cho anh một bát mỳ cay..
Một tiếng phanh xe vang lên, cắt đứt sự mừng vui đang âm thầm lặng lẽ nhen nhóm trong lòng tôi.
Tôi đưa mắt nhìn, là xe của Net đang tiến vào sân nhà của Micky, đỗ xe phía trước sân.
Cửa xe mở ra, một bóng người cao bước xuống xe, trên tay cầm một chiếc chìa khóa, đi đến cửa bỏ chìa khóa vào ổ.
Khóa bật ra, anh mở cửa, Micky nở nụ cười đứng trước đó, trông cô ta vô cùng quyến rũ, Net nhìn Micky một chút, sau đó bước vào nhà theo cô ta, anh tự nhiên cứ như nhà của mình.
Tôi nương theo ánh sáng của trăng nhìn đồng hồ trên tay mình. Mười giờ hơn, một người đàn ông mười giờ tối muộn đến nhà một người phụ nữ để làm gì, chắc là ai cũng có thể đoán ra được.
Đoán mò là một chuyện, sự thật hoàn toàn được bày ra trước mắt lại là một chuyện khác.
Một giây đó, tôi đau đớn cắn mạnh vào bàn tay mình, nước mắt không ngừng tuôn ra, từng giọt, từng giọt nối tiếp nhau.
Tôi có chút căm ghét bản thân mình, tại sao tôi lại không đi Cleadale, tại sao lại ở đây chờ, tại sao tôi lại bắt bản thân mình phải tận mắt chứng kiến điều mà trong lòng tôi đã sớm biết .?Tại sao? Tại sao?
Bây giờ sau khi đã tận mắt chứng kiến được tất cả, ngoại trừ làm cho bản thân đau khổ hơn, hoàn toàn không còn ý nghĩa gì hết!
Tôi lặng người đứng dưới tàng cây, từng khóm hoa tung bay trong gió.
Tôi nhớ đến rất nhiều việc, nhớ đến lần đầu tiên Micky đến cửa hàng tiện lợi, nhớ đến nụ cười lạnh nhạt của cô ta, nhớ đến lần chạm mặt đầu tiên của Net và cô ta ở cửa , một cái bắt tay chào hỏi lễ phép…
Tôi lại nhớ đến đêm hôm đó, Micky lái xe nhắm thẳng về phía tôi… Đại khái là cô ta nhìn thấy tôi, thậm chí thấy rất rõ. Tôi còn nhớ bàn tay lạnh như băng của cô ta nắm lấy ngón tay của tôi, nói rằng cô ta rất ngưỡng mộ sự đơn thuần của tôi…
Tôi bước đến vài bước, đứng ở phía đối diện, nhìn căn nhà của họ.
Tôi lặng lẽ đứng trong bóng tối, ngọn đèn trong phòng phản chiếu hai bóng người lên bức màn. Tôi đang do dự có nên bước thêm hay không, có nên đối mặt với sự thật phũ phàng đầy đau đớn này hay không, bỗng nhiên cửa bất ngờ bật mở, Net bước ra.
Tôi không nghĩ anh lại quay ra nhanh đến như vậy, một chút lúng túng khiến tôi đứng yên tại chỗ.
Từ phía sau Micky đuổi theo, giữ chặt tay anh: “Khuya rồi, đêm nay anh đừng về.”
Net trầm tĩnh trả lời: “Micky, cô nên làm tốt việc của cô đi, việc của tôi không cần cô phải quan tâm.”
Anh mở cửa xe ra, đang muốn lên xe, thì Micky bỗng nhiên nở nụ cười.
“Anh sợ sao?” Ánh trăng dừng lại trên mặt Micky, nụ cười của cô ta làm cho người khác phải sởn gai ốc:
“Anh sợ cậu ta biết quan hệ của em và anh sao?”
Anh không trả lời.
Ý cười của Micky càng trở nên ghê tợn hơn:
“Anh không phải nói cậu ấy yêu anh, tin tưởng anh, dù anh có làm gì, cậu ấy vẫn sẽ quyết tâm đi theo anh sao… Vậy thì anh sợ cái gì?”
Net gằn mạnh từng chữ một:
“Tôi cảnh cáo cô, cô không được làm chuyện gì tổn thương đến em ấy.”
Tôi chợt cảm thấy lạnh lẽo, từng cơn gió lạnh thổi ùa vào tấm lưng tôi.
Hai chân của tôi đang run rẩy kịch liệt. Hình ảnh trước mắt bỗng nhiên trở nên hư ảo. Lúc này tôi mới chợt nhớ ra cả ngày nay tôi vẫn chưa ăn gì, sớm biết sẽ đau lòng đến mức tổn hao sức khỏe như thế, tôi nên ăn nhiều một chút để dự trữ năng lượng.
“Anh sợ em làm tổn thương cậu ấy, hay là sợ cậu ấy rời khỏi anh?” Micky vén vén mái tóc, bước đến gần Net:
“Em tiếp cận cậu ấy, không có mục đích gì khác, chẳng qua em chỉ muốn biết, cậu ấy là dạng người như thế nào. Hiện giờ thì em đã biết, cậu ấy là người ngay thẳng, có lòng tự trọng và tự tôn…”
Net lạnh lùng cắt đứt lời nói của Micky: “Cô muốn gì?”
“Em muốn đánh cược với anh.” Micky bình thản nói:
“Nếu cậu ấy biết quan hệ của em và anh, cậu ấy nhất định sẽ rời khỏi anh!”
Tôi cố gắng đứng vững, muốn nghe được, hiểu được ý nghĩa kín đáo cất giấu trong lời nói của họ. Nhưng tôi thật sự không hiểu, họ rõ ràng không có tranh cãi, nhưng trong từng câu từng chữ họ thốt ra lại có sự đối chọi rất gay gắt.
Vì đang ở trong đêm tối nên tôi không thấy rõ biểu cảm trên gương mặt của Net, nhưng tôi có thể cảm nhận được một động thái khiến người khác phải sợ hãi của anh: “Cô đang uy hiếp tôi?!”
Micky lắc đầu, giọng nói có phần cầu xin.
“Em chỉ muốn anh ở lại bên em…”
Net nhìn Micky thật lâu, anh không lên xe. Anh dùng lực, đóng mạnh cửa xe.
Chứng kiến những cảnh tượng như vậy, tôi cuối cùng cũng không chống đỡ được nữa, hai chân tôi mềm nhũn, cả người ngồi bệt xuống mặt đất. Net bị tiếng động cực nhỏ của tôi kinh động, anh nhìn về phía tôi. Tôi cũng nhìn anh, rõ ràng tôi và anh chỉ cách nhau có vài mét, nhưng vì sao tôi lại cảm thấy anh xa đến như vậy, xa đến mức dường như không thể nào chạm đến được…
Tôi cố gắng dựa mình vào thân cây bên cạnh, từ từ đứng lên, chậm rãi bước về phía anh.
“Anh thích cô ấy sao?” Tôi hỏi.
Net sửng sốt, vội vàng giải thích:
“Em đừng hiểu lầm, anh và Micky không có gì hết.”
Micky nở nụ cười, ý cười thật sự vui vẻ: “Chuyện đã tới bước này anh còn muốn lừa dối cậu ấy.”
“Cô im miệng cho tôi!” Net không hề nhìn Micky một lần, hai tay anh căng thẳng nắm lấy cổ tay tôi, giống như sợ tôi chạy mất.Micky thật sự im lặng, hoàn toàn không nói gì thêm.
Ánh mắt tôi xuyên qua sự trầm tư của anh, rồi nhìn về phía Micky. Micky cũng nhìn tôi và Net bằng ánh nhìn bình thản, trên mặt cô ta không biểu hiện bất kì cảm xúc vui, buồn hay tức giận nào.
Tôi bỗng nhiên sợ hãi, cực kì sợ giây phút này, bởi vì tôi có cảm giác, Micky không có kinh ngạc, cũng không có lo sợ.
Dường như từ đầu đến cuối cô ta đều như chỉ đang chờ đợi, chờ đợi tất cả mọi việc xảy ra như thế này theo sự sắp xếp sẵn.
Tôi ngây ngốc nhìn vẻ mặt xinh đẹp của Micky, tôi thật sự muốn nhìn thấy rõ sau khi tháo bỏ chiếc mặt nạ xinh đẹp kia thì gương mặt thật của cô ta sẽ như thế nào.
Net hỏi tôi: “Em có tin anh không?”
Tôi đương nhiên tin anh, cho dù bất ngờ khi thấy chiếc rèm cửa trong nhà Micky, thấy chữ viết của anh trong quyển sách, hay đến mùi nước hoa trên xấp tài liệu của anh. Nhưng cho dù là như vậy thì tôi vẫn luôn có niềm hy vọng, vẫn không thể chấp nhận sự thật, mà phải ngồi ở đây cả ngày chỉ để xác nhận sự thật.81Please respect copyright.PENANA1rbeVgQxMC
Nhưng mà, hiện tại… Lời nói của anh cũng như chiếc áo khoác ngoài bị cởi bỏ, hoàn toàn phơi bày trước mắt tôi. So với tưởng tượng thì sự thật này có phần xấu xa hơn.
Tôi còn có thể tin anh sao?
Tôi lau nước mắt, nhìn anh nói:
“Em tin anh, cho nên anh đừng lừa dối em, anh nói thật với em đi, anh và cô ấy rốt cuộc là có quan hệ như thế nào?”
Anh vẫn kiên định trả lời tôi:
“Không có quan hệ gì hết!”
“Vậy thì tại sao anh có chìa khóa nhà của cô ấy? Tại sao trước mặt em anh tỏ ra không hề quen biết cô ấy? Tại sao cô ấy lại cam tâm tình nguyện phối hợp che giấu sự thật cùng anh? Tại sao cô ấy lại muốn anh ở lại bên cạnh cô ấy?”
Net nắm tay tôi, nắm chặt bàn tay tôi.
“Anh đã từng nói với em, anh không có tự do. Tất cả những việc xảy ra, anh không thể nào kiểm soát được. Lúc đó em đã nói, dù có bất kì điều gì xảy ra, em cũng đều tin anh. Hiện tại, anh chỉ muốn hỏi em một câu, em có tin anh không? Nếu tin anh, thì em đừng hỏi thêm điều gì nữa, được không..?? Chỉ là tin anh thôi.!!"
Đừng hỏi thêm điều gì nữa sao… Tôi không làm được, Tôi không có lòng khoan dung như Micky.
Tôi chậm rãi rút tay về, cố gắng gạt đôi tay đang nắm chặt lấy cổ tay của tôi. Trước mắt tôi, hình ảnh của anh dần tối lại, tay của tôi không ngừng run rẩy.
“Emmmm !!!"
Tôi cởi chiếc đồng hồ trên tay ra, để vào trong tay của anh, nói một câu cuối cùng: “Thật sự xin lỗi, em không không cho anh được sự tin tưởng mà anh cần khi sự việc rành rành trước mắt như thế này, chúng ta chia tay đi.”
Anh đã từng nói, chia tay là quyền lợi đặc biệt duy nhất của tôi. Mà tôi, ngoại trừ quyền lợi này ra hoàn toàn không còn cần điều gì khác. Tôi bước đi, ngước mắt nhìn lên bầu trời, cố gắng để nước mắt không chảy xuống.
Anh không đuổi theo cứ đứng chân chặt chân nơi đó nhìn tôi. Có lẽ anh có điều khó nói của mình, cũng có lẽ tôi không đáp ứng được yêu cầu của anh nên anh không cần tôi nữa.
Tôi và anh đã kết thúc, hoàn toàn kết thúc.
Nhưng,.....
Tôi và anh kết thúc như vậy sao?
Cứ nghĩ đến mọi việc đã kết thúc, chân của tôi trở nên yếu đuối vô lực, không thể chống đỡ nổi sức nặng của chính mình.
Tôi bước đi nhanh hơn, tôi muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này, bỗng nhiên tôi thấy trời đất quay tròn…
Tôi thật sự đã không còn chống đỡ được nữa, thân thể chao đảo ngã xuống, bất chợt được một đôi tay mạnh lẽ nâng đỡ.
Sau đó, tôi không biết gì nữa.
ns216.73.216.66da2

