Ngày hôm sau, lúc Micky đến, Net chủ động kéo ghế cho cô ấy.
Micky ngẩn người, vội vàng nói: “Cám ơn.”
Anh nhìn tôi chớp mắt, tôi bất đắc dĩ gật đầu với anh, sau đó anh nhìn sang Micky nở nụ cười tươi:
“Thật sự xin lỗi, tôi không nên trách cô… Lại càng không nên nói với cô những lời như vậy.
“Không sao.” Micky mỉm cười nhìn sang tôi “Tôi hiểu được, James đối với anh mà nói… Rất là quan trọng.”
Khoảnh khắc đó tôi phát hiện Micky thật sự rất đẹp.
Cô ấy chỉ mặc một bộ quần áo màu hồng nhạt, mái tóc dài màu vàng nâu, phong thái dịu dàng, khi mỉm cười trên gương mặt dường như phát ra ánh sáng..
***
Kể từ ngày đó, quan hệ của Net và Micky cải thiện rất nhiều, thỉnh thoảng họ cũng cùng nhau chào hỏi nhau.
Sau khi xuất viện, tôi mời Micky đến phòng của tôi ăn cơm, cô ấy cần thận quan sát phòng của tôi, đương nhiên bao gồm cả việc những kí hiệu được đánh dấu tràn ngập trên bức tường.
Nhận thấy ánh mắt của Micky dừng lại rất lâu ở đó, tôi liền lên tiếng:
“Đây là số lần đàn anh dạy tôi học, anh ấy làm dấu lên đó đùa bắt tôi trả tiền thôi.” Tôi ngượng ngùng giải thích.
“Tình cảm của hai người tốt thật.”
“Vâng, rất tốt.” Tôi thuận miệng hỏi:
“Cô nhìn thì thấy như thế đấy, nhưng tôi và anh ấy ở bên nhau chưa đến ba tháng.”
“Ba tháng, đó là thời thời kì nồng nhiệt nhất của tình yêu.”
“Đúng vậy, giai đoạn này đang là giai đoạn nồng cháy nhất của tình yêu, một khi đã qua giai đoạn đẹp đẽ ấy, không biết sẽ phát sinh những chuyện gì.”
Micky không nói gì thêm, nhìn mặt tường gạch đầy những vết dài
Vài ngày sau, Micky cũng mời tôi đến nhà của cô ấy, tôi vui vẻ nhận lời.
Micky lái xe đến đón tôi, trên đường đến nhà cô ấy, tôi thấy xe đi qua rất nhiều cửa hàng tiện lợi, mà những cửa hàng tiện lợi này còn gần nhà cô ấy hơn cửa hàng tiện lợi mà tôi đã từng làm.
Xe của Micky chạy len qua một con đường nhỏ, rồi dừng lại trước một ngôi nhà màu trắng, phía trên còn có treo một chiếc chuông gió nhỏ.
Micky mở cửa ra, tiếng chuông gió reo vang, một cơn gió thoảng qua, mang theo sự lảnh lót tươi vui.
Phía đối phòng ngủ là cửa sổ, nhưng trên cửa sổ ấy được lắp một bức màn che được kéo chặt không có bất kì một khe hở.
Micky nói:
“Ngại quá, anh ấy luôn không thích vén màn.”
Bức màn màu đen, quanh năm không được vén .
Điều này làm tôi không tự chủ được mà nghĩ đến căn phòng sát vách phòng tôi.
Net luôn có thói quen xấu này, mà tôi thì không có. Trái ngược với anh, tôi thích ánh nắng vào mỗi buổi sáng được chiếu vào phòng, khi ấy căn phòng sẽ được tràn đầy sự ấm áp.
Mỗi ngày bước xuống giường, điều đầu tiên tôi làm chính là vén bức màn lên, để ánh nắng chiếu vào. Anh đã từng giận nhiều lần về thói quen này của tôi, mè nheo nói tôi là có thể đừng vén màn lên vào mỗi sáng hay không.
Tôi trả lời anh:
“Em thích làm chuyện gì cũng phải đưa ra ánh sáng.."
Anh không có ý kiến nữa, liền kéo cao chăn che lại đầu, lăn qua lăn lại, cuối cùng vẫn không ngủ được, tức giận kéo tôi lên giường hung hăng cắn tôi một trận…
Tôi liếc nhìn bức màn trước mắt một lần nữa, sau đó âm thầm quay đầu nhìn về những nơi khác, cố gắng để bản thân không liên tưởng đến những chuyện không hề liên quan đến nhau.
“Mời vào.”
Micky cầm một đôi dép đặt xuống chân của tôi, còn cô ấy thì lại mang một đôi dép nam màu đen.
Micky mang dép vào, và đưa tôi đi tham quan khắp nhà cô ta.
Tầng một là phòng khách và bếp, trong phòng bếp tất cả vật dụng đồ dùng đều là một đôi, chỉ một đôi. Một cặp ly cà phê bằng sứ, một đôi chén sành, kèm hai đôi đũa màu trắng…
Ngay cả bàn ăn, cũng chỉ có hai chiếc ghế dựa .
Dễ dàng nhận ra được, đây là không gian dành riêng cho hai người.
…
Đi theo phía sau Micky, tôi được cô ta dẫn lên đi tham quan hết căn nhà .
“Cô thích màu đen sao?” Tôi hỏi Micky.
Micky nở nụ cười, không có sự kiêu ngạo và rụt rè:
“Không, là anh ấy thích.”
Tôi lặng lẽ nhìn chiếc giường đôi lãng mạn kia, khóe miệng đông cứng lại, nhưng vẫn mỉm cười:
“Đàn anh cũng thích màu đen."
Drap giường của tôi là do Net chọn.
Khi đó, có mẫu hoa văn làm cho tôi rất khó xử. Trong đó, một mẫu màu đen trông sang trọng, tôi đoán là chắc Net rất thích, và mẫu còn lại, thì trông đáng yêu nhẹ nhàng hơn.
“Anh nói em nên chọn cái nào?” Tôi hỏi ý kiến anh.
Anh chỉ vào mẫu bên cạnh, mẫu này nhẹ nhàng lại còn điểm những bông hoa cúc nhỏ màu trắng..
“Anh không thấy trông rất ngây ngơ sao?”
Tay anh sờ sờ lên những bông hoa nhỏ trên tấm ga:
“Có một chút, nhưng…những đoá hoa này làm anh nhớ đến em. Anh còn cảm thấy rất kích thích khi nằm ngủ trên đó…”
Tôi đỏ mặt, cười trộm rồi bỏ luôn cả hai bộ ga vào giỏ.
Đứng trong phòng ngủ của Micky, tôi âm thầm cảm thấy may mắn: May mắn là hôm ấy Net không chọn tấm ga đen đó, những hoạ tiết trên đó lúc này dường như xuyên qua tim tôi, làm tôi đau đớn.
Tôi nghĩ tôi sẽ nói với Micky :
“Con người, vĩnh viễn sẽ không thích một màu sắc đơn điệu mãi. Anh ấy sẽ thay đổi, khi anh ấy gặp được một người có thể thay đổi sở thích của anh ấy.”
Nhưng do dự một lát, tôi quyết định tự nói với chính mình:
“Người và người không giống nhau, Net và bạn trai của Micky cũng không giống nhau.”
Tham quan phòng ngủ xong, Micky lại đưa tôi đến phòng sách. Trên giá sách không có quá nhiều sách, mà chỉ có một vài quyển, trong đó có một quyển nói về bệnh lý lâm sàng .
“Oh, Cô học ngành y à?” Tôi tò mò hỏi,
“Đúng vậy, tôi học y chuyên ngành lâm sàng"
“Trùng hợp vậy sao, đàn anh cũng học lâm sàng…” Nói xong, tôi cầm lấy quyển sách lên tuỳ tiện lên, lật vài trang, nhìn thoáng qua, sau đó lập tức khép lại, để lại lên giá.
Tôi hít một hơi sâu rồi nói:
“Thật xin lỗi, tôi muốn đi toilet một chút.”
“Ở bên kia.”
Micky chỉ về phía cuối hành lang, tôi vội vàng bước nhanh về hướng Micky chỉ.
Đứng trong nhà vệ sinh, tôi dựa lưng vào cửa, hai chân tôi run rẩy.
Cái gì cũng có thể trùng hợp nhưng chữ viết trong sách thì tuyệt đối không phải là trùng hợp.
Chữ viết đó rất quen thuộc đối với tôi.
Tôi rửa mặt, ép chính mình phải tỉnh táo trở lại.
Tôi cầm tờ khăn lau mặt, bước ra cửa.
Micky đứng ở cuối hành lang chờ tôi, ánh mặt trời chiếu vào lưng cô ta, thân hình thon thả gợi cảm. Một vẻ đẹp nao lòng mà bất cứ người đàn ông thực thụ nào cũng sẽ động tâm, cũng sẽ muốn chinh phục…
Nhưng mà, có thể giấu kĩ một người phụ nữ ở một căn nhà xa hoa này, thì không phải là việc mà ai cũng có thể làm được.
Tôi tự nói với chính mình, người đàn ông đó chắc chắn không phải Net, Net - anh ấy không có sức hấp dẫn như vậy..
Tôi cứ thể ở đó cùng uống nước và trò chuyện với Micky đến khi Net gọi điện thoại báo cho tôi biết rằng tối nay anh sẽ về ăn cơm. Vì thế tôi rửa mặt sạch sẽ, vào bếp làm vài món ăn anh thích nhất, vừa dọn thức ăn lên bàn thì anh cũng vừa về đến.
Trong lúc ăn cơm, tôi gắp một miếng thịt gà để vào bát của anh, cười nói:
“Hôm nay em đến nhà Micky tham quan.”
“Hửm ?” Net dừng đũa một lát, sau đó lại gắp miếng thịt gà, chậm rãi ăn.
“Nhà của cô ấy rất đẹp lại ấm áp.”
Anh nuốt thức ăn trong miệng xuống nói: “Thật không ? Có ấm áp giống như nhà chúng ta không?”
Tôi nhìn xung quanh phòng này một lúc, cảm thấy nó quả thật rất đơn giản, đơn giản đến mức ngay cả tường cũng không có cách âm.
Tôi lắc đầu:
“Không có, vì nhà của cô ấy không có anh…”
Anh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm, anh lập tức nở nụ cười, khóe miệng chứa đựng đầy sự trêu chọc:
“Nhà của cô ấy cũng không có em…”
Tôi cũng nhoẻn miệng, nhìn anh cười ngọt ngào.
Net không nên làm bác sĩ, mà anh nên làm diễn viên mới đúng. Với vẻ ngoài hoàn hảo, diễn xuất tuyệt vời như vậy, nếu dấn thân vào showbic thì không chừng anh còn có thể trở thành ảnh đế. Trên một số phương diện nào đó, năng lực của anh luôn vượt trội hơn so với người khác, muốn không nổi tiếng e rằng hơi khó.
Ăn cơm xong, tôi thu dọn phòng, sau đó đi tắm, nằm trong bồn tắm hơn ngâm mình hơn ba mươi phút. Sau đó choàng khăn tắm bước ra thì thấy Net đang ngồi trước máy tính xem tài liệu, tấm màn cửa đã được anh kéo lại.
Mùi vị thức ăn đã tan hết, hương thơm nhẹ nhàng hòa cùng với một mùi hương thoang thoảng khác, nhưng không phải là mùi hương của cỏ xanh ngoài cửa sổ.
Mùi hương đó chính là mùi hương của nước hoa Lacoste Eau de Lacoste.
Nước hoa thương hiệu này có một ưu điểm lớn nhất, đó chính là mùi hương dịu nhưng rất lâu phai.
Có lẽ trời sinh chúng tôi có cùng sở thích về mùi hương, nên đối với mùi hương, tôi cực kì mẫn cảm.
Tôi nhẹ bước đến gần Net, ôm thắt lưng anh từ phía sau. Có lẽ anh vừa mới tắm, hương thơm trên người anh cực kì thơm mát.
Tôi thoáng nhìn lên xấp tài liệu anh đang xem, nếu tôi đoán không nhầm, thì đó chính là nơi mà mùi hương kia phát ra…
Tôi cảm thấy trong lòng có một chút xót xa. Rằng cho dù anh có cố gắng che giấu cẩn thận tất cả mọi chuyện đến đâu đi chăng nữa, cuối cùng cũng không bằng một người mưu sâu như Micky
Tôi cắn mạnh vào bên phải cổ của anh, anh bị cắn bất ngờ, vội vàng né tránh.
Một người cắn, một người né , ngược lại càng khiến cho dấu răng càng sâu, một vệt máu hồng chảy ra.
Anh sờ sờ dấu răng, xoay người bổ nhào về phía tôi, gỡ bỏ chiếc khăn tắm đang quấn trên người tôi..
Thời khắc đó, trên giường vô cùng bừa bộn.
Lại là một màn thở dốc rên rỉ quen thuộc, thân thể và thân thể quấn lấy nhau.
Trong suốt quá trình ấy, tôi cắn mạnh vào người của anh, tôi hận mình không thể lưu lại những vết cắn vĩnh viễn không thể phai mờ ở những nơi kín đáo nhất trên cơ thể anh, khiến anh sau này cho dù ở bên cạnh ai, ở bất kì cuộc hoan ái nào anh cũng đều phải nhớ đến vết cắn của tôi hôm nay.
Anh nói hiếm khi thấy được sự cuồng nhiệt ở tôi như vậy, điều đó thật sự là làm cho anh vừa mừng lại vừa lo, cho nên anh sẽ phá lệ dịu dàng với tôi một lần.
Lần triền miên này đối với anh mà nói là muôn vàn tình cảm, là cảm xúc mãnh liệt, là niềm đam mê bất tận, nhưng đối với tôi mà nói, lần này chắc chắn là lần xúc phạm thân thể lớn nhất.
Trong suốt quá trình kích tình đó, tôi lúc nào cũng cảm thấy rất lạnh, những nơi mẫn cảm trên cơ thể của tôi mỗi lần bị tay và lưỡi anh mơn trớn đi qua đều lạnh đến mức khiến toàn thân tôi run rẩy.
Khi lưỡi anh tiến vào miệng tôi, chạm vào đầu lưỡi tôi, tôi không ngừng quay đầu tránh né…113Please respect copyright.PENANAU7fMk3TOuU
Đặc biệt là những lần anh mạnh mẽ đi vào cơ thể tôi, là từng lần tôi đau đớn đến mức suýt ngã gục…
Tôi cố gắng kiềm nén những giọt nước mắt, ép chính bản thân mình không được nghĩ đến bất kì điều gì, nhưng thử hỏi làm sao có thể không nghĩ được chứ?
Tôi làm sao có thể xóa đi hình ảnh trong đầu – Micky xinh đẹp cao quý nằm dưới thân anh. Tôi làm sao mới có thể làm mờ đi hình ảnh rõ ràng đó trong tâm trí được.
May mắn là cuối cùng anh không kiềm chế được sự hưng phấn nữa, anh kích sâu vào thân thể tôi, trời đất quay cuồng, khiến cho não bộ và toàn thân tôi trở nên rã rời .
Lửa được châm ngòi trong bóng đêm, cũng giống như đêm mưa vào ngày hôm đó..
Toàn bộ lý trí của tôi đều bị thiêu đốt, hóa thành tro bụi.
Đỉnh điểm, tôi cong người lên, cùng anh rơi vào vòng xoáy trầm luân…
Thật lâu sau khi quá trình kết thúc, anh vẫn không rời khỏi cơ thể của tôi, anh nói tôi rất ấm.
Tôi cố gắng nở một nụ cười thật tươi:
“Vậy anh đừng rời khỏi.”
Anh vén phần tóc đang lòa xòa trên mặt tôi, tôi giơ tay chạm vào vầng trán đang ướt đẫm mồ hôi của anh. Đầu ngón tay tôi nhẹ nhàng men theo những góc cạnh trên gương mặt anh, đường cong trên môi anh.
Tôi biết, đây là đêm cuối cùng của tôi và anh. Mặc dù không đẹp như dự đoán của tôi, không hoà nhập như mong đợi của tôi, nhưng như vậy cũng đủ rồi.
Mối tình đầu tuyệt đẹp của tôi sẽ dừng lại ở đây, tôi cũng không đòi hỏi thêm gì nữa.
…
Nghỉ ngơi một lát, anh lại bắt đầu hôn tôi.
Thân thể của tôi dần dần trở nên căng cứng một lần nữa.
Tôi co rút thân thể, có ý kháng cự, nhưng tôi nhanh chóng cảm nhận được thân thể mình đang căng lên, tránh cũng không thể tránh nữa.
Tôi đành chấp nhận mà nhắm mắt lại.
Được rồi! Cứ theo ý muốn của anh đi, anh muốn bao nhiêu cũng được, dù sao đây cũng là đêm cuối cùng…
ns216.73.216.66da2

