Vùng này cũng không rộng lớn lắm, danh lam thắng cảnh cũng không nhiều, nhưng khi cả hai nắm tay nhau cùng bước đi chầm chậm, thì bỗng nhiên phong cảnh bình thường nhất lại trở thành phong cảnh tuyệt đẹp nhất…
Khi đi ngang qua một dãy nhà có kiến trúc cổ, anh bất chợt hỏi: “Đây là nơi nào vậy? Tại sao lại có nhiều người xếp hàng như vậy?”
“Cục dân chính.”Tôi tùy ý nhìn lướt qua: “Đúng rồi, hôm nay người dân tập trung ở đây đông quá…”
“Chẳng lẽ hôm nay là ngày tốt gì sao?”
Tôi cẩn thận nhẩm tính thời gian: “Hôm nay là ngày 20 tháng 5. À, 520.”
“Quả nhiên là ngày tốt…” Bạn Net nào đó thận trọng suy nghĩ một lát: “Nhóc, em có mang chứng minh thư không?”
“Hử? Anh không phải muốn chúng ta kết hôn đó chứ?”
“Dù sao cũng là đúng lúc đi ngang qua, chúng ta cũng không có việc gì làm, nhân tiện kết hôn luôn đi.’
Đi ngang qua? Không có việc gì làm? Nhân tiện? Ba từ kia được dùng trong trường hợp này khiến người ta không thể nói được lời nào.
“Quân nhân kết hôn không phải rất phức tạp hay sao? Không cần thẩm tra chính trị à?”
“À, cái này dễ làm lắm, anh chỉ cần gọi một cú điện thoại là được…”
Thấy anh thật sự muốn gọi điện thoại, tôi vội vàng nắm lấy tay anh: “Kết hôn là chuyện lớn đến như vậy, chúng ta cần phải suy nghĩ cẩn thận một chút?”
Tuy rằng đối với tình cảm của anh, tôi không chút nghi ngờ nào cả, nhưng mới sáng tinh mơ vô tình đi dạo ngang qua Cục dân chính, rồi lập tức đăng kí kết hôn, hình như có đôi chút vội vàng.
“Suy nghĩ? Cẩn thận?” Biểu hiện của anh có chút cứng nhắc: “Em kết hôn với anh, cũng cần suy nghĩ cẩn thận nữa hay sao?”
“Em…” Đương nhiên là phải suy nghĩ cẩn thận rồi. Đối với anh chính là quân hôn, chịu sự bảo hộ của pháp luật. Một khi gả lầm người, việc ly hôn còn khó hơn lên trời.
“Lúc em quyết định gả cho Tee, có suy nghĩ cẩn thận không?”
“Anh…” Tôi tức giận đến mức hoàn toàn không biết nên nói sao cho tốt, tôi nói: “Anh ấy chưa từng kết hôn, cũng chưa từng ly hôn, cũng không có vợ trước để khoe giấy chứng nhận kết hôn trước mặt em.”
Giọng nói của tôi hơi lớn, thu hút không ít ánh mắt tò mò của những người xung quanh.
Bạn thanh niên kết hôn lần thứ hai nào đó nhất thời tự khiến hình tượng của bản thân trở nên xấu xa, đành nhượng bộ: “Được rồi, anh cho em thời gian suy nghĩ cẩn thận… Ba phút, em suy nghĩ nhanh đi.”
“Ba phút?! Ba phút có thể suy nghĩ cẩn thận sao?”
“Vậy em muốn suy nghĩ bao lâu? Mười năm hay là hai mươi năm?” Anh không cho tôi cơ hội phản bác, trực tiếp ra lệnh.
“Anh cho em mười phút suy nghĩ, nếu em không đồng ý gả cho anh, nếu vẫn không, anh sẽ kết hôn với người khác.”
“Anh dám!”
Anh cười khiêu khích: “Em cứ thử xem.”
Chỉ ba giây, tôi đã đưa ra quyết định: “Xếp hàng đi.”
Sau nhiều giờ xếp hàng, người nào đó nhận được quyển sổ màu đỏ tươi, lật đi lật lại nhìn nhìn, đầu óc choáng váng, giống như là đang nằm mơ.
Không có hoa tươi, không có nhẫn kim cương, thậm chí không chụp ảnh kết hôn:
"Anh? Chúng ta, thật sự đã kết hôn rồi sao?!”
“Đúng.” Net cười cười giơ tay ra:
“Chúc mừng em - xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Nghe được anh nói như thế cuối cùng cũng có cảm giác rằng mình đã kết hôn, giống như đang có khúc hành quân hôn lễ vang lên, hàng ngàn chiếc bong bóng được thả lên không trung..
“Chồng à !” Tôi gọi anh thật ngọt ngào. Bỗng nhiên nhớ đến lần đầu tiên chúng tôi ăn lẩu cùng nhau, tôi nói:
“Sau này, em sẽ gọi anh là sư huynh.”
Anh nói: “Em chỉ cần đừng gọi anh là chồng, ngoài ra gọi gì cũng được!”
Khi đó, làm sao tôi có thể nghĩ đến sẽ có một ngày, tôi thật sự sẽ gọi bạn Net nào đó là “Chồng" chứ.......
“Đi thôi, teerak .” Anh nói: “Chúng ta đi làm việc cặp vợ chồng mới cưới nên làm.”
“Việc gì?” Vừa mới cưới nhau thì các cặp vợ chồng nên làm gì? Tìm một nhà hàng nào tốt để ăn mừng, đi chụp ảnh kết hôn, còn phải mua nhẫn kim cương chăng?
“Về nhà, động phòng.”
Đúng là hết chỗ để nói.
Nghe được một cuộc đối thoại nóng bỏng như vậy, một bà chị bán hàng rong nhanh nhẹn bước đến gần, chỉ vào giấy chứng nhận kết hôn trong tay tôi và anh
“Chúc mừng, chúc mừng, hôm nay là ngày vui của hai người, động phòng hoa chúc, có hứng thú xem cái này hay không…”
Nói xong, bà chị mở chiếc túi lớn trong tay ra, tìm kiếm gì đó bên trong rồi tùy ý lấy ra một chiếc hộp bên trên có bức ảnh người đàn ông ngoại quốc với thân hình cường tráng, cùng với hai chữ viết rất khoa trương “kéo dài”: “Cái này là hàng nhập khẩu từ nước ngoài, có thể sử dụng trong một thời gian dài, đảm bảo có thể mang lại sự hạnh phúc kéo dài mà không mất cảm giác, dễ sử dụng, không tác dụng phụ…”
Bạn nào đó bị đả kích sâu sắc lạnh lùng lườm tôi một cái: “Em thấy anh cần thứ này sao?!”
Bà chị bán hàng nhìn người đàn ông trước mắt từ trên xuống dưới đánh giá một phen. Cả người toát phong thái giản dị, sự mạnh mẽ trên cơ thể của anh không phải là sự mạnh mẽ đơn thuần, trên người không một nơi nào là không thể hiện khí phách bức người của đàn ông.
Ánh mắt bà chị bán hàng rong chuyển động, vội vàng lấy ra một chiếc hộp, mặt trên toàn là tiếng Anh, bạn tiến sĩ du học ở Anh nào đó tùy tiện liếc mắt một cái, dừng bước chân lại.
Bà chị bán hàng như được cổ vũ, quảng cáo tỉ mỉ: “Đây là hàng nhập khẩu từ Nhật, hỗ trợ trong việc kích thích tình ái… Cậu biết mà.
Bà chị bán hàng rong lặng lẽ trộm nhìn gương mặt đang ửng hồng của bạn bác sĩ , sau đó ghé sát vào tai Net nói: “Tôi khuyên cậu khi sử dụng cái này nên cẩn thận một chút, chỉ một viên này thôi, đảm bảo cả đêm cậu cũng đừng có hòng mà ngủ được…
Anh thuận tay tiếp nhận, nhìn thoáng qua cách pha chế thuốc trên vỏ hộp bằng tốc độ cực nhanh : “Cách bào chế Thuốc Đông Y?”
“Ối! Cậu có thể hiểu à?”
Bạn bác sĩ yếu ớt nào đó chợt ho nhẹ một tiếng, kéo kéo tay Net đang suy nghĩ đăm chiêu:
“… Chúng ta đi thôi.”
Bà chị bán hàng không dễ dàng bỏ qua cho người đẹp trai nhiều tiền nào đó, lại đang có dáng vẻ thú tính của đàn ông, nên bà chị chẳng chịu buông tha, vội vàng chạy theo: “Đợi chút, đợi chút! Tôi đảm bảo, cái này tuyệt đối cần…”
Nói xong, cô ta lấy trong túi xách to ra một gói to nhìn cực kì giống một thiết bị bảo hộ: “Đồng phục quyến rũ… Này, cậu biết mà, đảm bảo cậu sử dụng rất hiệu quả…”
Bạn Net vừa thấy trang phục màu trắng, ngay cả giá cũng chưa hỏi: “Gói lại đi…”
Được! Được!” Vừa thấy người mua thuận tay bỏ lại hai tờ tiền giá trị lớn, bà chị bán hàng mừng rỡ cười toe toét, vừa đưa tặng phẩm kèm theo, vừa giới thiệu: “Đây là dầu mát xa nguyên chất, tặng cho cậu, dùng để thư giãn cơ thể và tinh thần, cứ dùng thử đi… Tôi tên xxxcc, đây là số điện thoại của tôi, anh chàng đẹp trai khi nào cần cứ gọi cho tôi, tôi sẽ đưa hàng đến tận nơi, cũng chịu trách nhiệm ba gói…”
“…”
Trên đường trở về, thỉnh thoảng bạn bác sĩ vừa mới nhận chức phu nhân nhà Siraphop lại lấy tờ giấy màu đỏ ra xem, khi thì cau mày, khi thì vẻ mặt đầy lo âu. Tuy nhiên điều này lại khiến cho lòng tự tôn của bạn phu quân – Người luôn tự nhận mình là tuổi trẻ có tương lai đầy hứa hẹn bị giảm xuống đến tám phần.
“Thế nào? Hối hận à? Có hối hận cũng đã muộn rồi.” Anh nói bằng chất giọng mỉa mai.
Tôi vội vàng lắc đầu, làm sao tôi có thể hối hận kia chứ? Chỉ là tất cả mọi việc đến quá bất ngờ, khiến tôi có cảm giác không chân thật, cảm giác trong lòng không thể tin tưởng được: “Anh có nghĩ đến việc chúng ta đã ba năm không gặp, có thể em cũng đã thay đổi, không còn là ‘nhóc con’ trong trí nhớ của anh nữa hay không…”
Anh bỗng đứng lại, nghiêm túc nhìn tôi thật lâu.
“Cho dù em trở thành như thế nào…”
Tôi chớp chớp đôi mắt lóng lánh như kim cương, chờ đợi lời bày tỏ tình cảm nồng nàn của anh, nhưng anh lại nói một câu khiến tôi bị sốc:
“… Chỉ cần vẫn quyến rũ như thế, ngoài ra mọi thứ khác anh đều có thể chấp nhận.”
“Siraphop!” Tôi tức giận đến mức hai má ửng đỏ, xấu hổ rồi giận dữ nắm chặt tay đấm vào người anh: “Đúng là ‘vô sỉ’ mà, anh có thể nào che giấu sự ‘vô sỉ’ của anh một chút được hay không?!”
Bạn nào đó không chú ý đến ánh mắt của những người xung quanh, bắt lấy tay của tôi rồi để lên lồng ngực.
“Bất kể ở trước mặt ai, anh cũng có thể che giấu, duy nhất chỉ có trước mặt em, cho đến nay anh không cần…”
Anh đưa tôi về nhà, nhưng không phải là phòng tôi, mà là phòng sát vách phòng tôi.
Thấy anh cầm chìa khóa mở cửa phòng sát vách, tôi không hiểu một chút nào:
“Sao anh lại có được chìa khóa phòng này.”
“Đây là phòng của anh mà.”
Cửa phòng mở ra, ánh nắng chiều chiếu qua tấm rèm cửa màu trắng nhạt, thứ ánh sáng mờ ảo bao trùm cả căn phòng, tôi chưa kịp nói ra câu “tại sao lại như vậy” thì đã nuốt vội xuống.
Vẫn là chiếc giường bằng gỗ, nước sơn đầu giường cho cảm giác thật thâm trầm. Tấm drap giường và chăn màu đen. Chăn được gấp ngay ngắn, trải thẳng tắp trên giường, hoàn toàn không có lấy một nếp nhăn và vết bẩn nào.
Vẫn là chiếc bàn học quen thuộc, trên bàn ngoại trừ chiếc laptop cùng vài văn kiện y học ra thì không có thêm vật dụng nào khác.
Tôi vào toilet xem, dụng cụ rửa mặt của anh vẫn được đặt vô cùng chỉnh tề trên bồn rửa tay…
Tôi như không tin vào mắt mình đi đến trước chiếc bàn học, đầu ngón tay tôi chạm vào mặt bàn, cảm giác thô ráp quen thuộc này giống như đúc cảm giác trong trí nhớ của tôi.
Toàn bộ những thứ trước mắt giống như là một cảnh tượng trong giấc mơ, tốt đẹp đến mức có chút hư ảo.
Bỗng nhiên, một hàng chữ dài xuất hiện trong tầm mắt cô: “Sư huynh, em yêu anh!”
Rèm cửa sổ bị gió thổi phất phơ, ánh nắng xuyên qua ô cửa bằng thủy tinh chiếu xuống đất thành một vệt sáng màu vàng, rực rỡ như ngôi sao.
Tôi phảng phất nhớ đến hôm khi tôi khỏi Anh quốc, tâm can dường như đau đớn đến mức tê dại. Tôi đau khổ ngồi trước máy vi tính suốt cả đêm.
Cho đến khi ánh nắng ban mai chiếu sáng khắp cả gian phòng, tôi mới phát hiện câu nói tận đáy lòng tôi đã được khắc trên bàn, không thể nào xóa đi “Sư huynh, em yêu anh!”
“Mấy thứ này…”
“Là anh đem từ Anh về.”
“Tại sao? Tại sao…”
“Bởi vì. Anh muốn ở sát vách phòng em.”
Tôi vội vàng chạy đến ôm chặt lấy anh, tay tôi siết chặt thắt lưng anh, gương mặt ướt đẫm dán vào vòm ngực ấm áp của anh.
“Siraphop, em yêu anh!”
Anh cúi đầu, hôn tôi thật sâu, nhưng lại vô cùng dịu dàng.
Tôi thật ngốc, sao tôi lại có thể hoài nghi tình cảm của cả hai kia chứ?
Thời gian sẽ trôi đi, tôi và anh cũng sẽ thay đổi. Nhưng chỉ cần tình yêu của cả hai không thay đổi, tất cả vẫn có thể trở về như thuở ban đầu.
Buổi chiều, khó có được sự yên tĩnh.
Vườn hoa dưới lầu, không biết từ khi nào đã có vài cây đại thụ, không có hoa cũng không có lá, tôi nhận ra dáng dấp của những cây đó, chính là cây anh đào.
Hai chúng tôi cũng cực kì khó có được cơ hội đứng trên ban công trò chuyện.
Chúng tôi nhắc đến anh chị chủ. Vợ chồng họ đã về nước và tìm được công việc ổn định, còn có bé con nữa.
Chúng tôi cũng nhắc đến Philip và chồng của cậu ấy. Họ lại khôi phục trở về mối quan hệ giáo sư và học trò, người nào đó ban ngày là giáo sư, buổi tối lại là..
Hai chúng tôi cũng nhắc đến phó giáo sư, sau khi tôi rời khỏi Anh được hai năm, giáo sư về hưu, Phó giáo sư cạnh tranh chức vị giáo sư thất bại, các công việc ở trường Đh, nghiên cứu vi khuẩn bị hoãn lại vô thời hạn.
Nhắc đến nghiên cứu, tôi bỗng nhiên nhớ đến việc gì đó: “Lúc trước anh đối xử với em tốt như vậy, có phải vì nhiệm vụ điều tra nghiên cứu vi khuẩn của giáo sư không?”
Anh hừ lạnh một tiếng: “Hừ, nếu anh thật sự muốn thám thính gì đó từ em, căn bản là không cần lo lắng để lấy lòng em, chỉ cần lẻn vào phòng em lấy tư liệu từ máy vi tính, cái gì cũng biết hết.”
“Sao? Ý anh là, anh nhảy qua phòng em?”
“Hôm nay gió có vẻ lớn…”
“Anh có nhìn lén lúc em làm việc riêng không? Nói thật đi!”
“Không có… Ừ… m, anh chỉ thấy trong máy tính của em có lưu rất nhiều ảnh chụp quân nhân, có phải mỗi buổi tối khi em đi ngủ, đều nghĩ làm sao để cởi quân trang…”
Tôi che miệng anh lại: “Không được nói nữa!”
“Không sao cả, từ đây về sau, mỗi ngày anh cũng sẽ để em giúp anh cởi cúc áo, đừng, đừng…”
***
Cuối cùng màn đêm mê hoặc con người cũng đến.
Đêm động phòng hoa chúc chờ đợi từ lâu đã đến.
Trong phòng tắm, Siraphop phu nhân vừa tắm xong bằng nước ấm, dùng hai tay mang bộ đồ ít vải lên. Nói thật lòng, dùng tiền mua trang phục như thế này quả là rất lãng phí. Chẳng những bộ quần áo rất tiết kiệm vải, hơn nữa chất liệu may lại rất mỏng, chạm vào thì rách ngay.
Nghĩ đến việc mặc bộ quần áo này đứng trước mặt anh thì tôi thật sự muốn trốn trong phòng tắm cả đêm không ra ngoài.
Lúc trước tại sao tôi lại ngốc như vậy, lại có thể chấp nhận yêu cầu của anh: Chỉ cần anh mặc quân trang cho tôi xem, thì tôi cũng bằng lòng mặc theo yêu cầu của anh..
Hiện tại thì được rồi, tự lấy dây trói mình.
Cố gắng mặc bộ đồ lên người, rồi soi mình trong gương. Nhìn từ đầu ngón tay đến đầu ngón chân.
Màu trắng thuần khiết phác hoạ những đường cong gập ghềnh kín đáo, thanh khiết nhưng lại vô cùng dụ hoặc.
Tiếng nước đã tắt rất lâu, mà vẫn không thấy động tĩnh gì, ở bên ngoài, bạn nào đó mới vừa nhận chức ông xã không chờ nổi nữa, trực tiếp bước đến mở cửa phòng tắm.
Ngay lập tức, cơ thể anh trở nên cứng đờ đứng ngây ngốc ở cửa, ánh mắt cũng trở nên cứng nhắc theo.
Ánh mắt anh nóng như lửa nhìn chằm chằm vào bộ trang phục bằng chất liệu mỏng như cánh ve, có thể nhìn thấu tất cả bên trong cơ thể tôi, thậm chí có thể chầm chậm xé phanh ra, chạm vào thân thể của tôi.
Bị anh nhìn đến mức toàn thân nóng lên, cảm giác khô nóng quen thuộc bắt đầu trỗi dậy, tôi xoay mặt tránh ánh mắt của anh, anh tiến lên từng bước một, ôm lấy tôi, bước vội ra khỏi phòng tắm.
Trong phòng ngủ toàn bộ đèn đã tắt, rèm cửa sổ khép kín, chỉ có một vài ánh nến hồng đang len lỏi thắp sáng màn đêm nóng bỏng..
ns216.73.217.145da2


