Trì bước theo Liên, dù đã cố hết sức để tỏ ra điềm nhiên nhưng anh không thể dồn nén cơn ức này trong lòng mình. Anh không biết mình đang làm bộ mặt như thế nào, nhưng anh khá chắc bản thân không còn giữ nổi sự bình tĩnh thường có: ít nhất anh biết, hai hàng lông mày của mình đang nhíu sâu như sắp chạm vào nhau. 58Please respect copyright.PENANA58C22kklgy
"Bà Tâm có thân nhân không?"58Please respect copyright.PENANAkvEZfZ5U5T
"Không. Bà sống một mình, tuy trước đây có 1 người chồng nhưng cả 2 đã li dị nên gần như không còn dính dáng gì tới nhau nữa. Họ hàng thân thích thì chắc có mấy người anh em họ nhưng họ đều sống ở tỉnh khác. Con cái cũng không."58Please respect copyright.PENANAediWFt1W2c
"Thế thì chỉ cần mỗi việc xin giấy phép từ văn phòng để thực hiện giải phẫu thôi nhỉ."58Please respect copyright.PENANAsgDOJ51Pnq
"Ờ phải. Bác sĩ Ngọc Thạch đã xin được giấy phép trong sáng hôm nay rồi. Còn bác sĩ Tịch Dương đã đi khám nghiệm hiện trường. Đáng ra tôi phải gọi cả cậu tới nữa nhưng tôi lại quên mất trong tổ đội có thành viên mới. Thật lòng xin lỗi nhé."58Please respect copyright.PENANAL5KB4N4gJG
Nghe đến đây, Trì cười không thành tiếng:58Please respect copyright.PENANALw0KeMgb7E
- Nhưng sao trong 1 buổi sáng thôi mà các anh thu lượm được nhiều thông tin thế?58Please respect copyright.PENANAYlVIeIk6b8
- Mở mồm ra mà hỏi thôi. Bà Tâm quen biết nhiều người trong khu phố, giấy tờ tuỳ thân cũng có đủ cả. Hỏi kĩ thêm thì biết bà từng kể với bạn mình là có chồng với họ hàng, vậy thôi. Với lại ai trong khu cũng biết bà sống một mình mà. Mất cùng lắm là vài tiếng chứ nhiêu. Cũng may công cuộc xác định danh tính và người thân diễn ra suôn sẻ, không mất nhiều thời gian như mấy vụ trước.
Liên nói liến thoắng, đủ để cho Trì thấy sự thạo nghề rành rọt của anh. Anh thầm ngưỡng mộ người đội trưởng mới này của mình: Liên đã nhổ cỏ, vạch cây mà chỉ đường cho hươu chạy. Mọi chuyện trước mắt, chỉ còn cần Trì đứng ra làm việc chứ không cần chờ đợi gì thêm nữa.
Dồn từng bước chân nặng nề nhưng kiên định của mình, Trì không biết từ bao giờ đã trông thấy nhà đại thể của trung tâm pháp y ngay gần bên trụ sở cảnh sát phường. Vậy là đã đi bộ được mươi phút rồi đó ư? Trống ngực anh không hiểu sao hẫng một nhịp: chắc hẳn không phải do vấn đề nghề nghiệp, mà bởi anh sẽ gặp những con người mới đồng hành cùng mình trong thời gian tới, theo 1 cái cách không thể phù hợp hơn cho một bác sĩ pháp y. Lần chạm mặt đầu tiên của họ, cũng là lần đầu tiên họ giải mã cái chết cùng nhau.
Đẩy cánh cửa đi vào trung tâm, Trì không chần chừ tiến thẳng đến Phòng kỹ thuật Hình sự. Tại đây, anh gặp mặt đồng nghiệp của mình: nữ bác sĩ Ngọc Thạch. 58Please respect copyright.PENANA9fwE34Q1pw
Xin chào chị" - Trì nhanh chóng mở lời trước - "Tôi là Trì, thành viên mới của tổ đội. Tôi sẽ làm việc cùng chị trong thời gian tới! Rất mong được giúp đỡ."58Please respect copyright.PENANACTOFsodpF0
Ngọc Thạch - cái tên nghe thì tươi sáng và lấp lánh - nhưng hình ảnh của người đàn bà hiện lên trước mắt Trì lại khác hẳn. Mái tóc loà xoà được búi lên qua loa như chỉ để tránh không cho cản tầm mắt. Các nếp nhăn trên mặt và bọng mắt thâm đen khiến người ta cảm tưởng người phụ nữ này đã ngắm nhìn thấy không biết bao nhiêu sự xấu xí, tàn nhẫn của con người. Dáng người cao ráo, chững chạc nhưng cũng không che giấu nổi sự mỏi mệt khô khan của người phụ nữ trạc tuổi tứ tuần.
"Đừng chào hỏi vội. Vẫn còn 1 người nữa chưa tới đây. Dù sao cũng may mắn cho cậu, chúng ta không đến mức thiếu thốn nhân sự trầm trọng."58Please respect copyright.PENANAycG0iRzmqj
"À, tôi hiểu rồi."58Please respect copyright.PENANA7IHTgT0pUm
58Please respect copyright.PENANAbDMin6IOKV
Sau đó là một khoảng im lặng bao trùm, nặng như chì đè nén như thể có thể cảm nhận được trong không khí. Sự im lặng đè lên căn phòng, đè lên ngực Trì khiến anh thoáng bối rối. Nhưng khoảng thời gian đó kéo dài chưa được bao lâu thì cánh cửa lại mở tung một lần nữa: tiếng động tuy to nhưng không đến mức gây khó chịu. Chạy như bay tới là 1 thanh niên trẻ, với khuôn mặt hồ hởi - Trì thoáng nghĩ, hẳn đây là một cậu chàng chân ướt chân ráo mới vào nghề.
"Chị Thạch!" - cậu thanh niên đó hùng hồ nói - "Trụ sở đã liên hệ được với các bệnh viện trong thành phố để thu thập hồ sơ bệnh án của nạn nhân đấy! Họ nói là nay mai là xong rồi!"58Please respect copyright.PENANAOM0RBqE4gY
Rồi cậu chàng quay ngoắt sang Trì khiến anh có chút giật mình.58Please respect copyright.PENANAb9Aainnq8P
"Còn anh đây là ai vậy ạ?"58Please respect copyright.PENANAAexo3jPbmP
"À xin lỗi, tôi chưa kịp giới thiệu nhỉ. Tôi tên Trì, sẽ là đồng nghiệp của cậu trong thời gian tới. Rất mong được cậu giúp đỡ."58Please respect copyright.PENANAZ0VAogdEho
"Ôi giúp đỡ gì ạ, có khi em phải nhờ anh giúp đỡ ấy chứ! Em tên Dương ạ!"
"Giờ thì" - Thạch mặt không biến sắc, không xao nhãng trước cuộc kỳ ngộ này - "bắt tay vào việc thôi nhỉ?"
Ba bóng người cùng nhau lững thững tiến tới nhà đại thể, tiến tới với cái chết và quá khứ lầm lỗi. Lại là cảm giác này, Trì thầm nghĩ, cảm giác nhen nhóm có chút vặn xoắn như một cái ốc vít không vừa đang cố gắng cắm chặt trên tim anh. Đã nghĩ ngợi nhiều về nó nhưng anh vẫn không hiểu: Đây là sự cảm thương dành cho người khuất mà không phải rỏ một giọt lệ nào đó ư?
Thạch đẩy mạnh cánh cửa. Bên trong căn phòng lạnh lẽo đó, chính là Bảo - nhân viên kỹ thuật của trung tâm pháp y, chuyên phụ trách tiếp nhận và bảo quản xác. Thạch gật đầu một cái, Bảo nhanh ý gật theo rồi đi ra, không quên nói một lời động viên dành cho 3 vị bác sĩ: "Lần này, cũng cố gắng lên nhé."
Đồ nghề đã vận lên người xong xuôi, họ không thể chậm thêm một giây phút nào nữa. Tất cả đang ở đó, chờ họ vén lên bức màn của sự thật.58Please respect copyright.PENANA45uBFk4BE5
Và thi hài của bà Tâm nằm đó, bất động trên tấm bạt căng ra nơi bàn mổ. 58Please respect copyright.PENANA9NEwVH6xot
Không biết đã trải qua bao lâu, Trì, Thạch và Dương cùng chụm đầu vào cái thân thể lạnh ngắt, với ánh đèn soi ngay phía trên. Họ cùng lật xác, soi dấu tìm vết, giải phẫu phân tích hồ sơ. Họ không được bỏ qua bất kì một chi tiết nào.58Please respect copyright.PENANArpFpoPWIif
"Kết luận thế nào, cậu Dương?" - Trì mỏi mệt bật ra một câu hỏi.58Please respect copyright.PENANAD4p8mWpo88
"Chúng ta có thể gần như chắc chắn nguyên nhân tử vong của nạn nhân là do sốc mất máu vì bị chặt đứt 2 cánh tay. Trong lúc anh xét nghiệm máu để thử độc, em và chị Thạch đã giải phẫu cơ thể của nạn nhân. Không thấy dấu hiệu bị ngộ độc thực phẩm, gãy xương hay xuất huyết trong. Mà, không có nổi 1 vết bầm hay vết xước ngoài da như này thì nội tạng gần như không bị ảnh hưởng gì rồi. Vùng da đầu và sọ não của nạn nhân cũng bình thường luôn. Các vết thương trên da do móc sắt đâm vào, thứ nhất không đủ chí mạng dẫn đến thiếu máu, thứ hai là được thực hiện sau khi nạn nhân đã qua đời."58Please respect copyright.PENANA641jWh8K4b
"Ca này khoai đây. Tôi vừa đọc lại lần nữa hồ sơ bệnh án do bệnh viện tỉnh cung cấp. Bà Tâm vốn là người có lối sống khoẻ mạnh nên không mang bệnh nền từ trước, bệnh hay dị tật bẩm sinh cũng không luôn." - Thạch thở dài thườn thượt.58Please respect copyright.PENANAHAlgStz328
"Nhưng chẳng phải ta khoanh vùng được đặc điểm của kẻ sát nhân này rồi hay sao? Vết chặt cực kì ngọt, nhìn vào đầu chặt thì hung thủ ra tay cực kì dứt khoát, chỉ làm với đúng 1 nhát. Không thấy có mảng da nào bị rứt hay lởm chởm luôn ấy. Đã vậy lại còn chặt đúng vào khớp nối giữa xương cánh tay với xương vai nữa - Tên khốn này không chỉ khoẻ mà còn có kiến thức giải phẫu không tầm thường." - Trì nhấn mạnh.58Please respect copyright.PENANAiinQbY0xNQ
Dương nhanh miệng: "Nhưng chúng ta vẫn chưa chắc hung thủ có phải đàn ông không mà? Lỡ đâu đó là một người phụ nữ? Nhưng dù là ai thì hẳn cũng phải có những dụng cụ y khoa, hoặc dụng cụ chuyên dùng để giết mổ ấy. Tôi vẫn hơi lăn tăn, nhưng khả năng là đàn ông cao hơn?"58Please respect copyright.PENANAYY7CEHV3Gd
Thạch gằn giọng đầy cương quyết: "Dù thứ súc sinh khốn nạn đó có là ai thì chúng ta cũng phải truy bắt cho bằng được còn gì? Lưới trời tuy thưa mà khó thoát. Chính chúng ta ở đây để bện chặt, bện dày hơn nữa cái lưới trời này đấy."58Please respect copyright.PENANAnh3yt78mT4
Trì cười khẩy, như đã được ai đó nâng cục tạ đang đè năng lên trái tim mình: "Phải nhỉ, sao có thể để thành phần nguy hiểm này thoát khỏi vòng lao lý được."58Please respect copyright.PENANAdVgtp4HQz3
Tiện nói thêm, anh liếc nhìn các ống xét nghiệm đang đặt ngay ngắn trên bàn: "Muốn xét nghiệm xong chắc mất tới vài ngày, nếu có phát hiện chất lạ thì chắc cả tuần. Đấy là còn chưa kể thời gian để ta gửi tới các phòng thí nghiệm nhờ họ đấy."58Please respect copyright.PENANAvirhtQiHBw
"Nhưng anh chị có nghĩ, nạn nhân dính thuốc mê rồi nhờ đó mà tên đồ tể này hành sự không? Nếu nạn nhân mà còn giữ tỉnh táo thì kiểu gì chả phản kháng. Đằng này còn không tìm nổi dấu hiệu ẩu đả trên cơ thể lẫn hiện trường thì em thiết nghĩ là bị chuốc thuốc hoặc làm gì đó mà bất tỉnh nhân sự rồi bị giết luôn."58Please respect copyright.PENANAa2fCAXXSSu
Nghe đến đây, Trì rợn người. Dương nói đúng. Đó là khả năng hoàn toàn có thể xảy ra, và cũng có thể là khả năng xảy ra cao nhất. Nhưng nếu vậy, tại sao lại là chặt hai cánh tay, và tại sao lại phải dùng móc sắt cố định chúng trên hàng rào? Vô vàn những nút thắt chưa thể gỡ rối cứ dày vò và giăng chi chít trong tâm trí anh.58Please respect copyright.PENANA6fASuLdFpz
"Đúng là phường biến thái..." - Trì lẩm bẩm.58Please respect copyright.PENANAE7apIBNIae
"Chúng ta vẫn cần các thành viên còn lại kiểm tra CCTV của khu phố mà. Nếu có thể thu hẹp phạm vi đối tượng thì thật tốt quá. Không biết động cơ gây án của thứ thần kinh này là gì nữa." - Thạch lắc đầu ngán ngẩm. 58Please respect copyright.PENANAmIsg70zhfn
"Tưởng tượng có một thằng điên cứ lởn vởn xung quanh khu tôi ở làm tôi khó ngủ quá...chắc đêm nay lại thâu đêm."58Please respect copyright.PENANACEqdKA9nZO
"Cái gì? Tên khốn đó sống gần chỗ nhà anh à anh Trì?" - Dương bất giác không kiềm chế nổi bản thân mà bật dậy, hét to. 58Please respect copyright.PENANAJEnwfH3DGQ
"Cậu không nhất thiết phải lớn giọng đến vậy đâu, Dương à... Chúng ta cũng chưa chắc được tên đó có thật sự lảng vảng gần đây không mà. Đó mới là giả thuyết hiện tại của đội phá án thôi." 58Please respect copyright.PENANAy3K927XXap
"Nhưng nói gì thì nói, cậu vẫn phải hết sức cẩn thận đấy Trì ạ. Sắp tới chúng tôi thật sự không muốn phải mổ thêm một cái xác nữa đâu. Chừng đây đã đủ bận và đau đầu rồi. Nhân sự pháp y chúng ta cũng đâu phải nhiều nhặn gì."58Please respect copyright.PENANAbBxm8xPF1X
Trì khúc khích cười, nụ cười anh khẽ cong lên, có chút gì đó dịu dàng, có chút gì đó khó nói: "Vâng vâng, cảm ơn những lời nói vàng ngọc của chị Thạch nhé!"
58Please respect copyright.PENANAfFjoKOIyth
Ba người họ không hề hay biết rằng, sợi tơ mắc nối số phận của họ sẽ còn kéo dài, theo cái cách họ không thể tưởng tượng nổi.


