Ba mươi năm sau...
Sâu trong thung lũng sương mù của vùng núi cao phía Tây, nơi mà dấu chân người hiếm khi chạm tới, có một túp lều tranh nhỏ nằm bên cạnh một thác nước hiền hòa. Khói bếp bay lên từ mái tranh, hòa cùng mây ngàn tạo nên một khung cảnh thoát tục.
Vân Tề giờ đây đã là một ông lão râu tóc bạc phơ, nhưng vóc dáng vẫn hiên ngang như vị tướng quân năm nào. Chàng vừa gánh củi từ rừng về, mồ hôi lấm tấm trên trán. Trong sân nhà, Thẩm Nhược đang ngồi bên chiếc bàn gỗ đơn sơ, tay cầm bút lông viết lại những dòng ký ức cũ. Dù thời gian đã hằn lên gương mặt những nếp nhăn, nhưng vẻ thanh tao, nho nhã của vị quan năm ấy vẫn không hề phai nhạt.
Vân Tề đặt bó củi xuống, bước đến bên cạnh, khẽ đặt tay lên vai Thẩm Nhược: "Nhược nhi, ngài lại viết gì đó?"
Thẩm Nhược mỉm cười, tựa đầu vào vai người bạn đời của mình: "Tôi đang viết về chúng ta. Về một thời giang sơn rực rỡ, và về một cuộc đời bình lặng nơi đây."
Họ cùng nhìn về phía hoàng hôn đang buông xuống. Ở nơi này, không có tiếng sỉ vả của người đời, không có lễ giáo khắt khe, cũng không có gánh nặng quyền lực. Chỉ có hai linh hồn tự do nương tựa vào nhau. Dưới ánh chiều tà, Thẩm Nhược khẽ cất giọng đọc bài thơ mà chàng đã ấp ủ bấy lâu, bài thơ mà sau này người đời sẽ ghi vào sử thi như một huyền thoại về một tình yêu ngang trái nhưng vĩ đại:
"Một người khoác giáp ra sa trườngNgàn quân cúi đầu gọi hai tiếng tướng quânMột người áo mũ giữa triều đìnhMột lời nói ra, trăm quan đều kính
Hai con đường vốn chẳng chung lốiTrời cao trêu ngươi, để gặp nhauGiữa bao ánh nhìn và lễ giáoTim lặng thầm rung, chẳng thể quay đầu
Chén rượu đêm khuya bên hành langÁnh đèn soi bóng hai kẻ lạc lốiChẳng dám nói yêu, chẳng dám hẹn thềChỉ sợ ngày mai trời đất không dung
Nhưng yêu là khi không còn lý tríMột ánh mắt thôi cũng hóa thiên thuDẫu biết phía trước là bão tốVẫn cam lòng bước tiếp cùng nhau
Nếu giang sơn này không cho ta yêuThì ta trả lại cả non sôngNếu danh phận này là gông xiềngTa nguyện buông tay để giữ người
Thiên hạ quay lưng, người đời khinh rẻCông danh lẫy lừng cũng hóa hư vôChỉ cần còn nhau giữa nhân gianThì trốn cả thế gian cũng đáng
Ngày hai người đứng giữa triều đìnhMột lời thừa nhận, vạn lời phán xétTướng quân năm ấy không còn tung hôVị quan hiền cũng bị xóa tên
Công lao hóa bụi, nghĩa tình tan vỡNgười từng kính nay lại quay lưngChỉ có một bàn tay nắm chặtGiữa bão giông vẫn chẳng buông rời
Đêm trốn đi qua ngàn cánh rừngKhông trăng, không sao, chỉ có nhauÁo giáp bỏ lại bên bờ suốiMũ quan chìm trong giấc chiêm bao
Từ nay chẳng còn tướng quânCũng không còn quan lại triều đìnhChỉ là hai kẻ phàm nhânYêu nhau giữa đất trời yên bình
Giang sơn có thể đổi chủNhưng lòng ta chưa từng đổi thayThà làm kẻ vô danh thiên hạCòn hơn vinh hoa mà mất người
Nếu kiếp này là sai tráiThì kiếp sau xin vẫn gặp nhauGiữa núi rừng xa nhân thếChúng ta sống một đời an bình
Một túp lều tranh, một sớm maiHai bóng người già tựa vào nhauThiên hạ quên rồi hai cái tênNhưng tình này… chưa từng phai."
Tiếng đọc thơ tan vào trong tiếng thác đổ và tiếng gió rừng rì rào. Hai bóng người già tựa vào nhau giữa núi rừng bao la. Họ đã mất đi cả thiên hạ, nhưng họ đã có được nhau – và đó chính là giang sơn vĩnh cửu của họ.
95Please respect copyright.PENANATguAzxmwn7


