Mùa đông năm ấy đến sớm, mang theo những cơn gió bấc căm căm thổi qua các kẽ ngách của hoàng thành. Mối tình giữa Lục Vân Tề và Thẩm Nhược, vốn dĩ là một bí mật được che giấu dưới lớp màn của tình bằng hữu, nay bắt đầu râm ran những lời xì xào. Trong chốn cung đình đầy rẫy tai mắt, không có bức tường nào là không có kẽ hở. Những lần gặp gỡ quá mức thường xuyên, những ánh mắt nhìn nhau lâu hơn lệ thường giữa một vị tướng quân nắm giữ binh quyền và một vị quan thanh liêm đã khiến những kẻ đa nghi bắt đầu để tâm.
Lục Vân Tề dường như chẳng quan tâm đến những lời đồn đại. Chàng vẫn thường xuyên ghé thăm Thẩm phủ vào những tối muộn, mang theo khi thì bầu rượu ngon, khi thì một miếng ngọc quý tìm được từ phương Bắc. Đối với chàng, sau những giờ phút căng thẳng trên thao trường, chỉ có ở bên Thẩm Nhược, chàng mới tìm thấy sự bình yên thực sự.
Một đêm tuyết rơi dày, Thẩm Nhược ngồi bên cửa sổ, ánh đèn dầu leo lét soi bóng chàng gầy gò trên trang giấy. Vân Tề bước vào, lặng lẽ choàng lên vai chàng chiếc áo lông cáo đỏ rực.
"Nhược nhi, trời lạnh thế này, sao ngài không nghỉ sớm?"
Thẩm Nhược khẽ giật mình, rồi mỉm cười dịu dàng, đôi tay thon dài chạm vào bàn tay chai sạn của Vân Tề: "Tôi đang soạn bản tấu về việc cứu trợ dân nghèo mùa đông. Còn ngài, giữa đêm tuyết thế này lại lẻn vào phủ quan, không sợ người ta nói ra nói vào sao?"
Vân Tề siết chặt vai chàng, giọng trầm xuống: "Ta dẹp loạn phương Bắc, máu chảy thành sông còn không sợ, lại sợ mấy lời dèm pha của lũ tiểu nhân sao? Nhược nhi, nếu giang sơn này không cho ta yêu ngài, ta sẵn sàng trả lại cả non sông."
Thẩm Nhược nghe vậy, lòng đau thắt lại. Chàng là người thấu hiểu lễ giáo hơn ai hết. Chàng biết rằng, một khi sự thật bị phơi bày, thứ họ đối mặt không chỉ là sự sỉ nhục cá nhân, mà là sự sụp đổ của cả hai dòng họ lẫy lừng. Chàng khẽ thở dài: "Vân Tề, ngài là tướng quân được người người kính trọng. Tôi là quan lại được trăm họ tin yêu. Nếu chúng ta bước tiếp, phía trước chính là vực thẳm. Người đời sẽ không nhớ đến công lao của ngài, họ chỉ nhớ ngài là kẻ 'băng hoại đạo đức'."
"Vậy thì cứ để họ quên đi!" – Vân Tề xoay người Thẩm Nhược lại, ép chàng nhìn thẳng vào mắt mình – "Ta chỉ cần một mình ngài nhớ đến ta là đủ."
Nhưng bão tố đến nhanh hơn họ tưởng. Trong buổi đại triều sớm hôm sau, trước mặt trăm quan, một vị ngự sử đã bước ra, dâng tấu chương cáo buộc Đại tướng quân và Thẩm học sĩ có "mối quan hệ bất chính, làm nhục quốc thể".
Không khí trong điện Kim Loan bỗng chốc đông cứng. Hoàng đế ngồi trên cao, đôi mắt nheo lại đầy uy quyền. Lục Vân Tề không hề run sợ, chàng bước ra giữa điện, không quỳ, không lạy, mà dõng dạc thừa nhận: "Phải! Thần yêu Thẩm Nhược. Tình cảm này dẫu trời đất không dung, nhưng tâm thần chưa từng hối hận."
Cả triều đình xôn xao như vỡ tổ. Những kẻ vừa hôm qua còn khúm núm gọi "Tướng quân" nay nhìn chàng với ánh mắt khinh bỉ, ghê tởm. Thẩm Nhược đứng đó, đối diện với muôn vàn lời phán xét cay nghiệt. Chàng nhìn Vân Tề, thấy bóng hình mình trong đôi mắt kiên định ấy, rồi chàng cũng bước ra, quỳ xuống cạnh chàng.
"Thần... cũng vậy. Công danh này, tước vị này, thần xin trả lại. Chỉ xin bệ hạ cho chúng thần một con đường sống."
Hoàng đế đập mạnh tay xuống ngai vàng: "Càn quấy! Hai kẻ công thần lại đi làm chuyện đồi bại này sao? Từ nay về sau, xóa tên Lục Vân Tề khỏi binh phả, tước bỏ mọi chức vị của Thẩm Nhược. Các ngươi... cút khỏi kinh thành này ngay lập tức!"
Trận bão công kích nổ ra ngay khi họ bước chân ra khỏi cung điện. Người dân từng tung hô họ nay cầm đá, cầm bùn ném vào họ. Những bài thơ lăng mạ được dán khắp các ngõ ngách. Những gia tộc lớn quay lưng, bạn bè cũ cắt đứt liên lạc. Họ trở thành hai kẻ tội đồ bị cả thiên hạ tẩy chay.
Đêm đó, giữa màn đêm mù mịt, hai bóng người lặng lẽ rời khỏi kinh thành. Lục Vân Tề dừng lại bên bờ suối biên thùy, chàng tháo bộ áo giáp bạc từng là niềm tự hào của mình, vứt nó xuống dòng nước xiết. Thẩm Nhược cũng tháo chiếc mũ quan, để nó chìm dần vào bóng tối của rừng sâu.
Họ bắt đầu cuộc hành trình chạy trốn cả thế gian.
97Please respect copyright.PENANAFnSx1Tv0aW


