Từ khi đến đây học, tôi rất ít khi được thấy giáo sư chính của mình, ông bận rộn rất nhiều việc, trừ những lúc đi họp, đi trao đổi kinh nghiệm thì hầu như toàn bộ thời gian còn lại ông đều ở phòng nghiên cứu làm thí nghiệm. Ông không giành nhiều thời gian để chỉ dạy cho các học trò của mình. Vì thế nên hôm nay khi giáo sư bảo người gọi tôi đến văn phòng của ông thì tôi cảm thấy rất kỳ lạ.102Please respect copyright.PENANAvzNyeJcpM6
Khi ấy tôi nghĩ, cơ hội để gặp và trình bày với giáo sư về kết quả nghiên cứu rất là hiếm có, nên tôi liền mang theo những tư liệu mà thời gian sắp tới cần phải nghiên cứu đi theo, mong được giáo sư chỉ giáo..
Đứng trước cửa văn phòng, tôi lịch sự gõ cửa..
“Mời vào.”
Giáo sư đang ngồi trước bàn làm việc, ông mặc một bộ Âu phục màu đen. Trước mặt ông là một chồng tư liệu chất cao như núi..
Khi tôi bước vào, ông liền ngẩng đầu lên, ánh mắt đen sau ẩn sau cặp kính dày, khẽ nhìn tôi một lượt, rồi đánh giá.
Gương mặt ông có nhiều nếp nhăn, tóc đa phần đã bạc trắng, nếu không biết ông trước mà chỉ là thoáng nhìn qua thì hoàn toàn không biết ông chỉ hơn năm mươi mà trông ông giống một ông lão tám mấy chín mươi tuổi hơn..
“Giáo sư tìm em có việc gì ạ?” Tôi lễ phép chào hỏi...
“Em ngồi đi.” Giáo sư đáp lời tôi
Sơ lược nhìn qua thì văn phòng của ông vô cùng lộn xộn, tư liệu rải rác khắp nơi, khó lắm tôi mới tìm được một chiếc ghế không có tư liệu rớt trên đó. Tôi lập tức kéo ghế đi tới và ngồi trước bàn làm việc của ông..
“Đây là học bổng cấp cho em.” Giáo sư đưa một xấp giấy thỏa thuận cho tôi, đồng thời cũng nói cho tôi biết:
“Em xem lại xem thử có vấn đề gì hay không, nếu không có thì ký tên, rồi ghi vào bên dưới số tài khoản NH của em, tiền học bổng từng tháng sẽ gửi vào tài khoản này.."
Tôi cảm thấy khó tin, liền cầm ngay lấy bảng thỏa thuận lên và nhìn kỹ lại một lần nữa. Trên đó ghi vô cùng rõ ràng, là tên của tôi..
“Giáo sư, thầy có nhầm không ạ? Em chưa từng xin học bổng .” Lúc vừa khai giảng, tôi có xin vài học bổng, nhưng do thành tích của tôi chưa đạt, lại chưa có thành quả nghiên cứu nào, nên đều bị gạt bỏ. Hơn nữa, tôi đã từng xem qua yêu cầu để nhận được học bổng này, điều kiện để nhận được nó vô cùng khó. Ngoài thành tích học tập tốt, thì còn phải tích cực tham gia các hoạt động xã hội, tố chất cá nhân phải tốt...vv.. Hội tụ rất nhiều phương diện hoàn hảo. Ngay cả trong mơ tôi cũng không nghĩ đến mình sẽ đạt được.
Giáo sư nghe tôi hỏi vậy thì cũng có phần ngạc nhiên, ông cầm bản thảo nhìn kỹ lại một lần, rồi điện thoại đến văn phòng xác minh lại lần nữa.
Ngắt điện thoại, giáo sư nói cho tôi biết: “Không nhầm đâu. Học bổng này chỉ định cấp cho em. Họ bảo em xem kĩ trong phần nội dung thỏa thuận, để ý kĩ điều thứ tám.”
Tôi liền lật từng trang kiếm điều thứ 8, trên đó viết rõ ràng lành mạch từng chữ:
Sau khi nhận được học bổng, cấm sinh viên đi làm thêm.
Đến đây thì tôi chợt hiểu ra, người đứng đằng sau cũng tốn rất nhiều tâm huyết..
Trong ấn tượng của tôi. Nơi này không giống với những thành phố khác. Họ có nhiều quy tắc, mà quy tắc nào cùng chặt chẽ, bắt buộc phải tuân thủ tuyệt đối một cách rập khuôn cứng nhắc. Đặc biệt là việc cấp học bổng, không phải đơn giản là bỏ tiền ra là có thể giải quyết được..
Tôi rung động vì tấm lòng và công sức anh đặt vào. Đồng thời cũng kinh ngạc vì thế lực của anh ở đây..Một du học sinh y học , lại có thể vượt qua tất cả các mối quan hệ trên dưới, thì thật khó có thể tưởng tượng được.
“Em còn có vấn đề gì sao?” Giáo sư hỏi tôi.
“Dạ, không có ạ.” Nếu Net đã làm đến bước này vì tôi, thì tôi cũng không đành lòng từ chối nó..Tôi cầm viết lên và kí tên mình, và ghi lại số tài khoản vào chỗ trống bên dưới..
Sau khi hoàn tất bảng thỏa thuận , tôi liền nhanh miệng xin thời gian để cùng giáo sư thảo luận một số vấn đề quan trọng.
"Giáo sư, thầy có thời gian không ạ? Đề tài của em làm gặp một số khó khăn, em muốn thảo luận với thầy một chút.”
Vừa nghe hai chữ đề tài, đôi mắt đen sâu của ông liền phát sáng:
“Có thể, có thể chứ .”
Suốt một tiếng sau đó, tôi đem toàn kết quả nghiên cứu của mình trong suốt thời gian vừa qua trình bày một lần cho giáo sư nghe, tôi cũng nói ra những vấn đề khó khăn mag tôi gặp phải. Giáo sư nghe xong, cẩn thận hỏi tôi rất nhiều chi tiết, tôi cũng cẩn thận lần lượt trả lời từng câu.
Vẻ mặt của giáo sư vô cùng hài lòng, khen tôi quan sát vô cùng cẩn thận, cũng rất có ý tưởng sáng tạo..
“Nhưng mà em không tìm được các tư liệu liên quan, nếu như vậy các thử nghiệm của em coi như là lãng phí tài nguyên của phòng nghiên cứu.”
Tôi cũng không quên khen ông:
“Giáo sư, thầy có nhiều kinh nghiệmphong phú, đối với đặc tính của chủng loại này chắc sẽ hiểu biết cũng kha khá, thầy có thể chỉ dạy cho em một chút được không ạ?”
Tôi nói với ông, loại này có những ưu điểm nào, nhưng khả năng sống lại rất thấp, cơ bản là chưa thể phát triển được.
Tôi còn nói với ông, tôi đã dùng tất cả các phương pháp, nhưng vẫn không thích hợp.
Ông suy nghĩ thật lâu, sau đó liền đi vào phòng lấy ra một vài tờ giấy hơi sườn cũ.
“Đây là một bài luận tốt nghiệp, trong đó có giải thích trong quá trình quan sát các đặc tính, em mang về tham khảo một chút, có thể nó sẽ giúp được cho em.”
Tôi vui vẻ nhận lấy tư liệu, đồng thời cũng nhìn thấy sự nghiêm túc từ giọng nói của ông:
“Đề tài này đang trong giai đoạn nghiên cứu, tôi vẫn chưa công bố, tạm thời cũng không có ý định công bố, em hiểu ý tôi chứ?”
“Dạ, em hiểu ạ. Em sẽ giữ bí mật "
Bước ra khỏi văn phòng giáo sư thì đã hơn bốn giờ chiều, tôi liền đi đến cửa hàng tiện lợi cảm ơn ông chủ đã giúp đỡ tôi trong suốt thời gian vừa qua, sau đó là xin thôi việc.
Net nói anh có việc bận, buổi tối có lẽ sẽ không về ăn cơm, tôi cũng lười nấu nên ăn tạm mấy món ăn vặt vãnh, rồi vùi đầu vào đọc tư liệu.
Nội dung chỉ vài trang giấy, mà tôi phải đi đọc lại ba bốn lần, hóa ra loại vi khuẩn này thích hợp sống trong nhiệt độ 26 – 31 độ, điều này nói lên nó không thể hình thành trong cơ thể sống của con người, khó trách tôi nuôi không được..
Net đến, không đợi anh nói lời nào mà kéo anh đến trước mặt, hỏi dồn dập:
“Anh này, anh xem giúp em, loại vi khuẩn này sao mà khó hiểu vậy..??"
Giáo sư này, không phải tôi không giúp ông giữ bí mật, mà đây chính là tôi đang giúp ông ấy tìm cao thủ để phân tích, vẫn là không tính là lộ bí mật nhỉ..??
Anh liền cởi áo khoác, cầm lấy tư liệu nhìn, sau đó hỏi tôi:
“Đây là .....?"
“Đây là tư liệu mà giáo sư đưa cho em, ông ấy nói đây là một loại vi khuẩn mới nghiên cứu, còn chưa được công bố.."
"Chưa được công bố..?” Net ngồi lên giường, cẩn thận đọc từng tờ tư liệu..Một tiếng, hai tiếng..
Anh xem càng lúc càng chăm chú
“Anh, anh xem có hiểu không?” Xem không hiểu thì nói, tôi cũng sẽ không cười mà, không cần phải nhăn nhó mặt mày như vậy chứ..
Nhưng anh hoàn toàn không quan tâm đến lời tôi nói, sau đó liền đi đến bàn lấy cây bút, đánh dấu lại rất nhiều chỗ trên tư liệu của tôi.
Sau đó, anh bước tới máy tính của tôi, ngồi tra cứu thông tin..Tôi cứ nghĩ anh sẽ ngồi dăm ba phút, nhưng không, anh ngồi gần như cả đêm cũng không đứng dậy.
Tôi không biết những trang giấy đó có điều gì cuốn hút anh đến vậy, khiến cho anh không ngủ một đêm để tìm hiểu..
Tôi đợi anh đến lúc ngủ quên lúc nào ko biết. Nhưng đến tỉnh lại đã là giữa đêm, mà anh vẫn còn ngồi trước máy vi tính chăm chú viết, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi.
Tôi cảm thấy đau lòng, liền bước đến ôm lấy anh từ phía sau lưng, khẽ nói với anh:
“Đừng xem nữa, anh nghỉ ngơi một lát đi.”
“Chờ anh một chút!”
Một lát sau, anh đánh xong từ cuối cùng. Sau đó cần thận xem lại một lần nữa, rồi xoay người ôm tôi đặt lên đùi anh, chỉ vào màn hình và nói với tôi:
“Đây là phần tổng kết tư liệu anh làm cho em về loại vi khuẩn này, em dựa theo đó mà thử làm một lần nữa, nếu không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, chắc là sẽ thành công.”
“Anh tìm được tư liệu rồi à?”
“Ừm. Nhưng mà em này.."Anh cẩn thận dặn dò tôi : “Những phần này anh viết cho em, em phải xem thật kĩ. Loại vi khuẩn này đặc biệt có tính lây bệnh rất mạnh thông qua da, và cả hô hấp..Nên em phải đặc biệt cẩn thận.."
Tôi vừa định biểu đạt một chút niềm cảm động với anh thì thấy anh nhìn đồng hồ, sau đó thản nhiên nói:
“Mười hai tiếng. Này, em lại nợ anh mười hai tiết học nha…”
Tôi ngất! Lần này là mười hai tiết học, vậy là tôi đã nợ anh hơn hai mươi lần…
Rõ ràng mỗi ngày tôi đã rất cố gắng, trên tường cũng vẽ đầy vạch, nhưng tại sao mà tôi vẫn trả nợ hoài không hết thế?
Tôi liền nở nụ cười tươi:
“Đàn anh, anh thật là tốt với em quá, em rất nể phục anh! Em…”
Anh cười sâu sa:
“Em đừng tốn công, đều vô ích thôi, những gì em nợ anh, một lần anh cũng không cho thiếu.”
Sắc lang....
Thí nghiệm chết tiệt kia, hại chết tôi rồi..
ns216.73.216.46da2

