Đèn nhà chiếu ánh sáng mờ nhạt lên trán anh, đây là gương mặt đã vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của tôi, gần trong gang tấc nhưng lại vô cùng xa xôi. Không biết vì sao tay tôi lại đặt tay lên hàng lông mày anh, cảm giác quen thuộc khi chạm vào khiến ngón tay tôi run rẩy.
Tôi như bị điện giật mà rút tay về…
Anhn cau mày, dịch chuyển cơ thể một cách khó khăn, bộ quân trang vừa dày vừa nặng lại vừa khít với cơ thể anh, dán vào những đường cong nam tính trên ấy. Giờ phút này, nhìn tư thế ngủ rối rắm của anh, xem ra bộ quần áo này vừa chật lại vừa nóng, mặc vào cực kì không thoải mái. Nhất là cúc áo ở cổ anh cứ như đang xiết chặt lấy cổ vậy, khiến anh cảm thấy khó thở.
Gương mặt anh càng ngày càng hồng, bên tóc mai của anh đã rịn ra mấy giọt mồ hôi.
Nhìn cổ áo anh thật lâu, tôi mới đặt ly nước lên bàn, mấy ngón tay tôi nhẹ nhàng với vào cổ áo anh, cúc áo khá lạnh nhưng cổ anh lại nóng hầm hập, hơi nóng làm tôi có chút sợ sệt vội vã rút ngón tay về.
Do dự một lát, tôi lại duỗi thẳng tay…
Cởi rất lâu, cho đến khi lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi, cuối cùng cúc áo cũng được cởi xong. Cổ áo được mở ra, bộ quân trang vừa vặn mang cảm giác cấm dục mạnh mẽ này lại có một sự dụ hoặc mãnh liệt đối với tôi, nhất là người mặc nó lại là người đàn ông vô cùng có sức hấp dẫn.
Tay tôi không kiềm chế được mà lại tiếp tục cởi cúc áo thứ hai của anh. Những chiếc cúc áo màu vàng trên bộ quân trang được cởi ra từng cúc, từng cúc một… Cởi đến chiếc cúc cuối cùng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, đang cân nhắc không biết nên cởi áo anh ra bằng cách nào, thì bất ngờ, trả lời tôi là đôi đồng tử đen láy.
“Anh?” Tôi điều hòa lại nhịp tim đang đập hỗn loạn của mình, nhỏ giọng hỏi: “Có muốn uống nước không?”
Khóe miệng anh giật nhẹ, trên mặt lại hiện lên nụ cười xấu xa: “Anh cảm thấy dường như em rất có hứng thú với cúc áo của anh.”
“Em.” Mặt tôi ửng đỏ: “Em thấy anh hơi nóng…”
“Hơi nóng.” Môi anh dán vào tai tôi, nói:
“Em tiếp tục đi.”
“Đã cởi gần xong rồi.” Tôi khó khăn trả lời.
“Còn áo sơ mi…”
Tôi lúng túng, vội vàng đưa ly nước đến môi anh: “Anh uống chút nước đi.”
Anh uống một hớp nước lớn, vài giọt nước trong suốt đọng lại trên đôi mong mỏng của anh, khiến người khác có một loại mong muốn giúp anh hút…
“Anh ăn cơm tối chưa?” Tôi nhỏ giọng hỏi: “Em nấu cho anh một bát mỳ nhé?”
“Ờ, được!” Anh nở nụ cười, thoải mái dựa nửa người vào ghế sofa, nhìn tôi đang bận rộn trong phòng bếp. Anh nhớ lại ba năm về trước, khi anh cảm thấy mệt mỏi thì có thể bước vào căn phòng ấm áp của tôi, nhìn bóng dáng bận rộn của tôi trong phòng bếp.
Trước mắt tôi đang có vài cộng tóc lòa xòa ẩm ướt, giọt nước từ trên tóc rơi xuống da thịt ửng hồng, trong suốt óng ánh. Tôi giống như một bức tranh, mỗi một nét vẽ đều là sự quyến rũ điềm tĩnh.
Tận sâu trong đáy lòng anh chợt rung động, cuối cùng anh không kiềm chế được nữa liền ôm tôi vào ngực. Tuy rằng mùi vị của món mỳ cay làm anh rất nhớ nhung, nhưng mà, có một số mùi vị, còn khiến cho anh nhớ nhung hơn: “Đừng nấu nữa, chúng ta làm việc khác đi.”
“Hả?” Tôi muốn lắc đầu, nhưng lại cố nhịn xuống.
Đang khát khao mà lại bị cự tuyệt, so với việc đón nhận và đáp trả thật sự hành động cự tuyệt còn có phần cám dỗ hơn.
Tay anh hướng đến thắt lưng tôi, cách qua một chiếc khăn tắm thật dày mà vuốt ve, quả nhiên không ngoài dự tính của anh, bên trong lớp khăn tắm này trống không, không một vật cản: “Hay là… Chúng ta thảo luận một chút, về việc em nợ anh bao nhiêu học phí dạy kèm đi.”
“…” tôi nhất thời rơi vào tình trạng suy nghĩ chăm chú.
Ở trong mắt anh, vẻ mặt chăm chú của tôi là đẹp nhất. Ba năm trước, mỗi lần anh đứng ngoài cửa phòng thí nghiệm, đều nhớ đến người vô cùng chăm chú nuôi dưỡng vi khuẩn kia, loáng thoáng vẫn còn nghe được âm thanh cậu ấy khẩn nói: “Tao cầu xin bọn bây, kiên cường một chút, nhất định phải sống sót…”
Có đôi khi, anh thường nghĩ, nếu nhóc con đáng yêu này không gặp anh, liệu có đáng yêu như vậy không.
Anh xúc động vươn tay, vuốt ve mái tóc vẫn còn ướt của tôi.
Ngọn lửa có màu đỏ làm nước trong nồi nóng, những bọt nước cuồn cuộn đua nhau trồi lên tạo thành một làn hơi nước màu trắng bốc lên nghi ngút…
Net cảm thấy mình như nước bị đun sôi trên ngọn lửa, sắp thành một làn hơi nước bay lên, làm gì còn có tâm trạng ăn mỳ nữa. Anh nâng mặt tôi lên, sau đó hôn một cách dứt khoát, khi chạm đến đôi môi ngọt ngào kia thì đầu óc anh ầm ầm nổ tung, toàn bộ sự bình tĩnh, toàn bộ lý trí đều rời bỏ anh mà đi thật nhanh chóng, chỉ còn lại sự ham muốn chiếm lấy nguyên thủy nhất của người đàn ông.
Thân thể mềm mại đang ở trong lồng ngực anh, mềm mại đến lạ lùng.
Anh cởi áo khoác của tôi ra, lại gỡ bỏ nốt chiếc khăn tắm của tôi.
Sau khi môi lưỡi và bàn tay anh đã hưởng thụ cơ thể tôi, thì anh bắt đầu cởi đai lưng… Anh đẩy tôi nằm lên bàn ăn bên cạnh, trên khăn trải bàn màu trắng tinh đang bày ra một món “cao lương mỹ vị”, từ mái tóc đen mượt như màn đêm cho đến ngón chân trắng mịn, không một nơi chỗ nào là không xinh đẹp…
Anh khom lưng, nâng đôi chân thon dài của tôi lên, tách ra…
Tôi cố gắng nuốt xuống lời nói “Đừng” sắp thốt ra miệng, nhìn anh với vẻ cầu xin, ánh mắt tôi trở nên quen thuộc, đó là thứ ánh sáng nhu hòa nhất trong trí nhớ của anh…
“Nhóc…”
Nghe thấy tiếng gọi tràn ngập khát khao của anh, đáy mắt trong suốt như chứa nước của tôi tỏa sáng, tôi nằm xuống…
Anh dùng lực tiến vào. Cứ mỗi lần như thế này, anh chỉ hy vọng cả đời được ôm tôi như vậy, không bao giờ buông tay nữa…
Nước trong nồi sôi sùng sục, hơi nước bốc lên càng ngày càng dày. Cơ thể xinh đẹp trước mắt anh lay động, hai má ửng đỏ, chiếc cổ trắng nõn và vai được anh tùy ý vuốt ve, khuôn ngực mềm mại cũng để mặc anh trêu chọc…
Còn có điều gì khiến đàn ông cuồng nhiệt hơn những điều này.
Anh cười hôn lên đôi môi của tôi:
“Nhóc, chúng ta kết hôn đi!”
Tôi cắn môi nhìn anh, một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mi tôi rơi xuống.
Anh dừng động tác lại, dùng đầu ngón tay lau nhẹ nước mắt trên khóe mắt tôi, vén những sợi tóc ẩm ướt trên trán tôi:
“Tại sao em khóc? Không phải em vẫn luôn muốn gả cho quân nhân sao?”
Hai tay tôi chạm nhẹ vào quân hàm trên bộ quân trang của anh:
“Trước kia, em chỉ thấy được sắc lang mặc áo blouse trắng, không nghĩ đến lại có thể thấy được cầm thú mặc quân trang.”
“Em đừng có ảo tưởng về đàn ông, giáo sư đại học cũng không hẳn là tốt, nói không chừng, khi cởi quần áo cũng không bằng cầm thú.”
“Thật không? Có cơ hội em cũng muốn mở mang kiến thức.”
“Em, đừng có mơ!”
Sau đó, toàn bộ tư tưởng và tinh thần của bạn Tham mưu trưởng nào đó bắt đầu bước vào cuộc tấn công chiến đấu kích tình kịch liệt, tiến công mạnh mẽ vào giữa hai chân bạn bác sĩ nào đó, một lần rồi lại một lần, dường như muốn hòa vào cơ thể tôi.
Thân thể của tôi không chịu đựng được mà phát run, không kiềm chế được mà co rút, mãi cho đến khi cơn kích tình đạt đến cao trào, khoái cảm ào ạt kéo đến, dường như mỗi một tấc da thịt nhạy cảm của tôi không thể chịu nổi sự tấn công mạnh mẽ ấy, nhưng anh vẫn không buông tha cho tôi, đưa cơ thể mềm mại yếu ớt của tôi chìm sâu vào bể trầm luân của trời đất.
***
Sau khi trải qua cơn kích tình mãnh liệt trong phòng bếp, mùi hương thơm mát của anh như một tấm lưới mềm mại bao trùm cả bầu không khí. Một lớp mồ hôi mỏng chưa khô bao phủ trên toàn thân thể.
Anh nằm trên người tôi, do cơ thể vì quá hưng phấn nên trán anh nhăn lại, hơi thở phả vào môi tôi cũng vì vận động kịch liệt mà trở nên dồn dập. Những giọt mồ hôi làm ướt đẫm trán anh, một giọt mồ hôi rơi xuống mắt tôi giống như ảo mộng óng ánh.
Trước kia, đều là tôi bị khinh thường, khó có cơ hội thấy được anh mệt mỏi nên tôi không nhịn được mà bật cười.
“Thế nào? Lực bất tòng tâm à?”
Anh khẽ cười hôn lên trán tôi:
“Đúng vậy, chẳng qua là chiến đấu một ngày một đêm cùng các chiến sĩ, rồi lại cùng uống rượu với Sư trưởng. Sau đó là ngồi hơn hai giờ trên máy bay nên hơi mệt, xem ra anh cần rèn luyện thân thể thêm, nếu không sẽ không thể thỏa mãn được em.”
“Á, anh như vậy mà còn…” tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Xin anh ngàn vạn lần, anh không cần rèn luyện thêm nữa, em thật sự đã thỏa mãn lắm rồi.”
Nếu tiếp tục rèn luyện thêm, thì liệu tôi có còn sức lực để ngồi dậy nữa không.
“Nhưng mà… Anh còn chưa thỏa mãn…”
Tôi không thể không thở dài – Mấy năm qua, anh thật sự một chút cũng không thay đổi!
****
Chỉ mới sáng sớm, bạn bác sĩ nào đó tỉnh lại trong cảm giác nặng nề, bất đắc dĩ nhìn người đàn ông bên cạnh, anh như dây leo quấn quanh người tôi, tôi thở một hơi thật dài – người đàn ông này, ngay cả tư thế ngủ cũng không thay đổi một chút nào cả.
Khó khăn lắm mới xê dịch được cánh tay anh ra khỏi ngực, lại hao tốn rất nhiều sức lực mới có thể đẩy cái chân dài của anh đang gác trên nửa thân dưới của tôi ra. Tôi vừa định thở phào thì không ngờ rằng bạn nào đó lười biếng ngáp dài rồi lại vươn mình thẳng ra một chút, sau đó lại ôm tôi trở lại trong lòng. Mặt ghé sát vào ngực tôi nhẹ nhàng cọ xát, rồi lại tiếp tục cọ xát liên tục khiến hô hấp của tôi dần trở nên không thể ổn định…
“Anh à, đừng gây rối nữa mà.” Cô tôi đẩy anh: “Hôm nay em còn phải đi làm nữa….”
“Không cần làm, anh đã bảo người thay em xin trưởng khoa nghỉ một ngày rồi.” Giọng nói anh trầm thấp mang theo sự lười biếng.
“Cái gì?!”
“Trưởng khoa của em đã vui vẻ đồng ý rồi…”
Vui vẻ? Bạn bác sĩ nào đó cảm thấy từ này có chút ý nghĩa đặc biệt sâu xa nha.
Không cho tôi có cơ hội suy nghĩ xâu xa hơn nữa, anh lập tức hỏi: “Khó có được cơ hội hai chúng ta cùng được nghỉ, hôm nay em muốn thế nào?”
Đúng là không dễ dàng gì mà bạn quân nhân có được một ngày nghỉ, mặc dù tôi thật sự muốn tận hưởng ngày nghỉ hiếm hoi này để cùng anh có một buổi hẹn hò chân chính, nhưng mà, nghĩ đến dáng vẻ mệt mỏi ngày hôm qua của anh, tôi cũng không thể nào nhẫn tâm ép buộc anh được: “Hay là, em và anh cứ ở nhà nghỉ ngơi thôi.”
“Ý của em là… muốn ở trên giường cùng anh cả ngày à?”
Ngay lập tức tôi tránh né ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông dường như không có thuốc nào có thể chữa được này, tôi vội thay đổi đề tài:
“Nếu anh không cảm thấy phiền, em sẽ đưa anh đi dạo một vòng gần đây.”
Anh suy nghĩ một lát rồi nói:
“Vậy chúng ta ra ngoài đi dạo đi.”
Bạn Net đúng là làm cho người khác khó hiểu nha.
***
12Please respect copyright.PENANAaUTPvdUaZx


