Từ ngày tôi nghỉ việc ở cửa hàng tiện lợi, thì tôi không gặp lại Micky nữa. Nhưng là tôi chủ động gọi điện thoại cho Micky để hỏi thăm cô ấy cuộc sống gần đây, giọng nói của Micky rất vui vẻ, chúng tôi nói chuyện điện thoại rất lâu mới tắt máy. Nhưng không biết vì điều gì, Micky lại chưa bao giờ chủ động gọi điện thoại cho tôi.
Tôi nghĩ có lẽ sẽ không gặp lại Micky nữa, nhưng tôi không ngờ là một tháng sau đó, vào một buổi tối cuối tuần tôi lại gặp được cô ấy.
Ngày hôm đó, Net nhắn là sẽ chờ tôi về ăn cơm tối, tôi đã cố gắng đạp xe thật nhanh về nhà.
Đến ngã tư đường, đèn sắp chuyển sang đỏ, tôi cố gắng đẩy nhanh tốc độ tiến về phía trước..Nhưng khi đạp được một nửa, thì trên đường xuất hiện một chiếc xe ô tô màu trắng chắn trước mặt.. chắc có lẽ là không nhìn thấy tôi, nên lùi về phía tôi. Vừa đụng vào tôi thì người lái liền phanh xe lại, đầu xe liền chuyển chạy đi hướng khác.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, tôi vẫn chưa kịp phản ứng gì, dù lực va chạm không lớn, nhưng tôi cùng xe vẫn thuận thế ngã ra sau..
Tôi mơ hồ, thấy có một bóng người áo trắng chạy về phía tôi, lúc ấy tôi nghĩ chắc là thiên thần đến đón tôi đi, làm tôi sợ đến mức cả người phát run.
Tôi vẫn chưa sống đủ, tôi còn nợ anh tiền học phí dạy thêm hơn hai mươi lần chưa trả…
Vậy nếu giờ tôi đi thì anh liệu có đi theo tôi lên thiên đường để đòi nợ không?
Trong xe cứu thương, Micky kéo tay tôi liên tục nói lời xin lỗi, rằng cô ta vừa mới biết lái xe, lại không tập trung, nên không trông thấy tôi ở phía sau.
Dưới ánh đèn mờ của xe cứu thương, tôi thấy rõ gương mặt tái nhợt của Micky, đôi mắt sưng đỏ của cô ấy vẫn còn đẫm nước mắt.
Tôi lật tay lại, khẽ chạm vào bàn tay lạnh lẽo của Micky thều thào hỏi nhẹ :
“Có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Micky nhìn tôi cười gượng, ánh mắt cô ấy thể hiện rõ sự buồn bã, ưu tư.
Hóa ra một người phụ nữ hoàn hảo như cô ta, cũng có thể có chuyện không vui.
Là ai đã gây ra tổn thương cho cô ấy như thế, người đàn ông đó sao?
Rất lâu sau, Micky nói:
“Anh ấy có người khác.”
“Cô đã xác minh kĩ chưa? Có lẽ cô hiểu nhầm anh ấy cũng không chừng.”
Micky lắc đầu:
“Chính mắt tôi đã nhìn thấy.”
“Chính mắt nhìn thấy đôi khi cũng không đúng sự thật.”
"...Và chính miệng anh ấy đã thừa nhận.”
Tôi thở dài, một người phụ nữ xinh đẹp như Micky mà vẫn không nắm giữ được trái tim của người đàn ông, vậy thì rốt cuộc điều gì mới có thể nắm chặt được..
Rơi vào trạng thái trầm mặc một lúc, bỗng Micky hỏi tôi:
“Nếu anh là tôi, thì anh sẽ làm như thế nào?”
“Đàn ông như hạt cát trong sa mạc, nếu giữ không được, thì hãy để gió cuốn đi!”
Micky nhìn tôi, qua ánh đèn đường, lúc sáng lúc tối:
“James, có đôi lúc, tôi rất ngưỡng mộ anh. Cuộc sống của anh đơn thuần, anh lại còn rất lạc quan…”
***
Nếu là bệnh viện ở Thái, đối với vết thương của tôi, thì bác sĩ nhiều lắm sẽ khử trùng vết thương, sau đó băng bó rồi tiêm thêm một mũi thuốc phòng uốn ván nữa là được cho về. Nhưng ở đây thì khác, không biết là do do bác sĩ rảnh rỗi quá không có việc gì làm hay vốn dĩ là thật sự quan tâm đến bệnh nhân, mà từ đầu đến cuối, lúc vào cho đến khi ra về luôn kiểm tra một cách cẩn thận. Chụp Xquang xem tôi có bị nội thương hay chấn thương gì hay không, còn đề nghị tôi nên nằm viện theo dõi vài ngày.
Nhìn vị bác sĩ khoác lên mình chiếc áo blouse trắng trước mặt, tôi không khỏi nhớ đến Net, bởi thế càng làm lòng tôi nóng như lửa đốt, tôi liên tục, không ngừng xem đồng hồ, lẩm bẩm cầu nguyện rằng anh sẽ kiên nhẫn…
Nhưng ông trời không thấu nỗi lòng tôi, điện thoại tôi vang lên.
Nam bác sĩ đang xử lí vết thương cho tôi, nên tôi không tiện cử động, bồn chồn lo lắng nhìn chằm chằm vào túi xách của mình.
Micky nhìn ra được sự lo lắng của tôi, liền trấn an tôi, rồi đứng lên đi lấy chiếc điện thoại từ túi xách tôi ra, rồi nhìn thoáng qua tên người gọi hiển thị màn hình:
“Là người yêu cùa anh gọi nè, tôi giúp anh nhận điện thoại nhé.”
Tôi chợt giật mình nhớ lại, rõ ràng tên của anh trong điện thoại tôi lưu với một cái tên không thể bình thường hơn là " Đàn Anh" , thế thì tại sao Micky vừa nhìn lại có thể đoán ra được đó là anh vậy nhỉ..
Thật lợi hại đó nha!
“Uhm cô đừng nói tôi bị thương nhé .”
Tôi vội vàng dặn dò:
“Cô giúp tôi nói với anh ấy, tôi có việc nên không tiện nhận điện thoại, khi nào xong sẽ gọi lại cho anh ấy.”
“Oke ” Micky nhận điện thoại, không khí ở bệnh viện lúc này rất yên tĩnh, không một tiếng ồn nên tôi rõ ràng có thể nghe được tiếng cười trêu chọc tôi của anh.
“Anh ra thời hạn cho em trong vòng 30 phút nữa phải có mặt ở nhà, nếu không,......tối đến đừng trách anh không bằng cầm thú…”
Tôi đỏ bừng mặt, toàn thân toát mồ hôi hột! Có loại bạn trai mặt dày thế này, đúng là rất mất mặt nha.
Tôi thầm nghĩ là, Micky chưa bao giờ nghe lời nói nào có thể hạ lưu hơn nên mặt cô ấy mới tỏ ra thái độ như vậy..Hoảng sợ đến mức trắng bệch. Dù sao nếu như tôi đoán không sai thì cô ấy chắc cũng là tiểu thư cành vàng lá ngọc, có giáo dục nên đối với sự cầm thú này sẽ không quen..Nhưng rất nhanh sau đó, Micky lại khôi phục lại sự tự tin và dịu dàng vốn có rồi nói: “Xin chào.”
“…”
Đầu dây bên kia vọng lại là một khoảng không trầm tĩnh
Rồi, tên sắc lang đầu dây bên kia chắc là đang tự lấy tay che mặt, dậm chân tại chỗ xấu hổ không thể nói nên lời nào . Tôi nghĩ là anh sẽ sớm ngắt điện thoại, đến bên giường rồi chui vào trong chăn núp 😂
Giọng nói lảnh lót của Micky dịu dàng:
“Xin chào, tôi là Micky, là bạn của James."
“Em ấy đâu?” Net cộc lốc hỏi, âm thanh này không hề mang một chút xấu hổ nào, thậm chí còn lạnh lùng:
“Nói em ấy nhận điện thoại.”
“Cậu ấy hiện giờ đang bận chút việc, không tiện nghe điện thoại, lát nữa tôi sẽ nói cậu ấy sẽ gọi lại cho anh.”
“Bảo em ấy nhận điện thoại, ngay... bây ....giờ.”
Lực giọng nói bây giờ của anh không chỉ là lạnh, mà lại còn rất quả quyết, như ra lệnh không cho người khác có cơ hội thoái thác . Tôi chưa bao giờ nghe anh dùng ngữ khí như vậy để nói chuyện với người khác. Đột nhiên tôi cảm thấy một hoảng sợ.
Tôi giống như phản xạ có điều kiện, liền chạy chạy tới, giật lấy điện thoại từ trong tay Micky
“Đàn anh …” tôi nhỏ giọng nói: “Hiện giờ em đang bận chút việc, em sẽ quay về sớm thôi.”
“Em đang ở đâu?” Vừa nghe thấy giọng nói của tôi, ngữ điệu đã bớt lạnh nhưng âm thanh lại nâng tông cao hơn
“Không phải em nói là sẽ trở về ngay sao, tại sao bây giờ lại ở cùng với cô ấy?”
Anh thay đổi ngữ điệu rồi, nhưng nhớ lại sự giận dữ trong giọng nói của anh ban nãy, tôi thật sự vẫn còn sợ hãi, tôi liền thật thà khai:
“Em không thấy đèn đỏ, nên xảy ra một chút cố ngoài ý muốn.”
Tôi sợ anh lo lắng, nên vừa dứt lời liền bổ sung thêm một câu:
“Nhưng rất may em không bị thương gì nặng, xây xát ngoài da một chút thôi…”
Nhưng không chờ tôi nói hết câu thì anh đã chặn mất lời tôi, ngắn gọn hỏi:
“Em đang ở bệnh viện nào?”
"Bệnh viện .......” Tôi ngoan ngoãn trả lời.
“Đợi anh.”
Vỏn vẹn hai chữ, sau đó anh không hề nói thêm lời nào nữa, lập tức dập điện thoại.
Bệnh viện tôi đang ở cũng không xa khu nhà là bao, Nhưng với tình hình giao thông giờ này, ở tốc độ của anh thì tầm hai mươi phút nữa anh sẽ tới. Đổi lại kết quả chưa đến mười phút, anh đã bước thẳng vào phòng cấp cứu. Anh đi tốc độ ánh sáng à.
Công việc đầu tiên của anh khi đến nơi là dùng ánh mắt rà soát kiểm tra tôi từ trên xuống dưới, sau đó mới xem kĩ từng vết thương của tôi, rồi mới hỏi thăm bác sĩ về vết thương.
Nói chuyện với bác sĩ xong, anh mới bước đến hỏi tôi:
“Tại sao lại bị thương?”
Lúc anh hỏi tôi, ánh mắt anh có nhìn thoáng qua Micky, như đã đoán trước được việc này chắc chắn có liên quan đến cô ấy.
“Chuyện này không liên quan đến Micky. Là do em không thấy đèn đỏ, nên vượt qua may mắn là cô ấy phanh xe lại kịp lúc, chưa đụng vào em"
Sợ anh đau lòng, tôi cố gắng cười tươi nói nhỏ:
“Em thật sự không sao mà, nhưng dù có bị làm sao thì học phí dạy kèm em thiếu anh, em cũng sẽ trả không cần phải chờ đến kiếp sau đâu 🤗.”
Anh đang định mở miệng ra muốn nói gì đó, nhưng sao sau đó lại thôi, rồi bỗng dưng ôm chặt tôi vào lòng.
Vòng tay của anh rất chặt, chặt đến nổi vết thương co rút, nhưng tôi không cảm thấy đau, đổi lại chỉ cảm thấy bản thân vô cùng hạnh phúc.
Micky đứng nhìn tôi và anh, không có bất kì biểu hiện nào. Cô ấy giống như nguyệt lão đứng an yên nhìn ngắm những cặp đôi thể hiện tình cảm yêu đương.
Nhưng tôi nhìn ra được, tận sau trong lòng Micky nhất định là đang nhớ đến người đàn ông kia, vì ánh mắt của cô ấy khi đó ngân ngấn nước.
Net đồng ý việc bác sĩ bảo tôi nằm viện theo dõi vài ngày, tiện nghỉ ngơi giúp vết thương mau lành. Tất cả tiền viện phí đều do Micky thanh toán. Tôi liền nói với anh sự việc lần này xảy ra là ngoài ý muốn, không phải lỗi của Micky, nên muốn anh giúp tôi trả tiền lại cho cô ấy.
Anh chỉ lạnh lùng đáp một tiếng: “Ừ”.
Nhiều ngày sau đó, tôi phát hiện Net và Micky có rất nhiều điểm không hợp nhau. Nói chính xác hơn là Micky kị Net. Cô ấy ngày nào cũng đến thăm tôi, chăm sóc tôi, nói chuyện cùng tôi. Nhưng chỉ cần Net đến, thì cô ấy liền mượn cớ rời đi, làm tôi không thể hiểu việc gì đã xảy ra.
Có một lần, tôi hỏi anh:
“Anh thật sự không thích Micky sao?”
Net đang thổi ly nước trà nóng, từng làn sương bay che mờ nên tôi không thể nhìn thấy rõ ánh mắt của anh: “Không phải.”
“Vậy tại sao anh lại đối xử lạnh lùng với Micky đến vậy?”
Anh cười cười xoa xoa mặt tôi:
“Nếu anh không lạnh lùng với cô ta, thì sợ em sẽ nghi ngờ anh có gian tình mờ ám với cô ấy.”
“Nói bừa.” Tôi bĩu môi:
“Em không phải là dạng người có bụng dạ hẹp hòi như vậy đâu.”
“Thế ha .” Net gật đầu lia lịa rồi nói thêm: “Thế không biết ai không ngừng hỏi anh, Micky có xinh không, có đẹp không…”
Tôi khi ấy đánh ánh mắt qua một nơi khác, đánh trống lãng nói :
“Đàn anh, nước đã uống được chưa?”
Anh đưa nước đến miệng tôi, chậm rãi cho tôi uống.
Tôi vừa uống hai hớp, thì Micky đến, cô ấy thấy Net trong phòng, liền gật đầu chào hỏi, rồi đặt trái cây trong tay xuống.
Micky lấy trong túi trái cây ra hai quả cam rất tươi: “Tôi đi rửa cam.”
Quả cam khá to, nhưng cô ấy lại cầm hai quả bằng một bàn tay. Điều này khiến tôi chú ý rất kĩ đến bàn tay cô ấy..
Tôi đang suy nghĩ vì sao Micky không dùng hai tay để cầm hai quả, thì tôi thấy, khi Micky bước qua người Net, cô ấy cố ý nghiêng người qua một chút, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ vào phía sau bả vai anh hai cái.
Net không hề có bất kì phản ứng nào, vẫn thản nhiên cầm khăn giấy lau khóe miệng của tôi.
Tôi cũng không nói anh, tiếp tục uống nước.
Nhưng vài phút sau, điện thoại Net vang lên.
Phòng bệnh ở đấy có quy định không được nghe điện thoại, anh vội vàng đứng dậy: “Anh ra ngoài nghe điện thoại một lát.”
Khi anh đi ra ngoài rồi, tôi mơ hồ liền cảm thấy bất an.
Tôi không phải là một người nhạy cảm, nhưng trực giác của tôi nói cho tôi biết rằng đang có chuyện gì đó xảy ra…
Sự tò mò khiến tôi xuống giường mang dép vào, khập khiễng bước đi đến cửa.
Không thể diễn tả được cảm giác lúc này như thế nào, nhưng đúng là không ngoài dự đoán của tôi, quả nhiên Net đang nói chuyện với Micky.
Micky đứng xoay lưng về phía tôi, đứng đối diện nhìn Net, nên tôi không thấy được biểu hiện trên gương mặt của cô ấy. Đồi lại vẻ mặt của anh hoàn toàn không có một chút biểu cảm nào.
Tôi vừa định đến gần thêm một chút, cố ý muốn nghe xem hai bọn họ đang nói gì, thì Net nhìn thấy tôi. Anh không có chút phản ứng gì cho thấy mình bối rối vì bị bắt quả tang, mà còn thong thả lấy tiền trong ví ra, đưa cho Micky rồi nói gì đó..
Tôi do dự một lát, sau đó mới chậm rãi bước tới: “Hai người đang nói gì vậy?”
Micky nghe được giọng nói của tôi, lập tức xoay mặt, lau vội hai má, tôi kịp thấy được có một giọt nước mắt rơi xuống, rất nhẹ nhưng rất đau.
“Không có gì, anh trả lại tiền viện phí cho cô ấy.” Net nói.
Micky cầm lấy tiền rồi nở nụ cười:
“Thật sự xin lỗi, tôi có việc bận nên phải đi trước.”
Sau đó Micky vội vàng chạy thẳng đến thang máy.
“Tại sao cô ấy khóc?”
Tôi hỏi anh, vì tôi tin tưởng anh, tôi không hy vọng có bất kì hiểu lầm nào khiến tôi và anh đánh mất nhau.
Sự thật chứng minh rằng, không nên cho đàn ông có cơ hội giải thích hiểu lầm. Bởi vì chính là đang ép bọn họ lần lượt dùng lời nói dối này này để che lấp cho lời nói dối khác.
Anh nhíu chặt đôi mày, dường như không muốn nói.
“Quên đi, anh không muốn nói thì thôi.” Tôi lạnh lùng xoay người.
Mỗi một bước đi, tôi cảm thấy lòng mình như rơi xuống vực thẳm, liên tục rơi xuống, vực thẳm sâu không thấy đáy…
“Cô ấy hy vọng anh có thể tha thứ cho cô ấy.” Anh vội vàng đuổi theo Tôi, kéo tay, đứng chặn trước mặt tôi:
“Cô ấy nói lúc đó cô ấy đang nhìn điện thoại, cô ấy hoàn toàn không nhìn thấy em…”
Tôi không biết là Micky thật sự không thấy tôi, hay là đang viện cớ cho chính mình, nhưng điều này không còn quan trọng nữa.
Quan trọng là Net và cô ấy rốt cuộc có quan hệ gì.
Tôi quay mặt lại hỏi anh:
“Vậy anh nói thế nào?”
“Anh bảo cô ấy cút đi, tránh xa một chút.”
Thật lâu sau tôi mới trả lời:
“Tại sao anh lại nặng lời với người ta như vậy? Không hề giống với phong thái của anh chút nào.”
“Cô ấy suýt chút nữa là đụng phải em!” Cảm xúc của anh kích động, giận dữ nói: “Chẳng lẽ em bảo anh phải cười nói với cô ấy rằng : Không sao, bị xây xác một chút cũng không có gì lớn à!”
Tôi nghe anh nói như vậy không biết nên hỏi thêm câu gì nữa, cuối cùng tôi nhịn không được mà nở nụ cười.
“Trên đời này có nhiều người như vậy, lỡ em có làm sao, anh cũng sẽ tìm được một người khác thôi.”
Anh nắm lấy tay tôi, ánh nắng chiếu thẳng vào chiếc đồng hồ đen trên tay của anh, chữ Su hiện rõ.
Anh vô cùng nghiêm túc hỏi tôi:
“Nhóc con, em thật sự cho rằng là cô ấy không nhìn thấy em sao...?"
“Đúng, em nghĩ thế .” Tôi nói thêm:
“Đàn anh, nếu anh còn chút phong độ, thì đi nói lời xin lỗi với người ta đi.”
Net lắc đầu, bất đắc dĩ nhượng bộ, quay mặt đi nơi khác nói:
“Được nghe em.."
Sóng ngầm đã gieo xuống, chỉ là không biết khi nào dâng lên mà thôiiii...
ns216.73.216.66da2

